Hào Môn Kinh Mộng

Q.5 – Chương 3: Kinh Hồn Nơi Nghĩa Trang



Một con chim vỗ cánh bay ngang qua đầu cô.

Gió chợt thổi mạnh hơn, xua đom đóm phân tán khắp nơi, xa xa nhìn lại hệt như những đốm lửa âm u không rõ.

Tô Nhiễm ngã xuống, kính mắt cũng rớt theo, cô ngồi dậy, đưa tay lần tìm. Ai ngờ đầu gối vừa nhích, cô liền nghe tiếng tròng kính vỡ, cầm lên xem chỉ còn lại cặp gọng đen trơ trọi.

Trời ơi, làm sao bây giờ?

Tô Nhiễm hoảng loạn đứng dậy, quan sát xung quanh, sắc trời đã tối đen, cô nhìn mọi thứ đều mù mịt. Ngay lúc này, tại chỗ này, hơn nữa còn trước ngôi mộ chung của hai vợ chồng kỳ lạ, cô chỉ thấy sởn da gà. Bên cạnh cô toàn những ngôi mộ lạnh lẽo…

Nếu dưới tình huống có thể nhìn rõ, cô sẽ không thấy âm u đáng sợ, nhưng con người một khi không thấy rõ xung quanh, cảm giác kinh khủng và bất an sẽ vô cớ sinh sôi từ tận đáy lòng, muốn cản cũng không được, muốn xua cũng không xua đi.

Tô Nhiễm hít một hơi thật sau, kỳ thực việc cô muốn làm nhất chính là nhìn rõ bức ảnh người đàn ông trên mộ bia. Sở dĩ, cô thấy kinh khủng, vì cô phát hiện người đàn ông trên mộ bia này, ánh mắt anh ta, đường nét trên gương mặt anh ta sao lại….giống Lệ Minh Vũ như vậy chứ?

Tô Nhiễm nuốt nước bọt, híp mắt lại gần. Người đàn ông trên bức ảnh hiên ngang phong độ, khóe miệng nhếch lên cười nhạt, thấy nụ cười này Tô Nhiễm càng thêm sợ hãi, vội rời xa ngôi mộ chung này.

Không được nhớ, không được nhớ, trên đời này người giống người rất bình thường.

Trấn tĩnh cảm xúc khác thường trong lòng, Tô Nhiễm bước ngắn bước dài qua đường ra. Chỗ này là nghĩa trang lớn nhất thành phố, nếu không phải người hay tới tảo mộ sẽ lạc đường, Tô Nhiễm chính là một trong số đó. Thứ nhất, đây là lần đầu tiên cô tới nơi này thăm ba, thứ hai, không có mắt kính cô nhìn đường không rõ. Cô cứ nghĩ con đường nào cũng đều ra được, nhưng không ngờ con đường cô đang đi không giống như đường ra, loáng cái cô luống cuống, không biết bản thân đang ở đâu.

Cô mau chóng lấy điện thoại trong giỏ xách ra, ít ra cô còn có thể gọi điện cầu cứu.

Ai ngờ điện thoại lại không được…

Không phải thần linh muốn cô qua đêm ở đây chứ? Dù như vậy, ở trước mộ của ba nói chuyện với ba cả đêm vẫn tốt hơn, nhưng bây giờ, ngay cả mộ của ba cô cũng tìm không ra.

Nghĩa trang nằm rất xa khu vực thành thị. Ưu điểm của nó là hoàn cảnh nơi đây tốt, không khí trong lành, dân cư thưa thớt. Nhưng đương nhiên cũng có khuyết điểm, đó chính là tới buổi tối, nơi đây dày đặc sương mù.

Hơi sương nồng nàn khiến cô khó thở, cô ngồi thở dốc trên bậc thang. Nơi mà có sương mù nơi đó sẽ ẩm ướt, cũng có nghĩa là trời sắp mưa. Quả nhiên chưa bao lâu sau, mưa phùn bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với sương mù bủa vây lấy cô. Tuy không phải mưa đông, nhưng ở nơi này, ngay phút giây này đáng sợ vô cùng.

Tô Nhiễm cười khổ, mệt mỏi lắc đầu. Cuối cùng cô cũng hiểu rõ hàm ý “Nhà dột lại gặp mưa dầm”.

