Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 6 – Chương 20: Ảo Ảnh Đêm Khuya



Vào đêm, từng đốm đèn li ti sáng lóng lánh bầu trời.

Một chiếc xe MPV toát lên vẻ tối tăm dưới ánh trăng. Xe chạy ngoặt một vòng cua, chạy về phía Bán Sơn, rồi lát sau dừng trước một căn biệt thự.

Đồng Hựu hổn hển, tốn sức dìu Lệ Minh Vũ vào ghế sô pha trong phòng khách. Đồng Hựu nhìn đồng hồ, bây giờ đã là đêm khuya.

Đêm nay, Lệ Minh Vũ uống rượu say bí tỉ. Kiểu xã giao này luôn là sở trường của Lệ Minh Vũ, nhưng tốc độ nốc rượu liên tục từ ly này đến ly khác vào bụng ngày hôm nay không giống với tác phong của anh.

Đồng Hựu gặp phải tình huống này, luống cuống vô cùng. Làm trợ lý nhiều năm của Lệ Minh Vũ, Đồng Hựu chưa bao giờ bắt gặp anh uống nhiều rượu như vậy.

Đồng Hựu đảo mắt xung quanh một vòng, không kìm được thở dài sườn sượt, anh mở đèn, nhờ vậy căn phòng trở nên có chút ánh sáng và ấm áp. Đồng Hựu không hiểu tại sao Lệ Minh Vũ lại đột ngột muồn về đây.

Đồng Hựu đang nghĩ ngợi, Lệ Minh Vũ ngồi trên ghế sô pha hơi động đậy, mở đôi mắt lờ đờ quan sát mọi thứ, hồi lâu sau mới thều thào hỏi, “Đây là đâu?”

“Bộ trưởng, đây là biệt thự Bán Sơn.”

“Bán Sơn…” Lệ Minh Vũ cau chặt mày, không biết vì say rượu hay vì nguyên nhân khác.

Anh vô lực khoát tay lên tay vịn của ghế sô pha, “Sao tôi tới đây?”

Đồng Hựu hết cách, đành lắc đầu, “Là do anh nằng nặc đòi về đây.”

Lệ Minh Vũ lặng thinh, ngửa đầu trên ghế sô pha, ánh đèn hắt sáng lên nét mặt ngà ngà say của anh.

Đồng Hựu tưởng anh đang ngủ, bèn tiến lên trước định đỡ anh về phòng ngủ. Nào ngờ đến gần thấy anh đang mở to hai mắt nhìn chằm chằm trần nhà, Đồng Hựu cất giọng lo lắng, “Hay em chở anh về nội thành?”

Lệ Minh Vũ không nói không rằng, nhưng ánh mắt nhìn trần nhà chằm chặp của anh loé lên một tia trầm tư. Đồng Hựu sợ anh say rượu gặp chuyện không may, nên không dám đi ngay, Đồng Hựu nghe anh nói, “Cậu về đi.”

“Bộ trưởng?” Đồng Hựu thẫn thờ nhìn anh. Không phải anh muốn ở đây một mình chứ?

“Để chìa khoá xe lại được rồi.” Lệ Minh Vũ day day khoé mắt. Chất cồn từ rượu đang bắt đầu khiến anh đau đầu.

Đồng Hựu càng khẩn trương, sợ anh hơn nửa đêm chạy xe ra đường, ngẫm nghĩ giây lát, “Hay sáng ngày mai em kêu tài xế đến đón anh?”

“Không cần.” Giọng anh mệt mỏi, xua tay ý kêu Đồng Hựu về đi.

Đồng Hựu không biết nên khuyên thế nào, đành làm theo ý anh.

Đồng Hựu đi khỏi, biệt thự liền chìm trong nỗi im lặng vô bờ, ngoài ánh đèn toả ra từ bên cạnh ghế sô pha, xung quanh đều tối om như mực.

Lệ Minh Vũ tựa người vào ghê sô pha hồi lâu, sau đó anh chếnh choáng đúng dậy đi lên lầu hai.

