Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 7 – Chương 12: Mình Yêu Nhưng Không Thể Ở Cạnh Nhau



An Tiểu Đoá biết mình có nói thế nào cũng không hỏi ra nguyên nhân, bất đắc dĩ đi tới đi lui trong phòng khách, cuối cùng cũng không kiềm được nói, “Đồng chí Tô Nhiễm à, vậy đứa bé trong bụng thì sao? Phải tính thế nào đây hả? Đồng chí đừng nói với tôi rằng ba đứa bé này không phải Lệ Minh Vũ nhé, có trời mới tin đồng chí ngoài anh ấy ra thì còn người đàn ông khác! Đồng chí có nghĩ đến đứa bé không? Hay đồng chí không cần đứa bé này? Định phá bỏ nó?”

“Không, mình sẽ không phá bỏ nó!” Tô Nhiễm đột nhiên gắt giọng, tay che chở bụng mình, vẻ mặt kích động, “Đừng ai mơ tưởng tổn thương nó lần nữa.”

An Tiểu Đoá phát hoảng, kinh ngạc nhìn vẻ cuống cuồng của Tô Nhiễm, nên chẳng nhận ra lời nói Tô Nhiễm khác thường, vội ngồi cạnh cô an ủi: “Mình xin lỗi, xin lỗi, Tiểu Nhiễm, mình không đòi cậu phá bỏ đứa bé đâu. Mình cũng không muốn đứa bé bị làm hại. Cậu biết không, lúc mình biết cậu mang thai, mình vui hơn bất kỳ ai khác, vì người bạn thân nhất của mình sắp làm mẹ rồi, mình mừng lắm.”

Tô Nhiễm ngập ngừng nhìn An Tiểu Đoá.

“Tiểu Nhiễm, mình chỉ muốn cậu nắm rõ tình hình hiện tại thôi.” An Tiểu Đoá thấy Tô Nhiễm tỏ vẻ chần chừ hoài nghi, lòng đau thắt. Có lẽ phụ nữ mang thai thường đa nghi, do quá mức lo lắng cho đứa bé trong bụng mà thôi.

“Cậu thẳng thừng cắt đứt quan hệ với Lệ Minh Vũ, vậy đứa bé thì sao? Đứa vé này chảy xuôi huyết thống của anh ấy. Anh ấy là ba đứa bé, có quyền biết mọi chuyện này. Cậu không muốn để anh ấy biết, không muốn anh ấy chịu trách nhiệm, vậy có nghĩ đến đứa bé không? Cậu muốn giữ nó, đợi đứa bé sinh ra, khôn lớn hỏi ba nó thì cậu tính thế nào? Hơn nữa, cậu một thân một mình làm sao nuôi con? Cậu biết bây giờ nuôi con tốn bao nhiêu tiền không?”

Tô Nhiễm luôn lấy tay che bụng, nói giọng thì thào: “Mình không nghĩ nhiều như vậy. Mình chỉ muốn nó, muốn đứa bé này.” Thanh âm cô run rẩy, đôi mắt nhoè nước, “Khi biết có thai, mình cũng phân vân, nhưng trông thấy dáng dấp nó lúc siêu âm, mình luyến tiếc, mình không thể mất nó lần nữa, không thể được…”

Loại đánh mất này là nỗi đau thâm nhập vào tim, là cướp đoạt trắng trợn không hề có ý kiến của cô. Mỗi lần nhớ đến bi thương bốn năm trước, lòng cô sợ hãi vô ngần. Nếu bốn năm trước cô không cảm giác rõ lắm mình đã mang thai, thì lúc này hoàn toàn trái ngược. Mang thai lần thứ hai khiến cô càng lo sợ nơm nớp, càng quý trọng. Mặc kệ thế nào, mặc kệ kết quả ra sao, ngay nhát mắt thấy hình ảnh siêu âm cô đã quyết định, cô muốn nó, cô sẽ dùng tất thảy yêu thương nuôi nấng nó khôn lớn.

