Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 6 – Chương 14: Ngày Thứ Chín



Tô Nhiễm bỗng phát hiện nguy hiểm ùa tới, còn chưa đẩy anh ra, anh đã nắm lấy cô. Anh nở nụ cười, một nụ cười tuyệt vọng tràn đầy đau đớn…

“Tôi nhớ em từng nói trong radio, không có loại tình yêu nào cần vứt bỏ tôn nghiêm, lãng phí bản thân. Tô Nhiễm, có đàn ông từ bỏ tình yêu vì sự nghiệp, có phụ nữ lại từ bỏ tình yêu vì tôn nghiêm. So với tôi, phải chăng em đáng thương hơn? Ít nhất tiền tài và quyền lực là thứ có giá trị thật, còn tôn nghiêm của em chỉ đơn giản là địa ngục rất đỗi thương tâm dành cho em!” Anh gằn từng tiếng, “Đã như vậy, tôi sẽ cùng em xuống địa ngục!”

***

Khi Tô Nhiễm tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau. Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u đáng sợ, sương giăng mù mịt khắp nơi.

Thời tiết ở thành phố này rất hiếm khi như vậy.

Hoặc do….

Hôm nay là ngày thứ chín!

Cô bị đánh thức bởi tiếng khóc nức nở, mở mắt ra cô trông thấy Hoà Vy đứng ở cửa phòng ngủ, một tay chống khung cửa, một tay che miệng, nước mắt chảy tràn khoé mi.

Tô Nhiễm mơ màng, không biết tại sao Hoà Vy lại khóc. Đến khi ý thức dẫn truyền tới não bộ, cô mới chợt bừng tỉnh!

Hoà Vy…

Sao Hoà Vy lại tới Bán Sơn?

“Chị…” Tô Nhiễm lạc giọng, thảng thốt nhìn Hoà Vy.

Chăn từ vai tụt xuống, cô mới ý thức bản thân chật vật biết bao. Bên dưới giường, váy ngủ của cô rách tươm, còn trên giường thì một mớ lộn xộn, thân thể cô loã lồ. Giờ này khắc này, cô xấu hổ nhục nhã như người bị bắt gian.

Hoà Vy run bắn người.

Tô Nhiễm chỉ muốn tìm lỗ nẻ chui vào.

Đúng lúc này, Lệ Minh Vũ đi đến, anh ăn vận chỉnh tề, đối lập với cô là cực đại châm biếm. Anh như thoáng đăm chiêu, quan sát mọi thứ trước mắt, rồi ánh mắt anh mơ hồ tối tăm dừng trên gương mặt cô. Tô Nhiễm cảm thấy khuôn mặt mình nóng bất thường, cô muốn đứng dậy xuống giường, thoát khỏi bầu không khí kỳ lạ này, nhưng toàn thân cô đau nhức, mệt mỏi rã rời.

Cô đành vây người vào chăn, kéo chăn lên cao vùi mặt vào đó.

Anh từng ám chỉ với cô rằng anh không có quen hệ gì với Hoà Vy, nhưng đối mặt với Hoà Vy, cô vẫn như một kẻ vụng trộm. Dù anh và Hoà Vy thuần khiết, song bị Hoà Vy bắt gặp cảnh này, cô cảm thấy vô cùng bối rối.

Cô nghe thấy giọng Hoà Vy run rẩy cất lên, “Hai người, sao có thể làm như vậy?”

Lệ Minh Vũ trầm mặc.

Hoà Vy gắt giọng, khóc lớn hơn, “Lệ Minh Vũ, Tô Nhiễm, hai người còn biết xấu hổ không hả? Hai người đã ly hôn rồi! Ly hôn rồi!”

“Cô đừng ở đây gây sự!” Lệ Minh Vũ ra lệnh, “Đưa chìa khoá ra đây! Đi ngay!”

“Sao anh có thể đối xử với em như vậy? Bốn năm trước chúng ta yêu nhau cơ mà, anh quên rồi ư? Còn bốn năm nay, ai luôn ở cạnh anh hả?” Hoà Vy phát điên.

