Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 9 – Chương 11: Giành Những Thứ Tốt Nhất Cho Cô Ấy



Gần đây, Đồng Hựu đi không ngừng nghỉ từ Pháp đến Đức, rồi lại vòng từ Đức về Pháp.

Sau khi dự buổi tiệc tối nay, tài xế lái xe chở Đồng Hựu về chỗ ở, còn anh ngồi phía sau nhắm tịt mắt nghỉ ngơi. Đồng Hựu ngà ngà say nên đầu óc anh mơ hồ để vụt mất cảnh đẹp bên ngoài.

Thời tiết Paris dần se lạnh, sương mù giăng kín khắp nơi, dòng người ngược xuôi trên đường tô điểm thêm nhiều sắc màu rực rỡ cho khung cảnh xung quanh.

Đèn giao thông ở đại lộ Saint – Michel chuyển sang đèn đỏ, xe cũng chầm chậm ngừng lại.

Đồng Hựu mở choàng mắt ngắm nhìn bên kia đường một cách trầm lặng. Đồ ăn ở buổi tiệc anh tham dự tối nay được chính tay các siêu đầu bếp nổi tiếng chế biến. Từ món khai vị, món chính đến tráng miệng đều do họ dày công chuẩn bị, có điều anh lại cảm thấy quá nhạt nhẽo. Dù đồ ăn thức uống thơm ngon, cũng không khơi nổi cảm giác mong chờ của anh.

Cảm giác này phải diễn tả thế nào đây?

Nó giống như… vị ngọt ngào bất ngờ nào đó.

Đúng là anh cảm thấy nó thiếu ngọt ngào.

Nó như vị ngọt bền lâu của rượu tuyết lan tràn trong miệng.

Đồng Hựu bất giác nghĩ đến cô gái mình gặp ở Đức. Cô đã từng nói, rượu tuyết dùng kèm với thịt bò nướng có thể là món ăn khiến anh cả đời khó quên.

Nói vậy cô đoán đúng rồi!

Từ ngày anh ở Paris đến giờ, anh ăn món gì cũng vô vị, chẳng có hứng thú gì cả.

Đồng Hựu hít sâu như thể ngửi được mùi thơm của thịt bò nướng và rượu tuyết.

Đồng Hựu cảm thấy mình rất buồn cười. Anh quay đầu ra ngoài cửa xe, bất giác nhìn thấy… một bóng người quen thuộc!

Tim anh đập mạnh một nhịp. Thoạt đầu anh những tưởng mình bị ảo giác, nhưng sau đó anh thấy bóng dáng đó đang ngửa đầu nhìn chăm chú một tấm poster.

Đồng Hựu khẩn trương, vội vàng vỗ vai tài xế ngồi trước, “Dừng xe lại.”

***

Sau khi rời khỏi khu Hoa Phủ, tâm trạng Hòa Vy hết sức tồi tệ.

Hơn hai tháng ròng rã, cô đều sống trong mâu thuẫn và u tối vô bờ. Cô không yên lòng về Tiểu Nhiễm, lo lắng cho bệnh tình của Tiểu Nhiễm, sợ Tiểu Nhiễm sống khó chịu ở khu Hoa Phủ; nhưng mặt khác cô lại không dám đến thăm tiểu Nhiễm. Hòa Vy biết rõ mình nên quên Lệ Minh Vũ, vì người đàn ông này chưa từng thuộc về cô.

Nhưng suốt hai tháng qua, chỉ cần nghĩ đến anh thì lòng cô lại quặn đau.

Cô thở dài sườn sượt, chán chường cầm cốc rượu brandy lên uống một hớp. Hòa Vy rất hiếm khi uống rượu mạnh, nhưng lúc này cô tình nguyện làm bạn với rượu. Thỉnh thoảng cô lại cảm thấy Tiểu Nhiễm mới là người hạnh phúc nhất. Tiểu Nhiễm không cần gánh vác nhà họ Hòa, dù bị bệnh vẫn có Lệ Minh Vũ ở cạnh chăm nom.