Lần này, An Tiểu Đoá nghe thấy khác lạ, hơi nhíu mày, “Tiểu Nhiễm, cậu đang nói gì vậy? Cái gì mà không thể mất nó lần nữa?”

Tô Nhiễm sực nhớ ra, đầu óc hỗn loạn liền rung chuông cảnh giác, cô nhìn An Tiểu Đoá, vài giây sau mới lắc đầu, “Không có gì, mình quyết định rồi, mình sẽ không bỏ đứa bé này.”

“Vậy mình tính sơ cho cậu nghe nhé. Thời gian mang thai, cậu đi làm được không? Có kiếm ra tiền không? Cứ cho là được, cậu cũng không thể có gắng quá sức như trước đúng không? Vậy có nghĩa là tiền kiếm được sẽ giảm đi. Sinh con thì không cần nhiều tiền, nhưng quần áo, giày dép, đồ chơi, mấy thứ linh tinh lặt vặt cho đứa bé thì tốn kha khá. Đứa bé còn phải uống sữa, theo sự hiểu biết của mình về cậu, nhất định cậu sẽ mua sữa bột nhập khẩu. Vì con, cậu tự điều chỉnh nếp sinh hoạt của mình, vậy cũng đủ thấy cậu muốn dành mọi thứ tốt nhất cho con mình. Đứa bé phải đi học, học phí nhà trẻ khá đắt. Tuy đất nước có trợ giúp cậu nuôi con, nhưng còn những khoảng chi tiêu khác? Đứa bé học tiểu học, trung học, đại học, thế nào cậu cũng muốn chọn trường tốt nhất cho nó, cậu biết chi phí giáo dục đắt ra sao không? Đứa bé đi học sẽ tốn vô thứ khác kèm theo, rồi cậu phải cho nó học thêm thứ này thứ kia nữa. Cậu biết chị Vương hàng xóm mình không, đưa con trai đi học môn cưỡi ngựa quý tộc, một tháng bốn tiết mà tốn tám chín chục ngàn. Vợ chồng chị Vương phải nhịn ăn nhịn xài cho con đi học cưỡi ngựa, vì không học không được, đa phần bạn bè trên lớp đều học môn này.” An Tiểu Đoá nói liền một hơi dài xong, cầm ngay ly nước uống một hớp, thông cổ họng, lấy hơi tiếp tục, “Nãy giờ chỉ là sơ sơ thôi đấy. Ngoài tốn tiền nuôi con, cậu còn phải tốn hơi tốn sức dạy dỗ nó. Thử hỏi cậu một câu, liệu cậu có làm nổi mọi thứ này không? Nhưng nếu có Lệ Minh Vũ thì khác nha. Anh ấy là ba đứa bé, có trách nhiệm và nghĩa vụ gánh vác đỡ đần việc nuôi con. Có anh ấy bên cạnh, cậu không đi làm, cũng sẽ không vất vả khổ cực. Nếu cậu không muốn phá bỏ đứa bé, vậy cậu báo Lệ Minh Vũ biết anh ấy làm ba rồi đi. Đây là cách duy nhất.”

Tô Nhiễm nhìn An Tiểu Đoá, giọng rành rọt, “Mình sẽ không nói anh ta biết. Tiểu Đoá, nếu cậu xem mình là bạn, tạm thời cậu không được kể chuyện này với ai, nhất là Lệ Minh Vũ.”

“Tại sao? Mình điên mất thôi.” An Tiểu Đoá cào tóc.

“Bởi vì…” Tô Nhiễm siết tay, che kín bụng, ánh mắt hoảng sợ, “Anh ta sẽ nghĩ cách hại chết đứa bé này.”

“Cái gì?” An Tiểu Đoá đứng phắt dậy, trố mắt nhìn Tô Nhiễm, cô ngoáy ngoáy lỗ tai, “Mình có nghe sai không? Lệ Minh Vũ muốn hại chết con mình ư?”

