Hào Môn Kinh Mộng

Q.5 – Chương 16: Cơn Giận Của Đàn Ông



Tiêu Diệp Lỗi sau khi thấy vết thương khâu xong, sửa sang lại quần áo lộn xộn trên người, thản nhiên nói, “Thảo nào bây giờ cô vẫn còn ế, miệng mồm độc như vậy, ai dám lấy?”

“Ơ kìa, dám nói tôi như vậy? Cậu tin tôi cầm dao mổ đâm cậu một nhát lên não trái không hả?” An Tiểu Đóa nổi cáu trừng to mắt, thấy anh định đứng dậy, cô nhíu mày nhấn anh ngồi xuống lần nữa, “Cậu tưởng bản thân cậu bằng sắt à? Tôi mới may hơn 30 mũi trên đầu cậu đó, cậu ngoan ngoãn ngồi tiếp ở đây, lát nữa còn chụp CT não, xem não cậu có bị chấn động nghiêm trọng hay không.”

Tiêu Diệp Lỗi sao còn lòng dạ ở đây, cũng chẳng muốn nói nhiều với cô, đứng dậy muốn đi.

“Này…” An Tiểu Đóa chắn trước mặt anh, lười biếng cất giọng, “Tốt xấu gì cũng tôn trọng bác sĩ này được không? Muốn đi? Chụp CT xong rồi đi.”

“Tôi không sao.” Tiêu Diệp Lỗi bình thản nói.

“Cậu vội vã đi thăm chị cậu?” An Tiểu Đóa nhận thấy vẻ lo âu trong mắt anh, bất đắc dĩ đảo mắt, “Yên tâm đi, chị cậu đang ở chỗ bác sĩ Mộ, đây là bệnh viện, bác sĩ Mộ từng là bác sĩ chữa bệnh chính cho Tiểu Nhiễm, cậu không cần lo đâu.” Nói đến đây, tâm trạng cô hơi trầm xuống.

Từ sau khi Mộ Thừa tiếp nhận điều tra, hằng ngày vẻ mặt anh đều hốt hoảng, thậm chí một lần thấy bệnh nhân nhập viện anh còn tưởng là Tiểu Nhiễm, tiến lên kéo người ta, dọa bệnh nhân suýt nữa đã đến khiếu nại phòng quản lý.

Cô biết trong lòng Mộ Thừa vẫn không quên được Tô Nhiễm.

Tiêu Diệp Lỗi nghe ba chữ “bác sĩ Mộ” liền nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng, “Tránh ra.”

“Tôi không tránh!” An Tiểu Đóa gàn bướng, có lên gạc băng vết thương của anh, anh đau đớn xuýt xoa, lập tức tránh sang bên, tức giận lườm cô…

“An Tiểu Đóa, cô như vậy mà xứng làm bác sĩ hả?”

“Ôi, anh hai cũng biết đau à? Em cứ tưởng anh là người máy biến hình Transformers cơ đấy.” An Tiểu Đóa cười xảo trá, đi tới kéo tay anh, “Nếu không như không phải thì ngoan ngoãn đi chụp CT não, nếu không tôi lại cóc cậu nữa đó!”

“Cô đe dọa tôi? Bác sĩ đe dọa bệnh nhân? Cô coi chừng tôi khiếu nại cô bây giờ.” Tiêu Diệp Lỗi tuy không tình nguyện, nhưng vẫn bị cô kéo ngay ra khỏi phòng cấp cứu.

“Cậu khiếu nại tôi, vậy để tôi tiếp thêm tinh thần cho cậu.” An Tiểu Đóa liều mạng kéo anh vào thang máy, “À phải rồi, thừa dịp thang máy đang trống, kể tôi nghe cậu làm anh hùng cứu mỹ nhân như thế nào đi.”

Vừa nghe tin Tô Nhiễm bị đánh cướp, cô sợ tim sắp văng ra ngoài, cũng may gặp Tiêu Diệp Lỗi đúng lúc, nếu không hậu quả khó lường.

Tiêu Diệp Lỗi đã sớm chứng kiến bản lĩnh lắm lời của An Tiểu Đóa, anh kêu rên một tiếng, cửa thang máy đóng lại…

***

Khoa ngoại thần kinh, phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa.

Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có sự hiện diện của hai người Mộ Thừa và Tiêu Nhiễm.

Mộ Thừa cẩn thận sát trùng vết thương trong lòng bàn tay Tô Nhiễm, anh im lặng, Tô nhiễm cũng không nói lời nào. Hai người họ như cách nhau một bức tường xa lạ.

Vết thương sát trùng xong, Mộ Thừa nhìn Tô Nhiễm, gương mặt anh hốc hác, mắt vằn tơ máu, thần sắc anh mệt mỏi lộ rõ xót xa. Anh đau lòng nhìn vết thương của Tô nhiễm.

“Cảm ơn anh.” Tô Nhiễm không biết nói gì với anh, liếm môi, “Băng Nựu khỏe không anh?”

“Khỏe.”

“À.” Tô Nhiễm gật đầu, “Vậy…vợ trước của anh, cô ta…”

“Cô ta đang tranh giành quyền nuôi con với anh.”

“Hả?” Nghe vậy cố sửng sốt, “Khả năng thắng kiện của cô ta cao không?”

“Cao.”

Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh tiều tụy, không khỏi đau nhói, “Mộ Thừa, chắc chắn có cách đúng không?” Băng Nựu là toàn bộ của anh, một mai lỡ vợ anh thật sự dẫn Băng Nựu đi, vậy anh sẽ rất thống khổ.

Mộ Thừa cười tao nhã mà suy tư, ánh mắt anh dâng tràn sự dịu dàng nhìn cô, “Rốt cục cũng nghe em gọi tên anh.”

Tim cô chợt đau nhói.

“Ngày đó, anh tưởng em thực sự chấp nhận anh, thực sự cho anh cơ hội dẫn em đi.” Anh thâm tình ngắm nhìn cô.

“Mộ Thừa, em xin lỗi anh.” Tô Nhiễm cúi đầu, vô thực nắm chặt tay.

