Hào Môn Kinh Mộng

Quyển 9 – Chương 3: Kẻ Thù Của Đối Thủ Chính Là Bạn Bè Của Mình



Lệ Minh Vũ trầm mặc, anh hơi nhướng mày…

“Tô Nhiễm bướng bỉnh, không nghe lời. Cô ấy có vẻ ngoài dịu dàng thuỳ mị nhưng thực tế lại có nguyên tắc và lý lẽ cực kỳ buồn cười. Hoà Vy….” Anh nhìn cô chân thành và chăm chú, “Cô ấy thua kém cô rất nhiều. Tô Nhiễm không mạnh mẽ cũng không thành đạt. Cô ấy không có bản lĩnh quản lý và kinh doanh phát đạt một toà soạn lớn như cô. Cô ấy không xem đàn ông là niềm vui giống cô, không khôn khéo và lanh lợi như cô. Khuyết điểm của cô ấy còn nhiều hơn cả ưu điểm. Thậm chí tôi có thể kể ngay với cô hàng loạt tật xấu của cô ấy.”

“Vậy vì sao…” Hoà Vy nhìn anh nghẹn ngào.

“Nhưng tôi không biết phải làm thế nào. Tôi chỉ yêu một mình cô ấy.” Lệ Minh Vũ cười bất đắc dĩ, thần sắc dáng vẻ hạnh phúc, “Có lẽ cô ấy không phải là người tuyệt vời nhất nhưng tôi đã lún sâu vào tình yêu với cô ấy, tôi không quay lại được nữa.”

Hoà Vy cắn mạnh môi, nỗi đau đớn trong lòng cô càng sâu đậm.

“Hoà Vy…” Anh nói chậm rãi, “Tôi chỉ muốn yên ổn yêu Tô Nhiễm.”

Hoà Vy gạt nước mắt, nhìn anh chằm chặp, “Lệ Minh Vũ, em muốn biết anh đã từng có tình cảm với ai khác ngoài Tô Nhiễm hay chưa?”

“Không có.” Anh trả lời thẳng thắn và quả quyết.

“Vậy em thì sao? Bốn năm qua, em luôn ở cạnh anh, lẽ nào anh không có chút xíu tình cảm nào với em?” Hoà Vy cất giọng khản đặc.

Lệ Minh Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, “Không có.”

Môi Hoà Vy bật máu, cô cố kìm nén cơn đau trong lòng, “Anh biết anh tàn nhẫn thế nào không?”

“Như vậy cũng tốt hơn để cô sống ảo tưởng cả đời.” Anh nói điềm nhiên như không.

Nước mắt dâng tràn lên viền mắt Hoà Vy nhưng cô ép không để nó chảy xuống, cô hít thật sâu, đè nén cảm giác cay cay nơi sống mũi, cô gật đầu, “Em hiểu. Lệ Minh Vũ, em luôn cho rằng mình rất hiểu anh, nhưng hôm nay em mới biết em chẳng hiểu một chút nào về anh.”

Lệ Minh Vũ trầm mặc, không nói tiếng nào.

“Em hy vọng…anh sẽ đối xử tốt với Tiểu Nhiễm.” Hoà Vy cầm giỏ xách, chạy thẳng khỏi phòng sách.

Trong phòng lại rơi vào yên tĩnh.

Hiểu ư?

Đến anh còn chẳng thể hiểu mình thì huống chi người khác…

***

Lệ Minh Vũ vừa về đến phòng ngủ thì anh sợ thót tim!

Trên bệ cửa sổ, Tô Nhiễm nhoài hơn nửa người ra ngoài, hai chân cô lắc lư đung đưa, tựa hồ đang cố gắng với lấy đồ gì đó. Lệ Minh Vũ phát hoảng, sải bước dài ôm choàng lấy cô.

Tô Nhiễm mượn đà bứt một dây thường xuân, vẻ mặt cô hớn hở, “Yeah, bứt được rồi.”

