Hào Môn Kinh Mộng

Q.4 – Chương 16: Nhìn Xa Trông Rộng



Guerlain rối bời, nói năng lộn xộn, “Khi ‘Midi’ vừa ra mắt trên thị trường nhận được phản ứng rất tốt. Tụi chị cũng đẩy nhanh tiến độ sản xuất ngày đêm. Nhưng lúc em đi chưa được bao lâu, ‘Midi’ bị một mẫu nước hoa chính thống ‘Hoặc Tình’ từ Paris cạnh tranh. Nước hoa này nhanh chóng chiếm thị phần, lợi nhuận thu lại của nó xấp xỉ với tiền vốn đầu tư đợt đầu của ‘Midi’. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ‘Midi’ sẽ thua thiệt.”

Tô Nhiễm khó hiểu, “‘Hoặc Tình’? Chị nói là nước hoa chính thống của Paris? Không thể nào, trước đó em đã phân tích thị trường nước hoa ở Paris, em không thấy tin tức nào về nước hoa này.”

“Trời ơi, Tô Nhiễm, do em không biết thôi, ‘Hoặc tình’ không có thử nghiệm trên thị trường. Nước hoa này dựa trên thành phần chính của ‘Midi’, chỉ thay đổi đôi chút ở hương cuối.” Guerlain sốt ruột lên tiếng.

Tô Nhiễm ngây người hồi lâu. Thực ra, cô không cần tiếp tục hỏi, vì cô biết rõ mục đích cuộc điện thoại này của Guerlain là cầu cứu. Nếu thật sự có cách giải quyết, Guerlain chắc chắn sẽ không gọi cuộc điện thoại này. Nếu hai loại nước hoa này phát hành trước sau thì có thể kiện nhà điều chế hương ăn cắp mẫu. Nhưng chuyện này không có khả năng, vì hai loại nước hoa này đều đưa ra thị trường cùng thời điểm. Nếu làm vậy, có thể bị phản tác dụng. Hiện tại, cô rất muốn biết nhà điều chế hương này là ai mà lại chỉnh cô như vậy.

Guerlain đành nói: “Tiểu Nhiễm, rốt cuộc em có mích lòng ai trong giới không? Chuyện này chị đã báo với Đồng Hựu, hy vọng anh ta có thể rót thêm tiền. Nhưng anh ta có nói, nhà đầu tư chỉ chú trọng đến hiệu quả và lợi ích của thị trường. Vận hành và xúc tiến như thế nào là chuyện của chúng ta. Nếu không giải quyết dứt khoát chuyện này, họ sẽ thay đổi hạng mục đầu tư, làm sao bây giờ đây em? Tiểu Nhiễm, chị thực sự hết cách rồi, không phải em đang ở trong nước sao? Em xem em có thể tìm anh Lệ bàn bạc đôi chút về truyện này được không?”

Tô Nhiễm vừa muốn mở miệng, nhân viên an ninh bên cạnh không đợi được nữa, cất giọng: “Cô ơi, mong cô nhanh chóng rời khỏi cửa an ninh. Cô hãy đi ra ngoài trước, cứ tiếp tục như vậy cô sẽ làm ảnh hưởng thời gian của những người khác.”

Tô Nhiễm vội vàng xin lỗi, kéo vali ra khỏi cửa an ninh, lại bất ngờ thấy An Tiểu Đóa và Mộ Thừa đang đứng bên ngoài. Vài người đàn ông mặc đồng phục không biết đang nói gì với Mộ Thừa, sắc mặt An Tiểu Đóa trắng bệch, Cách Lạc Băng thì hoảng sợ, ôm đùi Mộ Thừa. Thấy tình huống này, cô gấp rút nói điện thoại vài câu, rồi bước lại.

“Tiểu Nhiễm?” An Tiểu Đóa và Mộ Thừa thấy cô trở về, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên và mừng rỡ. Nhưng Tô Nhiễm còn chưa dừng bước hoàn toàn, một người đàn ông trong nhóm liền lạnh nhạt nói: “Anh Mộ Thừa, mời anh đi cùng với chúng tôi.”

Tô Nhiễm bước mau lên trước, “Chuyện gì xảy ra?” Đồng thời, cô cũng đánh giá vài người đàn ông trước mắt. Trong lòng cô thất kinh, là người của sở cảnh sát.

