Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 32



Buổi tối, Doãn Tư Kỳ vốn ở trong ngôi biệt thự trung tâm vừa an toàn vừa dễ chịu của mình. Chỉ vì nhận được tin nhắn của Bạc Cận Ngôn nên chị mới ra khỏi nhà.

Lúc đó hơn bốn giờ sáng, Doãn Tư Kỳ không có tâm tư đi ngủ, bởi vì chị lờ mờ nghe tin, Bạc Cận Ngôn dẫn khá đông cảnh sát vào khu nghỉ mát. Điều này đi ngược lại với thỏa thuận của hai người trước đó, khiến Doãn Tư Kỳ không khỏi tức giận.

Nhưng Doãn Tư Kỳ không lập tức đi tìm Bạc Cận Ngôn. Bởi chị biết, Bạc Cận Ngôn không phải người đàn ông ngoan ngoãn nghe lời. Bây giờ làm phiền anh, chỉ khiến anh phản cảm.

Sự việc đã xảy ra, chi bằng để mặc anh xử lý, còn có thể khiến anh thiếu chị một món nợ ân tình. Việc duy nhất chị cần làm lúc này là đợi anh đến giải thích, đợi anh đến xin lỗi.

Phụ nữ trong vấn đề cư xử với đàn ông, nhiều khi cũng phải dùng chiêu “lấy nhu khắc cương”.

Không ngoài định liệu của Doãn Tư Kỳ, Bạc Cận Ngôn nhanh chóng gửi tin nhắn: “Tôi đang ở bên dưới nhà chị, một mình xuống đây, cho chị năm phút.”

Doãn Tư Kỳ bất giác phì cười. Ngay cả việc giải thích, ngữ khí của anh cũng vô cùng ngạo mạn.

Người trợ lý định đi theo nhưng bị Doãn Tư Kỳ cự tuyệt. Lúc ở bên cạnh Bạc Cận Ngôn, chị không thích người khác quấy rầy.

Bấy giờ, trời vẫn tối mờ mờ, con đường bên ngoài ngôi biệt thự trung tâm không một bóng người. Doãn Tư Kỳ nhìn thấy một người đàn ông đứng bên hàng cây nhỏ ở phía trước.

Người đó mặc bộ ple đen, thân hình cao lớn nhưng hơi gầy. Anh ta đứng quay lưng về phía Doãn Tư Kỳ nên chị không nhìn rõ mặt anh ta. Tất nhiên, Doãn Tư Kỳ nghĩ ngay đó là Bạc Cận Ngôn.

Chị mỉm cười tiến lại gần, dừng lại sau lưng người đàn ông: “Lần này không phải cậu nói câu xin lỗi là tôi sẽ tha thứ cho cậu…Á…” Doãn Tư Kỳ kêu một tiếng, bởi vì người đàn ông đột nhiên quay người, ôm chị vào lòng.

Vùng eo Doãn Tư Kỳ bị siết chặt, mặt chị vùi vào ngực anh ta. Vừa định ngẩng đầu hỏi chuyện, bờ môi người đàn ông đã phủ xuống, anh ta đồng thời giơ bàn tay mềm mại và mát lạnh che đôi mắt của chị.

Tiếp theo, người đàn ông tựa hồ cười khẽ một tiếng. Đầu lưỡi anh ta mạnh mẽ tiến vào khoang miệng của Doãn Tư Kỳ, quấn lấy đầu lưỡi của chị. Doãn Tư Kỳ bị giam hãm trong vòng tay người đàn ông, hai mắt chẳng nhìn thấy gì. Chị ngoái đầu né tránh, nhưng càng bị hôn sâu hơn.

Sau đó, không biết Doãn Tư Kỳ đánh mất ý thức từ lúc nào. Ý nghĩ cuối cùng trong đầu chị là: Thì ra nụ hôn của Bạc Cận Ngôn mát lạnh, không mấy thành thục nhưng tràn đầy sức mạnh như trong tưởng tượng của chị.

Khi Doãn Tư Kỳ mở mắt, chị phát hiện đang nằm trên giường của mình. Căn phòng bật đèn sáng trưng, Bạc Cận Ngôn ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường. Đôi mắt đen sáng ngời của anh nhìn chị chăm chú, ánh mắt chứa đựng hàm ý nào đó.

