Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 2



Trở về vào kỳ nghỉ, Giản Dao thường sống một mình ở ngôi nhà cũ trong khu tập thể cảnh sát. Đó là ngôi nhà cũ của gia đình cô lúc bố cô còn sống. Sau khi mẹ cô tái giá, ngôi nhà này bị bỏ không.

Bây giờ là tầm chạng vạng tối, nhiều căn hộ trong khu tập thể đã bật đèn, mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp không gian. Khá nhiều ô cửa sổ trên tòa nhà văn phòng của cục cảnh sát cách đó không xa sáng trưng, những người cảnh sát vẫn đang bận rộn làm việc.

Giản Dao mở cửa nhà, liền thấy em gái Giản Huyên đang nằm trên ghế sofa xem tivi, miệng gặm dở quả táo. Nhìn thấy chị gái, Giản Huyên lầu bầu: “Sao bây giờ chị mới về? Em đợi chị lâu rồi.”

Giản Dao ném túi xách vào người em gái, ngồi xuống cạnh cô: “Chị đi phỏng vấn thử việc, vừa mới kết thúc. Chiều nay em cũng mới về đến nhà phải không? Chị còn tưởng em ở bên đó ngủ một lúc.”

“Bên đó” mà Giản Dao nhắc tới là căn hộ tập thể của bố dượng. Trên thực tế, phần lớn thời gian tuổi ấu thơ cho đến lúc trưởng thành, hai chị em cô đều sống trong ngôi nhà đó. Quan hệ giữa hai chị em và bố dượng cũng rất tốt đẹp. Chỉ là căn hộ không lớn nên sau khi trưởng thành, Giản Dao dọn về bên này. Nhiều lúc, Giản Huyên chạy đi chạy lại giữa hai nơi, nhưng vào những dịp lễ Tết, cả gia đình đều tụ tập cùng nhau.

Giản Huyên đang học năm thứ nhất đại học ở tỉnh ngoài. Cô cũng vừa ngồi mười mấy tiếng đồng hồ ghế cứng tàu hỏa về quê nghỉ đông nên toàn thân lờ đờ mệt mỏi. Nhưng nghe chị gái nhắc tới việc “phỏng vấn”, cô lập tức có tinh thần, ngồi bật dậy hỏi Giản Dao: “Em nghe mẹ nói chị đi “nơi đó” thử việc?”

Giản Dao mỉm cười: “Ừ, chị đi “nơi đó” thử việc.” Cô kể vắn tắt quá trình thử việc. Do yêu cầu bảo mật nên cô không nhắc tới nội dung tài liệu dịch thuật.

Ai ngờ thần sắc Giản Huyên bỗng dưng trở nên khó đoán: “Vì vậy…chị chưa từng gặp mặt vị Bạc tiên sinh đó?”

“Chưa.” Giản Dao nhìn em gái: “Sao thế?”

“Hừm…” Giản Huyên đột nhiên vỗ vai chị gái, cô nói bằng một ngữ điệu vô cùng nặng nề: “Chị, chị phải chuẩn bị sẵn tâm lý. Hình như em đã gặp người đàn ông đó, anh ta trông rất đáng sợ.”

Giản Dao ngẩn người. Theo phản xạ có điều kiện, đầu óc cô hiện lên bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông ở ô cửa sổ tầng hai ngôi biệt thự.

Anh ta trông rất đáng sợ?

Giản Huyên tập tức kể lại ngọn nguồn câu chuyện. Hóa ra tết thanh minh năm ngoái cô về qua nhà. Một lần cùng người bạn đi khe núi câu cá, cô tình cờ đi ngang qua ngôi biệt thự đó, nhìn thấy một người đàn ông đứng trên tầng hai. Lúc bấy giờ Giản Dao vẫn đang ở thành phố B nên không biết vụ này.

Đã gần một năm trôi qua, mặc dù không để ý kỹ nhưng bóng dáng người đàn ông đó vẫn hiện rõ mồn một trong ký ức Giản Huyên. Cô hơi rùng mình: “Anh ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hai mắt hõm sâu, làn da nhăn nheo, trông giống đầu lâu…không, giống yêu quái thì đúng hơn. Sau đó có một lần, bạn em nói hình như gặp anh ta ở ngoài phố. Anh ta đeo khẩu trang nên không nhìn rõ mặt. Có lẽ anh ta cũng sợ bộ dạng của anh ta dọa người xung quanh.”

Giản Dao nghe xong, trầm mặc hồi lâu. Giản Huyên vẫn hăng hái nói tiếp: “Tóm lại, đây là kiến nghị xuất phát từ lương tâm, nếu người đó chính là Bạc tiên sinh, sau này nếu gặp anh ta, chị nhớ đừng nhìn mặt anh ta.”

Giản Dao phì cười: “Nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đến đâu hay đến đó, anh ta chẳng dọa nổi chị.”

