Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 8 – Chương 7: Hành Vi Thái Quá



Tô Nhiễm bất ngờ cảm động những lời nói của Lệ Minh Vũ. Dường như anh chờ mong đứa bé này từ rất lâu rồi, vẻ mặt nghiêm túc phác hoạ rõ nét sự quan tâm của anh. Thế nhưng, Tô Nhiễm không biết mình có nên tin tưởng anh hay không.

Đối với Lệ Minh Vũ mà nói, đứa bé này tới rất đúng lúc, vào thời điểm anh không biết phải dùng cách nào giữ cô bên cạnh, đứa bé đã xuất hiện. Vì vậy, cơ hội tuyệt vời thế này làm sao anh bỏ qua? Nhưng quan trọng hơn hết, anh thật sự khao khát được làm ba, cảm giác này rất hạnh phúc và thần kỳ. Hay đây là tình phụ tử.

Anh nhớ An Tiểu Đoá kể rằng dạ dày của Tô Nhiễm không khoẻ, trong lúc mang thai có lần cô nôn đến nôn ra máu.

Chắc chắn khi biết mình mang thai, cô rất hoang mang. Anh thấy cô giống như một đứa bé, một đứa bé thì làm sao chăm sóc tốt cho con?

Vì vậy bắt gặp ánh mắt ngần ngừ của cô, thấy cô né tránh, Lệ Minh Vũ đau tái lòng, anh giơ tay mơn trớn gò má Tô Nhiễm, giọng nói trầm thấp tràn đầy từ tính, “Từ hôm nay trở đi, để anh chăm sóc cho em và con, được không?”

Trái tim cô đập rộn theo lời nói của Lệ Minh Vũ, cô ngửa đầu, ánh mắt chất chứa bi thương nhìn anh, “Tôi phải làm sao để tin anh?”

Yêu và trách nhiệm đôi khi là hai chuyện trái ngược nhau, tâm tình của cô lúc này chính là như vậy.

Lệ Minh Vũ hiểu nút thắt trong lòng cô, anh thở dài, ôm ghì cô vào lòng, “Em có thể không tin mọi việc và lời nói của anh, nhưng em phải tin anh một câu.” Nói đoạn, anh nắm chặt bờ vai cô, nói giọng tha thiết, “Em chỉ cần tin, anh tuyệt đối không hại em và con.”

“Theo ý anh, tôi và đứa bé là vật sở hữu của anh nên không sao, còn mọi thứ liên quan đến nhà họ Hoà và sinh mệnh của những người khác, tôi nên mặc kệ bỏ ngoài tai, phải không?” Tô Nhiễm lạnh giọng.

Ánh mắt sâu hun hút của anh nhìn cô chăm chú. Vài phút sau, anh cong môi dịu dàng, nói, “Lúc này em chỉ nên nghĩ xem mình sẽ làm mẹ như thế nào. Con là quan trọng nhất, phải không?”

Đôi mắt Tô Nhiễm đong đầy thất vọng đóng chặt.

Anh vẫn chọn giấu diếm.

“Tôi đã chuẩn bị tốt tâm lý làm mẹ, tôi không cần anh quan tâm.” Cô cất giọng lãnh đạm.

Lệ Minh Vũ nhướng mày, “Chuẩn bị của em là xách hành lý trốn đi?”

Tô Nhiễm cắn môi, “Dù tôi làm như vậy, tôi cũng sẽ chăm sóc tốt cho con.”

Anh cau mày nghiêm khắc, ngữ khí trở nên cứng rắn…

“Em cho rằng, anh sẽ để em mang thai con anh chạy loạn ư?”

“Đương nhiên anh không đồng ý.” Tô Nhiễm nhìn anh, cười nhàn nhạt, “Nhưng tôi không muốn khi đứa bé khôn lớn biết ba mình chẳng khác gì một kẻ giết người.”

Lệ Minh Vũ vô thức nhíu chặt mày.

Cô lặng thinh, hất tay anh, đi sang bên khác ngồi xuống, tóc loà xoà che khuất gò má, để lộ chiếc cằm nhỏ xinh có vẻ hốc hác.

“Tôi sống ở đây rất tốt, miễn là anh đừng tới quấy rầy tôi.” Cô nói.

Ánh mắt Lệ Minh Vũ dừng trên cô, anh cứng đờ người, một lát sau anh nói, “Em nghĩ ngơi đi.” Anh đi thẳng một mạch khỏi phòng ngủ.

Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, thở dài thườn thượt.

