Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 11



Bây giờ là tám chín giờ sáng, ánh mặt trời chiếu sáng cả phòng hội nghị. Giản Dao vẫn ngồi trong góc như thường lệ. Bạc Cận Ngôn mặc bộ ple đen thẳng tắp, bình thản đi lên bục phát biểu.

Phần lớn cảnh sát đều ở bên ngoài, đội hình cảnh chỉ còn lại mấy nhân vật cốt cán. Sau khi nghe xong báo cáo của Bạc Cận Ngôn, bọn họ sẽ triển khai cuộc lùng bắt càng chuẩn xác hơn.

Bạc Cận Ngôn nhìn xung quanh một lượt, từ tốn mở miệng:

“Hung thủ là “tội phạm có năng lực tổ chức” điển hình. Ngược lại với loại tội phạm này là “tội phạm không có năng lực tổ chức”. Loại thứ hai thường mắc chứng bệnh về phương diện tinh thần, hành vi hỗn loạn, không có kế hoạch. Còn hung thủ của chúng ta đầu óc tỉnh táo, lên kế hoạch một cách tỉ mỉ chu đáo, mục tiêu rõ ràng. Tuy nhiên, “tội phạm có năng lực tổ chức” và “tội phạm IQ cao” không cùng một khái niệm. Hung thủ của chúng ta chỉ là người bình thường.

Hắn biến thanh thiếu niên thành vật hy sinh của “cỗ máy giết người”, ảo tưởng có thể kiểm soát sự sống chết của người khác. Hiện tại, tôi vẫn chưa biết sự hoang tưởng của hắn được hình thành như thế nào, nhưng hắn sinh sống tại thành phố này, ảo tưởng của hắn rõ ràng xa rời hiện thực. Khi các anh tìm đến nhà hắn, có lẽ các anh sẽ thu được một lượng lớn sách vở, đĩa phim bạo lực.

Tâm lý biến thái không phải hình thành trong ngày một ngày hai. Hung thủ luôn có ảo tưởng nhưng không thể thực hiện, khiến hắn bị giày vò một thời gian dài. Vì vậy trong quá trình dụ dỗ nạn nhân, hắn có thể thể hiện tài năng ăn nói xuất sắc, nhưng trong thực tế cuộc sống, hắn ngược lại trầm mặc kiệm lời, gần như không có bạn bè, càng không có người yêu. Bởi vì hắn xa rời quần chúng, công việc không thuận lợi nên tâm lý của hắn càng trở nên u ám.

Tôi tin trước khi giết người, hắn đã từng “thí nghiệm” trên động vật. Đối tượng là chó mèo hoang, hoặc vật nuôi nhà hàng xóm. Có lẽ các anh sẽ tìm thấy manh mối và dấu vết ở gần nhà hắn.

Hung thủ bắt đầu gây án từ tháng một năm ngoái, nguyên nhân có lẽ bị một sự kích thích nào đó. Ví dụ công việc hoặc cuộc sống gặp trắc trở nghiêm trọng. Căn cứ vào trình độ gây án ổn định và liên tục trong một năm qua, tôi càng nghiêng về khả năng hung thủ gặp hạn trong cuộc sống hơn, ví dụ quan hệ với người nhà xấu đi, hoặc có người qua đời…nên mới thúc đẩy hắn giết người.

Trong quá trình lùng bắt, các anh hãy lưu ý, hung thủ tương đối thông minh nhanh nhạy. Xét về mặt ảo tưởng bạo lực của hắn, nhiều khả năng hắn có khả năng và ý thức phản trinh sát nhất định…”

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc.

Những người cảnh sát đều đi hết, phòng hội nghị trống không trong giây lát. Giản Dao thu dọn đồ, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Bây giờ chúng ta làm gì?”

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác, thần sắc anh lộ vẻ sảng khoái: “Nghỉ ngơi.”

Hai người vừa đi ra cổng cục cảnh sát liền nhìn thấy Giản Huyên đứng cách đó mấy mét. Cô nở nụ cười ngọt ngào: “Chị…Đại Thần!”

Giản Dao cười hỏi: “Em đến đây làm gì?”

Giản Huyên đáp: “Mấy ngày chị không về nhà, mẹ cử em đến xem tình hình.”