“Người nên xin lỗi là anh, anh không bảo vệ em tốt.” Mắt Mộ Thừa thấp thoáng thống khổ, dè dặt dắt tay cô, nhẹ nhàng nói: “Em hỏi Băng Nựu, rồi hỏi Quý Hâm Dao, tại sao em không hỏi anh mấy ngày qua ra sao?”

Lời anh nói quặn thắt trái tim Tô Nhiễm, thực ra không cần hỏi cô cũng biết anh ra sao, cô chưa bao giờ thấy anh tiều tụy như lúc này.

“Tiểu Nhiễm…” Mộ Thừa giơ tay vuốt ve đôi má cô, “Có ông trời làm chứng, mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ em, anh giận bản thân không thể giành lại em từ cậu ta.”

“Mộ Thừa…”

“Nhưng mà anh không biết em còn yêu cậu ta hay không? Có phải em tình nguyện sống cùng cậu ta không?” Anh rủ rỉ, giọng nói đè nén đau khổ, “Anh chỉ muốn em vui vẻ. Nếu em nói anh có thể cho em hạnh phúc, vậy anh sẽ bất chấp tất cả giữ em lại; nếu em nói, cậu ta có thể cho em hạnh phúc, vậy…”

Mắt Tô Nhiễm ngân ngấn nước nhìn anh.

Mộ Thừa lặng thinh, lại cười tự giễu, “Anh xong rồi, Tô Nhiễm anh thật xong rồi, Anh thà tin rằng em bị cậu ta bức bách sống chung, cũng không muốn nghe em cự tuyệt anh.” Anh tới gần, không kìm được kéo cô, “Mấy hôm nay anh rất nhớ em, anh có thể cho em hạnh phúc không? Anh còn tư cách có em nữa không? Hôm nay trông thấy em, anh hiểu rõ, dù anh là cậu của cậu ta, dù cả thế giới này đều mắng anh, anh cũng không muốn từ bỏ em…”

“Mộ Thừa…” Tô Nhiễm buồn bã hít mùi hương thuần khiết trên người anh, cô không muốn thương tổn anh, một chút cũng không muốn. Nếu thời gian có thể quay trở lại, cô nhất định sẽ chọn Mộ Thừa, nhất định sẽ chọn anh. Nhưng bây giờ, cô và Mộ Thừa không chỉ đơn giản là giữa hai người, bây giờ đã liên quan Lệ Minh Vũ, liên quan An Tiểu Đóa, cũng liên quan Mộ Vạn Vân…

“Chúng ta không phải bạn tốt nhất sao?” Giọng nói cô nghẹn ngào. Biết anh bình an, cô rất yên lòng. Nhưng có một số người đã định trước không thể nắm tay nhau trọn đời.

“Anh biết, chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè.” Mộ Thừa cười khổ, nhìn cô, “Tiểu Nhiễm, anh không quên được em, thực sự không quên được em.”

Tô Nhiễm nhìn anh chăm chú, khẽ lắc đầu, “Mộ Thừa, anh đừng như vậy, em thật sự không đáng để anh làm như vậy, em…” Cô gượng cười, “Em không muốn yêu bất cứ ai nữa, bởi vì với em tình yêu rất mệt mỏi. Mộ Thừa, anh nên dành hết tâm tư nuôi nấng Băng Nựu. Băng Nựu sống cùng anh từ nhỏ, cô bé đã quen với nếp sống này. Một khi vợ anh dẫn Băng Nựu đi, không biết sẽ ra sao.”

Nói thật lòng, Tô Nhiễm không thích Quý Hâm Dao, tuy cô ta là mẹ Băng Nựu, có quyền tranh giành nuôi dưỡng con cái, nhưng khi xưa do chính cô ta chủ động ruồng bỏ hai ba con Mộ Thừa. Lòng dạ người phụ nữ này rất tàn nhẫn, đơn giản vì vật chất mà cao bay xa chạy, bây giờ lại trở về, đơn giản là biết thân phận của Mộ Thừa, mẫu người phụ nữ này làm sao tin tưởng?

Mộ Thừa hơi buông cô ra, vò đầu, “Anh sẽ không để cô ta giành quyền nuôi dưỡng Băng Nựu, cô ta không đủ tư cách làm mẹ.” Quý Hâm Dao hầu như ngày nào cũng đến chỗ anh quậy phá, thậm chí đuổi cũng không đi, ý đồ cô ta quá rõ ràng, cô ta muốn phục hôn cùng anh. Mộ Thừa thẳng thừng cự tuyệt, Quý Hâm Dao thẹn quá hóa giận, đương nhiên muốn dùng quyền nuôi con ép anh. Người mẹ đơn thân khó giành được phần thắng từ quan tòa, vì vậy cô ta nghĩ tới cách kết hôn giả che mắt quan tòa. Nếu luật sư của anh không nói ra điều này, anh chắc chắn tin tưởng cô ta có lòng tìm một người cha tốt cho Băng Nựu.

Tô Nhiễm thở dài, cô không tiện nhúng tay vào việc giữa hai người họ, cô hy vọng Băng Nựu không ảnh hưởng bởi chuyện này.

“Mộ Thừa, bất luận thế nào em đều ở bên cạnh anh, em không thể giúp anh cái gì, nhưng em có thể ủng hộ anh về mặt tinh thần.”

“Em có thể, Tiểu Nhiễm, thực ra em biết mà, tới tận hôm nay cái anh muốn không phải là ủng hộ tinh thần.” Mộ Thừa mải miết nhìn cô, giọng điệu khẩn thiết, “Băng Nựu rất cần mẹ, cần tình yêu của mẹ, anh cũng muốn lấy một người vợ thực lòng yêu thương Băng Nựu.” Lấy Quý Hâm Dao không phải ước nguyện ban đầu của anh, mọi thứ chỉ có thể đổ thừa cho cuộc sống chán chường của anh trước kia mà dẫn đến một đoạn hôn nhân hoang đường.

Sau sự việc Tiêu Tiêu, anh sống như đồ bỏ đi, dù chạy trốn ra nước ngoài anh cũng không cách nào trốn tránh lương tâm lên án. Tuy anh đã định liệu sẽ có kết cục thế này, nhưng hằng đêm anh đều nằm mơ thấy Tiêu Tiêu cười tủm tỉm, thấy anh thì vẫy tay liên tục… Ngay cả bản lĩnh cứu sống một đứa bé cũng không có, anh còn làm bác sĩ làm gì?

