Hào Môn Kinh Mộng

Q.3 – Chương 5: Người Đàn Ông Trong Xe Mpv



Chuyện Cách Lạc Băng thích nhất chính là được đi ăn cùng Tô Nhiễm. Ăn xong, tay trái cô bé thường kéo ba, còn tay phải thì kéo Tô Nhiễm, giống như một gia đình ba người. Giây phút này, không có điều gì có thể làm cô bé vui vẻ hơn. Từ nhỏ, cô bé đã không được gặp mẹ nên cô bé khát vọng có mẹ hơn ai hết trên đời. Trong tâm hồn non nớt của cô bé, Tô Nhiễm chính là mẹ của mình.

Thời tiết dễ chịu, rất thích hợp để đi dạo sau khi ăn.

Khả năng đeo bám của Cách Lạc Băng siêu cao, Mộ Thừa không đồng ý cho cô bé ăn ngay đồ lạnh sau khi ăn cơm, chuyện này có lẽ liên quan đến thói quen nghề nghiệp của anh. Nhưng Tô Nhiễm thì không đành lòng nhìn khuôn mặt buồn bã của cô bé, không nói lời nào liền mua hai cây kem thật to. Cách Lạc Băng một cây, cô một cây.

Cô rất thích ăn đồ ngọt.

Mộ Thừa vào những lúc như vậy đành phải im lặng, nhìn bộ dạng vui vẻ của Tô Nhiễm và Cách Lạc Băng, anh cũng không nỡ cự tuyệt. Anh không biết nên làm gì khác ngoài việc thường theo sau dặn dò “Ăn ít thôi”.

Khi Tô Nhiễm ở cùng Cách Lạc Băng, cô càng giống như một đứa bé cứng đầu, đôi khi cô nổi tính bướng bỉnh sẽ khiến Mộ Thừa dở khóc dở cười.

Trời vừa nhập nhoạng tối, trung tâm mua sắm cũng bắt đầu bước vào nhịp điệu bận rộn. Quãng trường đằng trước trung tâm mua sắm có một vòng xoay ngựa gỗ thật to. Cách Lạc Băng reo hò chạy qua, rồi năn nỉ Mộ Thừa và Tô Nhiễm chơi cùng với cô bé.

Tô Nhiễm ôm cô bé, “Băng Nựu, ngựa gỗ làm sao ngồi đủ ba người? Hay là để ba chờ ở ngoài, mẹ với con chơi được không?”

Mắt Cách Lạc Băng thất vọng, nhìn Mộ Thừa, nũng nịu tìm cứu tinh, “Ba…”

Mộ Thừa đi lại, anh vô cùng tự nhiên khoác tay lên vai Tô Nhiễm, chỉ vào một chỗ trong đó, “Bên kia có xe gia đình. Chúng ta ngồi cái kia đi…” Nói xong, tiện thể kéo tay Tô Nhiễm đi qua.

Xe gia đình theo sau xe ngựa gỗ, hợp với một gia đình ba người hoặc nhiều hơn ngồi lên. Tô Nhiễm vốn đang thấy không tiện nhưng đã vào, cũng chỉ đành thuận theo lên xe gia đình.

Bóng đêm bao trùm, ánh đèn chớp tắt xung quanh chiếu lên từng khuôn mặt tươi cười, bản hòa tấu âm nhạc chan chứa sắc màu cổ tích. Cách Lạc Băng thích thú vẫy tay, tươi cười rạng rỡ.

Tâm tình Tô Nhiễm phấn chấn hẳn lên, sương mù ác mộng cũng nhanh chóng tan biến.

“Nhìn em ăn kìa.” Mộ Thừa ngồi cạnh Tô Nhiễm, thấy khóe miệng cô dính kem, anh cười rồi săn sóc lau cho cô.

Tô Nhiễm cười thẹn thùng, lại nhìn anh rồi chợt cười tươi hơn, “Anh còn nói em nữa. Anh xem anh đi.”

Mộ Thừa cúi đầu nhìn, không biết góc áo anh dính kem từ lúc nào. Vết bẩn này nhất định là Cách Lạc Băng không cẩn thận làm dính.

“Anh đừng nhúc nhích, để em lau cho, anh cầm kem dùm em.” Cô đưa kem cho anh, lấy khăn giấy trong túi, cúi đầu cẩn thận lau vết kem trên góc áo giúp anh.

Âm nhạc nhẹ nhàng bao phủ xung quanh, dường như việc kẹt xe trên đường không chút nào làm ảnh hưởng đến vui vẻ thoải mái bên này.

Phía trước có lẽ xảy ra chuyện gì, xe kẹt nối dài từ đầu đường đến cuối đường. Đèn sau xe đỏ rực nối nhau thành chuỗi dài, nhìn qua tráng lệ vô cùng.

Trong một chiếc xe MPV, tài xế tắt hẳn động cơ. Người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí phó lái xe nóng ruột lau mồ hôi, quay đầu nhìn người đàn ông đang dựa vào chỗ ngồi phía sau, dè dặt cười nói: “Ngài Lệ, có lẽ chúng ta phải đến trễ một tí rồi. Thực sự xin lỗi ngài. Tôi cũng không ngờ đường này sẽ kẹt như vậy. Ngài cũng biết thực ra Paris rất ít khi như vậy.”

