Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 19



“Giản Dao, năm phút nữa tới phòng hội nghị lớn họp.”

“Vâng ạ, cám ơn anh.” Giản Dao mỉm cười với Bùi Trạch. Hai phút sau, cô đứng dậy đi nhà vệ sinh.

Trong chiếc gương treo tường xuất hiện một cô gái có mái tóc dài đen nhánh, gương mặt không trang điểm trắng trẻo và đôi mắt đen trong veo. Giản Dao chỉnh lại váy công sở, áo sơ mi, đảm bảo không bị nhàu. Cô vuốt mái tóc, bôi thêm son dưỡng môi. Cuối cùng, Giản Dao đứng thẳng người, hít một hơi sâu, nhìn vào gương, miệng nở nụ cười nghề nghiệp tự tin, thân thiện và mang một chút kiêu ngạo kiểu “Bạc Cận Ngôn”.

Rất tốt, rất hoàn hảo, bộ dạng của cô lúc này phóng khoáng nhưng cũng đoan trang.

Giản Dao thong thả rời khỏi nhà vệ sinh, đi về phòng hội nghị có ánh đèn rực rỡ.

Phòng hội nghị mang sắc thái trầm ổn nghiêm túc. Bên chiếc bàn hội nghị màu đen cỡ lớn đã có mấy đồng nghiệp ngồi chờ sẵn. Ngoài Bùi Trạch và Thẩm Đan Vi còn có ba người đàn ông khác.

Giản Dao đi vào, tìm vị trí cuối bàn ngồi xuống. Những người khác đều ngẩng đầu nhìn cô.

“Chào các anh các chị, tôi là Giản Dao, trợ lý bộ phận vừa được điều đến đây.” Giản Dao mỉm cười chào mọi người.

Người đàn ông ngồi bên cạnh Giản Dao đứng dậy bắt tay cô: “Chào cô, tôi tên là Châu Tần.” Anh ta khoảng ba tư ba lăm tuổi, thân hình cao lớn, diện mạo bình thường, nhưng có đôi mắt sáng và sắc bén, nụ cười rất thân thiện đầy sức truyền cảm.

Hai người đàn ông còn lại cũng đứng dậy. Một người tên Tiền Dục Văn, ngoài ba mươi tuổi, chiều cao trung bình, thân hình hơi gầy, nước da ngăm đen. Anh ta không cười nói, chỉ bắt tay Giản Dao, gương mặt vô cảm. Người kia tên Mạch Thần, là người trẻ nhất, có vẻ tầm tuổi Giản Dao. Anh ta cao gầy, nước da trắng trẻo, diện mạo sáng sủa. Mạch Thần cười cười với Giản Dao: “Hoan nghênh bạn.”

Sau màn chào hỏi, Bùi Trạch đi đến bên cạnh Giản Dao, đặt tay lên thành ghế sau lưng cô, cười nói: “Lão Châu và Lão Tiền đều là giám đốc tiêu thụ cao cấp, là bậc tiền bối của chúng ta. Tiểu Mạch là trợ lý nghiệp vụ, giống chức vụ của em ở bộ phận linh kiện ô tô. Bình thường, em và cậu ta sẽ phối hợp trong nhiều công việc, hai người có thể giao lưu trao đổi với nhau.”

Giản Dao lại cám ơn anh ta. Bùi Trạch bông đùa: “Phục vụ người đẹp là vinh hạnh của tôi.” Nói xong, anh ta quay người đi về chỗ ngồi ở phía đối diện. Đám đàn ông đều cười cười. Giản Dao để ý thấy Thẩm Đan Vi là người duy nhất không có phản ứng, chị ta lãnh đạm xem laptop của mình.

Mọi người đều ngồi vào vị trí, yên lặng chờ đợi.

Giản Dao nhủ thầm. Cô đã được gặp năm đồng nghiệp cùng phòng, gồm Lão Châu, Lão Tiền, Bùi Trạch, Thẩm Đan Vi và Tiểu Mạc. Bây giờ cô chỉ chưa gặp giám đốc bộ phận Lâm Vũ Huyên và vị tổng giám sát thần bí.

Phòng 3 khách hàng lớn nam giới chiếm số đông, Giản Dao có cảm giác ban đầu không tồi.