Con người sống ở đời dù có sự nghiệp thành công, cũng không bằng nắm tay người mình yêu thương đi hết cuộc đời.

Hòa Vy cười ngây ngốc, cốc thủy tinh lóng lánh ánh đèn đủ sắc phảng chiếu lên gương mặt cô.

Cô ngửa đầu, dốc sạch cốc rượu. Sau đó, cô lại đặt cốc lên quầy bar, gõ gõ mặt bàn. Bartender Ann mỉm cười đến gần cô, anh chống tay trên quầy bar…

“Say? Say thì đừng uống nữa! Em về nghỉ ngơi đi.”

Ann là một bartender nổi tiếng, từng nhận nhiều giải thưởng danh giá của quốc tế. Anh thường được mời đến các quán bar cao cấp nổi tiếng để đào tạo nhân viên ở đó. Mỗi nơi Ann đến, anh chỉ dừng chân lâu nhất là ba tháng, nhưng anh lại sống ở thành phố này gần hai năm qua.

Hòa Vy quen anh nhờ một lần tạp chí của cô cần người mẫu ảnh bìa.

Khi ấy, tạp chí của Hòa Vy chọn một nữ diễn viên nổi tiếng nhưng khi cô ta tới chụp ảnh lại ra vẻ hách dịch, kén chọn đòi hỏi linh tinh, nhiếp ảnh gia và biên tập hình ảnh không biết giải quyết thế nào, nên nhờ Hòa Vy ra mặt giải quyết.

Không ngờ Hòa Vy còn chưa đứng ra dàn xếp việc chụp ảnh, thì nữ diễn viên này đã trách móc toàn bộ ê kíp, chuyên viên trang điểm, trang phục tài trợ đều bị cô ta chê bai tồi tệ. Hòa Vy nổi giận cắt ngay hợp đồng với cô ta, thậm chí còn thông báo bất cứ quảng cáo, ảnh bìa nào có cô ta xuất hiện đều không được đăng tải và phát hành ra ngoài.

Sau đó, cô phá vỡ quy định cũ, để mắt đến một bartender tên Ann. Hành động này của cô khiến mọi người trong tòa soạn và giới thời trang đều bất ngờ.

Do tạp chí mà Hòa Vy làm chủ biên dành riêng cho giới nữ, nên chưa từng dùng ảnh bìa là phái nam bao giờ. Thêm nữa Ann chỉ là bartender, nghề này có vẻ bấp bênh, như thế sẽ hạ thấp đẳng cấp của tòa soạn.

Có rất nhiều lý do khiến Hòa Vy chọn Ann làm người mẫu. Ann là một bartender tài năng nhận được nhiều giải thưởng lớn và nổi tiếng. Anh không chỉ có ngoại hình cao lớn xuất sắc như diễn viên điện ảnh. Nghề nghiệp của anh sẽ mang đến cảm giác thần bí và tò mò cho các độc giả nữ, vì vậy họ càng thấy bị thu hút.

Làm sao cô có thể bỏ qua một người như Ann?

Số báo đầu tiên với ảnh bìa là Ann phát hành bán hết sạch chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Tòa soạn của Hòa Vy phải in ấn thêm để thỏa lòng độc giả. Đây cũng là số báo bán chạy nhất từ trước đến nay. Vì vậy sự thực chứng minh cách nhìn của Hòa Vy rất độc đáo.

Mọi người trong giới ai cũng bất ngờ về thành công của Hòa Vy. Sức hút của Ann càng tăng vọt.

Sau này, nữ diễn viên kia tới xin lỗi Hòa Vy, hy vọng cô thu hồi thông báo. Dẫu sao tạp chí của Hòa Vy cũng có chỗ đứng ổn định và sức ảnh hưởng trên thị trường, nên hình ảnh của cô ta bị thiệt hại nghiêm trọng. Nhưng Hòa Vy là người cứng rắn, đắc tội vẫn là đắc tội. Hòa Vy từ chối lời xin lỗi của cô ta.