***

Tin tức chủ tịch bị “hắn” tấn công nhanh chóng truyền đến tất cả đám cảnh sát, cũng đến tai Giản Dao.

Cô và người cảnh sát ở lại xe lái ô tô về ngôi biệt thự trung tâm.

Vừa xuống xe, Giản Dao bắt gặp đại sảnh của ngôi biệt thự xuất hiện không ít người, đều là lãnh đạo cao cấp trong công ty. Bọn họ ngước lên tầng trên, ai nấy có vẻ mặt lo lắng và quan tâm. Giản Dao không rõ tại sao lại kinh động đến nhiều người như vậy. Mới đi vài bước, cô liền nghe thấy có người gọi tên cô.

Hóa ra là cô trợ lý ở phòng cũ mậu dịch linh kiện ô tô, chính là đồng nghiệp nữ trước đó nói Bạc Cận Ngôn “phúc hắc cường thế, cao quý”. Đồng nghiệp nữ này và Giản Dao có quan hệ khá thân thiết.

Đồng nghiệp nữ nhìn anh chàng cảnh sát đi cùng Giản Dao, hỏi nhỏ: “Sao em lại đi cùng cảnh sát?”

Giản Dao hàm hồ trả lời: “Tình cờ gặp trên đường. Chị đến đây làm gì vậy?”

“Em còn không biết sao? Xảy ra chuyện lớn rồi.” Đồng nghiệp nữ trả lời: “Chủ tịch bị ngất ở khu rừng phía trước, nhưng hình như không sao cả. Bạc tổng của phòng em vừa bế chị ta trở về, nhân viên làm việc trong ngôi biệt thự đều tận mắt chứng kiến.”

Giản Dao: “Vậy à…em đi tìm Bạc tổng ngay đây.”

“Những người khác ở phòng em đâu rồi?” Đồng nghiệp nữ hỏi bằng một giọng hiếu kỳ.

Giản Dao cười cười, không trả lời.

Đồng nghiệp nữ không để tâm, hạ giọng tán phét với cô: “Nghe nói sắc mặt Bạc tổng rất tệ, Bạc tổng rất lo lắng cho chủ tịch…Đợt trước có tin đồn anh ta là bạn trai mới của chủ tịch, em có biết vụ này không?”

“Tất nhiên anh ấy không phải, chị đừng nói linh tinh.” Giản Dao đáp.

Vệ sỹ của Doãn Tư Kỳ đều ở bên ngoài. Giản Dao đi vào phòng khách, chỉ có người trợ lý ngoài ba mươi tuổi. Chị ta đứng dậy mỉm cười với Giản Dao: “Chủ tịch tỉnh rồi, Bạc tổng đang ở bên trong nói chuyện với chủ tịch. Để tôi dẫn cô vào.”

Hai người đi xuyên qua hành lang, tới phòng ngủ ở sâu trong cùng. Cánh cửa phòng ngủ khép hờ.

Đi đến cửa, Giản Dao chợt nghe thấy tiếng Doãn Tư Kỳ vọng ra ngoài: “Cận Ngôn, vừa rồi tại sao cậu hôn tôi?”

Giản Dao ngẩn người. Cô không nghe nhầm, đúng là từ “hôn”.

Người trợ lý ở bên cạnh cũng dừng bước. Nhưng chị ta chỉ bất động một hai giây, sau đó nhẹ nhàng khép chặt cánh cửa và kéo tay Giản Dao. Hai người lại quay về phòng khách.

“Giản Dao, bất kể cô nghe thấy điều gì, đều là chuyện riêng tư của chủ tịch, đừng tiết lộ ra ngoài, cô hiểu không?” Người trợ lý mở miệng.

Giản Dao: “…Tôi hiểu.”

Đầu óc cô hoàn toàn mù mờ, sao Bạc Cận Ngôn có thể hôn Doãn Tư Kỳ? Doãn Tư Kỳ là chị gái của anh cơ mà.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trong lòng Giản Dao vẫn dâng tràn nỗi niềm chua chát và nóng ruột.