Hai chị em trò chuyện một lúc, Giản Dao xem đồng hồ, ngẩng đầu dõi mắt về tòa nhà làm việc của cục cảnh sát ở phía đối diện. Ô cửa sổ quen thuộc đối với cô vẫn sáng đèn. Cô nói: “Tối nay gọi Lý Huân Nhiên cùng ăn cơm.”

Giản Huyên nói đã hẹn bạn, sau đó cô hứng khởi đi mất.

Giản Dao đi đến bên cửa sổ, gọi điện cho Lý Huân Nhiên: “Huân Nhiên, là em, Giản Dao. Em về rồi.”

Người đàn ông ở đầu kia điện thoại im lặng vài giây. Sau đó Giản Dao nhìn thấy một hình bóng thấp thoáng sau khung cửa sổ tòa nhà đối diện.

“Hãy thò đầu ra ngoài để anh xem nào, anh có ống nhòm đấy.” Người đàn ông cất giọng từ tốn, âm thanh ẩn hiện ý cười.

Ở đầu bên này, Giản Dao cũng mỉm cười.

Lý gia và Giản gia có quan hệ từ nhiều đời nay, Lý Huân Nhiên lớn hơn Giản Dao bốn tuổi. Hai người chơi với nhau từ nhỏ đến lúc trưởng thành, có thể coi là thanh mai trúc mã thực sự. Sau này Lý Huân Nhiên thi đỗ vào trường cảnh sát nên ít cơ hội gặp mặt. Sau khi tốt nghiệp, anh được điều đi ngoại tỉnh công tác, trong khi Giản Dao cũng lên đại học nên càng khó gặp nhau. Tính ra, hai người đã ba năm không gặp.

Lúc này trời đã tối mịt, từng ngọn đèn đường tỏa ánh sáng lung linh như hòn ngọc, cho đến cuối con đường. Sắc đêm mông lung và dịu dàng, Lý Huân Nhiên đứng tựa vào cột đèn ngoài cổng cục cảnh sát. Dáng người anh cao lớn nổi bật trong bộ cảnh phục. Anh như cười như không nhìn Giản Dao.

Giản Dao mỉm cười đi về phía Lý Huân Nhiên. Đến trước mặt anh, cô vừa định mở miệng, anh đột nhiên đưa người về phía trước, giơ tay ôm cô vào lòng.

“Lâu rồi không gặp em, Giản Dao.” Anh cất giọng nhẹ nhàng bên tai cô.

Giản Dao không ngờ anh bỗng dưng ôm cô. Cô hơi sửng sốt, nhưng cũng giơ tay ôm anh.

Hai người tìm một quán ăn nhỏ ở gần đó. Lý Huân Nhiên chọn vị trí bên cửa sổ. Nơi đó có một tấm bình phong chạm hoa ngăn cách với gian ngoài, tạo thành không gian độc lập và yên tĩnh. Anh giở quyển thực đơn, còn Giản Dao im lặng ngắm anh.

Lý Huân Nhiên không ngẩng đầu, vừa gọi món vừa nói: “Sao thế? Học viện ngoại ngữ không có trai đẹp à?”

Giản Dao thành thật trả lời: “Chính xác.”

Khóe miệng Lý Huân Nhiên ẩn hiện ý cười.

Lý Huân Nhiên có diện mạo sáng sủa tuấn tú, lông mày và mắt đen nhánh, môi đỏ răng trắng. Ai nhìn thấy anh cũng có cảm giác chàng thanh niên này rất đẹp trai và tràn đầy sức sống. Nhưng từ nhỏ anh là người rất kiêu ngạo, không dễ tiếp cận. Giản Dao có cảm giác, sau mấy năm làm cảnh sát, khí chất này càng rõ rệt. Trông anh càng chững chạc, mạnh mẽ và lạnh lùng hơn trước kia.

Sau khi gọi thực đơn, Lý Huân Nhiên một tay vắt ra thành ghế phía sau, một tay gõ xuống mặt bàn. Ngắm Giản Dao một lúc, anh mỉm cười: “Mấy hôm nữa anh đưa em đi câu cá.” Hồi nhỏ hai người thường leo núi, câu cá, hái rau rừng rất vui vẻ.

“Được ạ.” Giản Dao chống hai tay lên cằm nhìn anh: “Em có tham gia câu lạc bộ câu cá ở trường, kỹ thuật của em bây giờ tương đối lợi hại, anh cần chuẩn bị tâm lý.”

Lý Huân Nhiên cười ha hả. Một lúc sau, anh lại hỏi cô: “Em đã có bạn trai chưa?”

“Chưa, anh thì sao?”

“Anh bận chết đi được, thời gian đâu kiếm bạn gái.”

Đang ăn cơm, điện thoại của Lý Huân Nhiên đổ chuông. Anh bắt máy nói vài câu, sắc mặt trở nên nặng nề. Sau khi cúp điện thoại, anh cầm áo khoác rút ví tiền: “Trong cục có việc gấp, anh phải đi ngay. Em cứ ăn thong thả, nhân viên phục vụ, tính tiền.”