Lúc này, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đi vào, đó chính là giám đốc Lâm Vũ Huyên. Chị ta thuộc loại phụ nữ công sở giỏi giang, quần áo cắt may tinh xảo, trang điểm theo phong cách lạnh. Chị ta đảo mắt một vòng, dừng lại ở Giản Dao: “Giản Dao?” (Giám đốc bộ phận tương đương chức trưởng phòng của .)

Giản Dao lập tức đứng dậy: “Chào chị, giám đốc Lâm.”

Lâm Vũ Huyên mỉm cười, cất giọng khách sáo và xa cách: “Hoan nghênh cô.” Sau đó, chị ta đưa mắt đi chỗ khác, không còn để ý đến cô.

Bùi Trạch cười hỏi: “Giám đốc, tổng giám sát đâu rồi?”

Lâm Vũ Huyên trả lời lãnh đạm: “Chủ tịch vừa giữ cậu ấy nói chuyện vài câu. Cậu ấy sẽ đến ngay bây giờ.” Chị ta đưa mắt ra ngoài hành lang: “Đến rồi.” . Nói xong, Lâm Vũ Huyên đi ra ngoài nghênh đón.

Giản Dao và những người khác đều đứng dậy.

Thông qua cửa sổ kính ở phòng hội nghị, Giản Dao lờ mờ nhìn thấy một thân hình cao lớn dưới ánh đèn sáng trắng, từ tốn tiến lại gần.

Khi người đàn ông bước vào cửa phòng, tất cả mọi người vỗ tay theo Bùi Trạch. Tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt.

Sau đó, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông cao gầy cùng giám đốc Lâm đi vào phòng.

Tất cả mọi người đều mỉm cười với người đàn ông đó, trong khi nụ cười trên môi Giản Dao cứng đờ.

Vị tổng giám sát mới đúng là có khí chất xuất chúng. Anh mặc ple chỉnh tề, ánh mắt lạnh nhạt, hoàn toàn phù hợp với hình tượng “cường thế phúc hắc cao quý” mà đồng nghiệp mô tả trước đó.

Nhưng ai có thể nói cho cô biết, tại sao Bạc Cận Ngôn lại xuất hiện ở nơi này?

Giám đốc Lâm giới thiệu: “Đây là tổng giám sát Bạc Cận Ngôn. Chúng ta rất vinh dự có dịp làm việc với tổng giám sát. Từ nay về sau, dưới sự lãnh đạo của tổng giám sát, phòng 3 khách hàng lớn chúng ta sẽ càng hoàn thành công việc một cách xuất sắc hơn.”

Mọi người lại vỗ tay. Đến người đẹp mặt lạnh Thẩm Đan Vi cũng để lộ ý cười với Bạc Cận Ngôn. Giản Dao nhìn chằm chằm Bạc Cận Ngôn, chỉ thấy anh đứng thẳng người ở đó, ánh mắt lãnh đạm quét một lượt, lướt qua Giản Dao như không nhận ra cô.

Rõ ràng sáng hôm nay, Bạc Cận Ngôn còn uống sữa đầu nành do tự tay cô nấu và đưa xuống tận nhà. Lúc cô rời khỏi nhà anh đi làm, anh vẫn ngồi ở ghế sofa đọc sách, không hề có dấu hiệu bất thường.

Giám đốc Lâm mời Bạc Cận Ngôn ngồi vào vị trí chủ tọa ở đầu bàn tròn. Sau đó là tiết mục các nhân viên tự giới thiệu ngắn gọn với tổng giám sát.

Mọi người lần lượt tự giới thiệu về bản thân, Bạc Cận Ngôn vẫn giữ vẻ mặt vô cùng thờ ơ, do đó bầu không khí trong phòng hội nghị trở nên nặng nề và nghiêm túc. Giản Dao là người giới thiệu cuối cùng. Lúc phát biểu, cô danh chính ngôn thuận đối mắt anh, phát hiện trong đáy mắt lạnh lùng của anh ẩn hiện ý cười “kiểu Bạc Cận Ngôn” mà cô quen thuộc.

Giới thiệu xong xuôi, Giản Dao lặng lẽ ngồi xuống.