Lầu hai không chút ánh sáng, anh lần mò cả buổi cũng không tìm thấy công tắc đèn nên phải thôi, đẩy cửa đi vào trong, ngã người xuống giường. Giường mềm mại bao trọn cơ thể say rượu, tựa như người phụ nữ dịu dàng đang vỗ về nội tâm trống rỗng và hiu quạnh của anh. Lệ Minh Vũ nằm trên giường, vô thức nhíu mày. Ga trải giường, vỏ chăn, thậm chí là chiếc gối mà anh đang kê đầu đều thoang thoảng hương thơm dịu nhẹ.

Là mùi của Tô Nhiễm.

Một nỗi bi thương khó nói thành lời tràn đầy cõi lòng, trái tim anh đau đớn như bị trúng tên. Anh cố gắng vật lộn giữa cơn đau dâng tràn từ nơi sâu thẳm trong lòng và chất cồn của rượu.

“Cô Tô Nhiễm, cô có nguyện ý lấy anh Lệ Minh Vũ? Bất luận tương lai anh ấy giàu có hay bần cùng, bất luận tương lai anh ấy mạnh khoẻ hay ốm đau bệnh tật, cô đều bằng lòng đi cùng anh ấy đến hết cuộc đời?”

“Tôi bằng lòng.”

“Tôi thay mặt chúa trời tuyên bố, anh Lệ Minh Vũ và cô Tô Nhiễm chính thức là vợ chồng.”

Hoa bách hợp ánh lên vẻ thiêng liêng toả sáng dưới ánh mặt trời, Tô Nhiễm cười dịu dàng hạnh phúc.

Cảnh đám cưới bốn năm trước tại nhà thờ lại hiện lên trong đầu Lệ Minh Vũ, anh chau mày, nhắm nghiền hai mắt. Đầu óc anh váng vất, còn lòng anh quặn đau khôn nguôi.

Một bàn tay mềm mại xoa nhẹ vầng trán Lệ Minh Vũ. Bàn tay đó hơi lạnh nhưng dễ chịu vô cùng. Lệ Minh Vũ vô thức mở mắt, anh bỗng thấy Tô Nhiễm ngồi bên giường. Cô mặc váy ngủ trắng, lặng lẽ ngắm nhìn anh, môi cô cười ôn thuận.

“Nhiễm…” Anh ngọ nguậy, khó tin nhìn người phụ nữ trước mắt. Cô về rồi?

Nụ cười của cô chân thật, độ ấm truyền từ ngón tay cô cũng chân thật…

“Sao anh lại uống nhiều rượu?” Tô Nhiễm vươn tay, vuốt ve gương mặt anh.

Anh nắm tay cô theo bản năng, xúc giác mềm mịn mau chóng lủi vào trái tim, yết hầu anh chuyển động, đôi mắt mang vẻ sắc bén thâm căn cố đế đầy kích động. “Phải em không, Nhiễm? Em về rồi?”

Tô Nhiễm cười nhẹ, đôi má cô áp sát gương mặt anh, cô dịu dàng pha lẫn đôi chút nũng nịu, “Nếu em biết anh uống say thế này, em sẽ không về đâu. Anh nhìn đi, người anh nồng nặc mùi rượu.”

“Miễn là em không đi. Sau này, anh sẽ không uống rượu nữa.” Anh nắm chặt tay cô, cất giọng hứa hẹn. Cô về rồi, cô về rồi, anh có thể ngửi thấy mùi hương thân quen của cô. Mùi hương này giống như một liều thuốc, hoà tan giá lạnh trong tim anh.

Tô Nhiễm vùi mình vào ngực anh, dịu dàng nói: “Thật không anh?”

“Thật. Ở lại cạnh anh, dừng đi nữa. Nhiễm…” Trái tim anh tan chảy thành nước, cơn đau đầu dường như cũng biến mất. Anh cẩn thận nâng khuôn mặt của người phụ nữ đang dựa vào lòng minh, đôi mắt cô lấp lánh như ngôi sao trên bầu trời. Cõi lòng anh chứa chan ấm áp và ngọt ngào. Anh không kìm nổi tình cảm, cúi đầu hôn cô.