***

Trong phòng ngủ. Bạc Cận Ngôn ngồi ở ghế sofa, đôi chân dài tùy ý vắt chéo. Anh khoanh tay quan sát thần sắc phức tạp của Doãn Tư Kỳ.

Bạc Cận Ngôn mỉm cười. Nụ cười rất ôn hòa và nhã nhặn, khiến gương mặt anh bừng sáng. Ngắm gương mặt tuấn tú của người đàn ông đối diện, trái tim Doãn Tư Kỳ đập loạn một nhịp.

Vài giây sau, Bạc Cận Ngôn lãnh đạm mở miệng: “Thật ngại quá, nụ hôn đầu của tôi…” Anh dừng lại một hai giây: “…tuy không còn nữa, nhưng tôi không có ý tưởng loạn luân với chị. Chúc mừng chị, xem ra chị đã hôn trúng tên biến thái ăn thịt người số 2 rồi.”

***

Mặt trời đã nhô cao, ánh nắng vàng rực rỡ bao phủ lên vùng núi bát ngát thơ mộng.

Giản Dao ngồi thừ người bên cửa sổ.

“Hắn” đã trốn thoát. Cảnh sát huy động toàn bộ lực lượng, triển khai cuộc truy kích trên đường quốc lộ. Nghi phạm của phòng 3 khách hàng lớn đã được bí mật áp giải về thành phố.

Cô và Bạc Cận Ngôn chỉ còn mỗi công việc chờ đợi tin tức.

Anh thật sự hôn Doãn Tư Kỳ hay sao?

Giản Dao đột nhiên nhớ đến lời của đồng nghiệp nữ: “Nghe nói sắc mặt của Bạc tổng rất tệ. Bạc tổng rất lo lắng cho chủ tịch…”

Giản Dao chưa bao giờ chứng kiến Bạc Cận Ngôn lo lắng cho sự an nguy của một người phụ nữ. Hơn nữa, Bạc Cận Ngôn đối xử với Doãn Tư Kỳ dường như rất khác biệt. Anh nghe lời chị, bao gồm cả chuyện phá lệ điều tra vụ án nhỏ lần này.

Lẽ nào…Doãn Tư Kỳ là người phụ nữ trong lòng Bạc Cận Ngôn? Dù sao chị cũng là người phụ nữ duy nhất ở bên cạnh anh bao nhiêu năm. Chỉ vì thân phận là chị em nên anh phải đè nén tình cảm của mình?

Hôm nay rơi vào hoàn cảnh nguy nan, bọn họ mới bộc lộ chân tình?

Khóe miệng Giản Dao để lộ ý cười gượng gạo. Nếu đúng như vậy, cảm giác của cô quả thật không tốt lắm.

Giản Dao đang chìm trong suy tư, có người đẩy cửa đi vào phòng.

Đó là Bạc Cận Ngôn, thần sắc của anh vẫn thản nhiên như không: “Tối nay chúng ta quay về thành phố B.” Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Giản Dao, ngón tay đặt trên đầu gối gõ nhẹ, không biết anh đang nghĩ gì?

“Vâng.” Giản Dao đáp. Có thể bắt được “hắn” hay không, hoàn toàn dựa vào các đồng chí cảnh sát. Bọn họ có ở lại nơi này cũng chẳng giúp được gì.

Hai người im lặng một lúc, Giản Dao hỏi: “Vụ chủ tịch bị tấn công là thế nào?”

Cô không nhắc đến thì thôi, vừa mở miệng hỏi, sắc mặt Bạc Cận Ngôn lạnh hẳn.

“Hừ, hắn dùng trộm số điện thoại của tôi, nhắn tin cho Doãn Tư Kỳ, lừa chị ấy ra khỏi nhà.”

Giản Dao hiểu ra vấn đề, trong lòng cảm thấy may mắn vì tên đó không làm gì Doãn Tư Kỳ. Tình huống đúng là quá nguy hiểm.

Cô lén quan sát gương mặt u ám của Bạc Cận Ngôn. Anh tức giận vì Doãn Tư Kỳ bị sỉ nhục?

Nhịp tim trong lồng ngực Giản Dao không còn ổn định. Một vấn đề cứ lởn vởn mãi trong đầu óc cô, cuối cùng cô giả bộ điềm nhiên thốt ra miệng: “Hôm nay anh hôn Doãn Tư Kỳ đấy à?”