Cô ngửa đầu, mưa rơi ướt tóc và gò má cô, để cô tỉnh táo hơn cũng tốt. Ở cái nơi gần gũi với chết chóc nhất, cô cũng có thể suy ngẫm lại những chuyện đã qua với Mộ Thừa, với Hòa Vy, với Lệ Minh Vũ… Con người sống trên đời bao giờ cũng cố chấp vài việc, cố chấp quá khứ đã qua? Cũng như nơi an giấc ngàn thu? Đạt được thì thế nào? Mất đi thì ra sao? Con người bất kể đau thương hay vui sướng, không phải đều do đạt được và mất đi gây ra sao?

Tô Nhiễm khẽ thở dài, lơ đãng nhớ tới Lệ Minh Vũ, gần đây cô hay suy nghĩ rốt cuộc anh muốn gì, mục đích thật sự của việc giữ cô bên cạnh là gì, nhưng cùng anh quấn quýt mấy ngày vừa qua cô vẫn không tìm ra đầu mối. Ngồi trên bậc thang lạnh ngắt, ngược lại khiến cô thêm tỉnh táo, mọi việc cứ thuận theo tự nhiên có lẽ tốt hơn. Những việc phải trải qua trong đời người không chừng đã được định sẵn từ lâu, có vướng mắc hơn, chấp nhất hơn, đau khổ hơn thì kết quả vẫn vậy, vẫn phải đón nhận nó. Chẳng thà cứ tâm bình khí hòa đón nhận, biết đâu sẽ có một sắp xếp khác ở không xa chờ bạn.

Cô cong môi cười, buồn cười thật, một người sống lại ở giữa nơi đầy người chết suy ngẫm ý nghĩa cuộc sống.

Cô giơ tay xem đồng hồ, coi ra hôm nay cô phải qua đêm lạnh lẽo ở nơi đây, xem như trải nghiệm cuộc đời. Tô Nhiễm vòng tay ôm người, cánh tay cô mát lạnh ướt sũng dưới mưa. Có lẽ cô nên suy nghĩ đến việc viết một cuốn tiểu thuyết kinh dị, dù gì không phải ai cũng có dũng khí đợi cả đêm ở nghĩa trang.

Cô hít mũi, đang định tìm nơi trú ngụ, cô đột nhiên nhìn thấy ánh đèn sáng lờ mờ truyền đến, xuyên qua sương mù dày đặc đến gần cô.

Tô Nhiễm nghĩ đến đầu tiên chính là sự việc kỳ dị xuất hiện, cô hấp tấp đứng dậy, bước lùi ra sau. Giờ này không thể có người đến nghĩa trang, chỉ có một khả năng duy nhất, cô…gặp ma.

Không thể nào? Ông trời ơi, vừa rồi cô chỉ vui đùa một chút thôi mà, cô chưa muốn đổi sang viết tiểu thuyết kinh dị nhanh vậy đâu.

Tiếng bước chân nhỏ vụn đạp trên sỏi đá, tiếng chân chạy trốn của Tiểu Nhiễm, cô không nghe thấy âm thanh từ phía sau, nhưng trông thấy một cái bóng mơ hồ như ẩn như hiện, cô không đeo kính nên không nhìn rõ, cô chỉ cảm thấy cái bóng đó như ma quỷ, hòa quyện cùng sương mù, rồi dần ngưng tụ thành bóng dáng lớn hơn…

Cô không kìm nén nổi nỗi sợ hãi trong lòng.

“A!” Một tiếng thét chói tai phát ra từ cô, cắt ngang màn đêm.

Ngay sau đó, cô thấy cả người mình chạm vào vòm ngực rắn chắc, có một bàn tay vỗ nhẹ lưng cô, tiếng nói trầm thấp truyền ngay đến tai cô, “Là tôi, đừng sợ.”

Giọng nói Tô Nhiễm vỡ vụn, cô run rẩy, khó khăn ngóc đầu dậy từ vòm ngực đàn ông. Dưới màn sương, gương mặt đàn ông huyền ảo, đường nét ngũ quan anh tuấn ướt sũng mưa. Người đàn ông thấy toàn thân cô lạnh lẽo, cau mày, không nói tiếng nào cởi áo khoác của mình ra choàng cho cô.

Tô Nhiễm trợn to mắt nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt cô. Người đàn ông cầm đèn pin, ánh sáng mờ nhạt đan vào màn sương xung quanh, tạo nên vầng sáng dịu dàng. Thân hình đàn ông cao lớn như vị cứu tinh từ trên trời phái xuống. Tô Nhiễm nhìn đến say mê hoa mắt. Lệ Minh Vũ?