“Vậy cô có biết chín ngày qua em cô ở cạnh tôi thế nào không?” Giọng anh bất cần.

“Anh không phải con người!”

“Cô có muốn biết chín ngày qua, tôi đối xử với em cô thế nào không?” Thanh âm của anh thấp thoáng ý cười lạnh buốt.

Tô Nhiễm nghe thấy tiếng bước chân của anh đến gần, không kịp né tránh, anh đã kéo chăn khỏi người cô, thân thể trắng ngần lưu đầy vết tích thuộc về anh phơi bày trước mắt Hoà Vy.

Anh ngồi xuống cạnh Tô Nhiễm.

Sắc mặt Hoà Vy tái nhợt.

Sắc mặt Tô Nhiễm cũng trắng bệch, ngay cả làn môi cũng run rẩy.

Tay Lệ Minh Vũ vươn ra, dừng trên đầu cô, rồi nhích dần xuống dưới, khẽ than thở: “Em cô giống như một con mèo ngoan ngoãn, hoặc như một con rối không biết cách phản kháng bị tôi xâm hại, giày vò…”

Tô Nhiễm theo bản năng nhìn anh, ánh mắt cô mang theo nỗi niềm vô vọng. Cô biết cò kè với ma quỷ, kết quả chỉ có một là sống không bằng chết. Phải rồi, anh đang bắt đầu khiến cô sống không bằng chết.

Hoà Vy bụm miệng, đôi mắt chất chứa bi thương và thất vọng, “Minh Vũ, vì sao là nó? Vì sao anh chọn tới chọn lui vẫn là nó?”

“Bởi vì…” Lệ Minh Vũ thở dài, ngón tay anh sượt từng chút một trên cơ thể run lẩy bẩy của Tô Nhiễm, anh phớt lờ sự hiện diện của Hoà Vy, cất giọng thản nhiên: “Em cô là người dễ dàng khống chế nhất. Muốn giữ cô ấy bên cạnh, tôi chỉ cần uy hiếp những người xung quanh. Như vậy, cô ấy sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường của tôi, mặc cho tôi nhấm nháp, mặc cho tôi chơi đùa, mặc cho tôi chiếm hữu hết lần này đến lần khác.”

Hoà Vy bịt kín tai.

Tô Nhiễm tuyệt vọng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hun hút của anh. Ngoài bóng tối ở đáy mắt sâu thẳm, nó còn phảng phất thêm một thứ khác. Thứ đó như bị kìm nén, ràng buộc bằng sợi dây vô hình và dường như nó đang đấu tranh vô vọng. Mà cô lại bị anh bủa vây, chiếm đoạt, lạc lối trong ánh mắt đen thẳm kiềm chế đó…

Cô biết anh không hạnh phúc. Chính như lời anh nói, vĩnh viễn cũng không có được hạnh phúc, vì thế anh lôi kéo cô cùng chịu chung bất hạnh.

Đôi tay anh siết chặt vòng eo của cô, nụ hôn không coi ai ra gì hạ xuống.

Cô giãy giụa nhưng không thoát khỏi anh, đành nhắm nghiền mắt, đón nhận một cách bất lực. Tô Nhiễm biết anh cố tình khiêu khích hai chị em cô. Anh từng dùng Hoà Vy kích thích cô, thì nay anh dùng cô khiêu khích Hoà Vy.

Lòng cô quặn đau. Trái tim và thân thể cô đều đầy thương tích, nhưng anh luôn xát muối lên đó, liên tiếp tàn phá cơ thể và tinh thần vốn dã gầy mòn từ lâu của cô.

Tô Nhiễm nghe thấy tiếng trái tim mình nát vụn, từng mảnh vỡ hoá thành tro bụi…

Hoà Vy khóc, ngã vào cạnh cửa.

***

Cục diện ngày cuối cùng có chút hoang đường nực cười. Việc Hoà Vy bất ngờ đến Bán Sơn đã xé rách hoàn toàn phần yên ổn mà Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ luôn giữ gìn cẩn thận. Hoà Vy không có ý định rời đi, Lệ Minh Vũ cũng không quan tâm.