“Anh ta sẽ không để mình mang thai con anh ta. Tiểu Đoá, cậu giúp mình bảo vệ tốt đứa bé này đi.” Tô Nhiễm nhìn cô, căng thẳng van nài.

An Tiểu Đóa ngã phịch xuống ghế, vẻ hào hùng và nhiệt huyết vừa nãy hóa thành hư vô trong tích tắc, bập bẹ nói: “Trời ơi, làm sao thế được, cái này sao giống…phim quá vậy.”

Tô Nhiễm lặng thinh, đứng dậy khoá kín cửa sổ.

Trong phòng nhanh chóng trở nên oi bức. Dù gì cũng là mùa hè, thời tiết này lại đóng kín cửa thì ngột ngạt vô cùng. An Tiểu Đoá mỗi lúc một sợ hơn, nhưng cũng sản sinh vài nghi vấn. Lệ Minh Vũ trông có vẻ là một người đàn ông tốt, sẽ đối xử tàn nhẫn với con mình ư? Nhưng vẻ mặt Tô Nhiễm không giống nói giỡn. Hay là có nhiều việc cô không biết, người ta thường nói ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê. Rốt cuộc giữa Tô Nhiễm và Lệ Minh Vũ, ai đúng ai sai.

“Tiểu Nhiễm à, trong phòng nóng quá, chúng ta mở máy lạnh nha?” An Tiểu Đoá cảm thấy oi bức, đầu óc váng vất mơ màng. Nói đoạn, An Tiểu Đoá cầm remote máy lạnh.

“Không được…” Tô Nhiễm liền chạy đến ghế sô pha, giật remote khỏi tay An Tiểu Đoá, “Cũng có nóng lắm đâu. Lòng người bình lặng, sẽ tự nhiên thấy mát. Máy lạnh có tia bức xạ, không tốt cho đứa bé.”

An Tiểu Đoá đành lắc đầu, trông bộ dáng Tô Nhiễm cũng biết đứa bé này là chuyện đã rồi, không cách nào thay đổi.

“Nếu như…” An Tiểu Đoá ngập ngừng, nhìn Tô Nhiễm, “Nếu cậu không định nói Lệ Minh Vũ biết, vậy cậu có nghĩ tới Mộ Thừa không? Anh ấy sẽ là một người ba tốt.” Tuy lòng cô rất khó chịu, nhưng lúc ở Úc, Mộ Thừa đã nói rõ ràng, mọi việc chỉ do cô mơ mộng mà thôi.

Tô Nhiễm hơi sửng sốt, đưa mắt dòm An Tiểu Đoá.

Ánh mắt An Tiểu Đóa không hề lẩn tránh, dằn từng tiếng rành rọt, “Mộ Thừa luôn chờ cậu, anh ấy chỉ yêu mỗi mình cậu.”

Tô Nhiễm không đáp ứng lời lập tức, cô nhìn An Tiểu Đoá đau đáu, “Cậu muốn bỏ cuộc?”

“Anh ấy chỉ yêu một mình cậu, dù mình nổ lực thế nào cũng đều là con số không.” Vẻ mặt An Tiểu Đoá nặng nề.

Ánh mắt Tô Nhiễm trầm lắng suy tư, khe khẽ nói, “Đúng vậy, không phải cứ gắng gượng là yêu được.” Nói đoạn, cô lại dừng tầm mắt trên mặt An Tiểu Đoá, “Đối với mình Mộ Thừa là như thế. Cho tới hôm nay, mình chỉ coi anh ấy là bạn thân, dù cố gắng thế nào cũng không thể thành chồng của mình.”

An Tiểu Đoá thừ người, một lúc sau có thử ướm lời, “Vậy cậu yêu ai? Phải Lệ Minh Vũ không?”

Thời gian như ngừng trôi trong nháy mắt.