Không biết ngủ thiếp bao lâu, Tô Nhiễm sực tỉnh dậy, mở choàng mắt nhìn sắc trời tối sẫm bên ngoài, phảng phất như quên hết mọi việc đã xảy ra. Từ sau khi mang thai, cô bị biếng ăn, lúc nào cũng chỉ muốn ngủ, đôi khi đang làm việc sẽ thiếp đi lúc nào không hay, đến lúc mở mắt đầu óc lại mụ mị rối loạn.

Điện thoại nhấp nhá sáng, cô cầm lên xem thì thấy một tin nhắn thoại của An Tiểu Đoá. Tô Nhiễm mở lên nghe, giọng An Tiểu Đoá lí nhí vẻ như đang nhõng nhẽo… “Tiểu Nhiễm, mình xin lỗi mà. Đừng giận mình được không?”

Cô lại xem đến danh sách gọi nhỡ, tất cả đều của Tiểu Đoá.

Tô Nhiễm cười khổ, thật sự cô không hề nghe điện thoại đổ chuông.

Cô nhắn tin dỗ dành An Tiểu Đoá, rồi báo rằng Lệ Minh Vũ đã tới, chuyện gì nên đối mặt thì phải đối mặt. Gửi tin nhắn xong, Tô Nhiễm mơ màng thả hồn ra ngoài cửa sổ.

Hôm nay, Lệ Minh Vũ tới rồi đi, chắc chắn anh sẽ không từ bỏ dễ dàng. Sau này…

Vửa nghĩ đến đây, Tô Nhiễm đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền từ dưới lầu lên. Cô run rẩy, sợ ăn trộm đột nhập liền hớt hơ hớt hải chạy đến cửa, dí sát lỗ tai vào đó lắng nghe. Quả nhiên, thanh âm từ dưới lầu vọng lên.

Trời ơi, không phải ăn trộm vào nhà thật chứ?

Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!

Cô đang không biết tính thế nào, thì tiếng bước chân truyền đến từ lầu một hướng dần lên lầu hai, mỗi lúc một gần hơn, gần đến nỗi Tô Nhiễm có thể biết rõ… bước chân đó đang hướng về phòng ngủ của cô!

Khí lạnh bỗng dưng lan toả toàn thân, xông thẳng lên đại não Tô Nhiễm, cô như con nhím đang xù lông cảnh giác. Nếu trước đây, chắc chắn cô sẽ sợ chết khiếp, nhưng bây giờ cô không hề thấy sợ hãi, đứa bé trong bụng khiến bản năng làm mẹ của cô trỗi dậy mạnh mẽ. Cô rón rén cầm gậy bóng chày cất sau cánh cửa. Cây gậy này là đợt trước Quân Hạo chơi xong rồi để ở đây, hôm nay vừa dịp phát huy công dụng của nó.

Tô Nhiễm trốn trong bóng tối, nghe tiếng bước chân đến gần… cô nín thở, nắm chặt gậy bóng chày, giơ lên cao chuẩn bị ra đòn!

Tiếng bước chân dừng trước cửa phòng ngủ!

Tô Nhiễm vào tư thế sẵn sàng, chỉ cần người bên ngoài đặt chân vào đây, cô sẽ giáng xuống tức khắc!

Tay nắm cửa chậm rãi xoay tròn, cửa phòng dần mở ra…

Một cái bóng cao lớn kéo dài từ ngoài hành lang, cái bóng đó vừa bước vào cửa, Tô Nhiễm nhắm nghiền mắt hét to, vung gậy vào đầu của bóng dáng đó!

Vốn dĩ Lệ Minh Vũ vào phòng ngủ để xem Tô Nhiễm dậy hay chưa, nhưng vừa đặt chân vào trong, đã nghe tiếng Tô Nhiễm quát to, sau đó một làn gió mát đảo qua, ánh mắt Lệ Minh Vũ hoảng hốt, lật đật lách người sang bên. Gậy bóng chày đáp mạnh xuống sàn nhà, Tô Nhiễm đánh hụt suýt ngã sõng soài.

Lệ Minh Vũ vội vàng vươn tay kéo cô, cơ thể cô nhào vào lòng anh.

Tô Nhiễm hoàng hồn nào còn tâm trạng phân tích người đàn ông vào nhà là ai, vả lại phòng ngủ tối om như mực, cô mở miệng kêu cứu, thậm chí còn đấm đá Lệ Minh Vũ, nhưng thanh âm kêu cứu còn chưa thốt hét, anh đã phủ môi cô.