Trong lúc hai chị em nói chuyện, Bạc Cận Ngôn yên lặng đứng một bên. Qua khóe mắt, Giản Dao thấy sắc mặt anh không một chút biểu cảm. Hôm nay anh diện ple chỉnh tề, lại có gương mặt trắng trẻo tuấn tú, tuy không đeo khẩu trang nhưng đứng ngoài đường vẫn thu hút sự chú ý của người qua đường.

Giản Huyên cũng lén liếc anh vài cái, đồng thời nói với Giản Dao: “Chị ăn sáng chưa?”

Giản Dao đáp: “Chưa.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới lên tiếng: “Đi thôi!”

Giản Dao và Giản Huyên cùng ngoảnh đầu, thấy anh sải bước dài đi về một hướng, thân hình cao lớn giống một cái cây thẳng tắp.

“Anh hãy cùng đi ăn sáng với chúng tôi, có sủi cảo nhân cá đấy.”

Dãy hàng quán ăn sáng ở bến cảng đông đúc nhộn nhịp, khói bốc nghi ngút.

Ba người ngồi tại cái bàn trong góc. Nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, cô nhân viên phục vụ bình thường hay cất giọng lanh lảnh trở nên rất khách sáo: “Các anh chị…muốn gọi món gì?”

Đồ ăn sáng được đưa lên, Bạc Cận Ngôn cầm đũa ăn ngay. Động tác của anh vừa tao nhã vừa tập trung. Giản Dao và Giản Huyên trò chuyện rôm rả, trong khi anh không có hứng thú tán gẫu.

Đến khi Giản Dao định thần, bát sủi cảo trước mặt anh đã hết nhẵn. Đáy mắt anh ẩn hiện ý cười.

Giản Dao ngập ngừng: “Anh…còn muốn ăn thêm không?”

“Cám ơn em.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ăn xong bát thứ hai, anh thong thả cầm tờ giấy ăn lau miệng, uống chai nước khoáng Giản Dao đưa rồi tiếp tục ngồi thẳng người chờ đợi.

Giản Huyên lén lút bấm tin nhắn, đưa cho Giản Dao đọc: “Chị, bộ váy này có đẹp không?”

Giản Dao liếc qua, trên màn hình xuất hiện dòng chữ: Hóa ra Đại Thần là người ham ăn.

Sắc mặt Giản Dao vẫn thản nhiên như không, cô trả điện thoại cho em gái: “Từ trước đến nay em luôn có mắt nhìn.”

Giản Huyên cười híp mắt cầm điện thoại, cô ngẩng đầu hỏi Bạc Cận Ngôn: “Đại Thần, em có thể hỏi anh một vấn đề không?”

“Được.”

“Gần một năm trước, em tình cờ đi qua nhà anh. Em hình như nhìn thấy một người đàn ông gầy guộc, bộ dạng tương đối đáng sợ ở trong nhà anh. Người đó là ai vậy?”

Giản Dao cũng ngoảnh đầu quan sát Bạc Cận Ngôn.

Trên mặt anh vẫn không một chút biểu cảm: “Là tôi.”

Hai chị em ngẩn người.

Ăn sáng xong, Bạc Cận Ngôn tự đi về ngôi biệt thự. Hai chị em Giản Dao về nhà, Giản Dao lê tấm thân mệt mỏi đi tắm.

Tắm xong ra ngoài, cô bắt gặp Giản Huyên đang nằm thẳng cẳng trên giường của cô, thất thần dõi mắt lên trần nhà. Giản Dao nằm xuống cạnh em gái, cô nhắm mắt, thở dài một tiếng đầy dễ chịu.

Giản Huyên xoay người: “Chị…”

“Ừ.”

“Chị nói xem…” Giản Huyên cất giọng dè dặt: “Có phải Bạc Cận Ngôn hút thuốc phiện không?”

Giản Dao lập tức mở mắt nhìn em gái: “Sao em lại nghĩ như vậy? Có lẽ trước đây anh ấy bị ốm.”

