Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 16



Trong phòng ánh đèn dịu dàng, tĩnh lặng đến mức tựa hồ chỉ có một mình Giản Dao.

Bạc Cận Ngôn ngồi ở ghế sofa xem tài liệu, gương mặt nghiêng của anh vừa yên tĩnh vừa chuyên tâm. Giản Dao rót cho anh cốc trà. Cô vừa định rời đi, Bạc Cận Ngôn nhướng mắt liếc qua cốc trà, mở miệng nói: “Tôi không uống mấy thứ linh tinh, em hãy đổi thành nước trắng cho tôi.”

Giản Dao nhìn “thứ linh tinh” trong tay anh. Đó là một ấm trà hoa bồ đề lẫn cỏ huân y. Nước trà màu vàng tranh trong suốt, mùi thơm nhẹ nhàng, là của quý mà cô thích nhất.

Bạc Cận Ngôn đúng là không biết phân biệt hàng tốt xấu.

“Muốn uống thì anh tự mình đi rót.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới ngẩng đầu nhìn Giản Dao, nhưng cô đã đi qua chỗ nấu ăn.

Giản Dao nấu nướng một lúc, phát giác đằng sau không có động tĩnh. Cô liền quay đầu, bắt gặp Bạc Cận Ngôn đang cầm cốc trà, chăm chú nghiên cứu dưới ánh đèn. Cặp lông mày đen nhánh của anh hơi chau lại, thần sắc rất tập trung, không thua kém lúc anh cắt thi thể.

Giản Dao không nhịn được cười: “Tôi tìm thấy nơi bán loại trà này ở một ngõ cổ. Một cô gái mở quán chỉ chuyên bán loại trà này, nguyên liệu và khẩu vị ngon hơn các quán khác.”

Bạc Cận Ngôn đưa mắt nhìn cô, không lên tiếng.

Giản Dao tiếp tục nấu cơm. Một lúc sau, cô bê nồi canh gà đã nấu chín lên bàn uống trà. Cô phát hiện cốc trà bên cạnh Bạc Cận Ngôn trống không, còn anh vẫn đang xem tài liệu.

Giản Dao mỉm cười, vừa quay người liền nghe thấy tiếng gõ cộp cộp.

Cô ngoảnh đầu. Bạc Cận Ngôn giơ tay gõ nhẹ xuống mặt bàn bên cạnh cốc trà, thần sắc anh vẫn điềm nhiên như không.

Ý anh là…bảo cô rót thêm trà cho anh?

Giản Dao nhíu mày, cất giọng lanh lảnh: “Trà ngon không?”

Bạc Cận Ngôn nhướng mắt nhìn cô, khóe mắt anh ẩn hiện ý cười: “Không tồi, cám ơn em.”

Ngắm gương mặt tuấn tú của anh, Giản Dao nghĩ thầm, Phó Tử Ngộ nói đúng, quả thật cô có khuynh hướng thích bị ngược đãi. Bởi lời tán thưởng hiếm hoi của Bạc Cận Ngôn khiến cô có cảm giác “thụ sủng nhược kinh”. (“Thụ sủng nhược kinh”: nơm nớp lo sợ vì được yêu thương)

Giản Dao không so đo, lại rót đầy cốc trà cho Bạc Cận Ngôn. Cô thậm chí đặt ấm trà bên tay anh.

Bữa tối mà Giản Dao chuẩn bị vốn gồm các món thịt Đông Ba, ngó sen xào, rau xanh và canh gà. Nhưng lúc dọn cơm lên bàn, cô không bỏ thịt Đông Ba ra đĩa, để nguyên trong nồi. (Thịt Đông Ba là món ăn Chiết Giang, hầm nhừ thịt ba chỉ)

Nhớ đến tính khắt khe của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao để một bát cơm bên tay anh. Cô đã nghĩ trước tình huống, nếu anh nói “Tôi không ăn thứ khó nuốt này”, cô sẽ giải thích: “Thật ngại quá, anh đã hiểu nhầm rồi, bát cơm này là của tôi, tôi ăn hai bát.”

Tuy nhiên, Giản Dao đã lo lắng vô ích, Bạc Cận Ngôn rất tự nhiên cầm bát đũa ăn cơm.

Giản Dao ngồi phía đối diện anh, cả hai đều không lên tiếng.