Lệ Minh Vũ ôm cô xuống, nỗi lo lắng của anh hoá thành cơn giận dữ, anh không khống chế được cảm xúc, lớn tiếng với cô, “Em làm gì thế?”

Tô Nhiễm đang vui sướng vì bứt dây thường xuân giật mình, ngón tay cô thả lỏng, dây thường xuân rơi xuống thảm trải sàn, đôi mắt cô hiện đầy sợ hãi.

“Tại sao không ngoan ngoãn đợi anh? Em bứt cái này làm gì?” Giọng điệu Lệ Minh Vũ vẫn cứng rắn như cũ, hai tay anh siết vai cô, ánh mắt anh vừa sợ sệt vừa căng thẳng, “Nếu anh tới muộn một lát, lỡ em ngã xuống dưới thì sao?”

“Nhiễm… Nhiễm bứt cái này…” Tô Nhiễm như một đứa trẻ tủi thân, cô khiếp sợ, nước mắt chảy tràn khoé mi.

Vừa trông thấy nước mắt của cô, Lệ Minh Vũ lại mủi lòng, anh thở dài ôm chặt cô, “Em có biết lúc nãy anh lo lắng lắm không?”

“Ba…” Tô Nhiễm nghẹn ngào.

Mắt Lệ Minh Vũ vụt tia thất bại, gương mặt nghiêng của anh căng cứng…

“Tô Nhiễm, em nghe cho rõ đây. Anh là chồng của em! Là chồng của em!”

Tô Nhiễm mở to mắt nhìn anh, gương mặt cô ướt sũng nước mắt.

Cô như vậy buộc anh phải đầu hàng, không sao nghiêm khắc được.

Ban đêm, Tô Nhiễm chìm sâu vào giấc ngủ.

Dưới ánh sáng nhè nhẹ trong phòng, anh ngắm người phụ nữ nằm trong lòng mình chăm chú. Anh nhìn gương mặt trắng ngần điềm đạm, nhìn dáng ngủ ngon lành của cô, ánh mắt anh sáng người và nhẹ nhõm tựa hồ đã quyết định một việc quan trọng. Một lúc sau, anh rút cánh tay đang để Tô Nhiễm gối đầu ra, cầm điện thoại đi khỏi phòng ngủ.

Ánh đèn ngoài hành lang kéo bóng anh dài tít tắp.

Anh bấm gọi một dãy số xa lạ.

Chưa bao lâu sau, đối phương đã nghe máy.

Ở một nơi khác của trái đất, lúc này có lẽ là ban ngày.

“Chào bác sĩ Mark. Tôi muốn nhờ anh đến…”

Dù anh không nữ gọi điện cho Mark nhưng anh biết mình phải làm vậy mới tốt cho cô…

***

Nông trại rượu vang ở Pháp.

So với nhịp sống hối hả trong nước, nơi đây thanh bình và yên ả. Những công nhân vườn nho đang bận rộn làm việc.

Thời điểm này là mùa hoa nở rộ khoe sắc muôn nơi.

Ở một ao cá, Hạ Minh Hà đang nhàn nhã ngồi thả câu.

Mãi đến khi cần câu giật giật, Hạ Minh Hà mới kéo lên. Một con cá to béo đã mắc gọn lưỡi câu của ông ta.

Ông ta tươi cười, vừa bỏ cá vào thùng, một tràng vỗ tay vang lên từ phía sau ông ta. Hạ Minh Hà đảo mắt liền nhìn thấy Giả Ny.

Kể từ lúc Giả Ny bị Lệ Minh Vũ lật đổ khỏi chức bộ trưởng, ông ta cũng ở ẩn.

“Đúng là khách quý. Thật không ngờ bộ trưởng Giả cũng đến Pháp nghỉ ngơi.” Hạ Minh Hà mỉm cười, thu hồi cần câu.

