Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 9 – Chương 21: Lễ Vật



Một nụ hôn nhẹ nhàng khiến lòng Lệ Minh Vũ nở hoa. Gương mặt trang nghiêm của anh thoáng ngớ ra. Anh xúc động khôn nguôi nhìn Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm thấy Lệ Minh Vũ ngơ ngác, cô bật cười, nũng nịu đảo mắt, “Chiếc nhẫn đó quan trọng với anh lắm à?”

“Nhẫn không quan trọng, em mới quan trọng.” Lệ Minh Vũ trả lời. Anh si mê nhìn nụ cười của cô.

Đôi má Tô Nhiễm nóng ran, cô giương mắt nhìn anh, “Minh Vũ, chỉ cần anh giúp Hoà Vy, em nhất định sẽ lấy anh!”

Trái tim Lệ Minh Vũ tan chảy, anh ôm chầm cô vào lòng, thở nhẹ thoả mãn, “Anh hứa với em Hoà Vy sẽ không sao.”

Tô Nhiễm nhắm mắt tựa vào ngực anh, cô chưa bao giờ cảm thấy an toàn như lúc này…

***

Màn đêm tĩnh lặng bao trùm lên mọi nơi.

Giang Dã vừa bước ra khỏi phòng tắm thì điện thoại của anh cũng cùng lúc vang lên. Giang Dã vắt khăn tắm lên lưng, cầm điện thoại đi vào phòng sách. Anh vừa lau tóc vừa nhận điện thoại.

“Giang Dã, tôi tặng cậu một món quà.” Người gọi điện cho Giang Dã chính là Lệ Minh Vũ.

Giang Dã mỉm cười, “Mấy khi được bộ trưởng Lệ chiếu có đến tôi. Đúng là vinh hạnh của tôi.”

“Cậu hãy đứng ra dàn xếp chuyện của Hoà Vy.” Lệ Minh Vũ cất giọng nhàn nhạt.

Giang Dã thôi cười, sắc mặt anh trở nên nghiêm túc, “Anh nói đi.”

“Tôi sẽ đưa cậu một thứ, chỉ cần cậu xem nó thì sẽ biết giúp Hoà Vy như thế nào.” Lệ Minh Vũ nói úp úp mở mở.

Từ trước tới nay, anh và Lệ Minh Vũ không tiếp xúc nhiều với nhau nhưng lần này Lệ Minh Vũ chủ động giúp anh, nhất định là có nguyên nhân, “Tôi muốn biết tại sao anh lại giúp Hoà Vy.”

“Đơn giản thôi, tôi muốn kết hôn.”

“Sao cơ?” Giang Dã sững sốt, “Anh…kết hôn với ai?”

Lệ Minh Vũ ở đầu dây bên kia khẽ cười, “Em gái Hoà Vy, Tô Nhiễm.”

Giang Dã sực nhớ tới cô gái có gương mặt hao hao giống Hoà Vy mà anh gặp ở trước cao ốc hôm đó, lại nghe Lệ Minh Vũ thẳng thắn thừa nhận, anh cười cười, “Giờ thì tôi đã hiểu.”

“Giang Dã, cậu nhớ không được giải quyết việc này ở đây.”

“Anh yên tâm, tôi biết phải làm thế này. Anh giúp tôi nhiều như vậy, làm sao tôi có thể gây thêm phiền phức cho anh.”

“Vậy thì được.”

Giang Dã cào tóc, “Anh có thân với thằng nhóc Tiêu Diệp Lỗi không?”

“Cậu định làm gì?”

“Tôi muốn xử nó!”

“Bây giờ chưa phải lúc.”

“Giữ thằng đó lại là tai hoạ.” Giọng Giang Dã hết sức lạnh lùng, “Tôi biết luật pháp ở đây rất nghiêm khắc, không làm bậy được. Nhưng anh đừng lo, tôi sẽ dẫn nó đến chỗ khác hoặc Đài Loan xử lý gọn gàng.”

“Bây giờ cậu xử cậu ta cũng không được gì, trái lại càng rút dây động rừng. Tôi còn dùng cậu ta.”

Giang Dã trầm mặc một lúc mới đáp, “Được, tôi nghe lời anh.”

“Thằng nhóc này mau giải quyết chuyện của Hoà Vy đi, nghe chưa?”

“Sao tôi cứ thấy anh gấp hơn cả tôi nữa nhỉ?”

“Nói nhảm, kết hôn ai mà không gấp?”

“Oh! Oh!” Giang Dã phì cười lắc đầu. Người này mấy khi chịu mở miệng vui đùa.