Thần sắc anh lo lắng, chớp mắt trông thấy cô, anh dường như nhẹ nhõm hơn rất nhiều, phải anh không? Gương mặt anh sao lại lo lắng? Hay là… Cô vô thức lùi về sau, trừng to mắt nhìn gương mặt đàn ông, không phải người đàn ông trong bức ảnh trên bia mộ kia chứ?

Suy nghĩ này nếu đặt vào thường ngày sẽ rất buồn cười, nhưng cô thấy rõ ràng gương mặt này giống hệt người đàn ông đã chết kia. Khuôn mặt này bất ngờ xuất hiện trước mặt cô, vào đêm mưa, ở tại đây, ngay lúc này, nghĩ như vậy cũng đúng mà…

Thấy vẻ mặt cô kì lạ, hơn nữa đôi mắt cô càng lúc càng hoảng loạn, Lệ Minh Vũ cau mày, người phụ nữ này đang nghĩ gì vậy? Anh gần như đi hết nghĩa trang, bực bội và lo lắng vô cớ bủa vây tim anh, anh không kìm được khẽ quát, “Đang yên đang lành tới đây làm gì? Sao lại tắt điện thoại?”

Giọng nói đàn ông quen thuộc kéo Tô Nhiễm trở về hiện thực, là Lệ Minh Vũ, anh, anh đến nghĩa trang?

Lòng cô đong đầy ấm áp và vui mừng khó nói thành lời, thường ngày cô rất sợ nghe giọng nói của anh, thậm chí còn thấy chán ghét, nhưng bây giờ cô lại thấy giọng nói của anh là âm thanh tuyệt vời nhất trên thế giới.

“Anh”…Phút chốc cô xúc động không biết nói gì cho đúng.

“Quần áo em ướt hết rồi!” Anh giận dữ gầm lên.

Tô Nhiễm rụt cổ, nghe lời anh kéo chặt áo khoác trên người, nhiệt độ thuộc về anh sưởi ấm cô, nùi hương đàn ông thành thục và hương hổ phách dịu nhẹ hợp thành dòng nước ấm vây kín cô, hơi ấm kì diệu xua tan giá lạnh và đuổi đi kinh hoàng trong cô.

“Điện thoại đâu?” Giọng nói còn pha lẫn không vui vang lên trên đầu cô, nhưng đỡ hơn nhiều so với quát giận ban nãy.

Tô Nhiễm lập tức cầm điện thoại trong giỏ xách ra đưa anh.

Lệ Minh Vũ cầm điện thoại, nhìn lướt qua, bấm một hồi không có tín hiệu, đáy mắt anh vừa bất đắc dĩ vừa tức giận, lườm cô, nghiến răng nói, “Em nhớ kĩ cho tôi, từ nay về sau, tôi cấm điện thoại em hết pin, hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều không được phép tắt máy!”

“Tôi cũng không muốn…”

“Có nghe hay không?” anh quát lần nữa, cắt ngang lời cô.

“Nghe, nghe rồi.” Lần đầu tiên Tô Nhiễm ngoan ngoãn nghe lời anh, có lẽ cái này chính là ” khi bị người khác áp chế, phải biết nhân nhượng tạm thời”. Cô sợ anh giận, bỏ cô lại một mình, nếu vậy cô sẽ rất thảm.

“Đi theo tôi, còn muốn đứng đây cho bệnh phải không? Rõ là ngốc ngoài sức tưởng tượng.” Lệ Minh Vũ nén giận, xoay người bước xuống bậc thang. Tô Nhiễm sợ mất dấu anh, vội vàng đi theo sau.

Cứ như vậy, dưới làn mưa, một người đàn ông cao lớn, một người phụ nữ nhỏ nhắn, một trước một sau bước đi. Cơ bắp đàn ông rắn chắc lắp ló dưới áo sơ mi ướt mưa, đi được một lúc, anh bỗng dừng chân, ngoảnh đầu ra sau, trông thấy cô tụt một quãng xa. Bóng dáng cô nhỏ nhắn choàng áo khoác của anh gần như hòa quyện vào màn sương dày đặc.

Anh nhẫn nại đứng yên tại chỗ chờ cô.