Hơi thở quen thuộc khiến Tô Nhiễm run bắn, lúc này mới biết người đàn ông vào phòng là ai, nhưng sợ quá hoá giận, cô cắn lưỡi Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ phát ra tiếng kêu đau đớn, thả cô ra.

Cô nghiến răng giận dữ, trừng mắt nhìn Lệ Minh Vũ. Người đàn ông đáng chết, chẳng phải về rồi ư? Tại sao còn quay lại đây?

Lệ Minh Vũ khẽ cười, áp sát cô…

“Em sao thế? Xem anh như ăn trộm đột nhập vào nhà thật ư?”

Tô Nhiễm thở dồn dập, đáp, “Anh còn đáng ghét hơn ăn trộm.”

Anh bật cười, xoa đầu cô, “Em thông minh lắm, vậy là anh yên tâm rồi. Nếu có ăn trộm, em thừa sức đối phó.” Anh lia mắt qua gậy bóng chày nằm lăn lốc trên nền nhà. May là ban nãy anh phản ứng nhanh, chứ trúng cú đánh đó, thế nào anh cũng đầu rơi máu chảy.

Nhớ đến cảnh đó, anh càng thích Tô Nhiễm, công nhận bộ dạng vừa rồi của cô rất đáng yêu.

Tô Nhiễm bực bội, cố hít thở đều đặn.

Lệ Minh Vũ dỗ dành Tô Nhiễm, ôm chầm cô, “Được rồi, do anh sai, anh doạ em sợ.” Giọng nói trầm trầm đầy vẻ nuông chiều cất lên.

Lệ Minh Vũ buồn cười, nhưng thật sự không nhịn được, bật cười thành tiếng. Anh cúi thấp hôn vầng trán ướt sũng mồ hôi của Tô Nhiễm, ngữ khí có vẻ trêu chọc…

“Nhưng anh mà là ăn trộm, anh sẽ không cướp gì hết, chỉ cướp mỗi mình em.”

Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, vừa thẹn vừa giận, cáu kỉnh trả lời, “Không phải anh đi rồi hả?”

“Ai nói anh đi?” Lệ Minh Vũ giả vờ khó hiểu, “Anh chỉ ra ngoài dặn dò Đồng Hựu chuẩn bị vài thứ mà thôi.” Anh buông cô ra, chẳng nói chẳng rằng đi khỏi phòng ngủ.

Tô Nhiễm ngẩn ra, một lúc sau cũng lặng lẽ rời khỏi phòng.

Trong nháy mắt đặt chân ra ngoài, cô tựa hồ bị sét đánh trúng, đứng chết lặng tại chỗ!

Lệ Minh Vũ tay dài chân dài đã lẻn đến lầu một, mà lầu một lại biến thành “Trung tâm mua sắm”!

Dưới lầu, ngoại trừ vali của cô, là bao lớn bao nhỏ nằm đầy nền nhà, Đồng Hựu biến thành nhân viên vận chuyển, đi đi lại lại ôm hết đồ chơi này đến đồ chơi khác vào trong, còn Lệ Minh Vũ xắn tay áo ngồi xổm xuống, tự lắp ráp… nôi em bé.

Tô Nhiễm nghẹn ngào quan sát “khung cảnh đồ sộ” trước mặt. Ông trời ơi, anh đang làm gì vậy?

“Bộ trưởng, để tả giấy em bé ở đâu?” Giọng Đồng Hựu chứa chan vui sướng dội lên từ dưới lầu.

Tô Nhiễm vội vàng chạy ra hành lang!

Lúc này, Đồng Hựu đang ôm mấy bao tã giấy lớn đứng giữa đống đồ, đầu Đồng Hựu như bị vùi lấp trong mấy bao tã giấy đó. Tô Nhiễm bất giác ấn ngực, cô không nằm mơ chứ? Không đúng, tim cô đập mạnh hơn bình thường cơ mà. Sau đó, giọng nói Lệ Minh Vũ càng khiến cô ngỡ ngàng…

“Cậu để tả giấy trên ghế sô pha đỡ đi, một lát tôi sẽ dọn dẹp. Cậu thấy chiếc xe trẻ em tôi đặt giao tới chưa.”

Đồng Hựu đặt tả giấy xuống, hớn hở đi ra phòng khách.

Tô Nhiễm xuống lầu, trong quá trình di chuyển, chân cô mềm nhũn vô lực, cô buộc phải nắm tay vịn cầu thang bước đi. Cô dừng ngay bậc thang cuối cùng, không phải cô không muốn xuống, mà là…không còn chỗ để đặt chân!

