Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 10 – Chương 6: Công Bằng



Hơi thở của Tô Ánh Vân loạn nhịp, trái tim bà như nát thành từng mảnh vụn. Dù đứng từ xa, bà vẫn trông thấy rõ dáng vẻ của gương mặt nghiêng đó. Tuy chỉ là một bên gương mặt, nhưng cảm giác quen thuộc khiến bà như bị lăng trì. Người đàn ông chỉ đứng nghiêng mặt một chút, rồi lập tức đi xa khỏi tầm mắt của Tô Ánh Vân.

Thời gian như lắng đọng lại khoảnh khắc này. Đến cả gió cũng ngừng thổi. Quạ đen kêu quác quác bay trên trời cũng im ắng kinh khủng.

Hai chân Tô Ánh Vân như bị đổ chì, bà trợn to mắt vì vừa rồi bà nghĩ mình đã nhìn thấy Cố Hoài Dương….

Khoảng bốn năm phút sau, Tô Ánh Vân mới có phản ứng, bà chạy vào phòng làm việc của quản lý nghĩa trang.

Quản lý đang thảnh thơi ngồi uống trà, cười khùng khục coi tivi, thấy Tô Ánh Vân xông vào, đập mạnh bàn, quản lý mất hứng nhưng vì nguyên tắc khách hàng là thượng đế, anh ta vẫn nhẫn nại hỏi, “Xin hỏi có thể giúp được gì?”

Tô Ánh Vân đăm chiêu suy tư, “Tôi muốn hỏi sáng nay có bao nhiêu người tới viếng nghĩa trang?”

Quản lý ngớ người, hiển nhiên vấn đề bà hỏi quá kỳ lạ.

“À, cậu đừng hiểu lầm. Tôi vừa thấy một người quen nhưng không biết cậu ta tới viếng ai.” Tô Ánh Vân giải thích.

“Ờ, bác nói anh Cố phải không?” Quản lý cười cười, “Sáng nay chỉ có bác và anh Cố đến viếng mộ. Nếu bác gặp người khác thì chắc chắn là anh ấy rồi.”

“Anh Cố? Anh Cố nào?” Trái tim Tô Ánh Vân đập loạn.

“Người đến viếng ngôi mộ đôi, anh ấy hay đến viếng cặp vợ chồng đó.” Quản lý giải thích.

Tô Ánh Vân bàng hoàng, “Cậu nói cậu ta….họ Cố?”

“Đúng thế, anh ấy ghi trong sổ như vậy mà.” Quản lý gật đầu.

Tô Ánh Vân ngạt thở, “Tôi có thể xem sổ đăng ký không?”

“Chuyện này thì…” Quản lý khó xử.

Tô Ánh Vân rút tiền lén lút đưa anh ta, “Nhờ cậu giúp cho. Tôi chỉ muốn xem có phải người quen của tôi hay không thôi.”

Quản lý lúng túng nhưng vẫn cất tiền vào túi quần, nói với bà, “Bác chờ một chút.”

Một chốc sau, anh ta cầm quyển sổ mở ra trang đăng ký của ngày hôm nay cho Tô Ánh Vân xem, “Ở đây.”

Tô Ánh Vân nhìn theo ngón tay anh ta, bà chết đứng!

Bởi vì trên đó viết…ba chữ Cố Minh Vũ!

***

Lá mùa thu rơi rụng phất phơ ngoài trời, trong phòng ngủ ấm áp hương thơm hạnh phúc. Song hành với lá rơi lặng thanh bên ngoài là âm thanh nhỏ như muỗi kêu của phụ nữ, loáng thoáng với tiếng thở dốc và tiếng gầm mãn nguyện của đàn ông. Dưới giường là quần áo nam nữ rơi lả tả trên thảm trải sàn màu trắng. Khuôn mặt trắng ngàn Tô Nhiễm ửng hồng. Mồ hôi trên trán Lệ Minh Vũ chảy xuống ngực Tô Nhiễm, rồi vì vận động kịch liệt mà chảy xuống eo cô. Tô Nhiễm mê man vòng tay ôm chặt cổ anh, giọng cô khàn khàn thốt ra những tiếng rên rỉ đê mê. Lệ Minh Vũ ôm lấy mặt cô, quấn lấy môi cô cuồng nhiệt. Không biết họ như vậy đã bao lâu, động tác của anh càng trở nên mạnh mẽ. Khi anh gầm gừ, Tô Nhiễm cũng cứng người, lên đến đỉnh cao khoái lạc…