“Hiếm khi có dịp được bộ trưởng Hạ gọi tôi như vậy.” Giả Ny ngồi xuống nhìn ông ta, “Tôi đến đây để tìm ông.”

“Tôi?” Hạ Minh Hà có vẻ kinh ngạc.

Giả Ny lướt mắt nhìn con cá nằm gọn trong thùng, ông ta cười, “Con cá này bị nhốt trong không gian tù túng, muốn phát huy cái gì cũng khó.”

Hạ Minh Hà đương nhiên hiểu ngụ ý của Giả Ny, ông ta nhếch mép, “Nghìn dặm xa xôi đến đây tìm tôi, chẳng lẽ chỉ muốn khuyên tôi phóng sinh con cá này? Ông nói đi. Dẫu sao chúng ta cũng là đồng liêu, có việc gì cứ thẳng thắn, đừng ngại ngùng.”

“Tôi thích tính cách thẳng thắn của bộ trưởng Hạ!” Giả Ny gật gù, ánh mắt nhìn mặt nước phía trước của ông ta dần biến hoá, “Tôi cũng chẳng giấu ông làm gì. Từ lúc bị Lệ Minh Vũ làm mất hết chức vị, tôi luôn thấy rất bất công, tôi không cam tâm mở mắt nhìn cậu ta dùng thủ đoạn leo cao.”

“Ông cần tôi giúp đỡ?” Hạ Minh Hà cười cười.

“Không, không phải ông giúp tôi mà là…” Khoé miệng Giả Ny lạnh như băng, nói rành rọt từng chữ, “Tôi giúp ông đánh đổ Lệ Minh Vũ!”

Hạ Minh Hà ngây ra vài giây. Đôi mắt ông ta thấp thoáng đắc ý nhưng vẫn cố tình ra vẻ hờ hững, “Lời này sâu xa thâm thuý quá nên tôi không hiểu.”

“Bộ trưởng Hạ, chắc ông cũng hiểu câu kẻ thù của đối thủ chính là bạn bè của mình?” Giả Ny lấy cần câu của Hạ Minh Hà, gắn mồi vào lưỡi câu, rồi phất xuống nước, ông ta nhếch miệng nói, “Đã như vậy tại sao chúng ta không cùng câu con cá lớn hơn?”

Hạ Minh Hà hồ nghi dõi mắt theo cần câu, bình tĩnh suy xét ý tứ của Giả Ny.

Từ sau khi Giả Ny mất chức bộ trưởng, Hạ Minh Hà nghe nói ông ta nghỉ ngơi an dưỡng, mấy năm qua rất hiếm tiếp xúc với đồng liêu. Nhưng không ngờ hôm nay Giả Ny lại đến Pháp, nắm rõ nơi ở của Hạ Minh Hà, có lẽ ông ta không thể xem thường mục đích đến đây của Giả Ny.

Song trong giới chính trị tôi lừa anh gạt từ xưa đến nay, Hạ Minh Hà không thể chắc chắn mục đích của Giả Ny là hoàn toàn bí mật, vì vậy ông ta cần xác định Giả Ny đứng chung một chiến tuyến với ông ta.

Hạ Minh Hà trầm ngâm giây lát rồi mỉm cười, giả vờ thờ ơ, “Câu cá lớn? Haha. Tôi nghĩ ông đã hiểu lầm. Câu cá chỉ là sở thích bình thường của tôi. Tôi nghĩ ông tìm người khác thì hay hơn.”

Chuyện đối phó với Lệ Minh Vũ nói nhỏ cũng không nhỏ, mà nói lớn cũng không lớn. Ông ta không muốn phức tạp hơn nữa.

Giả Ny thấy Hạ Minh Hà dè chừng, ông ta nhoẻn miệng cười, “Bộ trưởng Hạ còn e dè tôi. Tôi lặn lội đến đây, chẳng lẽ bộ trưởng Hạ vẫn chưa yên tâm?”