Giản Dao cũng rút ví tiền: “Để em trả cho.”

Lý Huân Nhiên cười cười. Nhân viên phục vụ đi đến, Giản Dao vừa định rút tiền, anh liền nắm tay cô. Tay anh rất khỏe, khiến cô không thể động đậy.

Trong lúc nhân viên phục vụ tìm tiền lẻ thối lại, Lý Huân Nhiên bỗng nhớ đến vụ án, anh vẫy tay ra hiệu Giản Dao ghé đầu lại gần rồi nói nhỏ: “Gần đây thành phố chúng ta nhiều khả năng có một nhóm chuyên bắt cóc thanh thiếu niên hoạt động. Em và em gái em tuy đã quá độ tuổi nhưng vẫn nên cẩn thận một chút. Bọn anh còn đang điều tra vụ này, chưa công khai với dư luận.”

Giản Dao ngẩn người, lại nghe anh nói tiếp: “Vụ này cũng do anh phát hiện. Tháng trước, trong lúc sắp xếp lại hồ sơ các vụ án, anh mới phát giác năm ngoái toàn thành phố và các huyện lân cận có tổng cộng chín người mất tích. Con số này cao hơn các năm trước.”

Giản Dao chau mày, hỏi thẳng: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó anh tiến hành thống kê. Trong chín người bị mất tích, có tới tám người là thanh thiếu niên ở độ tuổi từ 13 đến 18, hơn nữa địa điểm mất tích đều trong phạm vi thành phố. Vụ này rõ ràng không bình thường.” Lý Huân Nhiên hạ giọng: “Dựa vào ghi chép của cục, và những điều anh hỏi thăm được từ người cảnh sát kỳ cựu, mấy năm gần đây đúng là có tổ chức bắt cóc trẻ em hoạt động ở khu vực phụ cận. Bọn trẻ có khả năng bị bắt đến những “nhà xưởng đen”. (“nhà xưởng đen” là nhà xưởng bất hợp pháp, trong đó có trường hợp sử dụng sức lao động vị thành niên)

Giản Dao càng nhíu chặt lông mày, Lý Huân Nhiên vỗ vai cô: “Yên tâm đi, bọn anh sẽ phá án.”

Giản Dao tiễn anh ra cửa quán ăn. Lý Huân Nhiên đi một đoạn lại quay đầu, phát hiện Giản Dao vẫn đứng yên một chỗ, lặng lẽ dõi theo hình bóng anh. Lúc này, trời đã tối muộn. Ánh trăng và ánh đèn điện dường như hòa lẫn vào nhau, người đi đường thưa thớt. Lý Huân Nhiên nhìn Giản Dao, cô mặc áo len vàng nhạt, quần màu thẫm, mái tóc đen xõa xuống bờ vai, làm nổi bật làn da trắng trẻo và thân hình mảnh mai.

“Em vào trong đi!” Lý Huân Nhiên nói lớn tiếng. Giản Dao gật đầu. Anh quay người, xoa hai tay, miệng hà hơi khí lạnh, sải bước dài đi về cục cảnh sát.

Buổi tối, Giản Dao nhắc lại lời dặn dò của Lý Huân Nhiên với em gái. Giản Huyên tỏ ra căng thẳng, nói ngày mai sẽ đi mua dụng cụ phòng thân.

Hai chị em tâm sự đến nửa đêm. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Giản Dao nghĩ thầm, cảnh sát hình sự vô cùng bận rộn, cuộc hẹn đi câu cá với Lý Huân Nhiên chỉ e hoãn vô thời hạn. Lại nhớ đến buổi phỏng vấn lúc ban ngày, cô nghĩ, làm tốt công việc này mới là điều quan trọng nhất.

Sáng sớm ngày hôm sau, Giản Dao còn đang chuẩn bị bữa sáng trong nhà bếp, nhân viên phát chuyển nhanh mang bưu phẩm đến nhà. Giản Huyên ký nhận thay cô: “Người gửi cùng thành phố.”

Giản Dao mở ra xem, quả nhiên là hợp đồng làm việc do Phó Tử Ngộ gửi tới. Cô xem xét kỹ lưỡng, hợp đồng không có vấn đề gì. Giản Dao hơi ngây người khi lật đến trang cuối cùng.

Bên A đã ký tên xong xuôi: “Bạc Cận Ngôn”.

Giản Huyên hiếu kỳ thò đầu ngó nghiêng: “Yêu quái gửi đến đấy à? Chữ ký của anh ta thế nào?”

Giản Dao đáp: “Nét chữ như chủ nhân. Dù anh ta có là yêu quái, cũng là yêu quái có khí khái.”

Giản Huyên: “Hừm…”

Giản Dao rút cây bút từ túi xách để ký tên. Nhưng đầu bút vừa chạm xuống mặt giấy, cô bất chợt dừng lại. Cô lấy một tờ giấy trắng, luyện mười mấy lần, cho đến khi chữ ký thành thục. Sau đó, cô ký tên mình bên cạnh tên người đàn ông đó.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.