Thời gian đó ngày nào anh cũng đến bar uống rượu, sống xa hoa đồi trụy giết thời gian. Mỗi ngày, anh đều sống mơ màng đánh mất lý tưởng.

Năm năm trước, anh say như chết trong bar, khi tỉnh dậy phát hiện bản thân nằm cùng với một người phụ nữ trên giường khách sạn. Về sau, anh biết tên cô ta tên Quý Hâm Dao, sinh viên mới ra trường, ra trường thường đồng nghĩa biệt ly, đêm đó cô ta thất tình, cùng uống rượu say với anh, rồi xảy ra quan hệ.

Thời đại này, tình một đêm chẳng có gì to tát, nhưng Mộ Thừa là một người đàn ông khá bảo thủ, anh lưu lại cách thức liên lạc cho cô ta, sau khi rời khỏi khách sạn, anh luôn áy náy có lỗi, dù sao lần đầu tiên của cô ta cũng trao cho anh. Có lẽ đàn ông thường thấy phức tạp khi quan hệ với xử nữ, nên anh bắt đầu thấy hối hận khi không hỏi cách liên lạc với đối phương, anh thường đến bar đó tìm, nhưng một tháng trôi qua cũng không thấy cô ta xuất hiện.

Cứ như vậy, hết ngày này đến ngày khác trôi qua, anh vẫn chán chường như trước, mãi đế khi Quý Hâm Dao chủ động gọi điện cho anh, nhưng báo anh biết một tin vô cùng đáng sợ… Cô ta đã có thai, là con anh…

Mộ Thừa không trốn tránh trách nhiệm, đợi cô đi khám thai xong, anh liền dẫn cô ta đi đăng kí kết hôn. Đối với anh cuộc sống đã đủ thê thảm, đã tồi tệ nay càng tồi tệ hơn.

Anh cố gắng chăm sóc Quý Hâm Dao hết sức, thực hiện hết trách nhiệm của một người chồng. Ngày qua ngày, bụng Quý Hâm Dao mỗi lúc một lớn, vì nghĩ đến đứa bé, anh trở lại bệnh viện làm việc. Quý Hâm Dao yêu anh thật lòng, thời gian đó cô ta bám lấy anh rất chặt. Nhưng tình yêu nồng nhiệt trôi qua mau. Rồi lại một khoảng thời gian trôi qua, bản tính con người trỗi dậy.

Mộ Thừa phát hiện Quý Hâm Dao là người phụ nữ đam mê hưởng thụ vật chất. Cô ta không ngừng tụ tập gặp mặt, đòi hỏi anh mua túi xách hàng hiệu, trang sức quý giá. Vì áy náy lúc đầu mà anh luôn chiều chuộng cô ta, nhưng dần dà, anh cảm thấy cô ta chỉ muốn thỏa mãn bản thân, không lo lắng tới đứa bé trong bụng, hai ngươi bắt đầu tranh cãi. Quý Hâm Dao không biết thân phận của anh, mỗi ngày đều mắng anh là bác sĩ vô dụng. Cuối cùng, sau khi sinh con cô ta liền phủi mông bỏ đi.

Mộ Thừa chưa bao giờ nhắc đến cuộc hôn nhân đó. Anh không nhắc với ai, mà trước mặt Tô Nhiễm anh cũng không dám đề cập. Bởi vì anh sợ Tô Nhiễm biết anh từng là một người đàn ông sống phóng túng, hoang đàng. Anh thà để cô nghĩ cuộc hôn nhân đã qua của anh xuất phát từ tình yêu.

Anh không yêu Quý Hâm Dao. Người phụ nữ khiến anh rung động cả đời này chỉ có duy nhất Tô Nhiễm.

Cho nên lời anh nói đều xuất phát từ nội tâm sâu sắc, chân thành.

“Tiểu Nhiễm, rời khỏi cậu ta được không em? Cho phép anh được chăm sóc em.” Anh kéo tay cô, vuốt ve vết thương trên lòng bàn tay. Khi anh nghe kể cô gặp phải bọn lưu manh, tim anh đau buốt. Lúc anh băng vết thương cho cô, anh hận không thể cùng Tiêu Diệp Lỗi dạy dỗ đám lưu manh vô lại kia một trận. Anh hiểu suy nghĩ của Tiêu Diệp Lỗi, đổi lại là anh, anh cũng sẽ bất chấp mọi thứ hành xử như Tiêu Diệp Lỗi.

Tô Nhiễm phải làm sao để nhận lấy tình cảm này? Cô lung túng cúi đầu, nhất thời không biết nên nói gì, ánh mắt cô lơ đãng lướt nhìn đồng hồ trên tường. Cô bỗng đứng bật dậy!

Trời ơi!

Đã…bảy giờ!

Bên tai lại văng vẳng những lời Lệ Minh Vũ nói sau lưng cô trước khi ra ngoài… Tôi đã đặt bàn bên nhà hàng King, trước sáu giờ em phải tới đó, đừng để tôi đợi.

Sáu giờ… Bây giờ đã bảy giờ. Cô không những để anh đợi, mà còn để anh đợi một tiếng!

Xong rồi, lần này thì chết chắc rồi.

Thần sắc mặt cô bỗng trắng bệch, Mộ Thừa lo âu đứng dậy nhìn cô: ” Sao vậy em?”

Tô Nhiễm định thần, vội vã tìm túi, lại không biết để ở đâu, trong lòng càng chán nản. Đến muộn, lại mất túi, biết đâu Lệ Minh Vũ đã gọi cho cô không biết bao nhiêu lần rồi thì sao.

Nỗi sợ hãi không tên như dòng nước lạnh buốt lan tỏa toàn thân, cô nhớ lại mọi việc anh từng đối xử với cô, toàn thân cô phát run.

Mộ Thừa thấy cô càng lúc càng khác, liền gọi: “Tiểu Nhiễm?”

“Mộ Thừa, anh cho em mượn điện thoại được không?” Cô nhìn anh hoang mang.

Anh lấy điện thoại đưa cô.