Tô Nhiễm cụp mắt, cúi gầm đầu, hàng mi dài run run, như ve sầu ngày thu vỗ cánh tuyệt vọng, lát sau thanh âm buồn buồn vô vọng của Tô Nhiễm cất lên…

“Phải, mình yêu Lệ Minh Vũ, nhưng…” Cô hít một hơi sâu, đè nén cảm giác lạc lõng cô đơn, buông lời, “Mình và anh ta không còn khả năng nữa rồi.”

An Tiểu Đoá ngây người.

***

Chín giờ sáng ở số 45 đường Hoa Đôn.

Nắng gắt như tiêu đốt, hơ cháy mặt đường.

Tô Nhiễm chưa từng tới đây bao giờ, dù sống lâu năm ở thành phố nhưng cô không biết đường Hoa Đôn thuộc khu vực và tầng lớp nào sống. Cô bắt xe đi thẳng một mạch đến nơi này. Từ miệng của một tài xế có tuổi, cô biết đây từng là nơi ở của người giàu có, nhưng bây giờ thì không còn, đất đai ở đường Hoa Đôn đã bị chính phủ trưng thu, mấy năm nay vẫn bỏ hoang chưa dùng đến.

Taxi dừng lại, Tô Nhiễm xuống xe, tài xế nhoài đầu, đưa cô một tấm danh thiếp, nói: “Cô gái, vùng này rất khó bắt xe. Khi nào muốn về thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón cô.”

Phụ nữ đẹp luôn khiến người ta thương tiếc, đây là quy luật vĩnh hoằng từ nghìn đời xa xưa. Hơn nữa, sắc mặt Tô Nhiễm tái nhợt, trông đáng thương vô cùng, càng làm đàn ông nảy sinh tâm lý bảo hộ mạnh mẽ.

Tô Nhiễm nhận lấy danh thiếp, xem giây lát rồi cất vào giỏ xách, nói cám ơn tài xế. Sau đó, taxi rời đi.

Một cơn gió thổi ngang cuốn bay cát bụi.

Lúc này, Tô Nhiễm mới chú ý số 45 đường Hoa Đôn là một biệt thự bỏ hoang, núp mình trong lùm cây rậm rạp. Biệt thự theo lối kiến trúc Gothic chiếm phần lớn diện tích khu đất, tuy cũ kỹ nhưng vẫn trông rõ tổng thể xa hoa của dĩ vãng, vách tường bám đầy rong xanh, còn cửa sổ thì bể nát kính. Biệt thự cao ba tầng, cửa sổ tầng trên không kính, tựa như con mắt đen thẳm nhìn cô chằm chằm.

Cô vô cớ lạnh toát sống lưng.

May là tới đây vào ban ngày, chứ là buổi tối thì đáng sợ vô cùng tận.

Tuy ở đây hoang vu, nhưng ve sầu vẫn kêu rỉ rả khắp nơi. Trước đây, Tô Nhiễm ghét âm thanh này cực kỳ, nhưng bây giờ lại cảm thấy thân quen với nó, ít nhất trong căn biệt thự đổ nát quái lạ này, còn sinh vật sống làm bạn cùng cô.

Có điều cô không hiểu, tại sao Đinh Minh Khải muốn cô tới đây?

Rốt cuộc ai từng ở biệt thử này? Sao Đinh Minh Khải lại xuất hiện ở đường Hoa Đôn?

Suy nghĩ một lát Tô Nhiễm rút điện thoại từ giỏ xách, tra lịch sử cuộc gọi, bấm gọi Đinh Minh Khải. Nhưng điện thoại của đối phương… tắt máy.

Cô ngạc nhiên, xem đồng hồ, lại quan sát biệt thự im phăng phắc gần đó, lòng cô chợt khẩn trương. Tự dưng cô muốn quay về, hoặc gọi An Tiểu Đoá đến đây cùng cô, nhưng nhớ lời dặn dò hôm qua của Đinh Minh Khải, cô đành phải thôi. Nếu Đinh Minh Khải muốn cô tới đây thì chắc chắn có mục đích, không chừng anh ở trong biệt thự này.