Giản Huyên nói: “Bệnh nặng đến mức nào chứ? Tại chị chưa thấy bộ dạng trước đây của anh ta nên không biết. Tuy chỉ liếc qua nhưng em vẫn có ấn tượng anh ta gầy như bộ xương khô, chắc chắn sử dụng ma túy. Tất nhiên, em vẫn rất sùng bái Đại Thần nhưng bây giờ ngẫm nghĩ mới thấy, loại thiên tài như anh ta quá xa vời, quá khác người, cả ngày tiếp xúc với tội phạm giết người, luôn cô đơn lạnh lẽo một mình. Anh ta có diện mạo như playboy, bên trong mục nát thối rữa cũng không biết chừng…”

Giản Dao chau mày, Giản Huyên lại nói tiếp: “Chị, tốt nhất chị hãy giữ khoảng cách với anh ta, chị nên cẩn thận thì hơn.”

Giản Dao hơi ngây ra khi bắt gặp ánh mắt lo lắng và cảnh giác của em gái. Đầu óc cô vụt qua gương mặt tuấn tú và cao ngạo của Bạc Cận Ngôn, cùng đôi mắt quyết đoán đầy ý cười của anh.

Giản Huyên nói đúng, anh quả là cô độc và khác người. Hồi sáng hai chị em cô đứng ở cổng cục cảnh sát, những người cảnh sát đi qua nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, trong mắt họ có sự kính nể và hiếu kỳ, nhưng không một ai tiến lại gần anh. Bạc Cận Ngôn cũng chẳng để ý đến ai, thần sắc vô cùng lãnh đạm.

Đại Thần đến thành phố nhỏ, có lẽ mọi người đều cảm thấy, anh và bọn họ không cùng một thế giới.

Tuy nhiên, rõ ràng mọi người xung quanh, bao gồm cả Giản Huyên đều không hiểu rõ con người anh. Nếu họ cũng giống cô, được chứng kiến vẻ mặt tiều tụy của anh, chứng kiến anh mặc đồ ngủ đi chân đất, bên cạnh còn có một con rùa lớn…chắc họ sẽ không cảm thấy anh quá thần bí hoặc xa xôi như bây giờ.

Giản Dao không phủ nhận suy đoán của Giản Huyên,. Cô nhìn ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, đồng thời mở miệng: “Chị cảm thấy trong mối quan hệ với người khác, chúng ta đừng phức tạp hóa vấn đề mà hãy tin vào trực giác của mình.

Trong suốt cuộc đời, chúng ta gặp không biết bao nhiêu người, người như anh ấy cả vạn mới may ra có một. Tuy anh ấy hơi kỳ quặc nhưng chị có thể cảm nhận được, anh ấy là một người ở đâu cũng tỏa sáng, không phải vì ngoại hình mà là tư tưởng của anh ấy. Bây giờ chị có cơ hội cùng anh ấy cứu sống của người khác. Sự việc này chắc không xảy ra lần thứ hai trong cuộc đời chị. Chị cảm thấy rất tốt. Dù chỉ mấy ngày, nhưng nó rất có ý nghĩa đối với chị. Như vậy là đủ rồi.”

Giản Huyên nhìn gương mặt trầm tĩnh và ôn hòa của chị gái. Cô ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu.

Giản Dao ở nhà nghỉ ngơi một tối, sáng sớm ngày hôm sau, cô lại đi ngôi biệt thự.

Phía cảnh sát vẫn không có tin tức nên cô chẳng có việc gì để làm. Ngôi biệt thự vẫn tĩnh lặng như thường lệ, cũng không biết Bạc Cận Ngôn đã thức giấc hay chưa?

Giản Dao mở máy vi tính, làm nốt công việc dịch thuật còn lại.

Giản Dao đang chuyên tâm làm việc, đột nhiên có một bàn tay lớn thò ra, che màn hình laptop của cô.

Giản Dao chau mày, thấy Bạc Cận Ngôn đang đứng trước mặt cô. Anh mặc áo sơ mi và quần âu, đôi mắt dài hơi nhướng lên: “Bây giờ em phải làm một việc khác.”

Giản Dao giật mình: “Anh nói đi.”

Bạc Cận Ngôn: “Hết cá rồi.”

Giản Dao: “Vậy sao?”

Cô mở tủ lạnh kiểm tra, quả nhiên bên trong không còn hàng tồn.

Lúc Giản Dao mở hết các ngăn tủ lạnh, Bạc Cận Ngôn nhàn rỗi đứng bên bàn bếp uống sữa.