Giám đốc Lâm lên tiếng: “Theo ý của chủ tịch, Bạc tổng đến phòng của chúng ta với nhiệm vụ chủ yếu là kiểm soát phương hướng và sách lược kinh doanh. Bạc tổng sẽ không can thiệp vào công việc thường ngày của mọi người. Từ nay về sau, mọi người vẫn trực tiếp báo cáo công việc cho tôi, tôi sẽ báo lại với Bạc tổng.”

Mọi người gật đầu. Giản Dao càng nghi hoặc. Bạc Cận Ngôn kiểm soát phương hướng của phòng? Nhưng đây có phải đơn vị bộ đội đâu?

Giám đốc Lâm quay sang Bạc Cận Ngôn: “Bạc tổng hãy phát biểu vài câu với mọi người.”

“Được.” Bạc Cận Ngôn gật đầu, nhưng anh không mở miệng ngay mà từ tốn đảo mắt một vòng, ánh mắt rất lạnh lẽo. Mọi người đều im lặng, căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng cây kim rơi xuống đất.

Khóe mắt Bạc Cận Ngôn đột nhiên xuất hiện ý cười, anh cất giọng trầm thấp: “Chúng ta hãy nói rõ vấn đề trước. Tôi chỉ đến đây nhậm chức trong thời gian ngắn nên các anh chị không cần lấy lòng tôi. Tôi cũng không có tinh lực ứng phó các anh chị. Tôi làm việc theo thói quen riêng, các anh chị phải đáp ứng yêu cầu của tôi, nhưng không thể đặt ra yêu cầu với tôi. Mọi người chung sống hòa bình. Lúc rời khỏi nơi này, tôi sẽ đánh giá mỗi người đều là loại A.”

Phòng hội nghị càng yên tĩnh hơn.

Giản Dao mù mờ, rốt cuộc Bạc Cận Ngôn đến đây làm gì?

Những người có mặt ở nơi này đều là tinh anh trong giới bán hàng. Bọn họ không ngờ gặp phải phương thức xã giao nguyên thủy và thô lỗ như vậy ở chốn công sở. Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, ai nấy đồng loạt vỗ tay độp độp.

Giám đốc Lâm dường như cũng bất ngờ, nhưng chị ta nhanh chóng xoa dịu, cất giọng trầm ổn: “Bạc tổng, vẫn chưa tuyển được thư ký của cậu. Giản Dao là trợ lý bộ phận mới được điều đến. Thời gian này, để cô ấy tạm thời làm thư ký của cậu trước.”

Bạc Cận Ngôn trả lời lãnh đạm: “Tùy mọi người.”

Giám đốc Lâm lại quay sang Giản Dao: “Sau này Bạc tổng là lãnh đạo trực tiếp của cô. Cô tạm thời không cần phụ trách những công việc khác.”

“Vâng ạ.” Giản Dao đã khôi phục nụ cười hoàn hảo. Cô gật đầu với giám đốc Lâm, lại đối mắt Bạc Cận Ngôn. Liệu anh có nhìn thấy sát khí trong mắt cô?

Cuộc họp hết thúc, mọi người quay về nơi làm việc. Văn phòng của tổng giám sát nằm ở một bên khu văn phòng làm việc. Giản Dao vừa ngồi xuống, liền thấy Bạc Cận Ngôn đi xuyên qua khu vực của nhân viên, tiến lại gần cô.

Mọi người ở xung quanh nhìn anh bằng ánh mắt như có như không, Giản Dao ngồi yên bất động.

Bạc Cận Ngôn đi đến bên Giản Dao, gõ tay xuống mặt bàn: “Em vào đây.” Sau đó, anh đi vào phòng làm việc rộng lớn của mình.

Giản Dao cầm laptop và bút, đi theo Bạc Cận Ngôn vào phòng, vẻ mặt cô rất nghiêm túc và thận trọng. Do dự vài giây, cô giơ tay đóng cửa phòng.

Sau khi Giản Dao đi vào, đám người ở bên ngoài đang dõi mắt về bên này vẫn yên lặng như cũ, nhưng bầu không khí thoải mái hẳn.

Bùi Trạch xoay ghế sang bên cạnh Thẩm Đan Vi ở gần anh ta nhất. Anh ta liếc văn phòng tổng giám sát, nói nhỏ: “Đây là công tử của gia tộc nào, hình như đến công ty chúng ta để rèn luyện hay sao ấy. Anh ta kiêu căng quá, chỉ khổ tiểu mỹ nhân Giản Dao.”