Sau này, Tô Nhiễm mới biết chìa khoá biệt thự Bán Sơn mà Hoà Vy có là do chính bản thân Hoà Vy lén tìm xưởng phân phối làm riêng, ngay cả Lệ Minh Vũ cũng không biết Hoà Vy có chìa khoá.

Khi Tô Nhiễm mặc xong quần áo, Hoà Vy đi đến lần nữa. So với vẻ kích động ban sáng, Hoà Vy trở nên bình tĩnh hơn, nhưng đôi mắt Hoà Vy sưng mọng chứng tỏ Hoà Vy đã khóc thêm một trận sau đó.

Tô Nhiễm thấy Hoà Vy đi vào, cô ngồi trên giường thở dài sườn sượt. Hoà Vy thay đổi dáng vẻ cao ngạo dĩ vãng, sắc mặt phờ phạc ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn Tô Nhiễm giây lát, cất giọng uể oải, “Tiểu Nhiễm, chị xin em, em rời khỏi Minh Vũ được không?”

Có đôi khi hai người cùng sống trong một căn biệt thự thì vừa đủ, thêm một người sẽ nảy sinh vài thay đổi.

Bốn năm trước, khi Tô Nhiễm bước ra từ căn biệt thự này, dường như đã chứng tỏ nơi đây chưa từng thuộc về cô. Cho đến bốn năm sau, khi Hoà Vy công khai xông đến đây với thân phận chủ nhân, cô càng có loại cảm giác này.

Có điều Hoà Vy của bốn năm sau khác với bốn năm trước. Từ thái độ cay nghiệt lúc đầu đến khẩn cầu bây giờ, chỉ suy nhất một điều không thay đổi: chính là mong muốn Tô Nhiễm rời đi.

Khoé mắt Hoà Vy ẩn hiện ánh lệ, Tô Nhiễm nhìn Hoà Vy, lòng cơ bỗng dâng tràn chua xót. Thời gian quả nhiên thay đổi tất cả. Bốn năm ngắn ngủi, nó khiến Hoà Vy đánh mất tôn nghiêm, trở nên hèn mọn, quy luỵ tình yêu, nó khiến Lệ Minh Vũ vứt bỏ mặt nạ trầm tĩnh cố hữu, trở nên vui buồn thất thường, dịu dàng tột cùng rồi cũng tàn nhẫn cực độ, nhưng cô vẫn muốn cám ơn bậc thầy thời gian, chí ít nó mai giũa cô trở nên điềm tĩnh, bàng quan đối diẹn với mọi việc.

Tô Nhiễm không trả lời Hoà Vy, cô kéo tay Hoà Vy, vuốt nhẹ từng ngón, rồi đến ngón áp út, cô đột nhiên hỏi, “Chị yêu anh ta như vậy, sao có thể nhân nhượng việc anh ta còn mang nhẫn kết hôn của bốn năm trước?”

Hoà Vy vốn đang ngân ngấn nước mắt bỗng ngẩn ra.

Tô Nhiễm ngẩng đầu, bình thản đối diện với đôi mắt ngây đơ của Hoà Vy.

Hoà Vy hoảng hốt, lập tức rụt tay về, cô vô thức siết chặt tay, bờ môi run bần bật hồi lâu vẫn không đưa ra được đáp án thuyết phục.

“Em nghĩ, em có thể nói đáp án thay chị.” Tô Nhiễm thở dài.

Hoà Vy thấp thỏm, đưa mắt nhìn Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm vẫn nhìn cô như trước, giọng chắc nịch, “Lệ Minh Vũ vốn không kết hôn với chị.”

Nói dứt lời, Hoà Vy hốt hoảng đứng phắt dậy, tỏ vẻ cứng cỏi che lấp nỗi lòng bất an, cô hít thở gấp gáp, “Ý của cô là gì? Lần trước tôi đã kể cô biết chuyện tôi và Minh Vũ kết hôn, bây giờ cô nói vậy…”

“Anh ta đã giải thích rõ với em rồi.” Tô Nhiễm thấp giọng cắt ngang. Đối lập với một Hoà Vy kích động. Tô Nhiễm điềm nhiên như không.