Tay cô run rẩy bấm số, nhưng vừa bấm tới số thứ hai cô đột ngột dừng lại. Không được, chắc chắn Lệ Minh Vũ biết đây là số điện thoại của Mộ Thừa. Nếu anh biết cô ở cùng Mộ Thừa thì…

Cô rối bời bấm nút tắt, trả lại điện thoại cho Mộ Thừa, lật đật nói: “Xin lỗi, em có việc phải đi trước.”

“Tiểu Nhiễm…” Mộ Thừa sao có thể để có đi như vậy, tiến lên một bước kéo cô, đang muốn cất tiếng hỏi cô, lại thấy cô nhíu mày, miệng kêu đau.

Anh sững sờ, nhìn bàn tay của mình, sau đó kéo ống áo của cô…

Cổ tay trắng ngần của cô bầm tím. Anh là bác sĩ, liếc mắt một cái có thể nhìn ra dấu này do siết chặt tạo thành, anh giận sôi gan: “Đám lưu manh kia làm?”

“Không phải, không phải họ…” Tô Nhiễm rút tay, kéo ống tay áo xuống che, xấu hổ cúi đầu, cô không muốn bị người khác thấy, nhất là Mộ Thừa.

Nhà hàng King, vườn hoa bao quanh.

Nhà hàng nằm ở tầng cao nhất, từng cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mang hơi thở mùa hè nhiệt huyết. Dưới góc nhìn này, không khoa trương chút nào có thể đem toàn bộ cảnh đêm lung linh của thành phố thu vào tầm mắt. Đủ loại ánh đèn, ánh đèn ne-ông lấp lánh vây quanh các tòa kiến trúc cá tính lấp đầy toàn bộ thành phố phồn hoa. Chỉ tiếc người ngồi trong phòng được bao trọn không có tâm tình thưởng thức cảnh đêm.

Từ sáu giờ đến sáu giờ rưỡi, trong vòng ba mươi phút ngắn ngủi, Lệ Minh Vũ đã gọi hơn trăm cuộc điện thoại. Trước giờ hẹn anh còn kiên nhẫn chờ đợi, vì cho rằng phụ nữ đến trễ hẹn là chuyện trước nay vẫn thế, nhàn nhã gọi xong món khai vị, món ăn chính, canh nóng, món điểm tâm ngọt sau bữa ăn. Sau khi làm xong mọi thứ, anh bắt đầu chần chờ.

Tô Nhiễm không phải người phụ nữ hay vội vàng hấp tấp, tình huống nào cô cũng rất đúng giờ. Hơn nữa, cô không có can đảm cố ý đến muộn. Chờ thêm mười phút, Lệ Minh Vũ bắt đầu gọi điện thoại cho cô, nhưng mỗi lần đều không liên lạc được.

Thêm nửa giờ nữa trôi qua, Lệ Minh Vũ không thể ngồi yên nữa, nhìn đồng hồ, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Phục vụ nhà hàng bước tới, nhẹ nhàng nói: “Bộ trưởng Lệ, chai rượu đỏ anh anh bảo nhân viên nhà hàng khui lúc nãy đã ủ lạnh hai tiếng, rượu nếu ngâm lâu quá sẽ ảnh hưởng đến mùi vị. Anh có muốn chúng tôi rót rượu trước không…”

Bộ trưởng Lệ là khách quen, là hội viên cao cấp ở đây. Hôm nay anh tới đây rất dễ nhận ra là có cuộc hẹn, nhưng người đó không tới. Bọn họ cảm thấy có chút lạ lùng, những người dùng cơm với Bộ trưởng Lệ ở đây, tới nay chưa có ai dám để anh đợi, đối phương vạy mà bắt anh đợi nửa tiếng?

Đôi mắt Lệ Minh Vũ trầm tĩnh u ám tối sầm đi, đứng lên lấy mấy tờ tiền mệnh gia scao từ ttrong ví: “Tính tiền.”

“Dạ?” Phục vụ sửng sốt, “Bộ trưởng,nhưng cơm anh còn chưa dùng…”

“Tính hết cho tôi.” Vừa dứt lời Lệ Minh Vũ liền ra khỏi nhà hàng.

***

Ban đêm có chút ngột ngạt, cho dù có gió đêm thổi qua cũng không xua được cảm giác nóng bức trong không khí.

Trong xe Lệ Minh Vũ chỉnh điều hòa đến số lớn nhất, bực bội mở toang mấy cúc áo trước ngực, lái xe chạy dọc theo các con đường vòng quanh thành phố. Một tay anh lái xe, tay kia không ngừng bấm điện thoại, tiếp tục bấm dãy số đã thuộc lòng trong tim từ lâu, ánh mắt sắt bén lại tập trung nhìn tình hình bên ngoài cửa sổ xe, hy vọng có thể thấy hình dáng thân quen….

“Chào bạn…”

“Tô Nhiễm, em…”

“Tôi là Tô Nhiễm, bây giờ không tiện nghe máy. Xin mời bạn sau khi nghe tiếng ‘bíp’ hãy để lại lời nhắn, tôi nhất định sẽ gọi lại cho bạn ngay, mi gió.”

Lại là hộp thư thoại đáng ghét!

Lộ Minh Vũ quẹo xe chạy vào một con đường phụ, ánh sáng lờ mờ trong xe chiếu lên mặt anh, ánh mắt anh bắt đầu lo lắng, trái tim cũng đạp loạn hoang mang, Việc tìm kiếm vô vọng này làm anh sắp mất đi vẻ bình tĩnh.

Anh cũng đã từng hơn một lần lái xe chạy khắp nơi không mục đích tìm kiếm bóng dáng Tô Nhiễm, vừa lái xe vừa gọi điện thoại tìm kiếm. Nhưng lần này không biết vì sao trong lòng anh nổi lên cảm giác hoảng loạn khó nói thành lời. Chẳng lẽ cô gặp nguy hiểm?

Đang suy nghĩ điện thoại đột ngột đổ chuông.

Vừa mới vang chưa được nửa hồi chuông liền bị Lệ Minh Vũ bắt máy.

“Bộ trưởng, đã tìm thấy phu nhân.”