Thẩm Đan Vi cười cười: “Vậy sao? Tôi lại cảm thấy anh ta quá chất, rất đàn ông.”

Bùi Trạch phì cười thành tiếng. Anh ta ngẩng đầu, liền bắt gặp Lão Tiền đang ngồi ở phía xa xa đang nhìn anh ta bằng ánh mắt tĩnh lặng. Hai người đối mắt một lúc, Bùi Trạch quay đi chỗ khác, miệng huýt sáo, lại đẩy chiếc ghế về bàn làm việc của mình. Những người khác bắt đầu công việc bận rộn, bên ngoài cũng trở nên yên tĩnh.

Giản Dao đi vào phòng làm việc, thấy Bạc Cận Ngôn ngồi đằng sau bàn ông chủ màu đen sang trọng. Anh dán mắt vào màn hình vi tính, tay gõ bàn phím. Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến cảnh tượng trước mặt càng trở nên thu hút.

Giản Dao đi đến bên bàn làm việc, bỏ đồ trong tay xuống mặt bàn, nhìn Bạc Cận Ngôn chằm chằm: “Anh giải thích đi.”

Đằng sau màn hình vi tính truyền đến giọng nói trầm ấm vui vẻ của Bạc Cận Ngôn: “Em vẫn không thể thoát khỏi số kiếp làm trợ lý…”

Giản Dao: “Bạc…Cận…Ngôn!”

Cô vừa dứt lời liền nghe thấy có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.

“Vào đi!” Bạc Cận Ngôn liếc Giản Dao rồi đưa mắt về phía cửa ra vào. Giản Dao cũng quay đầu, trên mặt cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ như có phép thuật.

Người xuất hiện ở ngoài cửa là Mạch Thần. Anh ta chỉ huy hai người bảo vệ chuyển bàn ghế làm việc của Giản Dao vào phòng. Bọn họ đặt bàn làm việc ở khoảng trống gần cửa. Mạch Thần mỉm cười hỏi: “Bạc tổng, để đây có được không?”

Bạc Cận Ngôn tựa vào thành ghế, gối hai tay ra sau gáy, trả lời bằng giọng điệu hết sức tự nhiên: “Tùy, hãy để ở nơi tôi có thể nhìn thấy.”

Giản Dao chỉ liếc anh một cái, không lên tiếng.

Bọn họ nhanh chóng rút ra ngoài, khép chặt cửa ra vào.

Bốn mắt nhìn nhau. Giản Dao hỏi: “Anh đừng nói cho tôi biết ở công ty này xảy ra vụ án. Vì vậy anh phải đóng giả làm tổng giám sát, nằm vùng ở đây, còn cố ý thuyên chuyển tôi tới nơi này?”

Bạc Cận Ngôn mỉm cười. Anh gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn: “Rất vui khi thấy đại não của em đã bắt đầu hoạt động, tuy tốc độ hoạt động hơi chậm một chút.”

Giản Dao lặng thinh. Cô dường như vẫn không thể tin nổi.

“Bạc Cận Ngôn, sao anh có thể làm vậy?” Giản Dao nhìn anh chăm chú: “Công việc điều tra là điều tra. Anh sẽ chẳng bao giờ điều tra hết vụ án. Thật ra tôi cũng tình nguyện cố gắng hết sức giúp đỡ anh. Nhưng sao anh có thể tự động can thiệp vào công việc của tôi mà chẳng nói một tiếng nào.”

Bạc Cận Ngôn thu lại ý cười, anh trầm mặc nhìn cô bằng ánh mắt lãnh đạm.

Giản Dao tiếp tục mở miệng: “Anh có biết tôi bỏ biết bao tinh lực vào công việc này hay không? Đây là nghề nghiệp tôi muốn làm suốt cuộc đời. Lúc điều tra vụ án, anh không muốn bị người khác quấy rầy, tôi cũng hy vọng được yên ổn làm việc, không vô duyên vô cớ bị làm phiền. Bây giờ tôi biến thành cái gì? Điều tra viên ở chốn công sở? Nhân viên hai mặt? Đợi đến khi anh giải quyết xong vụ án rời đi, các đồng nghiệp sẽ nhìn tôi bằng con mắt như thế nào? Chắc bọn họ sẽ bàn tán: “Nữ gián điệp của bộ công an đấy, nên cẩn thận khi nói chuyện với cô ta”. Hoặc giả lần sau anh đi phá án ở chỗ khác, anh lại giở trò, khiến tôi nhảy qua bên đó?”