“Minh Vũ…Minh Vũ…”

Một hồi yêu đương nồng nhiệt hạ xuống. Lệ Minh Vũ xoay người nằm ngửa trên giường, kéo Tô Nhiễm vào lòng, vẻ mặt anh tràn đầy thoả mãn, đến cả hơi thở cũng toát ra mùi vị sung sướng, “Mệt không?”

Tô Nhiễm yếu ớt gật đầu, cô nhắm nghiền hai mắt, mái tóc bết vào trán được anh vén sang bên nhuộm mùi hổ phách, cảm giác thoải mái này khiến cô buồn ngủ.

Lệ Minh Vũ mỉm cười, anh vò đầu Tô Nhiễm, xoa lưng cô. Tô Nhiễm dựa vào ngực anh, mí mắt cô run nhè nhẹ, để mặc anh vuốt ve bản thân.

“Đừng quậy…”Đến khi bàn tay của anh trở nên càn rỡ, cô lí nhí phản đối.

Lệ Minh Vũ phì cười, anh đang định nói chuyện thì điện thoại đặt ngay đầu giường đổ chuông. Anh ôm Tô Nhiễm nằm lên ngực mình, với tay lấy điện thoại nghe máy.

Tô Nhiễm mơ màng nghe thấy giọng nói quen tai, nhưng vì vừa rồi hao tốn nhiều sức lực nên cô mệt mỏi rã rời, mất hết khả năng phân tích. Thời gian trò chuyện rất ngắn, ngắn đến mức cô không nghe Lệ Minh Vũ trả lời bất cứ điều gì. Chốc lát sau, Lệ Minh Vũ cúi đầu hôn cô một hồi, anh thủ thỉ vào tai cô, “Anh ra ngoài giải quyết công việc, bữa tối chờ anh về ăn.”

Tô Nhiễm vô thức gật đầu, trở người, ngủ say sưa…

***

Tơi hoàng hôn, trời lại âm u mưa lả tả. Trong một quán cà phê ở khu phố dành cho người đi bộ, do trời mưa nên khách cũng vắng vẻ đến đáng thương. Có vài người đi đường chạy ùa vào núp dưới chỗ ngồi che dù ngoài trời đục mưa. Cửa quán cà phê đẩy ra, chuông gió treo ngay cửa rung lên. Lệ Minh Vũ đi vào, nhân viên trong quán bước nhanh lại nhận dù của anh đem cất. Anh cởi áo khoác, phủi nước đọng trên đó xuống, rồi vắt áo lên cánh tay, đi về chỗ ngồi trong góc. Phía sau anh có vài người mở cửa bước vào, cuốn theo mùi mưa lạnh tanh vào trong.

Lệ Minh Vũ đi thẳng vào chỗ ngồi trong cùng, Tô Ánh Vân đã chờ từ lâu. Thấy Lệ Minh Vũ đến, Tô Ánh Vân bất giác đứng lên, ánh mắt bà chứa muôn vàn cảm xúc phức tạp và lo lắng khó nói thành lời nhìn anh.

Lệ Minh Vũ để áo khoác sang bên. Anh ngồi xuống, nhân viên lễ phép hỏi anh dùng gì, Lệ Minh Vũ không nhìn Tô Ánh Vân, anh nói bình thản, “Chút nữa tôi sẽ gọi.”

Nhân viên mỉm cười rời đi.

Lệ Minh Vũ dựa người vào ghế, anh chẳng nói chẳng rằng điềm tĩnh nhìn Tô Ánh Vân, phảng phất như đang đợi bà chủ động lên tiếng.