Nhưng người anh anh muốn hôn lại là bầu không khí lạnh giá!

Nhìn kỹ hơn, người phụ nữ trong lòng không biết đã thoát khỏi cái ôm của anh từ lúc nào. Cô đứng cạnh giường nhìn anh, giọng điệu hoà nhã lại trở nên lạnh ngắt…

“Lệ Minh Vũ, chúng ta không có khả năng quay lại với nhau, không có khả năng!” Nói hết lời, cô liền xoay người đi.

“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ gấp giọng rống to. Anh bỗng bừng tỉnh, ngồi bật dậy, hơi thở gấp gáp, vòm ngực anh phập phồng dồn dập. Mãi lâu sau, anh mới biết vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

Anh mở tay, cảm giác từng ngón tay lạnh buốt của mình còn lưu hơi ấm của Tô Nhiễm, hơi thở vẫn phảng phất mùi thơm thuộc riêng cô.

Lệ Minh Vũ cào tóc, xoa bóp giảm đau đầu, lảo đảo đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt. Anh nghĩ tới phòng ngủ, nhất thời không dám trở vào đó nằm xuống nghỉ ngơi. Bởi vì anh sợ… lại mơ thấy cô.

Thân hình cao lớn ngã ngồi vào ghế sô pha bên cạnh, ánh mắt anh mông lung quan sát xung quanh. Dường như anh nhìn thấy Tô Nhiễm đang đứng kéo rèm cửa sổ, màn đêm dịu nhẹ chiếu vào người cô. Bóng dáng cô trắng ngần hệt như nữ thần mặt trặng dưới vầng sáng mịt mù. Cô chưa bao giờ biết, anh rất thích phòng ngủ. Bởi vì anh thích ngắm nghía bóng hình lẳng lặng, ôn nhuận của cô, nó như dòng nước ấm áp khiến anh cảm thấy an toàn, thư thái.

***

Thời tiết mùa hè thay đổi thất thường.

Ngoài cửa sổ, gió bắt đầu nổi lên, sấm chớp mau chóng kéo đến khắp trời.

Đầu Lệ Minh Vũ đau như búa bổ, không khí phòng ngủ khiến anh ngột ngạt, bèn đứng dậy mở cửa phòng, chếnh choáng đi xuống lầu. Anh ngã ngỗi trên trên ghế sô pha, lục phũ ngủ tạng đều muốn nhào hết ra ngoài.

Cửa phòng ăn vẫn mở toang giống lúc Tô Nhiễm rời đi.

Từ lúc cô đi, anh cũng đi, giống hệt bốn năm trước, chỉ khác ở chỗ đêm nay không biết ma xui quỷ khiến thề nào anh lại trở về. Có lẽ gần đây thường quay về nơi này nên thói quen đang quấy phá anh.

Anh mở hờ hai mắt, sấm chớp thắp sáng phòng ăn.

Dường như anh thấy Tô Nhiễm đang đứng ngay cửa phòng ăn, đôi lông mày xinh xắn chau lại, tỏ vẻ bất mãn, “Anh nhìn anh đi, uống say đến thế này.”

Lệ Minh Vũ lắc mạnh đầu một cái, nhìn về phía phòng ăn lần nữa, bóng dáng Tô Nhiễm đâu rồi?

Miệng anh khô khốc khó chịu, anh đứng dậy, chếnh choáng đi vào phòng ăn, rót nước uống một hớp lớn. Đôi mắt anh vô thức lia về phía bàn ăn, lại như trông thấy hình ảnh mình cùng ăn cơm với cô.

Anh ngồi đối diện Tô Nhiễm, cúi đầu im lặng ăn cơm, cô ăn rất ít, nên mỗi lẫn anh đều ép cô ăn một lượng thức ăn nhất định. Mỗi lần như vậy, vẻ mặt cô đều không cam lòng, pha lẫn ấm ức.

