Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 7 – Chương 6: Người Thật



Thời gian như biến khoảnh khắc này thành vĩnh hằng.

Tô Nhiễm đờ người, ánh mắt tràn đầy ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt, cô không tài nào ngờ nổi ở nơi này cũng vô tình gặp được anh. Sắc mặt anh vẫn hơi phờ phạc, gò má hóp vào, vầng trán lộ vẻ mệt mỏi, mùi hổ phách hoà lẫn hương rượu nhàn nhạt phảng phất quanh cô.

Lơ đãng nhớ tới tối qua triền miên cùng anh, trống ngực Tô Nhiễm bất giác đập rộn ràng, ngón tay cô run run bởi vì người đàn ông không hẹn mà gặp trước mắt. Mọi việc diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức cô không cách nào chống trả.

Lệ Minh Vũ cúi nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng khác thường, khoé miệng hơi nhếch lên như có điểu muốn nói, cô gái đi cùng Tô Nhiễm đột nhiên hét to hốt hoảng, doạ Tô Nhiễm giật nảy người. Cô gái vui mừng khôn xiết lén đến gần Lệ Minh Vũ, đôi mắt phóng điện, thanh âm sung sướng lắp bắp…

“Anh, anh là bộ trưởng Lệ à?”

Ánh mặt Lệ Minh Vũ dừng trên mặt Tô Nhiễm, lát sau mới thu hồi, anh thong dong đáp, “Ừ.”

“Ông trời ơi…” Cô gái mê muội, cất giọng khẩn trương, “Bộ trưởng Lệ, em luôn luôn ủng hộ, luôn luôn hâm mộ anh, không ngờ hôm nay em gặp được người sống rồi. A…ý của em là bình thường em chỉ toàn thấy anh trên tivi nhiều lắm.” Nói xong, mặt cô gái đỏ ửng.

Lệ Minh Vũ bình thản, “Cám ơn cô.”

“Em có thể chụp hình với anh không ạ?” Cô gái như mở cờ trong bụng thỉnh cầu.

“Có thể.”

“Hay quá!” Cô gái hớn hở, sau đó cầm điện thoại, kéo Tô Nhiễm qua, nói giọng van nài: “Chị Tiểu Nhiễm, chị chụp hình giúp em nha?”

“Sao?” Tô Nhiễm hơi ngây ra.

“Chị Tiểu Nhiễm, em xin chị mà.” Cô gái làm dáng cầu xin.

Tô Nhiễm vô thức nhìn Lệ Minh Vũ, thấy ánh mắt anh thấp thoáng ý cười, cô vội vội vàng vàng né tránh, gật nhẹ đầu. Cô gái lùi đến cạnh Lệ Minh Vũ, khoác cánh tay anh thân mật, tạo kiểu chụp đáng yêu.

Tô Nhiễm nhấn nút chụp cảnh này.

“Cám ơn anh.” Cô gái vui sướng như tìm thấy vàng bạc châu báu.

Tô Nhiễm lúc này chỉ muốn kéo cô gái đi ngay, hoặc cô chạy trốn thật nhanh.

Trăm mối ngổn ngang khi bất ngờ gặp nhau phiền nhiễu cô. Cô không hiểu bàn thân trốn tránh điều gì, chỉ biết rằng cả người cô nóng chảy như lửa đốt, thậm chí còn muốn nhảy ngay vào ao nước lạnh hạ nhiệt.

“Bộ trưởng Lệ…”

“Cô gái này có muốn chụp hình không?” Lệ Minh Vũ lập tức chen ngang, ngắm nhìn gương mặt Tô Nhiễm, giọng anh trầm thấp lộ vẻ thích thú.

Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu nhìn anh. Câu nói của anh khiến tim cô muốn bật tung ra ngoài.