Tô Ánh Vân không biết phải nói từ đâu, bà cầm ly cà phê lên uống, nhẹ giọng hỏi anh, “Tiểu Nhiễm sao rồi?”

“Cô ấy rất tốt, sức khoẻ đã hồi phục.” Lệ Minh Vũ trả lời nhàn nhạt.

“Vậy tôi cũng yên tâm.” Tô Ánh Vân thở phảo nhẹ nhõm.

Thấy bà như vậy, miệng Lệ Minh Vũ nhếch lên lạnh lùng, anh cố tình nhấn giọng, “Chưa kịp nói bác biết, cháu và Tô Nhiễm sắp kết hôn.”

“Sao?” Tay Tô Ánh Vân phát run, mắt bà lộ vẻ kinh hoàng, lưỡng lự và…hoảng sợ.

“Cháu nghĩ Tô Nhiễm cũng sắp nói bác biết.” Lệ Minh Vũ mỉm cười nhưng mặt anh lạnh như băng.

Mưa ngoài trời đột nhiên rơi lớn hơn, quấy động nỗi bất an lan tràn vào không khí.

Tô Ánh Vân thở hổn hển, tựa hồ có chuyện muốn tuôn ra nhưng đến miệng lại không cách nào thốt thành lời.

Lệ Minh Vũ trông thấy nhưng giả vờ chờ đợi. Nhân viên mang ly nước lạnh lên mời anh, anh chậm rãi uống nước, đối lập hoàn toàn với một Tô Ánh Vân khẩn trương và khủng hoảng.

Hồi lâu sau, Tô Ánh Vân mới bật ra, “Không được, tôi…tôi không đồng ý cho cậu và Tiểu Nhiễm sống chung.”

“Con cháu tự có phúc của con cháu. Tô Nhiễm đã lớn, dù bác là mẹ cô ấy, bác cũng không có quyền ngăn cản cô ấy hạnh phúc.” Lệ Minh Vũ cười nhạt, mắt anh loé tia mỉa mai như có như không.

Tô Ánh Vân bắt gặp vẻ mỉa mai của anh, bà đau xé lòng, bà liếm môi, nhìn anh kiên quyết, “Cậu lấy Tô Nhiễm là để cho nó hạnh phúc? Tôi không thấy cậu và nó sống chung sẽ có hạnh phúc.”

Lệ Minh Vũ cười cười, “Đây là nguyên nhân bác hẹn cháu?”

“Phải, tôi xin cậu hãy tha cho Tiểu Nhiễm.” Tô Ánh Vân hít sâu một hơi.

“Lý do.” Lệ Minh Vũ bàng quang lên tiếng.

Tô Ánh Vân há hốc miệng, không nói ra lý do.

Lệ Minh Vũ mỉm cười, không nói tiếng nào đứng dậy cầm áo khoác định đi.

“Bởi vì cậu là con của Cố Hoài Dương!” Tô Ánh Vân khó khăn thốt ra câu này.

Bóng lưng của Lệ Minh Vũ cứng đờ, bờ vai rộng của anh tản ra sự lạnh lùng vô tận, anh xoay người nhìn Tô Ánh Vân, nụ cười của anh tắt ngúm, quai hàm bạnh ra.

“Nếu cậu ở cùng Tiểu Nhiễm là để báo thù cho ba mẹ, mong cậu tha cho nó, có gì hãy trút hết lên người tôi. Mấy năm qua, Tiểu Nhiễm đã chịu quá nhiều đau khổ.” Tô Ánh Vân thở gấp, bà siết chặt tay, nhìn anh chăm chú, “Cậu đừng dằn vặt nó nữa. Trước đây, tôi không biết thân phận thật của cậu, nhưng bây giờ tôi đã hiểu tại sao cậu lại tổn thương Tiểu Nhiễm hết lần này tới lần khác, tất cả chỉ vì mối hận trong lòng cậu. Tiểu Nhiễm không thể chịu thêm đau đớn, bốn năm qua nó đã mất đi hai đứa con, Tấn Bằng cũng chết, lẽ nào bao nhiêu đó không đủ che lấp hận thù và đau thương trong lòng cậu?”