Bắt đầu từ ngày đó, Hòa Vy càng gần gũi với Ann.

Ann là một người đàn ông hấp dẫn. Hòa Vy rất thích ngắm dáng vẻ chăm chú pha chế rượu của anh, khi đó cô cho rằng tình yêu và tình dục có thể phân chia rõ ràng. Vì vậy mỗi lần thấy Ann pha rượu, nhìn ngón tay anh ve vuốt miệng ly nhẹ nhàng, Hòa Vy lại nghĩ ở trên giường anh có dịu dàng như thế không?

Không lâu sau cô cũng xảy ra quan hệ với Ann.

Ann đương nhiên không từ chối một cô gái trẻ trung xinh đẹp như Hòa Vy. Họ cùng trải qua một đêm tuyệt vời với nhau. Giống như sự tưởng tượng của Hòa Vy, Ann ở trên giường tuyệt đối là bạn tình hoàn mỹ.

Có điều ánh mắt Ann nhìn Hòa Vy mỗi lúc một say đắm hơn theo thời gian, Hòa Vy đột nhiên sợ hãi khôn xiết. Tình dục chỉ là nhu cầu sinh lý giữa người với người, nhưng còn tình yêu cô không cách nào cho anh.

Ann quả thực đã yêu Hòa Vy, đây là nguyên nhân khiến anh lưu lại thành phố này suốt thời gian qua. Nhưng Hòa Vy chỉ muốn làm bạn bè với anh giống như cô đã nói từ lúc bắt đầu, cô chỉ sẵn lòng làm bạn giường của anh mà thôi.

Ann cảm thấy rất thất bại. Anh có thể chấp nhận trong lòng cô còn người khác, nhưng anh không chịu được việc cô chưa bao giờ thử đón nhận tình cảm của anh.

Hai người cứ dây dưa như vậy trong hai năm. Trọn vẹn hai năm dài đằng đẵng, Hòa Vy vẫn không có tình cảm với anh.

Trong quán bar, tiếng nhạc xập xình dần chuyển sang điệu blues du dương lãng mạn.

Hòa Vy hơi say, cô nhíu mày, ngửa đầu nhìn Ann, “Anh thôi nói nhảm đi! Rót cho em một ly nữa.”

Ann đứng bất động, nhẫn nại khuyên cô, “Em uống năm ly rồi. Dạo này em cứ đắm chìm trong men rượu, như vậy không hay đâu. Nếu em cô đơn thì nói với anh, anh sẽ ở cạnh em. Vì sao em phải dùng chất cồn gây tê bản thân?”

Ánh mắt Hòa Vy dừng trên Ann hồi lâu, cô cười ha ha, “Phụ nữ theo đuổi anh nhiều không đếm hết, tại sao anh không chịu thế?”

Kỳ thực điều kiện của anh rất tốt.

Ann nhún vai, thần sắc anh thấp thoáng bất lực, anh nâng cầm cô lên, nói rõ từng chữ, “Em biết anh không có hứng thú với những người phụ nữ khác, anh chỉ đợi một mình em.”

Hòa Vy bật cười, “Em cũng đang chờ người.”

“Thế ư? Lệ Minh Vũ? Anh ta tốt như vậy ư?” Ann mỉm cười, nhưng ánh mắt anh chứa đầy đau đớn.

“Anh ấy tốt nên mới thuộc về người khác!” Ánh mắt Hòa Vy cô đơn, cô nói lảng sang chuyện khác, “Này, ở đây mở cửa ra kinh doanh, chẳng lẽ khách mua rượu mà anh không bán ư?”

Ann đành lắc đầu. Anh pha cho cô một ly rượu brandy với lá bạc hà, giúp cô uống vào đỡ khó chịu hơn.