“Ở đâu?” Lệ Minh Vũ nghe vậy, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rơi xuống, khẩn trương và lo lắng cũng từ từ biến mất. Nhưng khi nghe Đồng Hựu nói một câu, đôi mắt vốn lộ vẻ lo lắng dần dần chuyển sang lạnh lẽo, giọng nói lạnh lùng: “Tốt, cậu vất vả rồi.”

Ngắt điện thoại di động.

Anh bỗng lái xe rẽ trái, đạp ga tăng tốc tiến về phía trước.

***

Bên trong phòng làm việc của chủ nhiệm khoa, Tô Nhiễm quả thực muốn đào một cái lỗ chui vào.

Mộ Thừa khó tin nhìn chằm chằm vết bầm tím trên cổ tay Tô Nhiễm. Từng vết bầm tím như từng nhát dao cứa nát lòng anh. Lại thấy cô chau mày thật chặt, anh vội vàng buông tay, xót xa nhìn cô, “Em đang sợ mấy tên lưu manh kia sao? Nói cho anh biết, bọn chúng tổn thương em thế này, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua.”

“Không phải, Mộ Thừa. Không phải bọn chúng. Thực sự không phải.” Cô kéo ống tay áo xuống, vẻ mặt xấu hổ hoảng loạn.

Mộ Thừa nhìn cô, ánh mắt khó hiểu lấy làm lạ, sau cùng kinh hãi, bởi vì anh vừa nghĩ tới…

“Không phải bọn chúng, vậy là ai?” anh đặt tay lên vai cô, nhìn cô gằn từng chữ: “Có phải Lệ Minh Vũ?”

Tô Nhiễm giật mình nhìn thẳng anh, ánh mắt xẹt qua lo lắng bất an, sau đó liền cụp mắt, khẽ lắc đầu: “Mộ Thừa, anh đừng hỏi nữa. Em thực sự có việc, em phải đi gấp trễ rồi, em…”

“Em sợ cái gì?” Mộ Thừa thấy cô như thế càng khẳng định ý nghĩ trong lòng, tức giận bỗng bùng phát, không ngừng thiêu đốt trong lòng ngực, cũng bốc cháy sâu trong đáy mắt. Anh kéo toàn thân cô quay sang đối mặt anh, vừa yêu thương vừa nóng lòng: “Có phải cậu ta dùng cách này ép em ở lại?”

“Mộ Thừa, anh đừng hỏi, cũng đừng quản mà…”

“Tiểu Nhiễm, anh làm sao có thể bỏ mặc em?” Mộ Thừa hơi cao giọng nhìn cô, giọng nói vì đau lòng mà run run: “Em điên rồi sao? Em điên rời mới để cậu ta chà đạp em như vậy? Em nhìn lại mình xem đã bị cậu ta hành hạ thành bộ dạng thế nào?

“Mộ Thừa…” Cô chưa từng thấy anh nóng giận như vậy.

“Cậu ta uy hiếp em phải không?” Mộ Thừa tức giận đến toàn thân phát run, bàn tay anh giữ chặt bờ vai cô: “Nói anh biết!”

“Không có, thực không có mà.” Cô nhìn đồng hồ trên tường nhảy tửng cái, trái tim cũng nhảy theo. Nhớ đến đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh của Lệ Minh Vũ, cả người cô bị sợ hãi bao phủ, “Em sống rất tốt. Mộ Thừa, chuyện của em hãy để em tự giải quyết được không?”

“Nếu em có thể tự giải quyết thì sẽ không để bản thân bị thương rầu rĩ!” Mộ Thừa không chịu buông cô, khuôn mặt khôi ngô tràn ngập đau xót: “Tiểu Nhiễm, từ khi em trở về chưa từng vui vẻ. Bốn năm trước em không phải như vậy. Nụ cười bốn năm trước của em vô tư như thế, phát ra từ đáy lòng, còn bây giờ thì sao? Bây giờ mỗi ngày em đầu miễn cưỡng nở nụ cười!”

Tô Nhiễm đang giãy giụa, nghe anh nói những lời này cô sững sờ, giương đôi mắt ửng nước nhìn anh. Sao anh biết nụ cười bốn năm trước của cô ra sao? Cô gặp anh sau khi bị đưa vào bệnh viện tâm thần, rồi anh mới dẫn cô đi Paris, anh thấy nụ cười bốn năm trước của cô khi nào?

“Mộ Thừa, anh…”

Mộ Thừa cũng thấy ánh mắt do dự của cô, tất cả đau khổ đều tập trung trên vầng trán anh tuấn. Một lúc lâu sau mới vươn tay, ngón tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa dịu dàng vừa xót xa mở miệng nói: “Thưc ra, anh đã biết em từ sớm. Ngày đám cưới của em và Lệ Minh Vũ, anh đã thấy nụ cười của em, rất xinh đẹp khiến người khác không thể dời mắt. Từ giây phút đó, anh biết, anh đã yêu em…”

Tô Nhiễm sững sờ, kinh ngạc tận đáy lòng đã làm cô sớm quên phải tránh khỏi bàn tay anh.

Bốn năm trước, anh đã yêu cô?

“Xin lỗi Tiểu Nhiễm, hãy tha lỗi vì đã luôn giấu em, thật ra trước đó anh chỉ biết em là vợ của Lệ Minh Vũ, anh luôn đè nén tình cảm muốn yêu em.” Mộ Thừa cúi đầu thì thầm bên tai cô.

Anh mãi không bao giờ quên lần đầu tiên gặp cô. Cô mặc áo đầm cưới trắng tinh, thuần khiết như một thiên sứ đến từ chân trời, đuôi áo kéo dài trên tấm thẩm đỏ ở Giáo đường, nụ cười dịu dàng hạnh phúc trên môi cô, từ từ đi qua anh, ánh mắt trong veo nồng nàn tình cảm chỉ dành cho Lệ Minh Vũ đang đứng ở đầu kia tấm thảm, trong mắt cô chỉ có Lệ Minh Vũ.

Lúc đó anh đã kết hôn với Quý Hâm Dao. Đây có lẽ là đau khổ lớn nhất trong cuộc đời, khi anh vừa kết hôn, thì người con gái anh muốn yêu thương bỗng xuất hiện. Mộ Thừa cảm thấy bị tạo hoá trêu ngươi.Trước giờ anh vẫn không tin có tình yêu sét đánh, cũng tự cho dời này sẽ không gặp người làm tim anh đập thình thịch. Nhưng không ngờ anh lại gặp được, vừa gặp đã yêu không hẹn mà gặp như thế, một dấu hiệu báo trước cũng không có.