Giản Dao thấy đôi đũa của Bạc Cận Ngôn dừng lại ở đĩa ngó sen. Anh gắp một miếng, từ tốn bỏ vào miệng. Sau đó anh ăn một miếng cơm, lại gắp rau xanh, dùng cái thìa vớt một miếng thịt gà bỏ vào bát…

“Dù em nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến cuối, những món ăn này cũng không trở nên ngon hơn.” Âm thanh trầm thấp đầy từ tính vang lên ở phía đối diện Giản Dao.

Giản Dao hơi xấu hổ. Bạc Cận Ngôn bình thản nhìn cô. Cô vừa định mở miệng, anh đã hỏi trước: “Đây là gạo gì vậy?”

Chiếc bát sứ nhỏ trên tay anh chứa vô số hạt gạo mềm mại đầy đặn.

“Gạo thơm của Thái Lan.” Giản Dao đáp.

Bạc Cận Ngôn chau mày, Giản Dao biết anh nghi hoặc điều gì, lập tức giải thích: “Ngon lắm đúng không? Tôi từng mua hơn hai mươi loại gạo thơm để so sánh, cuối cùng chọn loại này.”

Ăn cơm một lúc, Giản Dao phát hiện Bạc Cận Ngôn cao lớn chân dài, khó xoay xở trong cái ghế sofa nhỏ, mỗi lần gắp thức ăn đều phải nghiêng người về phía trước. Cô đặt bát đũa, lấy một cái gối tựa ở trên giường đưa cho anh: “Anh kê vào sau lưng sẽ dễ chịu hơn.”

Gối tựa này do cô đi dạo mấy trung tâm thương mại mới mua được cái hợp ý nhất. Cái gối có màu sắc nhã nhặn phóng khoáng, chất liệu mềm mại dễ chịu. Bạc Cận Ngôn cầm cái gối, nhẹ nhàng nắn bóp. Sau đó anh bỏ ra phía sau rồi tựa lưng vào.

***

Giản Dao đang rửa bát, điện thoại di động bỗng đổ chuông. Là Lý Huân Nhiên, người lâu ngày không liên lạc gọi tới. Giản Dao lau khô tay bắt điện thoại.

“Em đang làm gì thế?” Đầu kia truyền tới giọng nói lười nhác của anh: “Mãi mới nghe điện thoại.”

Giản Dao mỉm cười: “Rửa bát.”

Lý Huân Nhiên: “Bây giờ mới ăn tối? Em ăn cơm cùng ai?”

Giản Dao liếc qua Bạc Cận Ngôn đang ngồi thoải mái trên ghế sofa xem tivi: “Bạc Cận Ngôn.”

“Hả? Hơn chín giờ tối mới ăn cơm…Không phải hai người đang hẹn hò đấy chứ?”

“Anh nghĩ đi đâu thế?” Giản Dao cắt ngang lời anh: “Em từng ăn khuya với anh vào lúc mười hai giờ đêm thì sao? Anh tìm em có việc gì?”

Lý Huân Nhiên cười cười: “Vụ con số bằng máu đã có manh mối. Chuyên gia của tỉnh sử dụng kỹ thuật giám định mới, tìm thêm vài con số mới ở trong vết máu. Nếu có tiến triển, anh sẽ lập tức thông báo cho em và giáo sư Bạc.”

Cúp điện thoại, Giản Dao chuyển lời của Lý Huân Nhiên đến Bạc Cận Ngôn. Anh trầm tư trong giây lát rồi gật đầu.

Sau khi rửa bát xong xuôi, Giản Dao phát hiện Bạc Cận Ngôn đi đến bên giường ngủ của cô, quan sát đồ có trên giường, gồm tấm đệm cô mới mua và chăn tơ tằm trắng muốt rất bắt mắt.

Sau đó anh đi qua bàn sách ở bên cạnh. Trên bàn bày con rối tinh xảo, cái chặn giấy hình vuông màu đen, đều là thứ Giản Dao phải bỏ công sức mới tìm thấy.

Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn đứng giữa nhà, đảo mắt một vòng rồi dừng lại ở Giản Dao.

“Rốt cuộc em tốn mấy trăm tiếng đồng hồ để bài trí căn phòng rộng chưa tới bốn mươi mét vuông này?”

Giản Dao tự rót một cốc trà, uống một ngụm: “Hơn một tuần.” Cô rất thích quá trình trang trí nhà cửa. Biến “cái ổ” của mình thành một nơi dễ chịu, mất thời gian cũng không sao.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô chăm chú.