Lệ Minh Vũ nheo mắt, anh cười lạnh, “Hai vợ chồng bà tham lam hại chết hai mạng người, bây giờ bà còn ngồi đây mạnh miệng biện dẫn lý do với tôi.”

“Tôi không mạnh miệng biện dẫn lý do. Tôi…đang cầu xin cậu.” Tô Ánh Vân đau xót nhìn anh, “Tôi chỉ dùng tấm lòng của một người mẹ muốn cầu xin lòng thương hại và tự do cho con mình.”

Lệ Minh Vũ cười lạnh lùng, “Thế ư? Tình mẹ của bà quả là bao la dạt dào. Tôi nhớ ngày xưa mẹ tôi cũng van xin bà như vậy.”

Miệng Tô Ánh Vân run bần bật.

“Khi ấy, bà có nghĩ mẹ tôi cũng dùng tấm lòng của một người mẹ van xin bà giúp đỡ không?” Lệ Minh Vũ nói từ tốn nhưng tràn ngập khí thế bức người.

“Tôi…lúc đó tôi…” Tô Ánh Vân lắp bắp, bà bất lực cụp mắt.

“Bao nhiêu năm qua, tại sao bà ăn chay niệm Phật? Bà tưởng làm vậy là loại bỏ được nghiệp chướng của nhà họ Hoà bà?” Lệ Minh Vũ lại ngồi xuống.

Tô Ánh Vân rùng mình, “Lẽ nào ba mạng người vẫn chưa đủ làm cậu quên đi thù hận?”

“Ba mạng người? Bà nói nghe hay quá! Ngoài Hoà Tấn Bằng, hai sinh mệnh nhỏ đó là máu thịt của tôi. Tô Ánh Vân, bà tính món nợ này tài tình thật.” Ánh mắt Lệ Minh Vũ đột nhiên u ám.

Tô Ánh Vân không so đo, bà nhìn thẳng vào mắt anh, “Cậu muốn báo thù thì tìm tôi, vẫn câu nói đó, rời khỏi Tiểu Nhiễm, nó vô tội.”

“Thật không?” Lệ Minh Vũ hừ lạnh, “Bà đang thể hiện sở trường cãi chày cãi cối của nhà họ Hoà bà ư? Nếu tôi nhớ không sai, Hoà Tấn Bằng, bà và con gái Tô Nhiễm của bà, ba người nhà bà đều là hung thủ sát hại ba mẹ tôi!”

Bà cố gắng bình tĩnh nói với Lệ Minh Vũ, “Ngày đó, Tiểu Nhiễm chỉ là một đứa trẻ, nó mới có hai tuổi, làm sao nó có ý giết người? Tôi biết cậu luôn canh cánh chuyện này, tôi cũng tìm hiểu được ba nuôi của cậu hiện tại là bạn thân của ba cậu, nhờ ba cậu giúp đỡ, ông ấy mới thuận buồm xuôi gió trong giới chính trị.”

Lệ Minh Vũ nhếch mép, “Không ngờ, bà lại tìm hiểu được chuyện này.”

“Tôi biết cậu là con của Cố Hoài Dương, dù có khó khăn đến mấy tôi cũng phải tìm cho bằng được.” Tô Ánh Vân nói, “Nhưng ngày xưa cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu có thể hiểu bao nhiêu việc của ba mẹ cậu?”

“Bà có ý gì?” Lệ Minh Vũ híp mắt.

“Người thật sự thiếu nhà họ Cố của cậu đã chết. Tuy Tiểu Nhiễm vô tâm tưới xăng nhưng hung thủ chỉ có một mình Hoà Tấn Bằng.” Tô Ánh Vân không muốn tiếp tục giấu diếm.