Họ không giải thích, chỉ uy nghiêm nhìn Mộ Thừa.

Mộ Thừa cũng không giải thích nhiều lời, chỉ nhìn Tô Nhiễm rồi cười dịu dàng, “Phiền em lo cho Băng Nựu giúp anh. Đừng lo gì cả, chỉ theo lẽ thường hỏi vài câu thôi. Anh sẽ mau chóng tìm em.” Nói xong, cúi đầu nhìn Băng Nựu, “Con phải ngoan ngoãn nghe lời, nhớ chưa?”

Cách Lạc Băng không biết xảy ra chuyện gì, nghe anh nói vậy chỉ gật đầu.

Mộ Thừa đi theo cảnh sát, Tô Nhiễm càng lúc càng lo lắng, quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, thấy mắt cô đỏ hoe, vội hỏi: “Tiểu Đóa, xảy ra chuyện gì?”

An Tiểu Đóa tiến lên ôm Tô Nhiễm, cả người cô run rẩy, nức nở nói: “Cảnh sát dẫn Mộ Thừa đi nói rằng họ hoài nghi sự cố mười năm trước trong lúc trị bệnh có liên quan đến Mộ Thừa, muốn dẫn anh ấy về điều tra.”

Tô Nhiễm cả kinh, sự cố trị bệnh mười năm trước?

“Sao có thể như vậy chứ?” Cô vô thức lẩm bẩm.

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa nhìn cô, thắp thỏm hỏi: “Bốn năm qua không phải cậu sống gần Mộ Thừa sao? Chuyện này cậu có nghe anh ấy kể không? Rốt cuộc là thế nào? Mộ Thừa là bác sĩ ngoại khoa não có tiếng, làm sao có thể xảy ra chuyện này?”

Tô Nhiễm lắc đầu, cô không biết, thật sự không biết chuyện này, mười năm trước? Cô và anh vẫn chưa quen nhau, khi đó cô bao nhiêu tuổi?

Dưới tình thế cấp bách, trong đầu cô đột nhiên lủi qua một ý nghĩ như sấm chớp nổ vang, khiến cô nhớ tới lời Lệ Minh Vũ đã nói. Anh nói Mộ Thừa từng hại chết một cô bé. Môi cô run rẩy, lúc đó cô chỉ nghĩ rằng Lệ Minh Vũ nói bậy, nhưng xem tình huống ngày hôm nay, lẽ nào chuyện này thật sự xảy ra?

Rất đáng sợ, làm sao có thể?

“Tiểu Nhiễm, có phải cậu nhớ đến cái gì không?” An Tiểu Đóa thấy vẻ mặt của cô, vội vàng hỏi.

Tô Nhiễm rất lâu sau mới định thần trở lại, nhìn An Tiểu Đóa lắc đầu, chuyện cô không chắc cô không dám kết luận. Mọi thứ đến quá đột nhiên. Đầu tiên là nước hoa “Midi” nảy sinh vấn đề, sau đó là Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Dường như ông trời đã định trước không cho cô đi.

“Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa muốn biết cô đang nghĩ gì, có phải liên quan đến chuyện này không, vẫn chưa nói hết lời, điện thoại trong giỏ xách đột nhiên đổ chuông. Cô mau chóng cầm điện thoại lên nhìn, là một dãy số lạ.

“Alô? Cho hỏi ai vậy ạ?’ Cô nghe máy.

Tô Nhiễm dẫn Cách Lạc Băng đi đến một bên ngồi đợi Tiểu Đóa. Ai ngờ vừa cất bước, nghe thấy An Tiểu Đóa ngạc nhiên lên tiếng, “Tiểu Nhiễm, điện thoại tìm cậu.”

“Ah?” Tô Nhiễm cũng thất kinh, cầm lấy điện thoại rồi alô một tiếng. Đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nói trầm thấp mà lãnh đạm thân quen, “Còn không định về nhà ư?”

Cuộc gọi bất ngờ, giọng nói ngoài ý muốn, mọi thứ bất thình lình xảy ra khiến Tô Nhiễm dừng bước, cả người cô cứng còng. Cô chỉ cảm thấy ánh nắng ấm áp bên ngoài trở nên lạnh giá, tựa như một chậu nước xối thẳng lên đầu cô, loáng cái lạnh đến thấu tim.