Sau khi tắt máy, Giang Dã cầm khăn lau tóc một lúc rồi định đi ra ngoài. Nhưng anh vừa mở cửa thì phát hiện Hoà Vy không biết dậy từ khi nào, cô kinh ngạc đứng ngay cửa phòng sách nhìn anh. Thấy anh bước ra, ánh mắt cô bỗng hiện vẻ hoảng loạn.

“Em dậy rồi?” Mắt Giang Dã sáng ngời, anh vui vẻ hỏi Hoà Vy.

Suốt đường anh chở cô về đây, cô cứ thấp thỏm lẩm bẩm rất nhiều chuyện. Đến khi về đến nhà thì cô đã mệt mỏi ngủ thiếp đi. Hoà Vy vô thức lùi về sau. Người đàn ông anh tuấn trước mắt đột nhiên trở thành ma quỷ đáng sợ trong mắt cô.

“Em sao vậy?” Giang Dã cảm thấy kỳ lạ, anh bèn tiến lên trước định kéo cô.

“Đừng đụng vào tôi!” Hoà Vy sợ hãi rụt về sau.

“Được rồi, anh đứng yên ở đây, em đừng lui ra sau.” Giang Dã vội vàng đừng lại, anh cất giọng thân thiết với cô.

Hoà Vy cũng dừng bước, cô nhìn anh đăm đăm, “Giang Dã, anh là ai?”

Không phải cô cố tình nghe lén anh nói điện thoại, mà là cô tỉnh dậy, nhìn thấy khung cảnh xa lạ, cô hơi hoang mang. Cô nhớ Giang Dã đưa cô đi, vì thế cô muốn tìm anh. Nhưng không ngờ cô lại vô tình nghe thấy anh nói chuyện điện thoại.

Giang Dã liếm môi. Kỳ thực trông thấy cô đứng ở cửa, một dự cảm không hay bất giác trỗi dậy trong lòng anh, “Hoà Vy, bây giờ không phải lúc thảo luận vấn đề này.”

“Rốt cuộc anh là ai?” Hoà Vy cố chấp hỏi anh.

Giang Dã biết không thể giấu cô, anh nói khẽ khàng, “Chúng ta ngồi xuống nói chuyện, được không?”

Hoà Vy gật đầu nhìn anh.

***

Sau khi nói chuyện với Giang Dã, Lệ Minh Vũ lại gọi cho Đồng Hựu đang ở Paris. Đồng Hựu nghe Lệ Minh Vũ dăn dò, anh ngạc nhiên vô cùng. Lần đầu tiên kể từ lúc đi làm, anh mới phản bác ý kiến của Lệ Minh Vũ…

“Bộ trưởng, anh làm vậy là không hợp lý.”

Giọng nói trầm trầm của Lệ Minh Vũ vang lên, “Đây là cách duy nhất.”

“Bộ trưởng, em không hiểu quyết định của anh. Khó khăn lắm chúng ta mới tìm ra chứng cứ phạm tội của hạ mình hà. Nếu lần này bỏ qua thì không biết khi nào mới có cơ hội thứ hai. Chúng ta đang mạo hiểm.” Đồng Hựu sốt ruột ngăn cản Lệ Minh Vũ.

“Tôi hiểu nhưng biết đâu ông trời muốn tôi túm lấy nhược điểm khác lớn hơn của ông ta. Tóm lại, cậu cứ nghe theo tôi, phái người đưa đồ cho Giang Dã càng nhanh càng tốt.” Lệ Minh Vũ ra lệnh.

Đồng Hựu thở dài, anh gật đầu, “Dạ.”

***

Sau khi hay tin Bạch Lâm qua đời, Bạch Sơ Điệp xụi lơ trên ghế sô pha. May mắn có Hoà Quân Hạo ở cạnh, anh trấn an bà ta một hồi rồi đến sở cảnh sát tiến hành thủ tục.

Khắp nhà họ Hoà đều chìm trong không khí đau thương. Bạch Sơ Điệp lặng người cầm điện thoại lên lầu, nhốt mình trong phòng ngủ.

Chẳng biết Bạch Sơ Điệp gọi cho ai. Nhưng bà ta gọi đến cháy máy, đối phương mơi chịu nghe điện thoại. Bạch Sơ Điệp gào lên kích động, “Cái chết của Bạch Lâm liên quan đến ông, đúng không?”

“Cô gọi để hỏi việc này?” Giọng Hạ Minh Hà lạnh như băng.

“Tôi gọi để hỏi việc này! Hạ Minh Hà, ông hại chết em trai tôi?”