“Bà quên bản thân bà rồi thì phải?” Lệ Minh Vũ thờ ơ nhìn Tô Ánh Vân.

“Sự thật là lúc đó tôi biết Hoà Tấn Bằng muốn hại ba mẹ cậu, tôi đến để ngăn cản, không hề nghĩ sẽ phóng hoả.” Tô Ánh Vân hơi lên giọng. Tâm trạng của bà rất kích động, một lúc sau thoáng bình tĩnh hơn bà mới nói, “Hơn nữa, người có ý giết người trước đây là ba cậu, không phải Hoà Tấn Bằng.”

Lệ Minh Vũ thẫn thờ.

Tô Ánh Vân mệt mỏi nhìn Lệ Minh Vũ, “Nhưng dù người nào có ý giết người trước tiên thì mất đi tính mệnh vẫn là ba mẹ cậu. Kể từ ngày đó, tôi đã biết có một ngày mình phải kể rõ ngọn nguồn. Ngần ấy năm qua, tôi luôn cố gắng chuộc tội cho nhà họ Hoà, chờ đợi nhà họ Cố xuất hiện, vì tôi biết có một số việc không nói rõ sự thật thì nghiệp chướng sẽ còn mãi. Người trong cuộc không ai có thể sống vui vẻ. Con người không biết tạo ra hạnh phúc sẽ không thể cho người khác hạnh phúc.”

Lệ Minh Vũ điềm tĩnh nhìn Tô Ánh Vân. Anh cầm ly nước lên uống, mắt anh ra chiều suy tư, tựa hồ đang phân tích mức độ thành thật trong lời nói của bà.

“Hôm nay gọi cậu tới là để nói cậu biết năm đó xảy ra chuyện gì. Dù cậu nghe rồi hay chưa nghe, tôi đều có nghĩa vụ kể cậu biết tất cả.” Tô Ánh Vân kiên địh, bà uống cà phê, nói lại chuyện ngày đó…

***

Năm ấy, Hoà Tấn Bằng, Tô Ánh Vân, Cố Hoài Dương và Giang Lăng là bạn thân. Tô Ánh Vân và Giang Lăng bằng tuổi nên hai người thân thiết như tri kỷ. Cố Hoài Dương và Giang Lăng yêu nhau từ lâu, họ kết hôn trước Hoà Tấn Bằng và Tô Ánh Vân. Khi Hoà Tấn Bằng và Tô Ánh Vân cưới nhau, Hoà Tấn Bằng chỉ có hai bàn tay trắng, còn nhà họ Tô là quyền quý cao sang. Sau này Hoà Tấn Bằng được nhà họ Tô giúp đỡ gây dựng sự nghiệp riêng. Còn Cố Hoài Dương là một người thông minh tháo vát, ông mở nông trại hoa kinh doanh. Tình bạn giữa bốn người dần phát triển thành đối tác làm ăn. Hoà Tấn Bằng ngừng nhập hương liệu từ nước ngoài, liên kết với nông trại hoa của nhà họ Cố. Nhà họ Cố cũng nghiên cứu tìm hiểu hương liệu mới cung cấp cho việc sản xuất nước hoa của nhà họ Hoà. Cứ như vậy, nhờ quan hệ hài hoà giữa tình bạn và đối tác kinh doanh mà họ càng lúc càng thân thiết.

Nói đoạn, Tô Ánh Vân dừng lại, bà hít thở nặng nề.

Lệ Minh Vũ nhìn bà, “Tôi biết những biều này. Quan hệ giữa hai nhà hoà thuận nhưng cuối cùng chia rẽ vì một chai nước hoa. Lẽ nào bà định nói với tôi, nếu năm đó không có ‘Đào Tuý’, quan hệ giữa cả hai nhà sẽ không xấu đi. Ngày ấy, chính be mẹ tôi đã cải tiến ‘Đào Tuý’ dựa theo công thức cũ, họ làm nó thơm dai và bền mùi hơn. Ông bà muốn chiếm đoạt nó, nảy sinh ý giết người! Đây là sự thật!”