Hai người không ai nói với nhau tiếng nào. Mỗi khi dùng cơm không khí đều lặng im như tờ, ngoại trừ âm thanh va chạm của bộ đồ ăn, một chút tạp âm cũng không có.

Cô không biết, kỳ thực anh rất muốn nói gì đó với cô, nhưng anh sợ mình không biết cách biểu đạt.

Cô cũng không biết, kỳ thực nhiều lúc anh tình nguyện trầm lặng, bởi vì sợ tĩnh lặng hiếm có này khiến anh cảm thấy an toàn.

Cô càng không biết, anh trầm mặc, chỉ vì anh muốn ngắm cô nhiều hơn…

Trái tim Lệ Minh Vũ lại quặn đau, tựa như đang bị ai đó bóp manh, quăng thẳng xuống sàn nhà lạnh ngắt, đau đớn không nguôi.

Tô Nhiễm, Tô Nhiễm, Tô Nhiễm!

Trong đầu anh chỉ toàn Tô Nhiễm!

Lệ Minh Vũ ném cốc thuỷ tinh đang cầm vào tường. Cốc thuỷ tinh rơi xuống, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, phảng phất vẻ tuyệt vọng theo sấm chớp bên ngoài.

Nỗi tuyệt vọng này như chất xúc tác kích thích Lệ Minh Vũ, anh siết chặt tay. Tô Nhiễm, anh muốn nhìn thấy cô, anh khao khát điên cuồng được gặp cô!

Nghĩ vậy, anh bước đi loạng choạng khỏi phòng ăn, anh gần như xông tới bàn trà, cầm chìa khoá chạy ngay ra cửa.

***

“Em định ở đâu?”

“Có việc gì thì gọi cho tôi.”

Tô Nhiễm gật mình tỉnh giấc, trán cô ướt sũng mồ hôi lạnh, hơi thở gấp gáp, trống ngực đập dồn dập, bên tai cô văng vẳng lời nói hôm đó của Lệ Minh Vũ.

Cô ngoảnh đầu nhìn đồng hồ trên đầu giường.

Giờ này đã khuya rồi.

Cô thở dài uể oải, xem ra đêm nay cô lại mất ngủ. Từ lúc ở Bán Sơn về, đây là lần thứ mấy rồi? Cô không nhớ rõ, nhưng mỗi lần như vậy cô đều bị hai câu nói của Lệ Minh Vũ đánh thức. Sao đó, cô sẽ mất ngủ cả đêm.

Gần đây, cuộc sống của cô rất bình lặng.

Những tưởng cuộc sống nhưv ậy sẽ là hạnh phúc quý báu, nhưng mỗi lần ra ngoài, hoà mình vào dòng người đông đúc, cô lại mất đi cảm giác tự do và bình thản của ngày trước. Người qua người lại, nhưng cô chỉ cô độc một mình, giống như chiếc thuyền lạc lõng giữa biển khơi, không biết đi đến đâu, cũng chẳng biết từ đâu đến.

Bốn năm trôi qua, hẳn cô đã quen sống một mình, nhưng bây giờ, vì sao mỗi đêm cô tỉnh dậy đều cảm thấy hoang mang mù mờ, sau đó là màn đêm vô tận của đau buồn và tuyệt vọng?

Không mục tiêu, không động lực, cũng không kịch tính.

Ngoài trời, sấm sét quét ngang, thắp sáng cho màn đêm đen kịt.

Tô Nhiễm vô thức ngoảnh đầu nhìn, trời lại đổ mưa, từng hạt mưa rơi tí tách bên cửa sổ, quấy nhiễu thêm phiền muộn trong lòng cô. Tô Nhiễm bước xuống giường, rót ly nước, dựa người vào ghế sô pha, vừa uống nước vừa ngắm mưa rơi bên ngoài.

Bốn năm trước rời khỏi Bán Sơn, tuyết rơi rất lớn. Trận tuyết đó suýt làm cô chết vì cóng.

Bốn năm sau rời khỏi Bán Sơn, trời mưa to vô cùng. Nước mưa không đủ làm cô chết cóng, nhưng gột rửa trái tim cô trống không.