Hòa Vy hiểu sự quan tâm của anh, cô bất giác thấy ấm áp. Cô cầm ly rượu, dõi theo bóng lưng của Ann, cô chợt hỏi, “Anh chưa nói em biết tên tiếng Trung và những việc cá nhân liên quan tới anh.”

Ann cười, không nói tiếng nào. Mãi đến khi anh pha xong một ly rượu khác, anh mới cất giọng khẽ khàng, “Em chưa bao giờ hỏi anh.”

“Vậy bây giờ em hỏi anh!”

“Tên tiếng Trung của anh là Giang Dã, còn việc cá nhân thì, ừm…” Anh giả vờ suy ngẫm, “Anh 30 tuổi, còn độc thân, vậy đủ chưa?”

Hòa Vy phì cười, lẩm bẩm tên anh, “Giang Dã? Tên anh nghe rất quen!”

“Thế hả? Chắc trùng tên thôi.” Giang Dã mỉm cười, không giải thích gì thêm. Anh đặt ly rượu xuống, “Lát nữa em nhớ uống cái này để không bị đau đầu.”

“Đây là cái gì?”

Giang Dã nhìn cô, “Quyến luyến giai nhân!”

“Quyến luyến giai nhân? Tên nghe rất hay.”

Giang Dã rướn người sát Hòa Vy, môi anh áp vào tai cô…

“Anh chỉ pha chế vì em, hy vọng em sẽ quên anh ta. Dẫu sao chăng nữa… anh mới là người đàn ông đầu tiên của em!”

Hòa Vy bỗng hít thật sâu. Cô giương mắt nhìn liền bắt gặp vẻ trịch thượng thấu hiểu trong mắt Giang Dã, cô sực giật mình. Nhưng còn chưa hiểu rõ nó tượng trưng cho điều gì, Giang Dã đã cười nồng hậu, xoay người đi.

Trái tim Hòa Vy rung mạnh.

Anh nói đúng, lần đầu tiên của cô là cho anh…

Thậm chí cô còn nhớ rõ đêm đó trên giường, khi Giang Dã thấy cô còn trinh trắng, anh kinh ngạc và mừng rỡ vô cùng. Sau đó cô và anh triền miên cả đêm cùng nhau…

Mấy năm nay, cô thay bạn trai như thay áo. Có thể nói ra sẽ khiến người khác khó tin, nhưng cô quen bạn trai chỉ để tìm kiếm cảm giác an toàn. Cô chưa từng lên giường với họ, chắc chắn Lệ Minh Vũ cũng không tin cô còn trong trắng.

Bốn năm qua, cô luôn muốn trao thân cho Lệ Minh Vũ, nhưng không ngờ cô lại dành lần đầu tiên của mình cho Giang Dã chỉ quen biết được vài ngày.

Hòa Vy hoảng loạn, thu hồi suy nghĩ.

Nhìn Giang Dã tỉ mỉ pha chế rượu, cô hít sâu, rồi cầm ly rượu lên uống. Nào ngờ có người cướp lấy ly rượu của cô. Cô nhướng mắt lên liền cau mày căm ghét!

Lại là Hạ Đồng!

***

Bởi vì Tô Nhiễm bệnh nên Mộ Thừa cũng lùi ngày đi trễ hơn. Hôm nay, Mộ Thừa lại đến khu Hoa Phủ. Anh vừa dừng xe thì trông thấy Tô Nhiễm đang ngồi dưới cây ngọc lan trắng, ánh nắng dịu nhẹ lặng lẽ chiếu xuống người cô.

Thời tiết tương đối lạnh nên Tô Nhiễm cũng đội nón len trắng giữ ấm.

Mộ Thừa đến gần cô, anh cúi thấp người, gọi tên cô.

Tô Nhiễm bình thản nhìn anh một cái, rồi tiếp tục ngắm nghía cây ngọc lan trắng.