Tô Ánh Vân lắc đầu, ánh mắt bà bi thương, “Công thức mới của ‘Đào Tuý’ đúng là ngòi châm mâu thuẫn nhưng chuyện không đơn giản như cậu tưởng. Nguyên nhân chính dẫn đến quan hệ giữa hai nhà sụp đổ là…” Bà siết chặt tay, vẻ mặt bà càng khổ sở.

“Là gì?” Lệ Minh Vũ nheo cả hai mắt.

Môi Tô Ánh Vân run run, bà hít sâu điều chỉnh cảm xúc của bản thân, “Nguyên nhân thật sự là có một đêm mẹ cậu và Hoà Tấn Bằng…đã lên giường với nhau.”

Lệ Minh Vũ ngớ ra, cằm anh căng cứng, anh lạnh lùng rít từng chữ qua kẽ răng…

“Bà nói dối!”

Tô Ánh Vân nhìn anh vẻ thương hại, “Tới lúc này, cậu nghĩ tôi có cần thiết nói dối với cậu không?”

Lệ Minh Vũ siết tay, trán anh hiện đầy gân xanh, anh nhìn như đang kiềm nén cơn giận, môi anh cũng mím thành một đường thẳng sắc lẹm.

“Cậu hãy kiên trì nghe tôi nói hết. Có lẽ sự thật sẽ khác với chuyện cậu biết.” Tô Ánh Vân thở dài thườn thượt.

Lệ Minh Vũ nghiến răng, mặt mày anh tái mét nhìn bà.

Còn bà lại tiếp tục kể chuyện năm xưa…

***

Hồi ấy, Hoà thị phát triển nước hoa ra thị trường châu Âu, số lượng tiêu thụ rất tốt, đơn hàng từ nước ngoài tới liên tiếp. Hoà thị phát triển lớn mạnh và ổn định. Nông tại hoa của nhà họ Cố cũng nổi tiếng gần xa. Cố Hoài Dương có khả năng và tầm nhìn xa trông rộng, ông quyết định phát triển việc kinh doanh ra nước ngoài. Thời gian đó, nhà họ Cố và họ Hoà đều làm ăn phát đạt, chuyện vui đến tới tấp. Nhưng cuộc đời không có gì là suôn sẻ trọn vẹn. Ngay khi thời điểm giữa hai nhà không ngừng cố gắng đã xảy ra một việc phá huỷ hoàn toàn tình bạn.

Vào một bữa tiệc ăn mừng thắng lợi, bốn người vui vẻ uống rượu hơi nhiều. Đến khi tàn tiệc, Hoà Tấn Bằng đề nghị Cố Hoài Dương và Giang Lăng cùng đến nhà họ Hoà uống tiếp. Cố Hoài Dương là một người đàn ông nhiệt tình, ông thương yêu vợ mình vô cùng nên hỏi ý kiến của Giang Lăng. Giang Lăng mệt mỏi muốn về nhà nghỉ ngơi nhưng mọi người đang vui vẻ, bà cũng không muốn làm mất hứng, vả lại do quá bận rộn nên bà và Tô Ánh Vân đã lâu không gặp, thế là bà đồng ý đến nhà họ Hoà tiếp tục ăn mừng.

Tới nhà lớn họ Hoà, quản gia được lệnh chuẩn bị thức ăn và rượu. Sau khi quản gia và người làm lui xuống, họ vui vẻ ăn uống no say. Cứ như vậy, bốn người uống đến say khướt.

Đến nửa đêm, Tô Ánh Vân tỉnh dậy định đi vệ sinh, vừa vặn Cố Hoài Dương cũng thức giấc. Tô Ánh Vân bình thường rất nghiêm túc nhưng do thân thiết nên bà không chú ý chuyện vặt vãnh. Bạn bè thân nên ông bà không khách sáo, tỉnh giác liền tranh nhau đi vệ sinh. Tô Ánh Vân đương nhiên giành không lại Cố Hoài Dương. Bà tức giận đứng bên ngoài la hét om sòm, Cố Hoài Dương thì cười sang sảng đắc ý. Tô Ánh Vân lười lên lầu, đành đứng đợi Cố Hoài Dương đi ra. Bà còn không quên cười châm chọc ông. Đến khi bà ra ngoài, lại không thấy Cố Hoài Dương đâu hết. Lúc này, bà mới nhớ Hoà Tấn Bằng và Giang Lăng không thấy.