Tô Nhiễm cố gắng đi nhanh, nhưng vẫn không theo kịp Lệ Minh Vũ. Anh cao lớn, tay chận lại dài, đương nhiên sẽ đi nhanh hơn cô rất nhiều. Hơn nữa, cô còn phải híp mắt liên tục, cúi đầu quan sát đường đi. Cô sợ mình không cẩn thận hụt chân, ai ngờ càng lúc càng bị bỏ xa.

Mãi đến…

“Ow…” Cô bất ngờ va vào anh.

Lệ Minh Vũ không biết làm thế nào, đành giơ tay đỡ lấy người phụ nữ không biết phân biệt nổi đông tây nam bắc, nhìn cô xoa mũi, anh thở dài, “Em không sao chứ?”

Tô Nhiễm lắc đầu.

“Mắt em sao vậy? Thấy cô cứ cặm cụi cúi đầu bước đi, anh nhận ra điều gì đó, nâng mặt cô lên hỏi.

Hả…

“Không có gì, tôi không cẩn thận làm vỡ mắt kính nên nhìn không rõ.”

Cô xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác.

Lệ Minh Vũ hơi nheo mắt, “Em bị cận?”

Sao từ trước đến giờ anh không biết? Cô bị cận từ bốn năm trước ư? Sao chưa bao giờ thấy cô đeo kính?

Tô Nhiễm than nhẹ một tiếng, gật đầu. Anh không biết cũng là chuyện bình thường. Hằng ngày, anh đi từ rất sớm, tối trễ mới trở về, lúc đó cô đã tháo kính xuống. Còn gặp anh ban ngày, cô đã đeo kính áp tròng.

Lệ Minh Vũ nhìn cô hồi lâu, thản nhiên nói, “Bây giờ, em đi được không?”

“À được, chỉ cần…” Tô Nhiễm ngẩng đầu nhìn anh, cô bối rối, nói khẽ, “Anh đi chậm một chút.”

Cõi lòng cứng rắn bỗng chốc tan chảy dưới sự mềm mại của cô, vẻ mặt anh hòa hoãn, kéo tay cô qua, đầu ngón tay cô lạnh buốt thấm qua lòng bàn tay chui sâu vào tim anh, ngữ khí anh thoáng dịu dàng, “Đi thôi.”

Bàn tay anh rộng lớn, rất ấm áp, rất an toàn, cảm giác này hệt như chiếc áo khoác trên người cô. Tô Nhiễm bỗng thấy rung động, tại sao có thể như vậy chứ? Tô Nhiễm à Tô Nhiễm, mày có thể đừng không có tiền đồ như vậy có được không?

Tuy rằng nghĩ vậy, nhưng cơ thể nhỏ nhắn vẫn vô thức nép sát vào anh. Dù sao không thấy rõ đường đi là một chuyện rất gay go, cô chỉ biết nhờ anh để bước đi thuận lợi hơn, cũng may anh bước chậm lại, nhờ vậy cô đi đỡ vất vả hơn.

Cơ thể phụ nữ mềm mại nhẹ nhàng cọ sát vào cánh tay Lệ Minh Vũ, hương thơm dịu nhẹ hòa lẫn mùi mưa quấn quýt vào hô hấp của anh, càng khiến cơ thể anh sản sinh một cảm giác khô nóng khó nói, yết hầu của anh chuyển động. Lệ Minh Vũ quay lại nhìn, thấy cô dựa dẫm nắm chặt tay mình, khóe miệng anh không kìm được bất giác cong lên, niềm vui chưa bao giờ có cứ lặng lẽ dâng tràn…

“Ngày mai đi mổ mắt laser.” Anh không muốn tưởng tượng nếu anh không tìm được cô.

“A?” Tô Nhiễm tập trung bước đi nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh một cái, lát lâu sau mói hiểu ra, vội vàng lắc đầu, “Không được. Tôi không làm đâu. Tuy rằng phương pháp này tiên tiến, nhưng dù sao cũng mới ra đời hơn chục năm nay. Chưa có thí nghiệm lâm sàng nào chứng minh người phẫu thuật khi về già mắt vẫn khỏe mạnh. Tôi nghe nói sau khi làm phẫu thuật này, về già sẽ mắc bệnh đục thủy tinh thể, phiền phức lắm. Tôi không muốn khi mình già đi, cái gì cũng không thấy. Đến lúc đó tôi phải làm sao đây?”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.