“Sao thế?” Giản Dao hỏi.

Anh đột nhiên gật đầu: “Lần trước em nói đúng.”

“Gì cơ?

“Đúng là tôi không hiểu phụ nữ.” Rõ ràng anh đang tán thành nhận định của cô, nhưng ánh mắt anh nghiêm nghị, thần thái kiêu ngạo: “Tôi nghĩ, cả cuộc đời này chắc tôi cũng không tài nào hiểu nổi, tại sao phụ nữ bỏ ra hơn một trăm tiếng đồng hồ vào việc vô vị này?”

Giản Dao: “…Đây là tôi có yêu cầu về chất lượng cuộc sống.”

Sau khi phê bình Giản Dao, Bạc Cận Ngôn ung dung quay về căn hộ của mình.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Giản Dao nghĩ, hôm nay Bạc Cận Ngôn ăn hết bát cơm, còn ăn ít nhất năm miếng thịt gà, rau xanh cũng bị anh chén hơn một nửa. Rất tốt, xem ra bữa cơm do cô nấu hợp khẩu vị của anh.

Giản Dao không ngờ, sáng sớm ngày hôm sau, Bạc Cận Ngôn lại một lần nữa xuất hiện trước cửa nhà cô.

Ánh ban mai của ngày đầu xuân tương đối ấm áp. Bạc Cận Ngôn đứng ở nơi ánh nắng chiếu vào, gương mặt anh càng trắng trẻo và thanh tú.

Giản Dao vẫn mặc bộ váy ngủ cotton dài tay, trông cô thêm phần yếu ớt và mộc mạc. Ánh mắt Bạc Cận Ngôn dừng lại ở người cô, anh nói: “Em còn gầy hơn sự tưởng tượng của tôi. Mau thay quần áo, chúng ta ra ngoài.”

“Ra ngoài làm gì?” Giản Dao hỏi.

“Mua đồ.”

Cho đến khi ngồi vào ghế lái phụ trong chiếc xe Jeep to đùng của Bạc Cận Ngôn, Giản Dao vẫn cảm thấy khó tin. Cô xem danh sách hàng hóa cần mua mà anh đưa: “Ý anh là…anh muốn mua một loạt đồ vật có ở nhà tôi? Trà hoa, gối tựa, chăn tơ tằm, cái chặn giấy, và cả gạo thơm…Chẳng phải tối qua anh nói không tài nào hiểu nổi hay sao?”

“Tôi xin đính chính một chút, là hai bộ. Nghe tôi kể lại, Phó Tử Ngộ cũng muốn có những thứ ở nhà em.” Bạc Cận Ngôn liếc Giản Dao một cái, nhẹ nhàng trả lời: “Lẽ nào em không cho rằng đây là một quyết định rất tuyệt? Em làm một loạt công việc vặt vãnh, rắc rối phức tạp lại đạt hiệu suất thấp. Nếu em để chúng tôi cùng hưởng thụ, thì có thể sản sinh hiệu quả và lợi ích gấp ba lần.”

Giản Dao: “Bạc Cận Ngôn, có ai nhờ vả người khác giúp đỡ như anh không?”

***

Phó Tử Ngộ nhanh chóng gọi điện thoại cho Giản Dao. Nhưng khác với Bạc Cận Ngôn, anh tán dương Giản Dao, đồng thời cho biết nhất định sẽ mời cô ăn một bữa cơm thịnh soạn để cảm ơn. Giản Dao nói khỏi cần mời cơm, biết thưởng thức con mắt nhìn của cô mới quan trọng.

Lúc cô nói chuyện với Phó Tử Ngộ, Bạc Cận Ngôn đang ngồi bên cạnh. Đợi Giản Dao cúp điện thoại, anh cất giọng từ tốn: “Tôi tán thưởng con mắt nhìn của em, nhưng xem thường hiệu suất của em. Hai phương diện không hề mâu thuẫn.”

***

Buổi chiều hôm đó, hai người đi vòng vòng khắp thành phố. Tuy nhiên, mỗi khi Bạc Cận Ngôn lái xe đến nơi, chỉ có Giản Dao xuống xe đi mua, còn anh ngồi trong ô tô đọc sách hay dùng laptop lên mạng.

“Nếu anh không tự mình đi chọn đồ, tại sao anh còn đưa tôi đi?”