“A, phải rồi, chị Tiểu Nhiễm…” cô gái lật đật kéo Tô Nhiễm ra trước Lệ Minh Vũ, giọng cực kỳ nhiệt tình: “Chị Tiểu Nhiễm, chị vừa về nước nên chắc chưa biết, anh này là bộ trưởng Lệ lẫy lừng tiếng tăm, là người đàn ông hoàn mỹ nhất trong lòng mọi cô gái độc thân như em.” Cô gái giới thiệu một cách hài hước, song cũng ngầm ám chỉ…bản thân còn độc thân.

Tô Nhiễm lúng tung, muốn lui nhưng không thể, đành nặn ra nụ cười gượng gạo, “Bộ trưởng Lệ, chào anh.”

Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, môi anh vụt lên vẻ nuông chiều.

“Bộ trưởng Lệ, đây là chị Tô Nhiễm của bạn học em. Chị ấy rất giỏi giang, vừa là nhà điều chế hương vừa là tác giả nổi tiếng.” Cô gái hãnh diện giới thiệu.

Tô Nhiễm căng thẳng nuốt nước bọt.

So với dáng vẻ chật vật của cô, Lệ Minh Vũ vô cùng phối hợp, chìa tay với cô, “Cô Tô, chào cô.”

Tô Nhiễm như nhớ lại tình cảnh trùng phùng ở Paris ngày ấy. Anh rất giỏi giả vờ.

Cô buộc lòng bắt tay Lệ Minh Vũ, nào ngờ bàn tay anh bỗng thu chặt, độ ấm từ tay anh tiến thẳng vào lòng cô…

“Cô Tô tài mạo song toàn, khiến đàn ông không sao chống cự.”

Tim Tô Nhiễm đập thình thịch, lập tức rút tay, hai má cô nóng ran.

“Vào đi chị, em chụp luôn cho.” Cô gái nhiệt tình.

“Thôi mà.” Tô Nhiễm phản xạ có điều kiện cự tuyệt, thấy cô gái dùng ánh mắt kỳ quái nhìn lom lom bản thân, cô vội vàng ép mình bình tĩnh, nhẹ giọng, “Ý chị là chúng ta đừng làm tốn thời gian của bộ trưởng Lệ.”

Cô gái trố mắt như muốn nói: chị Tiểu Nhiễm à, chị lãng phí thời cơ thật đó.

Lệ Minh Vũ cong môi cười, “Không sao, cô cứ chụp đi.” Anh dừng một chút, ánh mắt chừa đầy ngụ ý nhìn Tô Nhiễm, “Đối với người phụ nữ tài ba như cô Tô, thời gian của tôi vĩnh viễn dư dả.”

Lòng Tô Nhiễm rối bời.

“Chị Tiểu Nhiễm, chị vinh hạnh thật đó. Vào đi, em chụp cho.” Cô gái ước ao, đẩy Tô Nhiễm đến cạnh Lệ Minh Vũ. Tô Nhiễm vốn hốt hoảng đột nhiên bị đẩy mạnh, loạng choạng ngã nhào vào lòng Lệ Minh Vũ, anh liền chộp thời cơ ôm trọn vòng eo của cô.

“A…Bộ trưởng Lệ, chị Tiểu Nhiễm, xin lỗi…” Cô gái vội vã xin lỗi.

Lệ Minh Vũ cười khẽ, cúi thấp đầu rót giọng vào tai cô. “Không sao chứ?”

Hơi thở dịu dàng man mát thổi bên tai Tô Nhiễm, cấp tốc tiến công tim cô. Hai má cô đỏ như cà chưa, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn, cô hết sức xấu hổ, đầu cúi gằm, lắp bắp trả lời, “Xin, xin lỗi.”

“Không sao.” Thanh âm của anh càng nhẹ nhàng. Anh ngẩng đầu, làn môi mỏng thoáng qua mặt Tô Nhiễm, nhân lúc lướt đến gò má của cô, bờ môi anh cố tình nhấn mạnh vào.