Tô Ánh Vân kinh ngạc, cũng tỉnh táo phần nào, bà lên lầu hai lại thấy Cố Hoài Dương đứng giữa cửa phòng ngủ, gương mặt anh tuấn của ông đanh lại, hai tay thả xuôi bên hông cuộn tròn, vóc người cao lớn toát lên vẻ đáng sợ mà Tô Ánh Vân chưa bao giờ gặp qua.

Bà vô thức bước chậm lại, nghi ngại đi về phía ông. Cố Hoài Dương không hề biết có người đi lên, ông hung ác nhìn chòng chọc vào phòng ngủ.

Tô Ánh Vân sợ bộ dạng này của ông. Trước giờ, trong lòng Tô Ánh Vân, Cố Hoài Dương luôn là một người anh hiền từ. Ông đối xử lịch sự với mọi người. Dù ai châm chọc, ông cũng không tức giận. Ông còn có bản lĩnh dỗ dành người đang giận vui vẻ lại ngay lập tức. Đây cũng là nguyên nhân khiến Tô Ánh Vân tôn trọng ông từ trong thâm tâm.

Thế nhưng Tô Ánh Vân lạnh người khi thấy sắc mặt tàn nhẫn của Cố Hoài Dương. Bà tiến lên đẩy cánh cửa phòng ngủ còn lại, đột nhiên ngồi phịch xuống đất!

Trong phòng ngủ rộng lớn, trên chiếc giường đặt giữa phòng, Hoà Tấn Bằng đang ôm Giang Lăng ngủ say sưa, mà cả hai người đều khoả thân, quần áo nam nữ rơi lả tả dưới giường…

Hai người họ…

Tô Ánh Vân cảm thấy đất trời sụp đổ dưới chân bà. Bà nghe thấy Cố Hoài Dương gào thét xông vào phòng ngủ, ông kéo Hoà Tấn Bằng đang ngủ say dậy, đấm Hoà Tấn Bằng thùm thụp!

Tô Ánh Vân trố mắt ra nhìn. Nếu có thể, bà cũng muốn đánh Hoà Tấn Bằng nhưng hai chân bà tê cứng, bà tan nát cõi lòng chứng kiến cảnh tượng diễn ra trước mắt.

Chồng của bà đã lên giường với bạn thân nhất của bà!

Hoà Tấn Bằng bị đánh tỉnh lại, ông tựa hồ còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, chất cồn đậm đặc khiến ông tê dại không cảm thấy đau đớn, ông lắc đầu nhìn Cố Hoài Dương vung nắm tay lên…

“Hoài Dương, anh làm gì vậy? Tiểu Vân còn đang ngủ, tại sao anh lại vào đây?”

Cố Hoài Dương đấm ông, quát to, “Mày mở mắt ra nhìn người ngủ bên cạnh mày là ai cho tao!”

Hoà Tấn Bằng nhức nhối, ông lờ mờ quay qua nhìn người phụ nữ bên cạnh, ông trợn mắt ngỡ ngàng, nhảy ngay xuống đất, ông run rẩy chỉ lên giường…

“Tại sao lại như vậy?”

Giang Lăng nằm trên giường cũng bị đánh thức, bà trở mình mở mắt. Trông thấy đôi mắt phẫn nộ của Cố Hoài Dương, bà ngờ vực ngồi dậy, muốn nói chuyện lại thấy mình không mặc quần áo, bà giật thót tim. Cố Hoài Dương ngoái đầu nhìn Hoà Tấn Bằng, mặt bà trắng bệch đến cực điểm.