Nụ cười của Tô Nhiễm nhanh chóng chiếm giữ trái tim anh. Nhưng điều buồn cười là cô là cháu dâu của anh. Khát vọng yêu thương này, anh chỉ có thể gằn trong tim, cười chúc mừng với đôi vợ chồng mới.

Trời cao đúng là thích trên ngươi.

Hôn lễ của Lệ Minh Vũ là anh lặng lẽ tham gia, sau khi xong xuôi anh cũng định im lặng rời khỏi. Nhưng lúc anh đang trên đường đến sân bay, xe dừng lại chờ đèn đỏ. Bên đường là một quán cà phê, anh thấy Tô Nhiễm ngồi một mình ở đó, đôi mắt trong veo đang nhìn ngoài cửa sổ, không có tiêu điểm cố định mông lung như đang suy nghĩ cái gì. Cô mặc áo len trắng, tay cầm đồ uống nóng hổi, máy tóc dài đen như rong biển mềm mại xõa hai bên. Ánh mặt trời lấp ló xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt cô, cảnh này vô cùng đẹp và an bình.

Anh như bị ma xui quỷ khiến lái xe xuống bãi giữ xe dưới đất, kéo theo hành lý đứng ở một góc bên ngoài quán cà phê, lẳng lặng nhìn cô.

Anh cứ đứng như vậy hơn ba tiếng, Tô Nhiễm ngồi trong quán, anh đứng bên ngoài, im lặng ngắm nhìn.

Sau đó vài ngày, anh phát hiện Tô Nhiễm luôn dạo phố một mình, ăn cơm một mình, đến tiệm sách một mình, lại một mình đến quán cà phê ngồi im suy tư, thỉnh thoảng cô cũng hẹn bạn thân. Khi ở trước mặt bạn thân, cô mới cười nói vui vẻ, như hoa lê ngày xuân, xinh đẹp như làm toàn bộ thế giới mất đi màu sắc.

Theo sau cô như hình với bóng vài ngày, anh như bị ma ám. Anh biết rõ đó là cháu dâu của mình, nhưng vẫn không có cách nào đè nén nỗi nhớ nhung và quan tâm tới tình hình của cô. Đoi khi anh có thể đứng chờ mấy tiếng đồng hồ, chỉ để thấy nụ cười của cô.

Anh chưa bao giờ biết rằng tình yêu hóa là như thế. Cho dù chỉ nhìn một chút, trong lòng đã tràn đầy hạnh phúc. Anh gần như đã quên anh đã là đàn ông có vợ, cho đến khi Quý Hâm Dao gọi điện thúc giục anh về, anh mới chợt bừng tỉnh!

Anh đang làm cái gì? Thật đáng hổ thẹn khi đi nhìn trộm người phụ nữ của cháu anh?

Cứ như vậy, anh ép bản thân phải quên đi, buộc bản thân không được nhớ, lên máy bay ra nước ngoài lần nữa.

Nhớ thương là thuốc độc, nó không ngừng ăn mòn tâm trí gặm nhấm linh hồn anh, làm con người anh trở nên chết lặng, trống rỗng. Anh cứ như vậy, cho dù đã rời khỏi thành phố đó, hình bóng Tô Nhiễm vẫn ngày đêm len lỏi trong đầu, trong mơ.

Mỗi khi anh tỉnh dậy từ trong mộng, chỉ còn lại tĩnh mịch vô tận. Anh nhìn Quý Hâm Dao đang ngủ say bên cạnh, anh không khỏi cảm thấy xa lạ. Khoảng khắc đó, anh mới phát hiện bản thân lại ích kỷ đến vậy, tại sao chỉ vì trách nhiệm mà làm để lỡ cuộc sống của nhau?

Loại tình cảm đè nén đến khi Quý Hâm Dao mới sinh con xong liền bỏ đi, khoảng khắc đó anh hiểu rằng đó là giải thoát. Khi anh không chịu đựng nổi nữa liền lấy danh nghĩa chuyên gia nguyên cứu về nước, lại bất ngờ khi gặp Tô Nhiễm ở bệnh viện tâm thần!

Anh không hiểu chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi sao lại có thể phát sinh chuyện này. Lần đầu tiên anh tới gần Tô Nhiễm như vậy, cô giống như một chú thỏ hoảng sợ cuộn mình đầu giường, trên đầu quấn băng gạc kín mít. Cô không còn cười nữa, chỉ có gương mặt tái nhợt, đôi mắt trong veo giờ đây chỉ có hoảng loạn cùng bất an vô tận. Cô mắc trứng trầm cảm, chứng trầm cảm nặng. Chứng trầm cảm này khiến cô có ý nghĩ tự sát.

Có trời mới biết, giấy phút đó anh muốn ôm cô vào lòng biết bao, nhưng lại sợ dọa cô, nên cố nén đau đớn xuống, dịu dàng nói với cô: Đừng sợ, anh là bác sĩ chữa trị của em, Mộ Thừa.

Anh rất muốn giết chết Lệ Minh Vũ, một cô gái tốt đẹp dịu dàng lại bị hắn dẫm đạp thành thế này. Hắn đã hủy hoại nụ cười của cô. Sau đó anh nghe mẹ Tô Nhiễm vô tình nhắc tới việc Tô Nhiễm đã ly hôn, ngay lập tức anh quyết định sẽ dẫn cô đi.

Bốn năm qua, anh chưa một lần nhắc đến chuyện cũ trước mặt cô. Anh không muốn làm Tô Nhiễm mang tâm lý nặng nề ở bân cạnh anh. Anh muốn bắt đầu lại một lần nữa, bắt đầu cuộc đời của anh cũng là bắt đầu cuộc đời cảu cô. Nếu như có thể anh thật sự hy vọng hai người có thể sống chung.

Đến tận bây giờ, anh chưa từng nghĩ sẽ buông tay.