Bạc Cận Ngôn đáp: “Em cho rằng tôi muốn đi? Hôm nay Phó Tử Ngộ bận họp cả ngày nên tôi mới phải đi.”

Giản Dao hiểu ra vấn đề. Vì bất đắc dĩ nên anh mới trở thành tài xế của cô.

Tuy nhiên, trải qua quá trình mua sắm, Giản Dao mới biết Bạc Cận Ngôn không hề bận tâm đến tiền bạc. Anh đưa tấm thẻ cho cô, để mặc cô đi mua. Khi cô đưa hóa đơn cho anh, anh đang bận đọc sách, trả lời mà không ngẩng đầu: “Đưa cho tôi làm gì? Thu thập mười hóa đơn có thể đổi lấy một con cá?”

Giản Dao chỉ còn cách giữ hóa đơn, định khi nào về sẽ đưa cho Phó Tử Ngộ. Cô cũng phát hiện, Bạc Cận Ngôn không đến nỗi khắt khe như cô tưởng. Tính khắt khe của anh chỉ nhằm vào thứ anh để tâm, như vụ án, thi thể, cá…Ở phương diện khác, tuy vẫn có thái độ kiêu ngạo bẩm sinh, nhưng anh không bỏ tinh lực chú ý. Ví dụ khi cô chọn gối tựa và đồ đạc, gọi điện cho anh, hỏi anh thích màu sắc kiểu dáng như thế nào. Anh đều trả lời: “Giống em, đừng hỏi tôi nữa.”

Cuối buổi mua sắm, Giản Dao và Bạc Cận Ngôn tới một trung tâm thương mại mua đệm. Lần này, Bạc Cận Ngôn đi theo Giản Dao vào trong, bởi vì giấc ngủ rất quan trọng đối với anh.

Trong khu thương mại, đèn điện sáng choang, nền nhà bóng loáng, cả khu vực đồ gia dụng bài trí ấm áp trang nhã. Nhân viên bán hàng dẫn Giản Dao và Bạc Cận Ngôn đến chỗ bán đệm, mỉm cười giới thiệu: “Loại đệm này bán rất chạy, tiểu thư biết xem hàng thật đấy. Tiểu thư có thể nằm thử lên trên đó.”

Giản Dao liền nằm lên giường. Thấy Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh, cô nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu với anh: “…Đệm rất chắc chắn, không có mùi lạ, anh dùng kiểu gì cũng không bị hỏng…”

Bạc Cận Ngôn: “Lăn đi lộn lại cũng không hỏng?”

Giản Dao ở trên giường lập tức liếc anh một cái. Cô nhân viên nở nụ cười mờ ám, trả lời bằng một giọng chắc nịch: “Tiên sinh yên tâm, lăn đi lộn lại cũng không thành vấn đề.”

Cô nhân viên bán hàng đi chỗ khác, Bạc Cận Ngôn đi đến bên giường, liếc Giản Dao rồi nằm xuống cạnh cô.

Cảm giác tấm đệm hơi lún xuống, Giản Dao ngoảnh đầu nhìn anh: “Lẽ nào anh lăn đi lăn lại trên giường?”

Bạc Cận Ngôn cất giọng thản nhiên: “Tất nhiên không, chỉ có “Trầm Mặc” lăn lộn trên giường của tôi. Tuy nhiên, nếu yêu cầu này cũng không đạt được, còn có thể gọi là chất lượng tốt hay không?”

Đi đi lại lại cả ngày, hai chân Giản Dao mỏi nhừ, cô nằm trên giường bất động. Bạc Cận Ngôn nằm bên cạnh không biết đang nghĩ ngợi điều gì, cũng không nhúc nhích.

Nghỉ ngơi một lúc, Giản Dao định ngồi dậy, nhưng cô đột nhiên có cảm giác tấm đệm rung lên. Bạc Cận Ngôn đã chống một tay xuống giường ngay sát đầu Giản Dao ngồi dậy, sau đó anh cúi xuống nhìn cô.

Cử chỉ bất thình lình của anh khiến tim Giản Dao đập loạn một nhịp.

Anh vẫn chưa ngồi hẳn dậy, thân hình nghiêng về một bên, ở ngay trên người cô. Ánh đèn trần màu trắng chiếu vào gương mặt anh, khiến đôi mắt anh sáng lấp lánh. Đuôi mắt anh ẩn hiện ý cười xán lạn, khóe miệng mỏng dưới sống mũi cao nhếch lên: “Giản Dao…hãy dọn xuống sống cùng tôi.”