Hoà Vy run bắn người, trợn to mắt nhìn chằm chằm Tô Nhiễm, lát sau Hoà Vy vô thức lắc đầu, thều thào: “Không thể nào…Không thể nào, anh ấy sao phải giải thích…”

“E rằng cả em và chị đều không hiểu người đàn ông này.” Tô Nhiễm nghe Hoà Vy nói, bật ra một tiếng thở dài. Chứng kiến phản ứng của Hoà Vy, cô đã hiểu rõ ràng mọi thứ. Chuyện kết hôn căn bản chỉ là vở kịch do Hoà Vy tự biên tự diễn mà thôi. Cô suy nghĩ giây lát, rồi nhìn Hoà Vy, “Mấy năm qua, Lệ Minh Vũ chưa từng đưa ra bất cứ lời giải thích nào về chuyện kết hôn. Dù sự việc huyên náo, anh ta cũng không đứng ra làm sáng tỏ, vậy nên chị cứ theo suy nghĩ của mình cho rằng anh ta ngầm thừa nhận, mãi mãi cũng không giải thích chuyện này, đúng không?”

Ánh mắt Hoà Vy nhìn Tô Nhiễm tràn trề đố kỵ, nắm chặt tay, đôi môi run lên, “Đúng vậy, tôi và Minh Vũ không kết hôn với nhau. Nhưng Tô Nhiễm, nếu bốn năm sau cô không xuất hiện, tôi và anh ấy nhất định sẽ thành đôi, nhất định sẽ thành đôi! Tôi không biết cô quay về làm gì? Cô và anh ấy ly hôn rồi, vì sao còn chưa chịu từ bỏ?”

“Hết ngày hôm nay là được.” Tô Nhiễm không muốn tranh giành với Hoà Vy, cũng không muốn giải thích nhiều, thần sắc cô bình thản nhưng thoáng mệt mỏi. Chín ngày này đối với cô dài như chín năm, mỗi một ngày đều sống trong nơm nớp lo sợ, cô không biết câu nói nào sẽ chọc giận Lệ Minh Vũ, cũng không biết hành động vô tâm nào sẽ kích thích bản tính ngang ngược quá trớn của anh. Cô không phủ nhận, khi Lệ Minh Vũ dịu dàng có thể khiến cô mê đắm, nhưng anh trước sau đều nguy hiểm, giống như một con sư tử, dù anh đang đùa giỡn thân mật với bạn, thì từ đầu chí cuối, anh vẫn luôn là sư tử tiềm tàng nguy hiểm.

Hoà Vy không ngờ cô sẽ nói như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người.

“Đừng hỏi em vì sao. Nếu muốn hỏi, hãy hỏi Lệ Minh Vũ.” Tô Nhiễm trông thấy dáng vẻ Hoà Vy ngập ngừng, cô khẽ khàng nói, hơi nhích người sang bên, “Nói chung, qua hết hôm nay em có thể rời khỏi anh ta. Chị yên tâm, từ giờ trở đi em và anh ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.”

Bầu không khí trong phòng thoáng chốc tĩnh lặng.

Vài phút sau, Hoà Vy ngồi xuống, im lặng nhìn cô.

Hai người im lìm một lúc, Hoà Vy mới mở miệng, giọng cô hơi mệt mỏi xen lẫn cố chấp, “Tiểu Nhiễm, chị không thể quay đầu được nữa. Yêu anh ấy là kiếp số của chị, nhưng anh ấy thực sự có khả năng khiến phụ nữ trầm luân, biết rõ rằng đó là hố lửa nhưng vẫn tình nguyện lao vào. Chị biết hành vi của mình rất đáng xấu hổ, nhưng chị không kìm chế được bản thân. Chị yêu anh ấy, yêu đến mức đau khổ, đau khổ đến nỗi cô đơn. Chị không muốn cơn đau và nỗi cô đơn này, em hiểu không?”