Tim Tô Nhiễm nổ tung. Cô kinh ngạc ngước đầu. Người đàn ông này dám ngang nhiên trêu ghẹo cô?

Lệ Minh Vũ bị dáng dấp của cô chọc cười, khoé miệng nhếch thành một hình vòng cung, sau đó anh tỏ vẻ đứng đắn thả cô ra.

“Chị Tiểu Nhiễm, chị nhìn bên này đi…” Cô gái cầm điện thoại nói. Vừa nãy cô gái lo đi chọn chỗ đứng, nên không trông thấy cảnh đó.

Tô Nhiễm đứng bên người Lệ Minh Vũ, lòng cô muôn vàn cảm xúc khó nói thành lời. Ngay cả nét mặt của cô cũng cứng ngắc, cả người ưỡn thẳng tắp. Cô không biết bản thân bị làm sao. Khi không gặp anh, cô nhớ nhung khôn nguôi, nhưng khi trông thấy anh, cô lại bối rối như tơ vò.

Những tưởng ly hôn rồi thì không còn gặp nhau, nhưng dường như luôn tồn tại thứ gi đó xoay quanh, nối kết cô và Lệ Minh Vũ.

Rốt cuộc là lương duyên?

Hay…nghiệt duyên?

Bức hình chụp một người phụ nữ nhỏ nhắn và một người đàn ông cao lớn, tạo nên tổng thể đẹp vô cùng.

Cô gái sung sướng cầm điện thoại, “Hình này xinh quá. Bộ trưởng, anh đẹp trai cực kỳ luôn.”

Lệ Minh Vũ chỉ cười, không nói lời nào

***

“Được rồi em. Bộ trưởng Lệ quyền cao chức trọng nhất định rất bận rộn, chúng ta đừng làm phiền anh ấy nữa.” Tô Nhiễm lôi kéo cô gái, nói nhanh.

Cô gái quyến luyến nhìn Lệ Minh Vũ chằm chặp.

Ánh mắt Lệ Minh Vũ không hề rời khỏi Tô Nhiễm.

Đúng lúc này.

“Minh Vũ…”

Mọi tốt đẹp đều tan vỡ trong nháy mắt.

Giọng nói Hoà Vy vang lên, tức thì thanh âm giày cao gót tao nhã truyền đến, nhưng trông thấy Tô Nhiễm thanh âm này liền tắt ngúm.

Hoà Vy bất ngờ xuất hiện tựa như quả bom nổ tung cõi lòng Tô Nhiễm. Hoá ra họ đi cùng nhau…

Đôi mắt Tô Nhiễm toát lên vẻ ảm đạm hụt hẫng, hàng mi dài rủ xuống.

“Tiểu Nhiễm? Sao em ở đây?” Giọng Hoà Vy ngàn ngạt như bị bóp nghẹt.

Tô Nhiễm lúng túng, lật đật kéo cô gái, “Chị em mình đi thôi.”

“Dạ?” Cô gái khó hiểu, nhưng vẫn bị Tô Nhiễm lôi đi xềnh xệch.

Hoà Vy tiến lên trước vài bước, dõi mắt về hướng Tô Nhiễm quẹo vào, lát sau mới quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ, “Sao nó lại ở đây?”

Lệ Minh Vũ chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt luôn ngóng theo bóng lưng Tô Nhiễm.

***

Suốt bữa tối, Tô Nhiễm cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, toàn bộ tâm tư đều bay thẳng đến một gian phòng khác. Nghĩ đến khuôn mặt tiều tuỵ của anh, cô không khỏi buồn bực, tối qua anh bệnh nặng như vậy, mà hôm nay vẫn đến đây xã giao?

Có vài lần cô muốn rời khỏi đây, chạy ào đến gian phòng anh ngồi, dẫn anh về nhà lập tức. Cô mong anh có thể nghỉ ngơi nhiều hơn.

Âm thanh xung quanh quấy nhiễu, ý nghĩ này mỗi lúc một mãnh liệt, mãnh liệt đến mức chi phối toàn bộ lý trí của cô.