Không sai, chính là ngữ khí này, giống một người bạn bình thường tò mò đưa ra nghi vấn mà thôi.

“Hừ.” Bạc Cận Ngôn tựa vào thành ghế, nhắm mắt trả lời: “Vào thời điểm then chốt lùng bắt tội phạm, tôi còn tranh thủ đi hôn chị gái của mình. Em cho rằng hôm nay tôi không mang theo trí tuệ và đạo đức khi ra khỏi nhà hay sao?”

Giản Dao: “…Anh không hôn chị ấy?”

“Hỏi câu thừa thãi, người hôn Doãn Tư Kỳ là tên đó.”

Giản Dao đờ người. Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, niềm vui len lỏi trong lòng.

Nhưng nghĩ đến chuyện Doãn Tư Kỳ bị “hắn” hôn, cô lại cảm thấy không đành lòng, chả trách Bạc Cận Ngôn tức giận.

Giản Dao đang mải suy nghĩ, Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh đột nhiên từ tốn mở miệng: “Hôm qua tôi chỉ hôn một người.”

Giản Dao hóa đá trong giây lát. Không phải anh nhắc đến nụ hôn chuồn chuồn đạp nước đấy chứ?

Giản Dao ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. Anh đã mở mắt, khóe mắt dài ẩn hiện ý cười, tựa như trêu chọc, cũng có phần đắc ý.

Giản Dao nóng bừng mặt, tim đập thình thịch thình thịch như tên lửa.

Biểu cảm này của anh… muốn báo cho cô biết điều gì?

Có phải…anh cũng cùng một cảm nhận như cô?

Nụ hôn đó…cũng khiến tâm trạng của anh xao động?

Trái tim cô…phảng phất sắp nhảy khỏi lồng ngực.

“Không phải đó là nụ hôn đầu của em đấy chứ?” Bạc Cận Ngôn cất giọng trầm ấm, ẩn hiện ý cười nhàn nhạt.

Giản Dao càng đỏ mặt, nhưng ngữ điệu rất bình thản: “Thế thì sao? Lẽ nào anh không phải? Anh đã hai mươi sáu tuổi rồi.”

Lần này đến lượt Bạc Cận Ngôn ngẩn người, câm nín trong giây lát.

“Yên tâm.” Anh cầm áo khoác ngoài và hành lý: “Sau này nếu em có bạn trai, tôi sẽ không tiết lộ chuyện đó. Đi thôi!”

Đầu óc Giản Dao nổ tung.

Sau này nếu em có bạn trai…

Sau này nếu em có bạn trai..

Giản Dao vẫn đứng nguyên một chỗ. Bạc Cận Ngôn đi ra cửa, ngoảnh đầu chau mày nhìn cô, ánh mắt như thúc giục. Giản Dao liền mỉm cười, cầm túi hành lý đi theo anh.

Thì ra là vậy. Cô nghĩ thầm, hóa ra trong lòng anh không có cô.

***

Ngày hôm sau vừa thức giấc, Giản Dao nhận được điện thoại của Bạc Cận Ngôn: “Đi cục cảnh sát xem một số vật chứng.”

Giản Dao không hiểu tại sao cô và anh phải đi cục cảnh sát, nhưng cô vẫn đáp rất nhẹ nhàng: “Vâng.”

Bạc Cận Ngôn hỏi: “Sáng nay ăn gì?”

Giản Dao vuốt mái tóc lòa xòa: “Em quên nấu rồi.”

Cuối cùng hai người ăn sáng ở quán cháo bên ngoài khu chung cư. Bạc Cận Ngôn đánh chén hết thức ăn. Khi anh ngẩng đầu, Giản Dao vẫn đang chầm chậm ăn từng miếng.

Anh đặt hai ngón tay lên cằm, nhìn cô bằng ánh mắt hứng thú: “Hôm nay em đặc biệt yên tĩnh, tại sao?”

Giản Dao hàm hồ trả lời: “Bị cảm vẫn chưa khỏi.”

“Ờ.”