Đêm nay trời lại mua, tựa như ai đó đang gõ cửa nhà cô liên tục, ngay cả đèn đường cũng trở nên âm u, càng khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô đi đến trước cửa sổ, tự nhiên cô rất muốn biết giờ này Lệ Minh Vũ ở đâu, anh đã ngủ hay chưa? Anh đang làm gì? Bất giác nhớ tới lời Hoà Vy nói, ánh mắt cô sa sầm, Tô Nhiễm không biết lời nói của Hoà Vy đáng tin bao nhiêu, nhưng cô chưa từng hiểu Lệ Minh Vũ là mẫu đàn ông như thế nào. Anh có khả năng gây ra những chuyện như vậy, bởi vì anh đã từng làm với cô, nhưng anh cũng làm tương tự với Hoà Vy ư? Lòng cô chùng xuống. Anh có làm hay không hình như chẳng liên quan gì đến cô.

Ngay khoảnh khắc cô ký tên, cũng đồng nghĩa anh với cô đã hoàn toàn kết thúc. Từ nay về sau chỉ là hai người xa lạ.

Mưa mỗi lúc một lớn hơn, cảnh vật ngoài trời đã bị nước mưa làm nhoà đi, ánh mắt cũng lâm vào trầm tư

Bên ngoài.

Bên trong chiếc xe đang đậu dưới tàng cây.

Lệ Minh Vũ ngồi ở ghế lái, cần gạt nước lau kính theo tiết tấu, giúp anh nhìn rõ hơn. Bên trong xe tối om, đôi mắt anh tựa như đang ẩn núp trong đêm đen.

Anh không kìm nén nổi khát khao chạy tới đây, nhưng anh chỉ biết ngồi lặng trong xe ngắm nhìn cô.

Từ Bán Sơn đến đây, anh phóng xe như bay, suýt nữa còn đâm sầm vào cột đèn. Suốt đường đi, khát vọng trong lòng không ngừng thúc đẩy anh đến phòng làm việc của cô, chạy ngay lên lầu, mở cửa, kéo cô về Bán Sơn với mình, trở lại cuộc sống giống những ngày qua.

Nhưng…

Khi anh đến nơi, sắp mở cửa bước xuống, anh trông thấy Tô Nhiễm đứng trước cửa sổ. Cô kéo rèm cửa, ánh mắt cô nhìn xa xăm…

Giây phút đó, cõi lòng tràn đầy xung động của anh như bị nước mưa lạnh buốt dập tắt, anh chỉ còn biết bất lực dõi mắt nhìn cô.

Trước cửa sổ, bóng dáng của cô mờ ảo bởi vầng sáng đằng sau, giống như tranh vẽ dán sát lên cửa kính, Lệ Minh Vũ ngồi bất động trong xe, đôi mắt anh đong đầy yêu thương nhìn Tô Nhiễm qua cửa kính.

Hình như cô gầy đi.

Cô vốn dĩ ăn thế nào cũng không mập, bây giờ gương mặt cô có vẻ như hóp lại.

Lệ Minh Vũ hít thở đau đớn. Anh bỗng muốn xông lên lầu răn dạy cô, vì sao không chăm sóc tốt cho bản thân? Nhưng cơn xúc động này nhanh chóng vụt tắt, anh đã qua thời trẻ tuổi bốc đồng, anh cũng biết hành động đó quá mức hoang đường.

Anh siết chặt tay lái, đôi mắt dừng trên Tô Nhiễm. Cô đang nghĩ gì đến mức thất thần như vậy? Tim anh đau nhói. Giây phút này anh không dám mơ ước xa vời rằng cô đang nghĩ đến anh, anh chỉ cầu mong cô trầm tư không phải người đàn ông khác. Vậy là tốt lắm rồi…

Cơn mưa ngăn trở vạn vật.

Ngăn trở ngoài trời và trong phòng.

Ngăn trở người phụ nữ bên cửa sổ và người đàn ông ngồi trong xe…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.