Bỗng dưng cô đứng phắt dậy.

Bạn bè ngồi quanh đang chuyện trò vui vẻ chợt giật mình, ngây ngốc săm soi Tô Nhiễm. Tiêu Diệp Lỗi cũng hơi sửng sờ, đặt ly rượu xuống, đi đến cạnh cô, thấp giọng hỏi, “Cô sao vậy?”

Căn phòng đột nhiên im phăng phắc khiến Tô Nhiễm tỉnh táo hẳn, lúc này cô mới phát hiện bản thân đang làm gì. Trời ơi! Suýt nữa cô đã chạy thẳng khỏi gian phòng này.

“Không có gì.” Cô thầm thở dài, ngẫm nghĩ giây lát, cô nhìn Tiêu Diệp Lỗi, “Tôi hơi mệt. Mọi người ở lại vui vẻ, tôi xin phép về trước.”

“Chị Tiểu Nhiễm…” Mọi người không nỡ.

Tiêu Diệp Lỗi thấy sắc mặt cô không tốt, cất giọng lo lắng, “Có phải cô khó chịu ở đâu không?”

Tô Nhiễm lắc đầu, cười gượng, “Tối qua tôi ngủ không ngon giấc, nên muốn về sớm ngủ bù.” Tối qua ngủ không ngon giấc, chuyện này là sự thật.

Tiêu Diệp Lỗi cũng không ép cô, gật đầu, tiếp đó ngoảnh lại nói với mọi người: “Hay là hôm nay đến đây thôi. Mình đưa cô ấy về trước.”

“Sao?” Mọi người vẫn chưa vui đùa thoả thuê. Dù gì cũng toàn thanh niên, chưa biết lo nghĩ cho người khác, đồng loạt bất mãn: “Màn đêm vừa xuống mà, Diệp Lỗi, chúng ta hẹn đi hát karaoke rồi còn gì.”

“Hôm khác chúng ta đi sau nhé.” Tiêu Diệp Lỗi cười nói.

Mọi người tụt hết hứng thú.

“Diệp Lỗi, cậu không cần đưa tôi về đâu. Thật đó.” Tô Nhiễm nhìn anh, “Tôi tự bắt xe về được rồi. Khó có dịp mọi người tụ tập đầy đủ, đừng vì tôi mà mất hứng.” Cô kiên trì.

Tiêu Diệp Lỗi khó xử, “Nhưng sắc mặt của cô không tốt…”

“Tôi rất mệt.”

“Nếu không tôi đưa cô về trước, rồi quay lại…”

“Không cần thật đâu. Bây giờ cũng trễ rồi, tôi về chỉ muốn ngủ ngay. Nếu cậu đưa tôi về, còn phải trò chuyện này nọ nữa, phiền phức lắm.” Tô Nhiễm vội nói.

Tiêu Diệp Lỗi thấy cô giữ khư khư ý kiến của bản thân, đành gật gù, “Vậy tôi đưa cô xuống lầu.”

Tô Nhiễm gật đầu.

***

Hoà Vy về đến nhà họ Hoà đã là đêm khuya. Do bị Lệ Minh Vũ cự tuyệt lần nữa nên cô uống đến say khướt. Cô không hiểu, vì sao tiệc rượu đang êm đẹp, bỗng dưng vì sự xuất hiện bất thình lình của Tô Nhiễm mà phá vỡ hết mọi thứ. Suốt buổi tối, Lệ Minh Vũ cứ lo đãng không yên, hiển nhiên tâm tư của anh đã trôi dạt về xa xôi, chẳng còn ở tiệc rượu. Nếu không vì khách quý nơi nước ngoài hiện diện trong phòng, có lẽ anh đã rời khỏi từ lâu.