Giản Dao ngẫm nghĩ, mở miệng: “Hay là hôm nay tôi dạy anh câu cá? Tôi sẽ dạy anh từ kỹ xảo từ làm mồi câu đến móc mồi và kéo cần. Như vậy sau này anh có thể tự mình…”

“Không thể.” Bạc Cận Ngôn cắt ngang lời cô: “Tôi không thích câu cá, nên chẳng hơi đâu lãng phí thời gian vào việc này.”

Giản Dao: “…Hay là như vậy đi, trước khi quay về thành phố B, tôi sẽ ra bờ sông tìm ngư dân, nhờ người đó đưa cá tươi đến đây cho anh?”

Giản Dao nghĩ Bạc Cận Ngôn sẽ đồng ý. Nào ngờ anh cất giọng thản nhiên: “Không cần, em mau đi câu đi.”

Ánh nắng của mùa đông rất chan hòa, Giản Dao một mình ngồi bên bờ suối, giúp Bạc Cận Ngôn bổ sung kho dự trữ ngắn ngày.

Cô đoán, Bạc Cận Ngôn từ chối đề nghị để ngư dân mang cá đến nhà, có lẽ do anh không thích người lạ đặt chân vào ngôi biệt thự. Tuy nhiên cô cũng không lo lắng cho anh, vì mọi chuyện còn có Phó Tử Ngộ.

Giản Dao vốn thích câu cá nên cô rất hăng say. Câu đến buổi chiều, nhìn hai cái xô đầy cá, Giản Dao thu dọn dụng cụ câu cá, gọi điện thoại cho Bạc Cận Ngôn: “Anh hãy tự mình đến xách cá về.”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng ra bờ suối. Nhìn thấy đống cá, khóe miệng anh cong lên, ánh mắt thân thiện thêm mấy phần.

Ánh chiều tà bao phủ khắp không gian, hai người đi theo con đường nhỏ trong rừng cây về ngôi biệt thự. Hai tay Bạc Cận Ngôn xách hai xô cá, bước đi vẫn bình ổn mạnh mẽ. Từ đằng sau, thân hình anh càng lộ rõ đôi vai rộng, thắt lưng gọn gàng và đôi chân dài.

Tất nhiên, dáng người anh thuộc dạng hơi gầy.

Giản Dao mở miệng hỏi: “Trước đây tại sao anh gầy như vậy? Tôi hiếu kỳ nên mới hỏi anh, anh không muốn trả lời cũng không sao.”

“Tôi bị bệnh.” Giọng nói anh vẫn trầm thấp đầy từ tính, tựa hồ không một chút xao động.

“Ờ, bây giờ anh đã khỏi bệnh chưa?”

Bạc Cận Ngôn đáp rất nhanh: “Em hỏi câu thừa. Nếu không khỏi, bây giờ em chỉ nhìn thấy một thi thể mà thôi.”

Giản Dao giật mình, hóa ra anh bị bệnh rất nặng. Cô vô ý thức thở phào nhẹ nhõm, may mà anh đã bình phục.

Đi một đoạn, Giản Dao lại hỏi: “Tại sao con rùa của anh gọi là “Trầm Mặc?”

Lần này, Bạc Cận Ngôn không trả lời ngay. Đi vài bước anh mới lên tiếng: “Tôi không biết, không phải tôi đặt tên cho nó.”

Giản Dao ngẩn người: “Hả?” Cô không hỏi tiếp, lại nghe anh cất giọng lãnh đạm: “Là mẹ tôi đặt.”

Giản Dao hiểu ra vấn đề. Tuy nhiên, đây không phải đề tài nhẹ nhõm. Cô từng nghe nói, mẹ Bạc Cận Ngôn qua đời từ khi anh còn nhỏ. Thảo nào một người lập dị như anh lại nuôi một con rùa.

Giản Dao cũng là người mất cha từ nhỏ. Trầm mặc trong giây lát, cô không tiếp tục đề tài này, mà hỏi: “Anh thử đoán xem, bọn họ mất bao lâu mới có thể bắt được hung thủ?”

Giọng nói Bạc Cận Ngôn đầy ý cười, nhưng là ý cười ngạo mạn: “Tôi không biết. Nhưng nếu đến ngày mai họ vẫn không bắt được hung thủ, tôi chỉ có thể kết luận, tốc độ của bọn họ thật đáng buồn.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.