Nói xong những lời này, Giản Dao cắn môi, hai má dần đỏ ửng. Mấy tháng qua, cô vì công việc này, dậy sớm thức khuya. Trên thực tế, cô vừa mới tạo dựng được chỗ đứng ở bộ phận cũ.

Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn làm đảo lộn tất cả.

Giống như lời cô nói, cam tâm tình nguyện giúp anh là một chuyện, nhưng can thiệp thậm chí hoàn toàn khống chế công việc của cô lại là chuyện khác.

Giản Dao quay người đi ra ngoài cửa. Đến cửa phòng, cô mới chợt nhớ ra bàn làm việc của cô vừa được chuyển vào đây. Cô không thể tự mình bê bàn ra ngoài, cũng không thể dọn đồ trước mặt các đồng nghiệp. Giản Dao đành lạnh mặt ngồi xuống, quay đi chỗ khác không nhìn Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn cũng trầm mặc, trong phòng vô cùng tĩnh lặng.

Con người Giản Dao vốn không hay tức giận. Một lúc sau, cô dần khôi phục tâm trạng, nhưng vẫn không muốn để ý đến Bạc Cận Ngôn. Cô cảm thấy hơi chán nản, bây giờ cô phải làm thế nào? Cô không nỡ từ chức. Nhưng rõ ràng chủ tịch và giám đốc Lâm đều biết rõ sự thật, cô chỉ còn cách giúp anh phá án. Vậy sau này cô sẽ ra sao? Liệu cô có thể vẫn tiếp tục là nhân viên “cổ cồn trắng” bình thường, nỗ lực phấn đấu từ từ tiến lên?

Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa “cộc cộc”. Bạc Cận Ngôn không có phản ứng, Giản Dao hắng giọng, mỉm cười nói: “Mời vào!”

Vừa dứt lời, Giản Dao liền cảm thấy ánh mắt sáng rực của Bạc Cận Ngôn dừng lại trên mặt cô.

Cô tiếp tục mặc kệ anh.

Bùi Trạch đẩy cửa đi vào phòng. Anh ta cầm hai tách cà phê, mỉm cười nhã nhặn: “Đồ uống buổi chiều. Một ly mocha và một ly trà cỏ thơm, được không ạ?”

Bạc Cận Ngôn đứng dậy: “Cám ơn, bao nhiêu tiền?”

Bùi Trạch cười: “Tiền nong gì chứ?” Anh ta nhìn Bạc Cận Ngôn: “Bạc tổng, vậy tôi đi ra ngoài trước.”

Bạc Cận Ngôn quả nhiên không bận tâm đến Bùi Trạch như lời tuyên bố trước đó.

Sau khi Bùi Trạch đóng cửa đi ra ngoài, Giản Dao đặt cà phê xuống bàn, cô vẫn im lặng.

“Mocha, cám ơn.” Bạc Cận Ngôn cất giọng từ tốn.

“Anh hãy tự mình đi lấy.”

Bạc Cận Ngôn đứng dậy, thong thả tiến lại gần. Giản Dao cúi đầu. Trước mắt cô nhanh chóng xuất hiện quần âu phẳng phiu. Trên đầu cô vang lên giọng nói nhàn nhạt của anh: “Thực ra công việc của em chẳng bị ảnh hưởng nhiều. Tôi phá vụ án “cỗ máy giết người” trong năm ngày. Em cho rằng một vụ án của doanh nghiệp liệu có bao nhiêu hàm lượng kỹ thuật? Tốn bao nhiêu thời gian của tôi?”

Giản Dao nhẹ lòng, nhưng cô vẫn lặng thinh.

Đột nhiên trước mắt cô xuống hiện hai bàn tay trắng trẻo đặt xuống hai đầu mặt bàn. Tay áo ple đen chỉnh tề, cúc áo màu hổ phách lấp lánh dưới ánh đèn.

Bạc Cận Ngôn cúi thấp người, từ từ áp sát Giản Dao, giống như bao trùm cả người cô.