An Tiểu Đóa cũng phát giác Tô Nhiễm là lạ, đi lên trước lo âu nhìn cô, lại nghe Tô Nhiễm lạnh lùng hỏi, “Anh đang ở đâu?” Lòng cô không khỏi kinh động. Trong ấn tượng của cô, Tô Nhiễm chưa bao giờ lạnh lùng với mọi người như vậy, khoảnh khác này sắc mặt Tô Nhiễm lạnh nhạt đáng sợ. Cô chưa thấy Tô Nhiễm như vậy bao giờ.

Ánh mặt trời chói rọi, ánh lên gương mặt phờ phạc của Tô Nhiễm.

“Ngoài sảnh sân bay.” Đầu dây khác trả lời.

Tô Nhiễm cúp máy, giao cho An Tiểu Đóa, nắm chặt vali, kéo thẳng ra ngoài.

“Tiểu Nhiễm, Tiểu Nhiễm…” An Tiểu Đóa vội dẫn Cách Lạc Băng đuổi theo.

Một chiếc xe MPV đậu ngoài sảnh sân bay, nắng chiều buông xuống, ánh sáng nhợt nhạt chiếu lên xe càng làm xe giống vẻ u ám, thâm trầm của chủ nhân.

Đợi Tô Nhiễm đi đến, cửa xe mới mở ra, quần vest hiện ra trước, sau đó là cả người anh bước xuống theo.

Chiều tà rọi sáng khác thường xuống gương mặt trầm tĩnh của Lệ Minh Vũ. Anh đứng yên tại chỗ nhìn cô, khóe miệng anh không cười, cũng không nổi giận. Bầu không khí chợt trở nên kỳ lạ.

Tô Nhiễm đứng xa vài mét đối mặt với Lệ Minh Vũ, cảnh này nhìn qua có vẻ giống một mẩu tranh châm biếm. Nắng vàng vụn vặt rải sáng lác đác lên tóc cô, như những mảnh thủy tinh nhỏ vụn.

An Tiểu Đóa ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô bỗng cảm thấy hồi hộp, xem ra Lệ Minh Vũ đã biết chuyện Tô Nhiễm định bỏ đi. Trời ạ, vừa rồi khi nghe thấy giọng Lệ Minh Vũ trong điện thoại, cô sợ vô cùng. Ngữ điệu của anh trầm thấp, bình thản, chỉ nói với cô đúng một câu: Tìm Tô Nhiễm, cám ơn.

Anh làm thế nào lại quả quyết Tô Nhiễm đi cùng cô? Hơn nữa, còn ở ngay cạnh cô?

Ngẫm lại, cô bất giác nổi da gà. Một người bình thường bỗng dưng bị dòm ngó đã thấy khó chịu, còn Tô Nhiễm thì sao? Hành tung của Tô Nhiễm bị người đàn ông này kiếm soát gắt gao? Cảm giác này nếu đổi lại là cô, nhất định mỗi ngày cô đều sợ đến sởn tóc gáy, sống không bằng chết. Cuối cùng, cô cũng hiểu được nguyên nhân Tô Nhiễm muốn bỏ đi.

Nhưng rõ ràng, mọi chuyện đã đổ vỡ.

Gió mát thổi hiu hiu qua góc áo của Tô Nhiễm. Một lát sau, cô đi lên trước, cất tiếng, “Mấy người cảnh sát đó do anh gọi tới?”

Sắc mặt Lệ Minh rốt cuộc cũng biến hóa, khóe miệng anh khẽ nhếch, giọng điệu hời hợt, “Con người dù sao cũng phải chịu trách nhiệm về những việc mà mình gây ra, không phải à?”

“Vậy việc anh làm thì sao?” Tô Nhiễm bình tĩnh hỏi vặn lại.

Lệ Minh Vũ cười nhẹ, ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu, “Tôi nghĩ rằng, ông xã đến đón bà xã về nhà. Chuyện đó bình thường mà phải không?”

“Tôi và anh đã ly hôn.” Tô Nhiễm lạnh nhạt nói, “Bốn năm trước, đơn ly hôn anh để trên bàn. Chuyện quan trọng thế này, dù anh quên, tôi cũng quên không được.”