Tô Nhiễm nhìn cô, hồi lâu sau mới cất giọng nhỏ nhẹ, “Chị mệt lắm rồi, chị nghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong, cô đứng dậy.

Hoà Vy khổ sở chống đầu, ánh mắt ngập tràn bi thương và bất lực. Khi Tô Nhiễm sắp bước ra ngoài, Hoà Vy lên tiếng, giọng cô khàn khàn cay đắng…

“Em hận chị không?”

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hoà Vy ngước mắt dõi theo bóng lưng Tô Nhiễm, trông đợi câu trả lời.

Giây phút chờ đợi dài đằng đẵng, sau cùng cô chỉ nghe một tiếng cạch, Tô Nhiễm đóng cửa bỏ đi.

Đến cuối cùng cô vẫn không nhận được câu trả lời.

***

Tiết trời u ám, mưa rơi khắp nơi.

Có lẽ chỉ mưa to xối xả mới có thể gột rửa màn sương dày đặc.

Và bầu trời sau cơn mưa, sẽ trở nên trong xanh sáng loà.

Nhưng tiếc thay mưa vẫn đang rơi mỗi lúc một lớn hơn.

Một chiếc xe đen băng qua màn mưa, bắn nước tung toé khắp nơi. Xe chạy thẳng ra khỏi nội thành, khoảng hai mươi phút sau dừng trước một căn biệt thự màu trắng, cổng nhà tự động chầm chậm mở ra, xe chạy vào trong.

Quản gia đứng đợi sẵn trên bậc thềm. đợi xe dừng bánh hẳn, quản gia bung dù đi lên trước mở cửa xe, một đôi chân mang vớ da dài bước ra, liền sau đó là khuôn mặt thiếu phụ xinh đẹp.

Cây dù che khuất mặt, nhưng khó giấu dáng vẻ thướt tha yêu kiều, bà ta không đi vào biệt thự ngay, chỉ ngẩng đầu nhìn căn biệt thự trước mắt, vẻ mặt bà ta chợt bần thẩn.

“Bộ trưởng đang đợi bà.” Quản gia đứng bên cạnh nhắc nhở.

Thiếu phụ than nhẹ một tiếng, không nói gì, gật đầu rồi theo quản gia vào trong.

Màn mưa sau lưng bà ta càng lúc càng nặng hạt hơn. Cánh cổng trạm trổ hoa văn chậm rãi đóng lại, che lấp cơn mưa tầm tã.

***

Đời sống ba người rất kỳ lạ, nhưng may thay điều này chỉ diễn ra trong một ngày.

Đến buổi trưa, Lệ Minh Vũ bỗng dưng về nhà. Từ lúc anh ra ngoài đến trở về chỉ có vài tiếng ngắn ngủi, có lẽ anh phải chủ trì một cuộc họp nào đó, cụ thể ra sao thì Tô Nhiễm không biết.

Hoà Vy hấp tấp đi tới, muốn cởi áo khoác ướt sũng nước mưa thay anh, nhưng bị vẻ mặt lạnh băng của anh doạ hoảng sợ.

Tô Nhiễm toàn tâm toàn ý sáng tác trên lầu hai, khi Hoà Vy gõ cửa cô mới biết giờ này đã là buổi trưa.

“Gì vậy chị?” Tô Nhiễm lia mắt qua thời gian trên máy vi tính, ngón tay lướt cực nhanh trên bàn phím. Thỉnh thoảng, cô cũng thấy khâm phục bản thân, dưới tình hướng thế này mà vẫn có tâm trạng ngồi sáng tác. Cô không biết là do sức hấp dẫn quá lớn từ tiền bán bản thảo hay do bản thân cô thật sự vô tâm.

Hoà Vy đứng ở đó, khuôn mặt xinh xắn nhẫn nhịn, hắng giọng.

“Minh Vũ về rồi.”