“Haha…” Hạ Minh Hà cười ôn hoà, giọng ông ta hết sức bình thản, “Nếu ông muốn ôn chuyện xưa, đương nhiên tôi rất sẵn lòng.”

“Bộ trưởng Hạ, tôi nghĩ ông cũng hiểu rõ trước đến giờ chúng ta không hề có mâu thuẫn.” Giả Ny nói.

“Đã thế thì tôi thấy chúng ta chẳng có gì bất mãn với nhau.” Hạ Minh Hà không hề tức giận, ông ta bật cười.

Giả Ny ngoái đầu nhìn ông ta, “Con người thường bất mãn nhau vì lợi ích. Chúng ta chỉ cần nhất trí mục tiêu, dẫu bất mãn nhau thì vẫn có thể hợp tác.” Ông ta từ tốn nói, “Người tinh mắt luôn biết ông và Lệ Minh Vũ ngầm đấu đá nhau. Vả lại tôi còn biết rõ một sự thật mà nhiều người không biết.”

“Việc gì?” Hạ Minh Hà nhìn ông ta cảnh giác.

Giả Ny bàng quan như không, khoé mắt ẩn hiện vẻ khoái chí…

“Cô ba nhà họ Hoà bất ngờ sẩy thai hình như liên quan đến con gái rượu của ông?”

Một câu nói khiến Hạ Minh Hà nghệt ra vài giây, sau đó ông ta nói, “Xem chừng ông rất hiểu tôi và mọi việc xoay quanh tôi.”

“Không hiểu thì làm sao biết bộ trưởng Hạ là đối tượng hợp tác tốt nhất của tôi.” Giả Ny nắm dây cần câu, nói nhàn nhạt, “Tuy làm này ông dẫn được con mình về nhưng hãy ngẫm nghĩ xem liệu Lệ Minh Vũ có bỏ qua? Ông khiến cậu ta mất mát quá lớn, sớm muộn gì cậu ta cũng đời lại món nợ này.”

Hạ Minh Hà cười nhạt, “Cậu ta có bãn lĩnh lớn vậy?”

Sắc mặt Giả Ny trầm xuống, ông ta nhìn Hạ Minh Hà bằng ánh mắt nghiêm túc, “Ông tưởng rằng lúc này gió êm sóng lặng là cậu ta sợ ông? Luận về thủ đoạn hay đồng liêu trong giới chính trị, có thể chúng ta và Lệ Minh Vũ ngang bằng nhau. Thế nhưng luận về tính nhẫn nại và chịu đựng, ông hay tôi đều không phải đối thủ của Lệ Minh Vũ. Điều dáng sợ nhất của con người chính là sự nhẫn nhịn. Bộ trưởng Hạ, tôi nghĩ ông cũng hiểu nguyên tắc, ‘người ở lại sau cùng mới là người chiến thắng’.”

“Ý ông là Lệ Minh Vũ đang bày mưu tính kế?” Hạ Minh Hà trầm tư. Ông ta luôn xem Lệ Minh Vũ là cái gai trong mắt, song ông ta cũng cho rằng gừng càng già càng cay, dù mưu tính hay bụng dạ Lệ Minh Vũ thâm sâu thì cuối cùng cũng thất bại dưới tuổi tác và kinh nghiệm sống của ông ta. Vì thế, ông ta không hề lo nghĩ đề phòng.

Nhưng vào lúc này ông ta lại do dự và dao động!

Đúng như lời Giả Ny, Lệ Minh Vũ là một con người thâm trầm và khó đoán.

Hạ Đồng lại làm hại Lệ Minh Vũ mất con nhưng mọi thứ lại diễn ra quá bình lặng, vậy chứng minh sự việc không hề đơn giản. Một người có thể kiềm chế cơn giận hừng hực thường rất đáng sợ.