“Quên không được thì đừng quên. Điều này chứng minh, trong lòng em vẫn có tôi.” Lệ Minh Vũ khẽ mỉm cười, giọng nói đầy dịu dàng.

Tô Nhiễm buồn cười nhìn anh. Anh lúc nào cũng như thế này. Trước mặt người ngoài, ở nơi công cộng, anh luôn ra vẻ bản thân mình là người lương thiện, hiền lành, không để một ai trông thấy bộ mặt tàn nhẫn trong con người anh. Cô đột nhiên nhớ tới Nhạc Bất Quần dưới ngòi bút Kim Dung, người cực thiện mới là người cực ác. Hồi lâu sau, cô hít sâu một hơi, “Mấy lời này nếu anh nói bốn năm trước, nhất định tôi sẽ cảm động. Thế nhưng, tổn thương vẫn là tổn thương. Sở dĩ, tôi quên không được chỉ vì muốn nhắc nhở bản thân mình từng giây từng phút, không được làm đồ ngốc một lần nào nữa.”

“Vậy à?” Anh chỉ cười, hiếm khi anh lại nhẫn nại trò chuyện cùng cô. Anh bước lên trước, dịu dàng vén tóc sang thái dương giúp cô, “Không ngờ em vẫn thích giở tính trẻ con. Được rồi, đừng giận nữa, theo anh về nhà thôi.”

An Tiểu Đóa nghe rõ lời nói này vô cùng. Cô không khỏi mê mẩn, đi lên, khẽ hỏi: “Hai người…” Hai người này nhìn thế nào cũng không giống đã ly hôn. Nhất là Lệ Minh Vũ, cô chưa tiếp xúc với người đàn ông này bao giờ. Những thứ cô biết về Lệ Minh Vũ đều thông qua Tô Nhiễm và tin tức trên tivi. Ngày hôm nay, được nhìn gần người thật quả là khác xa so với tưởng tượng của cô.

Cô luôn cho rằng đàn ông có chức tước nhất định phải gian xảo. Nhưng nhìn Lệ Minh Vũ, nụ cười trên gương mặt anh chân thật phát ra từ tận đáy lòng, ánh mắt anh dịu dàng nhìn Tô Nhiễm, tiêu biểu cho tình yêu dạt dào dành cho vợ, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cảnh này đập vào mắt cô, trái lại khiến cô cảm thấy rằng Tô Nhiễm đang cáu kỉnh?

Chuyện bốn năm trước vốn cô chẳng hiểu gì. Hai người vì sao ly hôn, Tô Nhiễm vì sao lại chết tâm với Lệ Minh Vũ, cô cũng không biết. Tô Nhiễm không nhắc tới, cô cũng không dám hỏi. Bây giờ trông thấy cảnh này, càng khiến cô mê muội.

Nhưng nếu Lệ Minh Vũ thật lòng yêu Tô Nhiễm, tại sao lại tổn thương Tô Nhiễm sâu đậm?

Lệ Minh Vũ thấy An Tiểu Đóa đến gần, đáy mắt anh lộ vẻ dịu dàng, “Tiểu Đóa, em là bạn thân nhất của Tiểu Nhiễm. Sau này, em phải khuyên bảo cô ấy nhiều, đừng để cô ấy tự tiện bỏ nhà đi. Hành động này chỉ có trẻ con mới làm. Vừa rồi anh không dọa em sợ chứ? Điện thoại của Tiểu Nhiễm bỏ quên ở chỗ anh, anh tìm không được nên đành gọi điện thoại cho em.”

An Tiểu Đóa ngây ngốc nhìn Lệ Minh Vũ, nụ cười trên môi anh gần như gây cho cô choáng váng, vội vàng xua tay, “A, không, không dọa. Bộ trưởng Lệ đừng khách sáo ạ.”

“Em là bạn thân của Tiểu Nhiễm, cứ gọi Minh Vũ giống Tiểu Nhiễm được rồi. Em đừng gọi bộ trưởng xa lạ như vậy.” Anh cười bình thản, giọng nói trầm ấm.

Hả…

“A, dạ, dạ được.” An Tiểu Đóa gật đầu liên tục.