Cảnh sát Hoàng đón hai người ở phòng tiếp khách. Anh ta chỉ mang theo hai vật chứng là điện thoại của Bùi Trạch và một túi đựng đầy…sợi tóc.

“Hai người cứ từ từ nghiên cứu, tôi đi lấy lời khai đã.” Cảnh sát Hoàng đi ra ngoài, đồng thời khép cửa. Trong phòng chỉ còn lại Giản Dao và Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn cầm máy di động, bấm một hồi, cuối cùng đưa ra trước mặt cô: “Là tấm này?”

Giản Dao đưa mắt nhìn, đó chính là tấm ảnh Bùi Trạch chụp trộm cô hôm ăn cơm ở nhà anh ta.

Bạc Cận Ngôn bấm nút xóa tấm ảnh.

Giản Dao không nhịn được mở miệng: “Anh đặc biệt đưa em đến đây chỉ để xóa tấm ảnh này?” Chỉ vì một việc cỏn con như vậy?

Dường như đoán ra suy nghĩ của cô, Bạc Cận Ngôn đáp: “Chuyện tôi hứa với em, tôi sẽ thực hiện, bất kể lớn nhỏ.”

“…Cám ơn anh.”

Sau đó, anh lại cầm túi đựng tóc, xem ra bên trong có cả trăm sợi. Mỗi sợi tóc đều có độ dài tương đương, để riêng trong từng chiếc túi nylon nhỏ. Có một số túi đựng tóc còn đề tên người.

Giản Dao: “Đây là gì vậy?”

Bạc Cận Ngôn giơ tay, bới cả đống túi tóc, không biết đang tìm kiếm thứ gì: “Em có nhớ cây bút lông ở nhà Bùi Trạch không?”

“Ừm, em vẫn nhớ.”

“Những sợi tóc này tháo từ cây bút lông đó, đều là tóc phụ nữ.”

Giản Dao giật mình, nghe anh nói tiếp: “Nhà anh ta chẳng có một bức tranh nào, cũng không thấy lọ mực, chỉ có mỗi cây bút lông đặt ở vị trí trang trọng trong tủ. Anh ta dám nói với em thường luyện viết chữ…Kết quả giám định cho thấy, mỗi sợi tóc là của một người phụ nữ khác nhau. Cảnh sát đã điều tra ra, đó là những người phụ nữ từng hẹn hò hoặc có quan hệ xác thịt với Bùi Trạch. Những sợi tóc này vật kỷ niệm do Bùi Trạch đặc biệt sưu tầm.”

Giản Dao chợt hiểu ra vấn đề. Xem ra Bạc Cận Ngôn đã sớm nghi ngờ khi nhìn thấy chiếc bút lông, do đó anh mới coi Bùi Trạch là đối tượng tình nghi trọng điểm.

Lúc này, Bạc Cận Ngôn rút một cái túi nhỏ đưa cho Giản Dao: “Của em đây.”

Giản Dao cảm thấy buồn nôn: “Em không cần.”

“Không cần thì thôi!” Bạc Cận Ngôn lại ném cái túi xuống bàn.

“Không được.” Giản Dao hét lên, sao có thể để tóc của cô ở lại nơi này. Cô không muốn tóc của cô trở thành một vật kỷ niệm của Bùi Trạch, trở thành chứng cứ ở cục cảnh sát.

“Rốt cuộc em có cần hay không?” Bạc Cận Ngôn nhìn cô, khóe mắt đầy ý cười. Anh cố ý trêu cô.

“Đem về rồi đốt đi.” Giản Dao ra lệnh.

Bạc Cận Ngôn liếc cô một cái: “Phiền phức.” Tuy nhiên, anh vẫn bỏ cái túi nhỏ đựng sợi tóc vào túi áo. Ra khỏi cục cảnh sát, Giản Dao đi mua một cái bật lửa đưa cho Bạc Cận Ngôn. Bạc Cận Ngôn đốt sợi tóc đó, nó hóa thành tro bụi tan biến trong cơn gió ngay tức thì.

***

Rời khỏi cục cảnh sát, hai người đi công ty của Doãn Tư Kỳ.