Ngón tay đang gõ bàn phím hơi khựng lại, tựa như bị ảnh hưởng bởi những lời này hoặc như suy nghĩ tình tiết. Cô tạm ngừng vài giây ngắn ngủi rồi tiếp tục động tác.

“Ừm.” Cô khẽ đáp.

Hoà Vy liếm môi, “Anh ấy đang ở dưới phòng khách, kêu em xuống dưới.”

Động tác đánh máy ngừng lại, Tô Nhiễm ngước đầu nhìn Hoà Vy, vẻ mặt khó hiểu.

“Chị cũng không biết.” Hoà Vy giải thích, nét mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.

Tô Nhiễm ngẫm nghĩ giây lát, rồi tắt máy vi tính. Có Hoà Vy ở đây, anh ta sẽ kiềm chế bớt hành động của bản thân, chắc hẳn sẽ không làm khó cô.

Trên hành lang lầu hai, Tô Nhiễm trông thấy Lệ Minh Vũ ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách. Anh đang tựa lưng vào ghế, ngẩng đầu nhìn cô chằm chặp. Tô Nhiễm hít một hơi sâu, cụp mắt bước từng bước xuống lầu, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của anh dán chặt vào bản thân. Hoà Vy đi phía sau, thấy cảnh này càng thêm khó chịu trong lòng.

Đi tới gần anh, Tô Nhiễm dừng chân.

Lệ Minh Vũ quan sát cô rất lâu, rồi mới đứng dậy. Cô vô thức lui về sau một bước.

Thấy cô như vậy, anh cau mày không vui, thản nhiên nói với cô, “Cởi áo khoác của tôi ra.”

Tô Nhiễm ngạc nhiên, ngẩng đầu lướt mắt qua Hoà Vy. Hoà Vy đứng phía sau, sắc mặt khó coi vô cùng.

“Anh gọi tôi xuống để cởi áo khoác cho anh?” Tô Nhiễm khó tin, không nhịn được hỏi anh.

Lệ Minh Vũ không trả lời, nhưng vẻ mặt lãnh đạm của anh đã mặc nhận.

Tô Nhiễm theo bản năng quay đầu nhìn Hoà Vy, khuôn mặt cô liền bị anh xoay lại, cất giọng cáu kỉnh: “Em nhìn cô ta làm gì?”

Hoà Vy trong phút chốc muốn xông lên trước đẩy Tô Nhiễm ra, nhưng vừa nghĩ đến vẻ mặt của anh khi vào cửa liền không dám, bực dọc ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh. Tô Nhiễm hết cách, đành vươn tay cởi áo khoác cho anh, sờ thấy áo khoác anh ướt sũng, cô đi tới trước điện thoại, bấm số gọi tiệm giặt ủi, dặn dò vài câu rồi cúp máy, gấp áo khoác gọn gàng đặt sang bên.

Đôi mắt Lệ Minh Vũ trìu mến ngắm nhìn cô.

Tô Nhiễm không nhìn thấy ánh mắt trìu mến này, vì cô đứng đưa lưng về phía anh. Nhưng Hoà Vy nhận thấy rõ ràng, Hoà Vy sửng sốt đứng bật dậy nhìn Lệ Minh Vũ. Cô chưa bao giờ thấy ánh mắt của anh trìu mến như vậy, thậm chí trong ấn tượng của cô, vẻ trầm tĩnh đã thâm căn cố đế vào anh.

Đáng tiếc Lệ Minh Vũ chỉ mải miết nhìn Tô Nhiễm, vẻ kinh ngạc của Hoà Vy vẫn chưa đập vào mắt anh.

“Làm cơm trưa xong chưa?” Anh cất tiếng hỏi, nhưng là hỏi Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm xoay người, lát sau cô lắc đầu. Cô không nghĩ trưa nay anh về nhà.

Hoà Vy đứng bên cạnh cảm thấy khó chịu, nói: “Em đã nấu rồi.” Trong lòng cô mâu thuẫn vô cùng. Với tư cách là tình địch, cô rất muốn chủ động tấn công, nhưng với tư cách là chị gái, cô không nỡ căm phẫn em mình. Cô đành phải dấn mình vào mối quan hệ tay ba đầy xấu hổ này.