Tô Nhiễm hốc mắt ửng đỏ, cho dù anh không nói cái gì, cô mới biết háo ra cho tới nay, anh đã phải chịu đựng đứng cách xa cô. Đau thương như một lưỡi cưa ra sức kéo nát lòng cô. Cô đưa tay khẽ vuốt ve hàng chân mày của anh, mỗi mỗt hơi thở mang đầy chua xót.

“Mộ Thừa, những điều đó anh vốn không cần phải chịu đựng. Tại sao đối xử tốt với am như vậy? Am thực sự không phải người con gái xứng đáng để anh yêu.”

“Xứng đáng.” Mộ Thừa nhìn cô, “Chỉ cần có thể làm em vui vẻ, cái gì cũng xứng đáng.”

Tô Nhiễm hít thở sâu một hơi, đè nén nước mắt muốn trào dâng, ngón tay lướt qua khuôn mặt anh, “Anh biết không. Bốn năm nay, em luôn nghĩ, nếu như lúc đó em không lấy Lệ Minh Vũ, không phải bà Lệ, chúng ta liệu có thể đến với nhau? Chuyện này em luôn suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. Mộ Thừa, anh là người đàn ông tốt, nếu như lúc đó em chưa lập gia đình, nếu như không có Lệ Minh Vũ, em sẽ yêu anh, thật sự sẽ yêu anh. Em sẽ rất vui vẻ sống cùng anh.”

Lồng ngực Mộ Thừa đập phập phồng, nắm chặt vai cô: “Bây giờ chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau, chỉ cần em rời khỏi cậu ta, chúng ta sẽ lập tức về Paris, hoặc là em muốn đi đâu cũng được, chúng ta sẽ không xa nhau nữa.”

Tô Nhiễm nghe thế nước mắt tuôn rơi, lắc đầu.

“Tại sao? Tiểu Nhiễm tại sao?” Mộ Thùa nóng nảy, nhìn nước mắt cô càng thêm đau lòng, “Trừ khi em nói cho anh biết, em còn yêu cậu ta. cho dù năm đó cậu ta đã gây cho em quá nhiều tổn thương, em vẫn không bỏ hắn.”

“Em..”

Mộ Thừa không đợi nghe cô thừa nhận hay phủ nhận liền cúi đầu hôn môi cô, anh bỗng sợ nghe câu trả lời từ miệng cô.

Mộ Thừa không đợi cô mở miệng khẳng định hay phủ nhận liền cúi đầu hôn lên môi cô, anh đột nhiên rất sợ nghe được đáp án từ miệng cô, Khi hai cánh môi dán vào nhau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, mang theo không khí lạnh lẽo!

Tiếng cửa bị giật mạnh làm giật mình hai người trong phòng.

Mộ Thừa buông Tô Nhiễm ra, theo bản năng quay đầu nhìn phía cửa, cơ thể cao lớn nao nao. Tô Nhiễm đứng hình phía sau, vừa bị Mộ Thừa hôn bất ngờ vẫn còn sững sờ mông lung, đến khi lấy lại hô hấp bình thường mới ngoảng đầu gỗ mơ hồ lại nhìn.

Trong nháy mắt, mắt cô trừng to!

Cô giống như thấy quỷ. Không phải, e là gặp quỷ cũng không đáng sợ như thế.

Lệ Minh Vũ đứng ngay cửa, thân hình cao lớn toát ra lạnh lẽo, toàn thân anh tỏa ra hơi lạnh bao trùm khắp phòng. Hình ảnh hai người đang ôm hôn đập thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc bén như dao xét qua dáng điệu vẫn còn ôm nhau của hai người, bàn tay dần siết chặt.

Tô Nhiễm vô thức đẩy Mộ Thừa ra, trong lòng cô lo lắng sợ hãi tràn lan toàn thân.

Sao anh tìm đến được bệnh viện?

Xong rồi, việc vừa rồi có một trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ được.

Thấy đáy mắt anh càng ngày lạnh lẽo, sắc mặt tái mét, cô lùi về sau theo bản năng, lúc này cô thật hy vọng đây là lầu một, cô sẽ nhảy qua cửa sổ ngay.

“Mộ Thừa!” Lệ Minh Vũ cũng đã mở miệng, tiếng nói lạnh như băng, như từ địa ngục trồi lên khiến người khác rét run: “Cái tên chết tiệt.” Anh vừa gầm những lời này, vừa tiếng lên vung tay cho Mộ Thừa một đấm.

Mộ Thừa không ngờ anh lại nhà đến đánh, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống đất. Trong phút chốc, lửa giận trong lòng Mộ Thừa cũng bùng cháy, chuẩn bị đứng lên đánh trả cho anh một cú, lại nghe tiếng bước chân rầm rầm từ cửa chạy vào, theo sau là tiếng hét to….

“Lệ Minh Vũ, tôi đánh chết mày tên chết tiệt! Anh còn dám tới gặp Tô Nhiễm?”

Ngay sau đó, một quả đấm vọt thẳng tới Lệ Minh Vũ, trong nháy mắt đã làm thay ý định của Mộ Thừa.

Sự chú ý của Lệ Minh Vũ vốn dồn lên người Mộ Thừa, lửa giận nhen nhóm trong lòng nên không đề phòng tình huống phía sau. Đến khi có cơn gió phía sau ập tới, anh mới bất ngờ quay đầu, đúng lúc nắm đấm cũng bay đến, anh thoáng cái đứng không vững, toàn sau lùi về sau mấy bước đạp mạnh lên tường.

Trong phút chốc tình hình hỗn loạn cả lên.

Ba người đàn ông, người này đánh người kia!

Tô nhiễm bị dọa đến choáng váng, trong phút chốc vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mà Mộ Thừa mang một bụng lửa giận cũng muốn trút hết, không ngờ lại có người nhanh tay dạy bảo Lệ Minh Vũ trước, đúng im một chỗ, nhìn cảnh náo loạn trước mắt.

“Trời ạ…” An Tiểu Đóa như chú chó con đuổi theo mệt suýt chết, thở hổn hển nghiêng người dừa ở cửa. Cô thấy cảnh này há hốc mồm, cái tên Tiêu Diệp Lỗi sao chẳng phân biệt đúng sai, trái phải mà đã nhào vô đánh người? Cô không hề do dự bước tới bên kéo Mộ Thừa, quát Hứa Diệp Lỗi: “Cậu uống nhầm thuốc sao? Sao bác sĩ Mộ cậu cũng dám đánh hả?”