“Tôi xin nói thẳng, công việc của em bây giờ là làm gì? Bán hàng hóa rẻ tiền đi nơi khác với giá cao. Trước lúc lâm chung, em muốn nói với con cháu của mình, cả đời này em vận chuyển bao nhiêu hàng hóa? Hay là muốn kể với con cháu, em đã cứu sống bao nhiêu mạng người?”

Lúc này, Giản Dao mới ngẩng đầu nhìn anh. Khuôn mặt hai người cách nhau không đến ba mươi xen ti mét. Cô tựa hồ thấy bóng ngược của mình trong đáy mắt Bạc Cận Ngôn. Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt trong suốt, sắc bén và kiêu ngạo, như muốn xuyên thấu trái tim cô.

Một nơi nào đó trong trái tim Giản Dao phảng phất có một sợi dây đàn bị gẩy nhẹ, âm thầm rung lên.

Giản Dao quay mặt đi chỗ khác.

“Nói vớ vẩn.” Cô hừ một tiếng: “Anh mới là công nhân vận chuyển. Nghề của tôi là lưu thông hàng hóa. Sự phát triển của nền kinh tế không thể thiếu khâu này.”

Bạc Cận Ngôn cười khẽ một tiếng, buông tay khỏi mặt bàn, đứng thẳng người. Anh không quên cầm tách mocha quay về bàn làm việc của mình. Sau đó, anh lấy tập tài liệu, ném xuống mặt bàn Giản Dao: “Tiểu thư lưu thông hàng hóa, em có thể xem qua hồ sơ về người chết của chúng ta?”

Giản Dao giật mình, bất động vài giây mới lật giở tài liệu.

Đầu tiên, cô nhìn thấy tấm ảnh một cô gái trẻ ngoài hai mươi tuổi, mặc bộ đồ công sở. Cô gái có diện mạo thanh tú, ánh mắt ôn hòa. Giản Dao hơi ngây người khi đọc lý lịch bên dưới: Vương Uyển Vi, 23 tuổi, là trợ lý bộ phận của phòng 3 khách hàng lớn mới qua đời vì bệnh hiểm nghèo vào tháng trước. Vương Uyển Vi chính là tiền nhiệm của Giản Dao.

Bạc Cận Ngôn đột nhiên nói một câu không mặn không nhạt: “Cô ta trông hơi giống em, vừa trắng vừa gầy.”

Giản Dao lườm Bạc Cận Ngôn, anh mới cất giọng từ tốn: “Cô ta không phải chết vì bệnh tật, mà là tự sát. Công việc điều tra của chúng ta bắt đầu từ cô ta.”

Giản Dao giật mình, nhưng cũng rất nghi hoặc. Chẳng phải Bạc Cận Ngôn chỉ bắt những tên giết người hàng loạt hung ác nhất hay sao? Cái chết của một cô gái văn phòng hình như không dính dáng đến chuyên ngành của anh.

Giản Dao ngập ngừng: “Cô ấy là đặc công của bộ công an?” Do đó, Đại Thần Bạc Cận Ngôn mới phải ra tay?

“Em tưởng bộ công an ăn no không có việc gì để làm nên mới cử người đi làm công nhân vận chuyển? À, xin lỗi, là lưu thông hàng hóa.” Bạc Cận Ngôn giải thích.

Giản Dao: “…Rốt cuộc vụ này là thế nào?”

Điện thoại của Bạc Cận Ngôn bỗng đổ chuông. Anh bắt máy, cất giọng lạnh nhạt: “Ờ, được.” Anh đưa mắt về phía Giản Dao: “Cô ấy ăn tất, chẳng kiêng món gì, tạm biệt.”

Sau khi cúp điện thoại, Bạc Cận Ngôn nói với Giản Dao: “Chúng ta đi ăn cơm trước đã.”

Khoan đã, câu “cô ấy ăn tất” là chỉ cô?

Giản Dao hỏi: “Chúng ta cùng ai ăn cơm?”

“Một người phụ nữ phiền phức. Bằng không em cho rằng tại sao tôi lại nhận giải quyết vụ án nhỏ vô vị này?”

Giản Dao ngẩn người.

Một người phụ nữ?

Là chủ tịch Doãn Tư Kỳ?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.