Cửa phòng mở ra, Lệ Minh Vũ đi ra ngoài. Tuy anh không thích người khác quấy rầy cuộc sống của mình và cô, nhưng dẫu sao Mộ Thừa cũng tốt bụng nên anh không thể đuổi về, buộc lòng phải mời Mộ Thừa vào nhà.

“Anh vào đi!” Lệ Minh Vũ kéo Tô Nhiễm về với mình, nói với Mộ Thừa.

Trong phòng khách của biệt thự phảng phất mùi hương nhè nhẹ, y hệt hương thơm trên người Tô Nhiễm.

Chị Phi vội vàng bưng trà bánh lên thiết đãi Mộ Thừa.

Ánh mắt Mộ Thừa dừng trên Tô Nhiễm, một hồi lâu sau anh nói, “Cô ấy luôn như thế này ư?”

Lệ Minh Vũ ngồi cạnh Tô Nhiễm, giang tay ôm cô vào lòng tỏ rõ quyền sở hữu. Không phải anh không tin Mộ Thừa, nhưng suy cho cùng Mộ Thừa cũng có tình cảm với Tô Nhiễm, càng những lúc như thế này, anh càng phải cẩn thận mới được!

“Trạng thái này là tốt nhất của cô ấy.” Anh nói nhàn nhạt. Từ lần trước cô tỉnh táo đến giờ đã được vài hôm, Tô Nhiễm lại quay về trầm mặc. Nhưng Lệ Minh Vũ có đủ nhẫn nại để đợi cô bình phục vì anh nhìn thấy hy vọng.

Mộ Thừa làm sao không rõ tâm lý đề phòng của Lệ Minh Vũ, anh đành mỉm cười đối phó, “Chỉ cần cậu luôn ở cạnh cô ấy là được.”

“Dĩ nhiên!” Lệ Minh Vũ nở nụ cười, nhìn Tô Nhiễm dựa trong lòng mình.

Tô Nhiễm ngẩng đầu, mở to đôi mắt trong veo nhìn anh.

Lệ Minh Vũ cười tươi hơn, ánh mắt anh ngập tràn ấm áp, anh cúi xuống hôn trán cô.

Mộ Thừa thoáng lúng túng, cầm ly trà uống một hớp. Anh im lặng suốt một phút, sau đó nói, “Cậu biết chuyện ba mẹ cậu sống riêng chưa?”

Lệ Minh Vũ sửng sốt, “Tôi không biết. Có chuyện gì giữa họ vậy?”

Mộ Thừa lướt mắt qua Tô Nhiễm, “Bởi vì cô ấy.”

Lệ Minh Vũ không hiểu ý Mộ Thừa.

“Tôi nghĩ gần đây cậu cũng chịu áp lực khá nhiều. Dù việc Tiểu Nhiễm bệnh không lộ ra ngoài, nhưng ba cậu không tán thành cậu và cô ấy sống chung. Mẹ cậu rất thích Tiểu Nhiễm, vậy nên tranh cãi với ba cậu, hai người bất đồng ý kiến nên ầm ĩ đòi ở riêng.” Mộ Thừa nhún vai, cất giọng bất lực.

Lệ Minh Vũ cảm thấy khó xử, anh lắc đầu mệt mỏi, “Vài ngày nữa tôi sẽ về xem thế nào, rồi nói rõ ràng với ba mẹ.”

“Cậu muốn nói rõ việc gì?” Mộ Thừa nhìn anh chăm chú.

Lệ Minh Vũ cười cười. Mộ Thừa là người thông minh, cũng đoán được phần nào ý tứ của Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ suy tư chốc lát, anh ôm Tô Nhiễm chặt hơn, rồi xoay đầu nhìn cô bằng ánh mắt chan chứa yêu thương, “Tôi muốn dành tất thảy mọi thứ tốt nhất cho cô ấy!”