Tô Nhiễm nhìn vẻ mặt giả nhân giả nghĩa của Lệ Minh Vũ, rồi nhìn bộ dáng vừa thân thiện vừa lo sợ của An Tiểu Đóa, lòng cô chua xót. An Tiểu Đóa giống hệt cô bốn năm trước, quá mức đơn thuần mà không thấy lòng người hiểm ác đáng sợ. Bốn năm trước, cô cũng tưởng Lệ Minh Vũ như vậy. Nhưng sống chung mới biết, người đàn ông này lòng dạ thâm sâu, đến khi nhận ra, cô cũng chỉ còn một nửa sinh mệnh.

Lệ Minh Vũ im lặng, lướt mắt qua Tô Nhiễm, cầm vali trong tay cô, sau đó đi lên trước, nhẹ giọng: “Đi thôi em.”

Tô Nhiễm buồn bực. Cô có một loại ảo giác chính là, anh sai rành rành, nhưng toàn bộ thế giới đều sẽ nghĩ rằng cô không biết quý trọng, và cũng chỉ một mình cô mới biết nỗi khổ này.

“Nếu tôi không về, Mộ Thừa sẽ gặp nguy hiểm, phải không?” Cô nhướng mắt nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng.

An Tiểu Đóa nghe rõ, mở to mắt khiếp sợ. Việc Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi, có liên quan thế nào đến Lệ Minh Vũ?

Lệ Minh Vũ thương yêu vỗ nhẹ đầu cô, “Cô bé ngốc, em nói gì vậy? Anh cũng vừa biết chuyện Mộ Thừa bị cảnh sát dẫn đi. Em yên tâm, anh sẽ thăm dò thử xem chuyện gì xảy ra. Em muốn nắm tin tức thì phải về nhà mới được.”

Những lời này sẽ khiến người ngoài cảm động, nhưng lại làm Tô Nhiễm rét run. Cô hiểu ngụ ý của anh, chợt bật cười, nhìn anh: “Guerlain cũng gặp chuyện bất ngờ, anh biết không?”

Cô chẳng qua chỉ muốn tránh xa cuộc sống của anh, nhưng loáng cái anh lại kéo hai người thân thiết với cô vào cuộc, dùng hai người này ngang nhiên uy hiếp cô, rồi còn ra vẻ cẩn thận trước mặt người ngoài. Anh quả là cao tay, cô – Tô Nhiễm dù có tu hành một nghìn năm cũng không đuổi kịp mưu mẹo của anh?

“Guerlain gặp rắc rối?” Lệ Minh Vũ nhíu mày, ngẫm nghĩ rồi nói, “Em yên tâm, anh sẽ phái Đồng Hựu tìm hiểu chuyện của cô ấy.”

Tô Nhiễm nhìn anh, nhìn thần sắc anh nghi hoặc. Anh rõ là giỏi đóng kịch, thực sự khiến cô phải nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Mọi thứ đều do anh giở trò, mà còn ra vẻ vô tội. Nếu không phải biết anh tồi tệ cỡ nào, nhất định vẻ mặt của anh sẽ gạt được cô.

An Tiểu Đóa nghe xong, vội nói với Lệ Minh Vũ: “Xin anh giúp đỡ Mộ Thừa, cảnh sát nói là sự cố trị bệnh gì đó, nhưng chắc chắn không phải Mộ Thừa cố ý, có lẽ chuyện này không liên quan đến anh ấy.”

“Tiểu Đóa, em thích bác sĩ Mộ, phải không?” Lệ Minh Vũ nhìn cô, khẽ hỏi.

Gò má An Tiểu Đóa đỏ bừng, nhưng vẫn dũng cảm gật đầu.

“Yên tâm, Mộ Thừa sẽ không sao. Cảnh sát chỉ hỏi theo lệ thường thôi. Nói không chừng chuyện này chỉ là hiểu lầm.” Anh cười nói bình thản.

An Tiểu Đóa phấn khởi.

Chỉ cần Tô Nhiễm có thể nghe hiểu ra ngụ ý của anh. Anh khẳng định Mộ Thừa sẽ không gặp việc gì. Điều này nhắn nhủ với cô, Mộ Thừa có chuyện hay không đều do anh định đoạt. Tô Nhiễm cắn mạnh môi, nhìn vào mắt anh, coi thường cất giọng, “Tôi về với anh.”