“Rốt cuộc anh làm cái gì vậy hả?” Cô điên mất thôi.

Lệ Minh Vũ xoay đầu nhìn cô, mỉm cười, “Anh định biến căn phòng nhỏ trên lầu thành phòng cho con. Em thấy nôi này đẹp không?” Anh chỉ chỉ vào nôi em bé mà mình lắp ráp, “Chất liệu đảm bảo 100% thiên nhiên, không nhiễm bẩn, không có bất cứ ảnh hưởng nào với sức khoẻ của con.”

Tô Nhiễm nuốt khan, trông thấy gương mặt tự hào đang khoe nôi em bé của anh, cô có gắng kiềm chế cảm giác váng vất, ngồi xuống bậc thềm, cất giọng yếu ớt, “Tôi tận mắt chứng kiến anh ra khỏi cửa, anh vào lại đây bằng cách nào?”

“Anh đi đánh thêm chìa khoá.” Lệ Minh Vũ ra vẻ bận rộn, tự nhiên trả lời cô. Anh đứng dậy thu dọn đồ chơi, quần áo em bé và một loạt bao tã giấy…

Tô Nhiễm kinh ngạc, lầu một bày ngổn ngang đồ đạc, đến cô còn không tìm thấy chỗ đặt chân, nhưng một người đàn ông cao ta như anh có thể bước qua bước lại giữa chốn đó. Vẻ mặt anh tươi vui thoải mái, ngay cả giọng nói cũng tràn ngập mùi vị hạnh phúc!

Song lời anh nói khiến Tô Nhiễm chấn động!

“Anh trộm chìa khoá của tôi đi đánh thêm chìa khác.” Cô dứng bật dậy, tức giận liếc anh, “Lệ Minh Vũ, anh đường đường là bộ trưởng, lén trộm chìa khoá của người khác đi làm thêm chìa mới, anh có thấy mất mặt không?”

“Người khác nào? Em là vợ của anh.” Lệ Minh Vũ nở nụ cười, vừa kiểm tra đồ đạc giao tới vừa nhẹ giọng đáp. Cuối cùng, anh ngẩng đầu nhìn cô, nói, “Nếu em nhàn rỗi, em mang quần áo anh lên lầu, treo gọn vào tủ giúp anh.”

“Sao? Quần áo?” Tô Nhiễm giật mình, rốt cuộc cũng bắt gặp túi đồ nằm trong góc phòng, đầu cô nổ tung, “Chẳng lẽ anh…muốn dọn đến đây?”

Lệ Minh Vũ như kiểm tra thấy thiếu món gì đó, anh cau mày đứng dậy, không để ý tới câu hỏi của Tô Nhiễm, anh lục tung đồ đạc hồi lâu, cuối cùng tìm thấy một món đồ chơi trong mấy hộp lớn tinh tế đựng quần áo em bé, anh cầm lên cười thoả mãn.

Tô Nhiễm thấy rõ, cái anh cầm chính là con vịt bóp chíp màu vàng…

Thấy cô thừ người, Lệ Minh Vũ nói nhanh, “Thôi, em đứng đấy đi, để anh tự làm.” Anh không nỡ để cô xuống đây, lỡ vấp té thì…

Sau đó, Lệ Minh Vũ chẳng còn thời gian trả lời nghi vấn của Tô Nhiễm, anh bận rộn sắp đặt từ lầu dưới lên đến lầu trên, mang đồ đạc của trẻ sơ sinh và bản thân lên lầu hai hết chuyến này đến chuyến khác. Tô Nhiễm ngây người quan sát anh đi xuống lầu, rồi ôm bao lớn bao nhỏ sải bước lên lầu hai. Tô Nhiễm cứ đứng nhìn như vậy đến mức choáng váng.

Phòng khách lầu ngày một ít đồ dần, nhưng phòng nhỏ trên lầu hai lại được bày biện thành phòng em bé.

Tô Nhiễm vô thức đứng ngoài cửa phòng, theo dõi anh ngồi dưới đất dán những miếng hình dễ thương lên nôi em bé, lòng cô bỗng lâng lâng khó tả. Những việc vặt vãnh này chẳng là gì so với chính sự, nhưng nét mặt anh rất chăm chú, chăm chú sắp xếp từng món đồ chơi, chăm chú bày biện nôi em bé, chăm chú treo rèm với hoạ tiết hoạt hình đáng yêu lên cửa sổ…

Hình như Lệ Minh Vũ còn chuẩn bị làm ba kỹ lưỡng hơn cả cô.