“Sao cô ngốc thế, cô hỏi kiểu này thì ai trả lời cô?” Hạ Minh Hà lạnh nhạt đáp lời, “Tôi chán nghe giọng cô rồi, thế nên tôi cũng chẳng ngại nói cô biết. Chuyện em trai cô là lần cuối cùng tôi giải quyết giúp cô.”

“Hạ Minh Hà, ông giúp tôi ư? Ông đã giết chết Bạch Lâm!”

“Chẳng phải cô sợ Bạch Lâm hớ hênh với cảnh sát ư? Bây giờ giải quyết xong rồi còn gì. Bạch Lâm đã chết, không còn ai khai ra cô!” Hạ Minh Hà cười nhạt.

“Hạ Minh Hà, ông khốn nạn…” Bà ta còn chưa nói hết thì Hạ Minh Hà đã gác máy. Bạch Sơ Điệp nổi điên ném điện thoại lên tường.

***

Trên ghế sô pha ngoài phòng khách, Hoà Vy trầm lặng ngồi đối diện với Giang Dã. Không gian to lớn như muốn nuốt chửng lấy cô. Hoà Vy lướt mắt xung quang, rồi nhìn Giang Dã, “Dù anh là bartender nổi tiếng thì cũng không thể mua được biệt thự ở đây. Theo tôi biết khu này không phải có tiền là mua được.”

Cô chưa từng đến chỗ ở của anh. Mỗi lần ôn tồn trước đây, cô và anh đều đến khách sạn. Giang Dã nhướn người ra trước, mười ngón tay của anh đan vào nhau, tựa hồ anh đang lựa lời để nói thật với cô.

“Nói đi, anh là ai?” Hoà Vy nhìn anh.

“Hoà Vy…” Giang Dã thở dài sườn sượt, “Anh thật sự là bartender.”

Hoà Vy im lặng nhìn anh.

Giang Dã cắn răng, hồi lâu sau anh lên tiếng, “Em nghe nói đến tập đoàn Đại Hoa chưa?”

Hoà Vy trợn to mắt, cô đứng bật dậy, chỉ tay vào anh, “Anh nói gì? Đại Hoa? Anh nói tập đoàn Đại Hoa?”

Giang Dã gật đầu.

“Ba anh là Giang Chấn Hải?”

Giang Dã lại gật đầu.

“Anh…anh là con trai út của Giang Chấn Hải?”

“Phải.”

Hoà Vy cảm thấy mình như đang nằm mơ. Trời ơi, cô quen với con trai út của chủ tịch tập đoàn Đại Hoa. Cô đã từng cố gắng tiếp xúc, tìm kiếm đầu tư từ tập đoàn này nhiều lần nhưng lần nào cũng bị từ chối thẳng thừng. Cô đã thấy hình của Giang Chấn Hải. Con người Giang Chấn Hải khá khiêm tốn, ông ta ít nhận lời phỏng vấn của báo chí nhưng có một lần tình cờ nhắc tới tên con trai út mà ông ta cưng chiều nhất. Nếu không cô đã không thấy tên anh nghe quen tai.

“Anh là cậu ấm cô chiêu, tại sao lại làm bartender?” Hoà Vy không tài nào hiểu nổi.

Giang Dã nhún vai, “Sở thích.”

Hoà Vy nghẹn ngào, không biết nói thế nào, “Ba anh chấp nhận sở thích của anh? Chẳng lẽ ông ấy không giận ư?”

Giang Dã nhìn cô chăm chú, “Ông ấy có nổi giận nhưng may là ông ấy rất thương anh, dung túng cho anh làm vậy.”

“Làm sao có chuyện đó được?”

“Chuyện này rất dễ hiểu.” Giang Dã mỉm cười, mắt anh dán chặt vào khuôn mặt của cô, “Bởi ba anh biết lần này anh thật lòng với một cô gái. Ông ấy hiểu anh chưa bao giờ sống yên ở một nơi lâu như vậy.”

Hòa Vy thấy ánh mắt anh nồng cháy yêu thương nhìn mình, tim cô bỗng nhiên đập mạnh.

“Hoà Vy, cô gái đó là em.” Giang Dã không chút nào che giấu, “Từ hôm nay trở đi, anh sẽ chính thức theo đuổi em, sẽ không để em có cơ hội trốn tránh anh.”

“Anh…” Hoà Vy há hốc miệng, “Nhưng em là đào phạm.”

“Vì vậy chỉ anh mới giúp được em.” Giang Dã nhìn cô chăm chú, anh cất giọng nghiêm túc, “Em phải tin anh. Anh tuyệt đối không nhìn người phụ nữ của mình gặp chuyện không may.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.