Rốt cuộc bà đã hiểu chuyện gì xảy ra!

“Hoài Dương…em…tối qua không phải anh?” Bà run rẩy thảng thốt, nước mắt bà giàn giụa.

Gương mặt Cố Hoài Dương tái nhợt, ông lặng thim lượm quần áo ném cho Giang Lăng. Đợi Giang Lăng mặc vào xong xuôi. Ông bèn kéo bà rời khỏi nhà họ Hoà.

Bắt đầu từ ngày đó, hai nhà ngầm có khoảng cách với nhau. Nhất là Cố Hoài Dương, ông trở nên xa cách, không qua lại giao du như trước đây. Thậm chí nguyên liệu cung cấp cho nhà họ Hoà cũng không còn chất lượng như xưa.

Còn Giang Lăng bởi vì chuyện này mà mỗi lần đối mặt với Cố Hoài Dương, bà đều e dè, sợ chọc ông nổi giận. Nhưng Cố Hoài Dương rất tốt với bà, ông không nhắc tới chuyện ngày đó. Ông trở nên trầm mặc, trầm mặc đến đáng sợ.

Giang Lăng chủ động tìm Tô Ánh Vân. Giang Lăng biết ngày hôm ấy bà và Hoà Tấn Bằng nhận lầm người, ngoài Cố Hoài Dương đau khổ, còn có Tô Ánh Vân. Khi gặp mặt, bà khóc lóc cầu xin Tô Ánh Vân tha thứ.

Tô Ánh Vân làm sao lại trách cứ bà? Bạn bè nhiều năm, Tô Ánh Vân biết Giang Lăng yêu Cố Hoài Dương da diết. Tô Ánh Vân không thể quên nhưng vì say rượu đánh mất bạn bè thân thiết, nỗi đau này lại càng mãnh liệt.

Tô Ánh Vân hứa với Giang Lăng, bà sẽ cố gắng quên hết chuyện này, không cất giữ trong lòng, cũng không nhắc tới. Dù Hoà Tấn Bằng và Cố Hoài Dương cư xử thế nào, tình bạn giữa bà và Giang Lăng vĩnh viễn cũng không thay đổi.

Hai người lại tiếp tục tình bạn như xưa, nhưng quan hệ giữa Hoà Tấn Bằng và Cố Hoài Dương càng lúc càng gay gắt. Vấn đề chủ yếu xuất phát từ Cố Hoài Dương. Ông bắt đầu xoi mói và đả kích mọi đề xuất hợp tác của Hoà Tấn Bằng, có lần đang họp, ông ngang nhiên ném bỏ hợp đồng của Hoà thị.

Hoà Tấn Bằng biết nếu không hoà hoãn được mối quan hệ này sớm muộn gì cũng ảnh hướng đến việc sản xuất nước hoa của Hoà thị. Một lần sau khi từ nước ngoài trở về, Hoà Tấn Bằng còn chưa về nhà đã vội vàng đi tìm Cố Hoài Dương, làm hoà với ông.

Biết Cố Hoài Dương thích rượu vang, Hoà Tấn Bằng đích thân đến nông trại rượu tốt nhất, tìm rượu vang quý hiếm tặng. Có điều ông chủ không chịu bán, Hoà Tấn Bằng phải hạ mình năn nỉ. Ông thức suốt ba ngày để hái nho cho ông chủ tỏ thành ý, cuối cùng mới mua được rượu vang.

Khi Cố Hoài Dương thấy Hoà Tấn Bằng mang chai rượu đến, trên mu bàn tay Hoà Tấn Bằng chi chít vết thương, nỗi hận của ông cũng giảm đi phần nào. Dù gì cũng là bạn bè nhiều năm, hận đến mấy cũng không bằng lời hối lỗi thật lòng. Hai người cùng nhau uống cạn chai rượu. Uống đến ly cuối cùng, cả hai đều cười quên hết hận thù, quyết định từ nay về sau lại trở thành bạn bè.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.