Vì cô không muốn rời khỏi đây, một chút cũng không muốn.

Tô Nhiễm cũng thấy lúng túng, nghe vậy khẽ nói, “Tôi không đói bụng, hai người cứ ăn trước đi.” Nói xong, cô xoay người đi lên lầu.

Ba người cùng dùng cơm sẽ hết thân thoát khỏi tình huống bất tiện, hay suy nghĩ thay Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm vẫn chưa nghĩ ra một cái cớ nào khác, tuyệt hơn cái cớ này.

“Dạ dày em không khoẻ, ăn cơm xong rồi biết bản thảo.” Lệ Minh Vũ nhìn cô, giọng anh dịu dàng hơn so với ban nãy.

Hoà Vy sững sờ.

Tô Nhiễm biết lúc này không thức thời nghe lời anh ăn cơm, chắc chắn sẽ không yên thân. Anh đã xuống nước, hoà nhã với cô, vậy cô cũng nên giữ gìn thể diện cho anh. Cô khẽ thở dài, đi xuống lầu…

***

Bữa trưa mệt mỏi này, khó ăn hơn bất cứ lúc nào. Dĩ nhiên, bữa ăn này chỉ khốn khổ với mình Tô Nhiễm, ít ra Hoà Vy cũng ăn uống vui vẻ, còn Lệ Minh Vũ thì ung dung dùng cơm.

Trên bàn ăn, Lệ Minh Vũ và Tô Nhiễm ngồi đối diện nhau như thường ngày, dường như hai người họ đã quen ngồi như vậy. Hoà Vy ngồi cạnh bên, ân cần gắp thức ăn cho anh.

“Minh Vũ, anh nếm thử món này đi. Món này em cố tình học, để làm riêng cho anh ăn đấy.”

Lệ Minh Vũ không từ chối, nhưng cũng không thuận theo, chỉ lặng lẽ ăn cơm.

Tô Nhiễm muốn nhắc Hoà Vy, Lệ Minh Vũ không thích nói chuyện trong lúc ăn, đây là điều cô rút ra được suốt chín ngày qua. Nhưng trông thấy vẻ mặt vui sướng của Hoà Vy, cô không nỡ nói vậy.

Hoà Vy hiểu Lệ Minh Vũ hơn cô mới đúng, ít ra đến bây giờ cô vẫn không biết anh thích ăn món gì.

Trong bàn ăn, cũng chỉ có Hoà Vy liên tục nói chuyện. So với trước đây, Tô Nhiễm càng thêm trầm lặng, cô chỉ muốn mau chóng ăn xong, rồi lên lầu

Điện thoại trong phòng khách đột nhiên đổ chuông.

Âm thanh bất ngờ phá vỡ khung cảnh gượng gạo, cũng đập tan bầu không khí bình lặng.

Tô Nhiễm buông đũa, vừa đứng dậy, liền nghe Lệ Minh Vũ nói, “Ngồi xuống, ăn cơm của em đi.”

“Điện thoại đang reng.” Cô giải thích.

“Ngồi xuống.” Anh từ tốn lặp lại hai chữ.

Tô Nhiễm buộc lòng bgồi xuống ghế lần nữa, chán chường dùng cơm. Vốn dĩ cô định ra nghe điện thoại, để bản thân thoải mái hơn một chút. Nhưng bây giờ mong muốn đã sụp đổ.

Điện thoại vẫn không ngừng đổ chuông.

“Để em đi nghe máy.” Hoà Vy thấy vậy, cất giọng bất đắc dĩ. Đương nhiên cô không muốn hai người có cơ hội ở riêng với nhau, nhưng điện thoại đổ chuông liên tục, không nghe không được.

Lệ Minh Vũ không trả lời, càng không có ý ngăn cản, anh vẫn ưu nhã dùng cơm.

Hoà Vy sa sầm mặt, không nói tiếng nào đi khỏi phòng ăn.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.