“Ừ.” Lệ Minh Vũ cười tươi, đi tới trước cửa xe, rồi chủ động mở cửa bên ghế phụ cho cô.

Tô Nhiêm quay đầu nhìn An Tiểu Đóa, “Tiểu Đóa, nhờ cậu chăm sóc Băng Nựu. Mộ Thừa nhất định không sao, cậu yên tâm.”

An Tiểu Đóa gật đầu, kéo Tô Nhiễm lại hỏi nhỏ, “Tiểu Nhiễm, cậu và anh tacó chuyện gì vậy? Anh ta rõ ràng rất yêu cậu đó, bốn năm trước không phải cậu cũng yêu anh ta cô cùng ư? Vì sao lại ly hôn? Chuyện hôm nay thật tình làm mình lờ mờ hết rồi. Vết thâm tím trên người cậu…”

“Tiểu Đóa, chuyện của mình, cậu đừng lo lắng quá. Mình cam đoan một dịp nào đó mình sẽ kể hết đầu đuôi mọi chuyện với cậu, được không?” Tô Nhiễm chịu đựng chua xót trong lòng, khẽ nói.

An Tiểu Đóa lo lắng gật đầu.

“Băng Nựu.” Tô Nhiễm ngồi xổm xuống, xót xa xoa đầu cô bé, cất giọng hiền hậu: “Phải ngoan ngoãn nghe lời dì An, biết không con? Hai ngày nữa, mẹ sẽ đến thăm con.”

“Dạ, mẹ Tô Nhiễm, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời.” Cách Lạc Băng khụt khịt, ôm chầm Tô Nhiễm.

Cách đó không xa, Lệ Minh Vũ luôn đứng chờ trước cửa xe, vô cùng nhẫn nại nhìn cảnh này.

Hồi lâu sau, Tô Nhiễm đứng dậy, hít sâu rồi đi về hướng Lệ Minh Vũ, mỗi một bước đi, lòng cô lại trĩu nặng thêm một chút. Cô lên xe, trong nháy mắt xe đóng cửa, lòng cô hoàn toàn tụt dốc.

———Hoa lệ phân cách tuyến—————

Họp báo về tuần lễ thời trang.

Hòa Vy tiếp nhận phỏng vấn, vừa đến sảnh nơi diễn ra họp báo, một tràng cười của phụ nữ truyền đến, “Tôi thấy cô quen mắt sao ấy. Hóa ra là ‘nữ quỷ’ giới thời trang.”

Nữ quỷ giới thời trang là cách người trong nghề dành cho cô. Trong cái nghề đầy gai góc hỗn độn này, mỗi một bước quảng bá sản phẩm, cô đều có yêu cầu cao với từng nhãn hiệu. Vì vậy, rất nhiều hãng quảng cáo sợ Hòa Vy, bởi vì cô thường xuyên bắt bẻ và khó tính. Nhưng điều khiến mọi người bái phục Hòa Vy chính là những thứ sau khi được cô đánh giá bắt bẻ đều giống như mục nát hóa thành thần kỳ. Giới thời trang chính là như vậy, mỗi nhãn hiệu thời trang sang trọng đều do người có địa vị nhất nắm giữ. Họ mặc quần áo gì, dùng mỹ phẩm nào trang điểm, mang giầy gì, đeo túi gì, xuất hiện ở trường hợp nào, mọi thứ đều quyết định xu hướng thời trang thịnh hành trong năm.

Trong mắt nhiều người khác, họ chính là thời trang.

Hòa Vy chính là một người trong số đó, vì cô khắt khe trong công việc nên bị gắn cho danh hiệu này.

Cô xoay người, nhìn người đến rồi cười nhạt, “Tôi tưởng là ai, hóa ra là gái bao cao cấp hai giới chính trị và thương nghiệp. Gái bao cao cấp như cô cũng thích tham dự sự kiện thế này cơ đấy.” Nói xong, Hòa Vy chìa tay ra với cô ta, biếng nhác mở miệng, “Cô Hạ, đã lâu không gặp.”