“Vì vậy…” Giả Ny bắt gặp ông ta do dự liền cười, “Bộ trưởng Hạ, người trong giới chính trị có thể hợp tác cùng ông cũng chỉ có một mình tôi, bởi rằng Lệ Minh Vũ là đối thủ chung của cả tôi và ông.”

Hạ Minh Hà hiểu mối hận của ông ta. Ông ta bị Lệ Minh Vũ đẩy đổ mất chức và dựa theo cách nói chuyện vào lúc này chứng minh ông ta không thể nuốt trôi mối hận đó. Hạ Minh Hà nhếch miệng cười, “Đã vậy tôi cũng muốn biết ông tính thế nào.”

Ánh mắt Giả Ny tàn ác, “Đơn giản thôi. Chúng ta phải đá cậu ta ra khỏi chức bộ trưởng kinh tế.”

“Ồ? Xem ra ông vẫn luyến tiếc cái chức đó lắm.”

“Không ai thắng được quyền lực và chức vị. Nếu tôi tham gia tranh cử lần nữa cũng chẳng có gì quá đáng.” Giả Ny cười, “Tôi chỉ mong tập đoàn tài chính đứng sau bộ trưởng Hạ chiếu cố tôi một chút.”

Hạ Minh Hà cũng không phản bác, ông ta hỏi, “Vậy tôi muốn biết ông có thể cung cấp những gì.”

“Bộ trưởng Hạ, ông đừng nghĩ mình tranh đua bao năm qua với Lệ Minh Vũ thì hiểu cậu ta, chưa chắc ông hiểu cậu ta bằng tôi.” Giả Ny nói nghiêm túc, “Muốn đánh bại Lệ Minh Vũ, chúng ta phải tìm trúng điểm yếu của cậu ta, nếu không làm gì cũng vô ích.”

“Tôi rất muốn biết điểm yếu của cậu ta, có điều nó nằm ở đâu?” Hạ Minh Hà nói thẳng.

“Bốn năm trước, người ngoài đồn thổi xôn xao rất nhiều về cái chết của Hoà Tấn Bằng, thậm chí cảnh sát còn hoài nghi việc này do Lệ Minh Vũ gây ra.”

“Tôi biết việc này. Chính con gái tôi cũng thấy nghi ngờ nhưng tiếc là không có bằng chứng xác thực. Tôi suy đoán năm đó Lệ Minh Vũ nắm bằng chứng hối lộ của Hoà Tấn Bằng rồi bức ép ông ta nhảy lầu.”

“Đôi khi suy đoán cũng có thể thành hiện thực.” Giả Ny cười nói, “Chỉ cần chúng ta chứng minh cậu ta vì tiền tài danh vọng, muốn leo cao trong giới chính trị nên sẵn sàng hại chết Hoà Tấn Bằng để bày mưu chiếm đoạt lợi ích của thương hội và nhà họ Hoà. Đó là điểm yếu của cậu ta.” Giả Ny vừa nói xong thì cần câu mà ông ta đang cầm giật mạnh, mặt nước phẳng lặng gợn sóng, ông ta giơ cán câu, một con cá lớn liền bị kéo lên.

Hạ Minh Hà cười ngoác miệng, “Kỷ thuật câu cá của ông tài tình hơn tôi.”

“Có thể hứng thú của bộ trưởng Hạ khác tôi, nhưng tôi và ông có cùng sở thích câu cá. Vì vậy…” Giả Ny bắt cá bỏ vào thùng, ông ta ám chỉ, “Chúng ta chỉ cần nắm rõ tính cách của cá thì việc lớn sẽ thành công. Ông cứ nhìn con cá này xem, chẳng phải nó cắn câu nhanh hơn ban nãy ông câu sao?”

“Haha…” Hạ Minh Hà gật gù tán thành, “Xem ra lần nào chúng ta phải hợp tác thật rồi.”

Giả Ny cũng mỉm cười, không nói thêm lời nào.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.