Cô hít sâu một hơi, dốc đủ dũng khí tiến gần đến biệt thự.

Bụi bẩn bay khắp không khí, ve sầu trên cây không ngừng cất tiếng kêu, phụ hoạ thêm nỗi bất an của cô. Cửa biệt thư không khoá, chỉ cần đẩy nhẹ thì có thể vào ngay. Chào đón cô là một luồng mùi hỗn độn từ bên trong phả thẳng vào mặt.

Hầu hết mọi người có thể trông thấy hình anh bừa bộn, nnhưng rất ít người ngửi thấy mùi hỗn độn, mùi nay gây nên cảm giác hoang vu điêu tàn. Tất cả đồ đạc từng được chủ nhân yêu thích một thời, bây giờ lại trở thành phế thải, vứt bỏ lăn lốc.

Biệt thự không có lối vào, mở cửa là thấy ngay phòng khách. Phòng khách rất lớn, bên trong chất chồng đồ dạc, nên nhà được lát đá cẩm thạch đen, nhưng qua nhiều năm bề mặt bám đầy cát bay từ ngoài vào.

Cô hương lên lầu và xung quanh khẽ kêu “Cảnh sát Đinh”, nhưng một thanh âm phụ nữ bất ngờ vang lên doạ cô giật bắn người, tóc tai dựng đứng, cô cảnh giác lần tìm nơi phát ra âm thanh.

Tìm một hồi, cô sực nhận ra đâu phải âm thanh của người phụ nữ khác, mà là tiếng vọng của cô.

Nghĩ vậy cô càng thất kinh, biệt thư này sao lại trống trải đến vậy?

Trước sau vẫn không truyền ra tiếng của Đinh Minh Khải, Tô Nhiễm ngó nghiêng chỗ quẹo nơi cầu thang, đè nén nỗi sợ bước lên tầng hai.

Cầu thang bằng gỗ, bỏ hoang nhiều năm gần như mục nát, Tô Nhiễm vừa đặt chân lên liền nghe tiếng ‘cót két’, cô bất giác bảo vệ bụng mình, lòng bỗng run lên. Cô sợ đi đến giữa chừng thì cầu thang đổ sụp.

Cuối cùng cô cũng đến tầng hai an toàn, tầng hai càng thêm điêu tàn, đây cũng là mấu chốt vì sao sản sinh ra tiếng vọng trở lại. Tầng này gốm một phòng ngủ chính, còn lại là phòng dành cho khác, phòng tập thể thao, bên trong còn máy chạy bộ phủ đầy bụi, vách tường xung quanh tróc hết sơn.

Tô Nhiễm càng cảm thấy kỳ lạ, chắc chắn chủ biệt thự này bỏ đi rất vội vã, ít nhất thì máy chạy bộ không hề được che đậy, chuyện gì khiến chủ nhà ra đi gấp gáp như vậy?

Nhưng bây giờ quan trọng nhất là… phải tìm Đinh Minh Khải, chỉ cần thấy Đinh Minh Khải, biết đâu mọi nghi vấn đều được giải đáp.

Tô Nhiễm vừa muốn xoay người, đột nhiên cô run bắn. Cô chợt nhớ một vấn đề cực kỳ đáng sợ… biệt thự này không kính, cũng có nghĩa cô có thể nghe rõ tiếng động bên ngoài, dù cây cối rậm rạp bao quanh cũng không thể cản trở tất cả tạp âm. Thế nhưng từ lúc cô bước vào đây đến giờ, hai lỗ tai cô yên tĩnh vô cùng, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim đập của bản thân, tiếng ve sầu râm ran ngoài cửa sổ cũng biến mất một cách kỳ lạ.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.