Người đến chính là Hạ Đồng, thiên kim của bộ trưởng Hạ. Vài năm nay, cô ta luôn quấy rầy Lệ Minh Vũ, trong mắt Hòa Vy, cô ta chỉ đáng ghét như một con gián bỏ đi, nhưng dù sao ở nơi công cộng, cái mà phụ nữ giỏi nhất chính là “gặp dịp thì chơi.”

Hạ Đồng cũng bắt tay Hòa Vy, “Tôi cũng muốn dính chút mùi thời trang cho biết. Đối thủ của tôi là cô Hòa Vy, vậy sao tôi có thể coi thường được? Cái này gọi là gì ta? À, hình như có một câu ‘biết người biết ta, trăm trận trăm thắng’ thì phải? Tôi thất lễ quá, không biết mấy lời này tôi nói đúng không nữa.”

Hòa Vy cong môi cười, “Xem ra cô Hạ cũng rất am hiểu văn hóa cổ đại Trung Hoa, không phải hình như mà những lời này đúng là nói như vậy. Chẳng qua cô Hạ áp dụng sai đối tượng thôi. À, tôi quên nói với cô nữa, Minh Vũ, anh ấy thích văn hóa cổ đại Trung Hoa lắm. Tôi cũng rất thích. Nếu cô thật sự xem tôi thành đối thủ, vậy tôi muốn khuyên cô nên nghiên cứu kỹ một chút về phương diện này. Dù sao, Minh Vũ cũng không thích phụ nữ tư duy quá đơn giản.”

Sắc mặt Hạ Đồng hơi đổi, lòng cô ta đương nhiên cáu giận. Bốn năm trước, cô ta bị Tô Nhiễm dạy dỗ, không ngờ bốn năm sau lại nếm thêm một lần như vậy bởi Hòa Vy. Hai chị em nhà họ Hòa quả là khó đối phó.

Thấy Hòa Vy xoay người muốn đi, cô ta đổi chiêu, sau lưng Hòa Vy lên tiếng, “Cô không biết em gái Tô Nhiễm của cô về nước rồi ư? Hình như trong lòng Lệ Minh Vũ vẫn còn em gái cô đó.”

Hòa Vy cau chặt mày, tim cô đập mạnh, rồi quay đầu nhìn khuôn mặt đắc ý của Hạ Đồng, cười lạnh, “Lòng tốt của cô Hạ tràn đầy ra rồi? Cô có thời gian thì nên chăm chút nhiều hơn về cách ăn mặc của bản thân. Nơi này là chỗ họp báo của giới thời trang, người ra người vào đều có tiếng tăm trong giới. Cô ăn mặc như gái bao cao cấp xuất hiện ở chỗ này, sẽ thành trò cười trong mắt chúng tôi. Nhưng đừng lo, nếu cô Hạ muốn tút lại bản thân, lúc nào cũng có thể tìm tôi. Con người tôi không có nhiều ưu điểm, nhưng chỉ giỏi mỗi chuyện hóa mục nát thành thần kỳ.” Hòa Vy khinh thường liếc cô ta rồi rời khỏi.

“Cô…” Hạ Đồng giận đến xanh mặt, căm tức nói: “Đắc ý cái gì? Để tôi xem cô còn đắc ý được bao lâu, cháy đến nơi mà còn tỏ vẻ điềm tĩnh. Tôi khinh.” Nói xong, cô ta giận giữ hướng về phía cửa khác.

Suốt đường đi, Tô Nhiễm không nói chuyện, cô luôn xoay đầu nhìn ngoài cửa xe, còn Lệ Minh Vũ cũng chỉ im lặng lái xe. Bầu không khí trong xe thoáng chút ngột ngạt. Một lúc lâu sau, Lệ Minh Vũ quẹo cua, giọng anh trầm thấp thấp thoáng châm chọc cất lên, “Xem ra tôi đã đánh giá thấp thể lực của em. Sao vậy, vội vã muốn bỏ trốn với tình nhân của em?”

Tô Nhiễm không nhìn Lệ Minh Vũ, cũng lười giải thích với anh, thản nhiên lên tiếng: “Cuối cùng, anh cũng lộ bộ mặt thật. Phải thôi, bây giờ chỉ có tôi và anh, anh đâu cần phải giả nhân giả nghĩa.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.