Cảm giác này quá đỗi mới mẻ.

Ít ra cô không ngờ Lệ Minh Vũ sẽ khẩn trương như vậy.

Nhìn anh bận rộn, cô có chút không đành lòng.

Một hồi sau, Tô Nhiễm liến môi, đè nén nỗi lòng hoảng loạn, nói, “Hình như anh quên rằng tôi và anh đã ly hôn.”

Lệ Minh Vũ đứng dậy, xoa tay, nhìn cô, “Chưa, nhưng anh nghĩ tái hôn và việc sớm muộn gì cũng xảy ra.” Anh cười nhã nhặn.

Tô Nhiễm nghe trái tim đập rộn trong lồng ngực.

Cô chưa kịp lên tiếng trả lời, giọng Đồng Hựu vang lên từ dưới lầu, “Bộ trưởng, xe trẻ em giao tới rồi.”

Lệ Minh Vũ chẳng nói chẳng rằng rời khỏi phòng.

Tô Nhiễm ngẩn ngơ đi theo anh, dõi nhìn bóng lưng anh, đỉnh đầu cô tựa hồ có một đàn quạ đen bay qua…

Cứ như vậy, phòng làm việc vốn thuộc riêng Tô Nhiễm bị Lệ Minh Vũ dùng hành vi “trộm cướp” chiếm đóng!

Trong mắt Tô Nhiễm, kỳ thực hành vi này cũng như ăn trộm đột nhập vào nhà, nhưng ăn trộm thật sự thì lấy cắp tài sản, còn Lệ Minh Vũ thì chiếm trọn phòng làm việc của cô. Tô Nhiễm nhận ra người đàn ông trưởng thành này dường như không biết cái gì gọi là xấu hổ. Anh ngang nhiên xem phòng làm việc của cô thành nơi ở của mình, đã vậy còn mượn cớ phụ nữ mang thai không nên đụng vào nước hoa, anh dọn sạch sẽ mọi dụng cụ rồi biến nó thành phòng sách của mình, hoàn toàn biến bản thân từ khách thành chủ.

Về đêm, không khí oi bức khó chịu.

Lệ Minh Vũ đẩy nhẹ cửa phòng ngủ, bước gần đến người phụ nữ nằm trên giường. Trong chớp mắt ngồi xuống, anh chú ý thấy Tô Nhiễm run lên, nhưng hai mắt vẫn nhắm nghiền.

Anh cong môi cười. Người phụ nữ này, xem ra không biết đối mặt với anh thế nào nên mới giả bộ ngủ.

Anh đi đến cửa sổ, hơi khép lại, rồi ngồi cạnh cô lần nữa. Anh cúi đầu ngắm gương mặt đáng yêu đang giả vờ ngủ say sưa của Tô Nhiễm.

Trên giường, Tô Nhiễm hơi nghiêng người sang hướng trái ngược Lệ Minh Vũ, tấm chăn đắp hờ lên vùng bụng chưa lớn lắm của cô, do đang mang thai nên ngực cô căng tròn hơn trước, đường cong mềm mại trên cơ thể càng quyến rũ. Tay cô siết chặt một góc chăn, nhưng vì căng thẳng nên ngón tay có vẻ trắng bệch.

Lệ Minh Vũ cúi xuống hôn tay Tô Nhiễm, cảm thấy cô run run, anh cười ngước nhìn cô, tiếp tục hôn nhè nhẹ lên đôi môi cô. Hồi lâu sau, anh dứt ra, đứng dậy hít thật sâu.

Đây cũng là nguyên nhân khiến anh chủ động chọn phòng sách, người phụ nữ này luôn toả ra một mùi hương cuốn hút, chỉ cần phơn phớt qua mũi, anh sẽ không tài nào kiềm chế. Anh không muốn vì dục vọng của mình mà hại cô và con.

Vốn dĩ anh định bỏ đi, nhưng lại không nhịn được quay đầu nhìn cô. Dưới ánh sáng mờ nhạt, gương mặt cô ửng đỏ, mắt nhắm chặt, ngón tay ghì chặt trắng bệch, Lệ Minh Vũ càng nhìn càng yêu thương, buồn cười lại gắng nhịn để cô không cảm thấy xấu hổ. Song, một trò đùa dai chợt lướt qua đầu anh. Bàn tay Lệ Minh Vũ thò vào trong áo cô, lướt từ đùi ngược lên trên, rồi dừng tại cặp mông tròn trịa, chầm chậm vuốt ve.