“Ý cậu là…”

Ánh mắt Lệ Minh Vũ nhìn Tô Nhiễm càng dịu dàng…

“Tôi sẽ tái hôn với cô ấy, dành cho cô ấy một đám cưới trang trọng và tuyệt vời nhất.”

Mộ Thừa ngây người.

Lệ Minh Vũ mỉm cười với Mộ thừa, “Anh sao thế? Tôi dọa anh sợ ư?”

“Cậu…” Mộ Thừa hơi chần chờ, “Hai người định làm lại từ đầu? Có điều Tiểu Nhiễm chưa hết bệnh.”

“Thì có sao đâu? Tôi sẽ chăm sóc cô ấy suốt đời.” Lệ Minh Vũ cười toe toét, vẻ mặt anh hết sức tự nhiên.

Tô Nhiễm dựa vào ngực Lệ Minh Vũ, thấy anh cười vui vẻ, cô cũng hiếu kỳ nhìn anh chằm chằm. Có lẽ niềm vui của anh lây lan sang cô, cô cũng cười nhẹ nhàng.

“Minh Vũ, tôi nghĩ chuyện này nên được cả nhà đồng tình thì tốt hơn. Ba cậu…”

“Tôi sẽ thuyết phục ba. Tôi và Tiểu Nhiễm đã lãng phí quá nhiều thời gian, bây giờ tôi chỉ muốn được ở cùng cô ấy. Tôi chỉ muốn như vậy thôi.” Lệ Minh Vũ nói nghiêm túc.

Mộ Thừa làm sao không hiểu tâm tư của Lệ Minh Vũ, anh cũng cất giọng chân thành, “Vậy xem như cậu đã quyết định rồi?”

“Tôi đã quyết định!” Lệ Minh Vũ cong môi nói, “Có thể sống cùng người phụ nữ mình yêu thương đến hết cuộc đời mới là hạnh phúc.”

“Người phụ nữ mình yêu thương…” Mộ Thừa lẩm bẩm lại lời nói của Lệ Minh Vũ. Cuối cùng Lệ Minh Vũ cũng chịu nhìn thẳng vào thế giới tình cảm của mình.

Mộ Thừa nhìn Lệ Minh Vũ, “Dù thế nào, tôi cũng chân thành chúc phúc cho cậu và cô ấy.”

“Cám ơn anh.” Lệ Minh Vũ mỉm cười, đáy mắt lộ vẻ chờ mong.

***

An Tiểu Đóa thở hổn hển chạy vào phòng cấp cứu. Cô kéo màn che, liền thấy Hòa Quân Hạo đang nằm trên giường bệnh, áo sơ mi cởi bay hết bốn cúc, để lộ thớ thịt săn chắc, làn da màu lúa mì gợi cảm.

“Chẳng phải bị thương ngay cánh tay ư? Tại sao phải cởi quần áo của cậu ta?” An Tiểu Đóa quát lạnh.

Mấy y tá có mặt ở đó gặp cô đi vào, lật đật chào hỏi lễ phép, “Bác sĩ An.”

“Tránh ra!” An Tiểu Đóa tiến lại chỗ Hòa Quân Hạo nằm, cô đeo găng tay vào, lườm mấy y tá đang cười trộm. Mấy y tá này đúng là thừa dịp dở trò dê xồm!

Cô nhìn đến Hòa Quân Hạo.

Hòa Quân Hạo cũng mở to đôi mắt vô tội nhìn An Tiểu Đóa, cô lắc đầu khó chịu, hỏi han, “Đến mấy khoa khác kiểm tra luôn rồi?”

Một y tá vội nói, “Dạ. Anh Hòa không bị gì hết, nhưng cánh tay bị thương nên khoa chỉnh hình đòi anh ấy qua đó tiếp nhận khám chữa.”