“Tôi có đánh anh ta đâu!” Tiêu Diệp Lỗi hét to về phía An Tiểu Đóa.

“Hét nữa tôi bóp chết cậu!”

“Tiểu Đóa, cậu ta không có đánh anh.” Mộ Thừa vội vàng làm sáng tỏa sự thật. Trời ạ! Tình hình quá lộn xộn.

An Tiểu Đóa ngừng nói, lại chạy đến trước mặt Tô Nhiễm, nhẹ giọng trấn an cô: “Cậu không sao chứ?”

Tô Nhiễm lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Ai nói ình biết chuyện già đang xảy ra vậy?”

Lệ Minh Vũ bị đánh? Anh mà cũng chịu bị đánh?

An Tiểu Đóa nuốt nước miếng, lại nhớn nhác mà chỉ Tiêu Diệp Lỗi: “Không phải do cậu em khó chìu của cậu sao? Mình thật nghi ngờ hắn bị người ta đánh đến mất trí! Phải lôi kéo ép cậu ta chụp CT, đến kết quả cũng không thèm đợi lấy đã muốn đi tìm cậu. Chúng tớ vừa tới thang máy đã thấy Bộ trưởng Lệ đi vào. Em trai cậu lồng lộn lên, không thèm chờ thang máy mà leo thẳng thang bộ. Bước chân cậu ta dài thế sao tớ có thể đuổi kịp? Hai mươi mốt tầng, tớ phải bò theo hắn đúng hai mươi mốt tầng, thiếu chút nữa mệt chết.”

Tiêu Diệp Lỗi đem toàn bộ sức lực còn lại đánh Lệ Minh Vũ, nhìn anh chằm chằm, lửa giận vẫn bốc cháy trong đáy mắt. Trên đường đưa Tô Nhiễm tới bệnh viện Tiêu Diệp Lỗi đã thấy rất rõ ràng trên cổ tay, trên ngực cô những vết bầm tím. Những tên lưu manh kia không có đủ thời gian hành hạ gây tổn thương lớn đến cô như vậy. Dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết tất cả là do Lệ Minh Vũ gây ra!

Lệ Minh Vũ thấy rõ người vừa đến liền cười nhạt, vươn tay lau vết máu bên khóe môi. Anh không lập tức đứng thẳng, một chân chống lên tường, khoan tay trước mặt, sau khi nhổ một ngụm máu nói: “Đàn ông trong phòng này đều thành du côn rồi.” Anh lại giương mắt nhìn một bên mặt của Tô Nhiễm, khóe môi nổi lên lạnh lẽo, “Tô Nhiễm, em thật lợi hại. Tất cả đàn ông đều vì em mà thành du côn cả.”

Tô Nhiễm bị ánh mắt của anh làm cho sợ hãi.

“Tôi thấy du côn chỉ có mình anh!” Đương nhiên Tiêu Diệp Lỗi vô cũng bực bội, tiến lên muốn đánh tiếp.

“Diệp Lỗi!” Tô Nhiễm kinh ngạc lên tiếng.

Nắm đấm vừa vung lên lại bị chặn lại!

Lệ Minh Vũ nắm chặt cánh tay vung lên của Tiêu Diệp Lỗi, chặn đứng nắm đấm, sau đó dùng sức đẩy mạnh cậu ta sang một bên, từ từ đứng thẳng lại. Tiêu Diệp Lỗi bị anh ném qua bên nên lảo đảo, lại muốn tiến lên đã bị Tô Nhiễm lập tức kéo lại.

“Đừng đánh, các anh đừng đánh nữa.” Y tá và bác sĩ các phòng khoa khác đã đứng đầy trước cửa, sôi nổi bàn tán.

An Tiểu Đóa thấy thế gấp rút chạy tới cửa, thô lỗ hét lên: “Nhìn cái gì? Chưa thấy đánh nhau sao? Nói xong, cô đập sầm cửa kêu “ầm” một tiếng. Loại tình huống này quả thực không xong rồi, Trái đất mới tránh chạm sao Hỏa lại đụng phải sao Mộc.

Mộ Thừa cũng đứng lên, lau chút máu trên khóe môi, nhìn chăm chằm Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhếch môi, “hai người các anh cùng chung mặt trận? Được thôi, cùng lên đi.”

Mộ Thừa nắm chặt nắm đấm.

“Đủ rồi, ầm ĩ đủ chưa?” Tô Nhiễm thực sự không nhìn nổi nữa, đứng lên bước tới đứng giữa ba người: “Các anh nhìn mình xem giống gì hả? Muốn người khác nhìn các anh ra sao?”

Tiêu Diệp Lỗi nghẹn một bụng lửa giận, nhưng nhìn sắc mặt Tô Nhiễm nên nuốt xuống, không nói hai lời tiếng lên nắm tay cô kéo đi, “Đi theo anh.”

Tô Nhiễm chưa kịp phản ứng, Mộ Thừa lại chặn ở cửa, nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Lỗi, gằn từng tiếng: “Cô ấy không thể đi với cậu.”

“Tránh ra!” Tiêu Diệp Lỗi nghiến răng nhìn Mộ Thừa: “Nếu không tránh ra, cả anh tôi cũng đánh!” Đánh một người cũng là đánh, đánh hai người cũng là đánh.

“Được thôi, tôi muốn xem nắm đám của cậu mạnh bao nhiêu!” Mộ Thừa không có ý nhượng bộ, trong mắt cũng đằng đằng tức giận.

An Tiểu Đóa đứng một bên cắn chặt môi, trong lòng Mộ thừa chỉ có Tô Nhiễm, chỉ có một mình cô. Anh có thể đánh nhau vì cô, có thể không giữ im lặng vì cô, có thể vì cô làm tất cả mọi thứ dù xa gia đình …

Tô Nhiễm bị hai người làm cho đầu óc choáng váng nặng nề. Giọng nói của Lệ Minh Vũ ở phía sau cũng vang lên…

“Tô Nhiễm là vợ tôi, các anh có tư cách dẫn cô ấy đi sao?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.