Tài xế lặng lẽ nhìn thoáng phía sau, người ngồi ở vị trí phó lái xe chính là CEO của họ, suốt đường đi tài xế chỉ thấy ông ta liên tục bợ đỡ săn đón người đàn ông ngồi sau, dường như có liên quan đến việc hợp tác một hạng mục gì đó. Nói chung chỉ là tài xế nên cũng không biết nhiều chuyện. Nhưng không khó nhận ra người khách này là loại người không thể dây vào, bằng không thế nào lại có thể để một CEO luôn kiêu căng ngạo mạn chịu cúi mình nịnh bợ. Chỉ có điều người đàn ông ngồi phía sau đó hình như không thấy cảm kích, dọc đường đi anh ta rất ít nói chuyện, bộ đồ vest thẳng thớm làm vóc người anh ta càng thêm lãnh đạm.

Dù không biết rốt cuộc anh ta có địa vị gì nhưng loại khí thế tỏa ra trên người anh ta khiến mọi người đều phải tôn trọng.

Lệ Minh Vũ đang nhắm mắt nghỉ ngơi tựa lưng vào ghế mở mắt ra. Anh nhìn lướt qua tình hình giao thông phía trước, bình thản nói, “Chuyện ngoài ý muốn, không trong khả năng kiểm soát của mọi người. Chờ thì được rồi.”

CEO cuống quýt gật đầu, “Được được. Ngài có thể hiểu thật là tốt.”

Lệ Minh Vũ không màng tới dáng dấp cẩn thận của ông ta, anh thu tầm nhìn về, định tiếp tục nhắm mắt lần nữa. Nhưng một hình bóng quen thuộc bỗng đập vào mắt, ánh mắt anh đột nhiên sắc bén. Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, hai mắt anh lướt tìm trong đoàn người. Một cách chính xác, ánh mắt anh ngừng ngay trên ngựa gỗ xoay tròn ở quãng trường!

Trên xe gia đình, Tô Nhiễm đang cười với một người đàn ông, cô dịu dàng lau góc áo cho anh ta. Tay anh ta đang cầm kem, ngồi bên cạnh còn một cô bé cũng đang cầm kem. Hình ảnh ba người ngồi chung với nhau tạo nên một bức tranh gia đình hạnh phúc hoàn chỉnh.

Xe MPV chạy vòng quanh ngựa gỗ, chỉ cách nhau một con đường, gần đến mức anh có thể thấy rõ má lúm đồng tiền của Tô Nhiễm. Đèn màu xoay tròn đổ bóng loang lổ trên người cô, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp của cô lúc sáng lúc tối. Đã không còn mái tóc xoăn dài của bốn năm trước, cô bây giờ với mái tóc ngắn năng động phá cách, có chút…xa lạ.

Người đàn ông đó không biết nói gì với cô, anh chỉ thấy Tô Nhiễm cười tươi, còn cô bé bên cạnh cũng cười toe toét, cuối cùng anh ta cũng không kìm được mà bật cười.

Lệ Minh Vũ ngồi trong xe MPV, đôi mắt trầm tĩnh dần trở nên sa sầm sắc lạnh, khắp người anh toát lên mùi vị lạnh lùng như lây lan đến cả CEO đang ngồi phía trước. Ông ta quay đầu lại, thấy Lệ Minh Vũ không biết đang nhìn gì, cất giọng: “Ngài Lệ, xe đằng trước đã chạy rồi ạ. Khoảng nửa tiếng nữa là có thể tới.”

Lệ Minh Vũ không dời mắt khỏi hình ảnh ba người vui vẻ cười đùa ở cách đó không xa, toàn bộ phong thái ung dung thản nhiên của anh bỗng u ám đáng sợ.

CEO không phát hiện ra biến hóa của anh, quay đầu lần nữa, đưa anh một món quà tinh tế, “Ngài Lệ, mong ngài nhận món quà gặp mặt nho nhỏ này. Chỉ là chút tấm lòng thôi ạ.”

Cửa sổ xe dần dần đóng lại.

Là một lọ nước hoa dành cho nam.

“Ngài Lệ, Paris là thành phố của nước hoa. Nước hoa ‘Midi’ này nghe nói nhận được sự đánh giá rất cao của giới chuyên môn.” CEO cười, thấy anh không có ý bất mãn, ông ta lập tức nói thêm: “Tôi còn nghe nói, nhà điều chế nước hoa này là một nữ nhà văn. Cô ta thực sự rất tài giỏi.”

Lệ Minh Vũ nhìn chăm chú vào hàng chữ Pháp đẹp đẽ trên mặt lọ. Midi? Anh mở lọ, một hương thơm thần bí lan rộng, như là mùi hổ phách dìu dịu nhưng ngửi kỹ hơn lại thấy không giống, hao hao như mùi Long Diên Hương. Nhưng nói đúng hơn thì đây chỉ là một loại mùi hổ phách…

Xe chầm chậm lăn bánh. Giữa không khí thơm mát nhẹ nhàng trong xe, anh nhìn lướt qua khắp người Tô Nhiễm đang ở cách đó không xa, rồi hít vào thật sâu mùi hương của “Midi”. Khi thu tầm nhìn trở lại, ánh mắt anh đã khôi phục vẻ trầm tĩnh của mọi khi, nhưng khóe miệng anh lại thoáng cong lên.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.