Giản Dao, hãy dọn xuống sống cùng tôi.

Giọng nói trầm ấm đầy từ tính như dòng nước chảy bên tai Giản Dao. Giản Dao chưa bao giờ ở tư thế gần gũi đàn ông như bây giờ. Mỗi tế bào trên người cô tựa hồ có thể cảm nhận được mùi hương từ thân thể anh, sau đó nhẹ nhàng se lại.

Đầu óc cô bỗng dưng bật ra một ý nghĩ. Hình như kể từ khi quen biết Bạc Cận Ngôn đến giờ, cô chưa bao giờ ngắm kỹ dung mạo của anh ở cự ly gần như lúc này.

Dung mạo anh tuấn, kiêu ngạo nhưng cũng trong suốt như hồ nước.

Thấy cô trầm mặc, Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Điều này rất dễ lý giải, nếu chúng ta sống chung, hiệu suất sẽ càng cao hơn. Những chuyện tôi không có hứng thú, vừa vặn là sở thích và sở trường của em. Hơn nữa, hiệu suất công việc của tôi cũng có thể tăng lên…”

“Khụ…tiên sinh, tiểu thư, anh chị có hài lòng về tấm đệm này không?” Tiếng cô nhân viên bán hàng đột ngột vang lên, ngữ điệu ẩn hiện ý cười. Chắc cô không chịu nổi tư thế mờ ám của hai người.

Bạc Cận Ngôn nói với cô nhân viên mà không quay đầu: “Xin cô tạm thời đừng lên tiếng.” Anh tiếp tục nhìn Giản Dao chăm chú: “Nói gián tiếp, em sẽ tạo ra giá trị lớn hơn…”

Giản Dao không cần nghĩ ngợi cũng biết là nguyên nhân này. Cô đẩy người anh, nhảy xuống giường: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú.”

Giản Dao nhanh chóng cùng cô nhân viên đi thanh toán tiền, hẹn thời gian đưa tấm đệm đến nhà. Khi cô quay đầu, Bạc Cận Ngôn đứng cách cô vài bước, nhìn cô bằng ánh mắt suy tư.

Có gì đáng để anh suy tư?

“Đi thôi.” Giản Dao đi nhanh vào thang máy, mặt cô vẫn chưa hết nóng ran.

Bạc Cận Ngôn sải bước dài đi theo Giản Dao, đứng bên cạnh cô.

“Tại sao em không có hứng thú?” Anh cúi đầu nhìn cô.

Giản Dao không trả lời. Thang máy dừng lại ở tầng dưới. Tầng này là khu vực ăn uống, một đám người ùn ùn kéo vào, khiến thang máy trở nên chật hẹp trong giây lát. Những người vừa vào đều là thanh niên, không thấy tiếng chuông báo động, bọn họ tiếp tục chen chúc vào bên trong. Bạc Cận Ngôn chau mày, lùi lại phía sau một bước, đứng sát vào bức tường kính của thang máy. Giản Dao bị đám đông đẩy vào bên trong. Cuối cùng có một bà bầu đi vào, mọi người đều lùi lại phía sau, Giản Dao bị đẩy ép sát vào người Bạc Cận Ngôn.

Thang máy tiếp tục chạy xuống dưới, ánh đèn điện bên ngoài bức tường kính như dòng nước vụt qua. Giản Dao có thể cảm nhận thấy hai cánh tay Bạc Cận Ngôn buông thõng bên người cô, mu bàn tay cô thỉnh thoảng có sự ma sát nhẹ nhàng, không rõ là quần dài hay tay Bạc Cận Ngôn. Gương mặt cô dán vào lồng ngực anh, cô có thể ngửi thấy mùi hương thanh lạnh nhàn nhạt từ thân thể của anh.

Giản Dao muốn tránh ra xa nhưng đáng tiếc chẳng còn một chút không gian nào cả. Cô chỉ có thể nép vào người Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn Giản Dao: “Em vẫn chưa trả lời, tại sao em không có hứng thú sống cùng tôi?”

Giản Dao đờ người. Không rõ có phải do tác dụng tâm lý, cô cảm thấy thang máy đột nhiên trở nên yên tĩnh vô cùng. Giọng Bạc Cận Ngôn trầm ấm rõ ràng, chắc chắn lọt vào tai mười mấy người trong thang máy.

Ở đâu anh cũng coi như chốn không người.