Hoà Vy không hiểu, thật sự không hiểu, gương mặt của cô và Tô Nhiễm đều hao hao nhau, thậm chí vóc dáng cũng giống nhau như đúc, vậy rốt cuộc Lệ Minh Vũ si mê Tô Nhiễm ở điểm nào? Cô thua kém Tô Nhiễm cái gì?

Đèn phòng khách chợt sáng trưng, cánh cửa thuỷ tinh lóng lánh khắp phòng. Bạch Sơ Điệp vừa lúc đi từ trên lầu xuống, bà ta bật đèn liền trông thấy một bóng dáng say mèm, bèn kêu to sợ hãi, nhìn rõ hơn là Hoà Vy bà ta mới thở phào nhẹ nhõm, bà ta bước nhanh lên trước, “Sao con uống say thế này?” Dứt câu, bà ta vươn tay đỡ cô dậy.

“Biến đi!” Hoà Vy hất mạnh tay bà ta.

Bạch Sơ Điệp chếnh choáng ngã nhào xuống sàn nhà, bà ta đau đớn nhăn mặt, “Con điên rồi?”

Quản gia và ba người làm còn thức, cùng Bạch Lâm cộng thêm Hoà Quân Hạo đều nghe thấy, chạy ngay đến phòng khách. Hoà Quân Hạo nâng Bạch Sơ Điệp dậy, không vui nhìn Hoà Vy, “Chị, chị làm gì vậy?”

“Ai là chị cậu? Gia đình mấy người đều là trộm cướp, trơ tráo cướp đoạt, chiếm trọn nhà của chúng tôi không đi. Gia đình mấy người mới là đồ điên!” Hoà Vy vung tay, quát tháo lạnh lùng.

Bạch Lâm giận dữ xông đến, “Nói bậy gì đó? Con nói tôi là người ngoài cũng chẳng hề gì, nhưng nói dì Bạch của con và Hoà Quân Hạo thì không được. Hoà Vy, Quân Hạo cùng họ với con, dù muốn thừa hưởng gia sản cũng là Quân Hạo, con chỉ là phụ nữ, cho rằng mình nắm bắt được bao nhiêu?”

“Bạch Lâm, thôi đi.” Bạch Sơ Điệp lên tiếng ngăn cản.

Hoà Vy cười hả hê, đôi mắt vằn đầy tơ máu, chỉ Bạch Lâm và Bạch Sơ Điệp, “Rốt cuộc cũng giấu đầu lòi đuôi rồi à? Mấy người ở đây không phải vì tài sản nhà họ Hoà ư? Tôi nói cho mấy người biết, không có cửa đâu!”

“Con nhỏ xấu xa, tôi nhịn lâu lắm…” Bạch Lâm nói xong, liền giơ tay toan đánh hoa vy.

“Cậu…” Hoà Quân Hạo chắn trước mặt Bạch Lâm, kéo ông ta, “Chị ấy uống say, cậu là người lớn, sao lại chấp nhặt người say?”

Bạch Lâm giận dữ thả tay, lườm Hoà Quân Hạo, “Con coi nó là người thân, nó có coi con là người thân không? Đồ ngu!”

“Bạch Lâm, đừng om sòm nữa.” Bạch Sơ Điệp nói.

Bạch Lâm tránh sang một bên.

Hoà Quân Hạo nhìn Hoà Vy, khẽ nói: “Em dìu chị về phòng nghỉ ngơi.”

Hoà Vy ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Hoà Quân Hạo, khoát tay lên vai anh, cất giọng biếng nhác: “Quân Hạo, cậu với mẹ cậu đóng kịch giỏi quá.”

Vẻ mặt Bạch Sơ Điệp khó coi. “Quân Hạo mau đỡ chị con về phòng đi.”

Hoà Quân Hạo dìu Hoà Vy lên lầu.

Trên lầu, Hoà Vy say xỉn kêu la.

“Con nhỏ đáng chết này rõ là phiền phức!” Bạch Lâm ngước nhìn trên lầu, giọng nói đầy hung ác.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.