“Khoa chỉnh hình đòi khám chữa? Khoa giải phẫu thần kinh còn chưa kiểm tra đấy!” An Tiểu Đóa liếc cô y tá đó. Bác sĩ Bạch của khoa chỉnh hình nổi tiếng mê trai đẹp, định giở trò với Hòa Quân Hạo ư? Mơ đi!

Mấy y tá lặng thinh, cố gắng nhịn cười.

“Hòa Quân Hạo, bây giờ tôi khám cho cậu, đau chỗ nào thì phải nói tôi biết.” An Tiểu Đóa cúi đầu nhìn anh, cất giọng điềm tĩnh.

Hòa Quân Hạo gật gù.

“Chỗ này đau không?” An Tiểu Đóa nhấn vào gáy Hòa Quân Hạo.

Hòa Quân Hạo lắc đầu.

“Ở đây?”

“Không đau.”

An Tiểu Đóa kiểm tra một lượt lại không tìm được dấu hiệu bất thường nào từ Hòa Quân Hạo. An Tiểu Đóa nói, “Có thấy đau đầu không?”

“Không…” Hòa Quân Hạo định đáp là “không đau” thì thấy đôi mắt An Tiểu Đóa thoáng nét giận dữ cảnh cáo anh, anh lập tức chữa lại, tỏ vẻ đau đớn khó chịu, “Không dễ chịu chút nào, đầu hơi hơi đau.”

An Tiểu Đóa nhếch mép, ánh mắt cô nhìn anh như muốn nói “coi như cậu thức thời”. An Tiểu Đóa nói với mấy y tá, “Tôi thấy não Hòa Quân Hạo có dấu hiệu bị chấn động, cần chụp cắt lớp não. Mấy cô báo với bác sĩ Bạch rằng khoa giải phẫu thần kinh nhận bệnh nhân trước rồi!” Nói dứt lời, cô tháo găng tay ném vào sọt rác, vén màn che, đi ra ngoài.

Mấy y tá thè lưỡi, đưa mắt nhìn nhau.

Hòa Quân Hạo thì nhoẻn miệng cười, nhảy khỏi giường bệnh.

***

Phòng làm việc

“Kể mau! Người nào xui xẻo bị cậu đụng phải thế?” An Tiểu Đóa đặt ly nước trước mặt Hòa Quân Hạo, cô buồn cười nhìn anh.

Hòa Quân Hạo đảo mắt một vòng, “Người ta đụng tôi! Thắng xe của người đụng tôi không ăn, còn tôi thì muốn tránh ra nên nhào lên cây.”

“Đáng thương quá!” An Tiểu Đóa xót xa nhìn cánh tay băng bó của Hòa Quân Hạo. May mắn là anh chỉ bị thương nhẹ.

Hòa Quân Hạo buông một tiếng thở dài, nhìn cô, “Cô qua đây đi!”

An Tiểu Đóa đi tới, ngồi bên người Hòa Quân Hạo.

Hòa Quân Hạo bèn vươn tay không bị thương ôm choàng An Tiểu Đóa.

“Làm gì?” Cô không xô Hòa Quân Hạo ra, nhưng lại liếc xéo anh.

Hòa Quân Hạo vùi mặt vào cổ An Tiểu Đóa, nói nhỏ, “Cô an ủi tâm hồn yếu đuối bị thương của tôi một chút đi mà! Chẳng phải ở bệnh viện có chương trình phụ đạo tâm lý dành cho nạn nhân gặp sự cố bất ngờ ư?”

An Tiểu Đóa đẩy anh, “Cậu thôi giả vờ đi!”

“Ui da…” Hòa Quân Hạo ôm cánh tay bị thương, cắn răng chịu đau.

“Cậu đừng giả bộ với tôi. Cậu chỉ trầy xước ngoài da, đến máu còn không chảy giọt nào, làm gì mà đau đớn đến vậy.” An Tiểu Đóa nín cười.

“An Tiểu Đóa, có người nào làm bác sĩ như cô không?” Hòa Quân Hạo lắc đầu tủi thân.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.