May mà trong thang máy đều là thanh niên, mọi người nhất thời im lặng. Giản Dao đứng nép vào lòng Bạc Cận Ngôn nên không nhìn thấy vẻ mặt của những người khác. Cô thì thầm: “Anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày, tôi cũng thích yên tĩnh một mình. Tôi sẽ không dọn xuống dưới, sau này anh đừng nhắc đến nữa.”

Bạc Cận Ngôn im lặng.

Giản Dao thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ mấy giây sau, anh cất giọng thong thả trên đầu cô: “Em vừa có một quyết định sai lầm.”

Giản Dao ngẩn người. Cuối cùng, bên cạnh có cô gái trẻ phì cười thành tiếng.

Nếu đổi thành người đàn ông khác, người xung quanh chắc chắn cho rằng, Bạc Cận Ngôn bám riết, đòi sống chung với bạn gái. Nhưng Giản Dao biết, Bạc Cận Ngôn thật sự cảm thấy, việc cô không sống cùng anh là một quyết định “hiệu suất thấp và sai lầm”.

Tuy nghĩ vậy nhưng buổi tối về nhà đi tắm, đầu óc Giản Dao vẫn tự động hiện ra gương mặt tuấn tú và dịu dàng của Bạc Cận Ngôn ở ngay trên đỉnh đầu cô. Điều này khiến Giản Dao rơi vào tâm trạng kỳ lạ, tựa hồ ruột gan vô duyên vô cớ nóng như lửa đốt.

Lúc nằm lên giường, trong lòng cô vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Giản Dao vừa mơ mơ màng màng thiếp đi, điện thoại di động đột nhiên đổ chuông. Là Lý Huân Nhiên gọi tới.

Việc Lý Huân Nhiên gọi điện vào giờ này khiến Giản Dao bỗng dưng căng thẳng. Cô bắt máy: “Chuyện gì vậy?”

Lý Huân Nhiên hình như đang ăn tối, giọng nói của anh lụng bụng không rõ ràng: “Vừa có kết quả là anh báo cho em ngay, chuyên gia đã giải được con số viết bằng máu. Tuy nhiên giải cũng bằng không.”

“Ý anh là gì?”

“Anh gửi email cho em và giáo sư Bạc. Em hãy mở ra xem rồi chúng ta nói sau.”

Nửa đêm thời tiết se lạnh, Giản Dao mặc áo khoác, mở máy tính.

Email của Lý Huân Nhiên rất ngắn gọn. Việc bổ sung thêm con số mới khiến đống chữ số trước đó trở thành dãy số hoàn chỉnh:

“145, 297, 289, 121

162, 17, 324, 1

250, 0, 484, 0

365, 88, 729, 16

421, 27, 841, 1

586, 29, 1156, 1

425, 136, 729, 16”

“Chuyên gia phải dùng mấy tiếng đồng hồ để giải mã tổ hợp số này, nói ra rất đơn giản. Bên trong che giấu một loạt con số. Ở cột đầu tiên là tổng hai bình phương của hai số liền nhau trong tổ hợp số được ám chỉ, cột thứ hai là hiệu hai bình phương, cột thứ ba là bình phương của tổng hai số, hàng thứ tư là bình phương của hiệu hai số. (Xem chú thích 1) Tôn Dũng chơi trò đoán số với chúng ta…” Lý Huân Nhiên giải thích.

Giản Dao nhìn xuống bên dưới. Đây là con số nhận được sau khi giải mã: 8, 9, 9, 13, 14, 15, 19.

“Tổ hợp con số này có thể mang bất cứ ý nghĩa nào. Như trong phim ảnh thì đây có thể là số trang của một quyển sách, thành ngữ thời xa xưa, hay tọa độ gì đó…” Lý Huân Nhiên nói: “Ai biết được tên Tôn Dũng hoang tưởng điều gì. Các chuyên gia cho biết hy vọng không lớn, công việc của bọn họ về cơ bản đã kết thúc.”

Sau khi cúp điện thoại, Giản Dao lại một lần nữa xem xét dãy số. Lý Huân Nhiên nói đúng, tuy dãy số này dường như ẩn chứa bí mật nào đó, nhưng chỉ là “rổ tre đựng nước” mà thôi. Hơn nữa bất kể Tôn Dũng ám chỉ điều gì, vụ án này cũng đã kết thúc.