Tô Nhiễm nằm trên giường run rẩy. Cô giả vờ ngủ vì không biết đối mặt với anh như thế nào, nhưng nào ngờ anh lại không bỏ đi, còn cố tình lợi dụng cô.

Cơ thể cô căng cứng như dây đàn, lúc này tỉnh giấc sẽ rất xấu hổ.

Nhìn gương mặt Tô Nhiễm đỏ bừng bừng, Lệ Minh Vũ càng muốn trêu chọc cô nhiều hơn, anh cười rạng rỡ. Bỗng dưng giờ khắc này anh rất muốn ngắm nghía đáng vẻ xinh xắn không thể nhịn nổi của cô.

Một tay khác của anh bắt đầu không biết phận, nắn bóp ngực Tô Nhiễm, dây áo ngủ tụt khỏi vai, ngón tay anh gian ác vân vê nụ hoa mẫn cảm.

Cô đã giả bộ ngủ nhưng vẫn thoát không khỏi anh. Cô thở dốc, con mắt nhắm càng chặt, trái tim đập thình thịch.

Lệ Minh Vũ hôn gương mặt nóng ran của Tô Nhiễm, sau đó anh vùi mặt lên ngực cô, há miệng ngậm nụ hoa trên đó.

“Ưm…” Tô Nhiễm cắn chặt răng, cảm thấy người nhẹ bẫng.

Lệ Minh Vũ cố tình trêu đùa cơ thể nhạy cảm của Tô Nhiễm. Đang mơ mơ màng màng, cô cảm thấy bàn tay anh chuyển qua nơi tư mật, thò vào bên trong vuốt ve. Cô làm sao chống trả nổi trò đùa này, vả lại đang mang thai nên cơ thể cực kỳ nhạy cảm. Cảm giác rất lâu rồi mới gặp trỗi dậy mạnh mẽ.

Lẽ ra cô phải sợ, hay mở mắt đẩy anh ra, thế nhưng động tác của anh dịu dàng mang đến cho cô cảm giác an toàn và chìm đắm.

Hơi thở của người đàn ông ở trên nóng hỏi phả vào gò má cô. Nụ hôn nồng nhiệt hạ xuống dần dần. Anh áp sát vào thân dưới cô, miệng lưỡi anh không ngừng nghỉ, ra sức liếm mút ở bên dưới.

Cả người Tô Nhiễm căng cứng.

Mãi đến khi…

“A…” Một tiếng rên dài bật ra từ miệng Tô Nhiễm. Thân thể cô căng cứng đến cực hạn. Một luồng khí nóng không biết ở đâu ra thổi vào tận góc sâu nhất trong cơ thể cô. Cứ như vậy, dưới sự khiêu khích cao siêu của Lệ Minh Vũ, cô bị đẩy lên đỉnh cao khoái lạc.

Tiếng hét phụ nữ kéo Lệ Minh Vũ đoạt lại lý trí, anh vội vàng đứng dậy hít sâu vài hơi. Anh chỉ định chọc cô, nhưng anh không cầm lòng nổi càng làm càng nhiều. Lệ Minh Vũ hạ mắt xuống “thứ” thể hiện bản năng tính dục của đàn ông, không khỏi cười khổ. Rốt cuộc ai dằn vặt ai?

Anh lại hít sâu, cố nén dục vọng đắp chăn cho cô, nhưng trước khi rời đi vẫn không quên hôn cô một hồi.

Anh nói nhỏ, “Ngủ đi.”

Khi cửa phòng khép kín, Tô Nhiễm mở choàng hai mắt, thở hổn hển, đôi má nóng ran, cô thể vẫn đang run rẩy.

Người đàn ông đểu cáng này, biết cô vờ ngủ mà vẫn giở trò.

Chỉ cần nhớ đến hình dạng bản thân giả bộ ngủ đập vào mắt anh, quan trọng hơn lại phối hợp phát ra tiếng rên rỉ theo miệng lưỡi và tay anh, cô giận không thể đào lỗ chui xuống ngay.

Sát vách phòng cô truyền đến tiếng tắm rửa…

Cô biết anh đang bốc hoả.

Lòng cô chợt thấy ấm áp và hạnh phúc.

Ánh mắt Tô Nhiễm ngỡ ngàng phóng ra màn đêm bên ngoài. Tô Nhiễm bỗng mất hết cảm giác buồn ngủ.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.