Giản Dao quay về giường nằm. Dõi mắt ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, bộ não cô vẫn không thể đè nén suy nghĩ, rốt cuộc dãy số này có ý nghĩa gì.

Cô cầm điện thoại, bấm những con số đó. Số điện thoại bàn là tám chữ số, thừa ra ba chữ số. Máy mẹ chuyển máy con? Giản Dao bấm nút gọi, số điện thoại không tồn tại.

Kết quả này không nằm ngoài dự đoán.

Mật mã Morse (3)? Cô không hiểu. Tọa độ kinh vĩ? Quy cách không đúng.

Chữ cái tiếng Anh thì sao? Từ A đến Z, tương ứng từ 1 đến 26. Giản Dao lấy bút và giấy trên đầu giường, đối chiếu thành chữ cái tiếng Anh. Mặc dù làm vậy nhưng trong lòng cô biết rõ, mật mã đâu có đơn giản đến mức cô cũng có thể phá giải.

Chữ cái tương ứng là: H, I, I, M, N, O, S. Không có bất cứ ý nghĩ gì.

Nếu đổi thứ tự chữ cái thì sao?

HI, MIN, SO?

HON, SM, IT?

Thôi thì để ngày mai đưa cho Bạc Cận Ngôn xem xét. Giản Dao buông bút, nhắm mắt đi ngủ.

Nhưng đầu óc cô lại hiện lên gương mặt tuấn tú và lãnh đạm của Bạc Cận Ngôn, cùng ý cười nhàn nhạt, thể hiện sự chế giễu, cao ngạo hoặc vui vẻ…

Giản Dao đột ngột mở mắt. Ánh mắt cô dừng lại ở hàng chữ cái, sống lưng cô bỗng dưng lạnh toát.

Bạc Cận Ngôn, Bạc Cận Ngôn.

Những chữ cái này còn có thể tổ hợp thành câu có ý nghĩa: Hi, Simon.

Hết chương 16

Chú thích (1):

Cột 1: Tổng hai bình phương, tức a2 + b2

Cột 2: Hiệu hai bình phương, tức a2 – b2

Cột 3: Bình phương một tổng, tức (a + b)2

Cột 4: Bình phương một hiệu, tức (a – b)2

Loạt con số cần tìm phải thỏa mãn cả bốn điều kiện nêu trên. Từ đó ta có:

Cột 1 145 162 250 365 421 586 425

= a2 + b2 = 82 + 92 92 + 92 92 + 132 132 + 142 142 + 152 152 + 192 192 + 82

Cột 2 297 17 0 88 27 29 136

= a2 – b2 = 192 – 82 |82 – 92| 92 – 92 |92 – 132| |132 – 142| |142 – 152| |152 – 192|

Cột 3 289 324 484 729 841 1156 729

= (a + b)2 = (8 + 9)2 (9 + 9)2 (9 + 13)2 (13 + 14)2 (14 + 15)2 (15+ 19)2 (19 + 8)2

Cột 4 121 1 0 16 1 1 16

= (a – b)2 = (19 – 8)2 |(8 – 9)2| (9 – 9)2 |(9 – 13)2| |(13 – 14)2| |(14 – 15)2| |(15 – 19)2|

Tổng hợp kết quả từ bảng giải thích ở trên giúp ta thu được 7 con số thỏa mãn điều kiện mà kẻ giết người muốn ám chỉ, đó là:

8, 9, 9, 13, 14, 15, 19

Đối chiếu với số thứ tự trong bảng chữ cái tiếng Anh, ta thu được 7 chữ cái:

H, I, I, M, N, O, S

Đảo vị trí 7 chữ cái này, ta tìm được đáp án cuối cùng mà kẻ giết người muốn gửi tới Bạc Cận Ngôn:

“HI, SIMON!”

(3) Mã Morse hay mã Moóc-xơ là một loại mã hóa ký tự dùng để truyền các thông tin điện báo. Mã Morse dùng một chuỗi đã được chuẩn hóa gồm các phần tử dài và ngắn để biểu diễn các chữ cái, chữ số, dấu chấm, và các kí tự đặc biệt của một thông điệp. Mã Morse được phát minh vào năm 1835 bởi Samuel Morse nhằm giúp cho ngành viễn thông và được xem như là bước cơ bản cho ngànhthông tin số. Từ ngày 1 tháng 2 năm 1999, tín hiệu Morse đã bị loại bỏ trong ngành thông tin hàng hải để thay vào đó là một hệ thống vệ tinh


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.