Trên suốt đoạn đường, Giản Dao trầm lặng từ đầu đến cuối. Anh tốt như vậy, đến một tấm ảnh, một sợi tóc của cô, anh cũng tìm về cho cô. Anh nói Bùi Trạch thích tóc con gái, lẽ nào anh không thích? Không thích mà anh lau đầu cho cô, còn nghịch tóc cô trong lúc cô ngủ say?

Nếu không thích cô, tại sao anh lại đối xử với cô kiểu đó?

Hoặc giả, anh chỉ coi cô là một người bạn giống Phó Tử Ngộ mà thôi.

“Hôm nay em làm sao thế?” Giọng nói lãnh đạm của Bạc Cận Ngôn bất chợt vang lên.

“Em buồn ngủ…” Giản Dao lẩm bẩm, nhắm nghiền hai mắt.

***

Buổi sáng ngày hôm nay, Doãn Tư Kỳ bận rối tinh rối mù. “Con tàu” phòng 3 khách hàng lớn chìm nghỉm, tin tức này muốn giấu cũng không giấu nổi. Doãn Tư Kỳ chỉ có thể triển khai hoạt động cấp tốc đối phó nguy cơ, tranh thủ giảm tổn thất đến mức thấp nhất. Trước sự nghiệp và công việc, chị đã gạt hết tâm tình hỗn loạn với Bạc Cận Ngôn và nụ hôn của tên biến thái giết người ra khỏi đầu óc, khôi phục hình ảnh người phụ nữ quyết đoán trên thương trường.

Mặc dù vô cùng bận rộn nhưng khi Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đến nơi, Doãn Tư Kỳ vẫn tiếp họ ngay.

“Tôi xin nói ngắn gọn.” Doãn Tư Kỳ nhìn hai người: “Cận Ngôn, về mặt thủ tục, cậu đã rời khỏi chức vụ. Nguyên nhân do không biết quản lý cấp dưới nên bị tôi cho nghỉ.”

Đáy mắt Bạc Cận Ngôn vụt qua ý cười. Anh gật đầu, đây là sự che giấu tốt nhất.

Doãn Tư Kỳ quay sang Giản Dao. Trước mặt chị là cô gái thanh tú linh lợi. Ngoài chị ra, cô là người phụ nữ thứ hai có thể tiếp cận Bạc Cận Ngôn.

Doãn Tư Kỳ mỉm cười: “Giản Dao, trong quá trình điều tra vụ án, em có biểu hiện rất xuất sắc. Theo cam kết với Cận Ngôn trước đó, chỉ người của phòng 3 khách hàng lớn biết thân phận của em, bây giờ em vẫn chưa bị lộ. Xét về mặt cống hiến của em đối với công ty, bây giờ tôi cho em sự lựa chọn, em có thể đến bất cứ phòng ban nào trong công ty, kể cả văn phòng chủ tịch. Có điều chức vụ căn cứ vào lý lịch của em, bắt đầu từ vị trí thấp nhất. Em thấy thế nào?”

Trong tiềm thức của Doãn Tư Kỳ tồn tại một cảm giác khó có thể diễn tả thành lời. Nhưng chị biết rõ, chị không muốn cô gái trẻ này ở bên cạnh Bạc Cận Ngôn. Bây giờ chị trao cho cô cơ hội phát triển nghề nghiệp tốt hơn, chẳng phải vẹn cả đôi đường hay sao?

Doãn Tư Kỳ nói xong, Bạc Cận Ngôn nhíu mày, Giản Dao lộ vẻ cảm động.

“Cám ơn chủ tịch…”

“Em rất xứng đáng.” Doãn Tư Kỳ mỉm cười.

“Khỏi cần.” Bạc Cận Ngôn cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ. Anh cầm cốc trà nhấp một ngụm: “Hiện tại cô ấy là người của tôi, cô ấy sẽ không làm thuê cho chị.”

Giản Dao ngẩn người. Doãn Tư Kỳ nhìn Giản Dao chăm chú.

Nếu nói bắt đầu từ hôm qua đến giờ, tâm trạng của Giản Dao rất sa sút, thì câu “hiện tại cô ấy là người của tôi” đã thành công đẩy nỗi phiền muộn của cô lên đến đỉnh điểm.

Ai là người của anh?

Chẳng phải anh bảo cô sau này có bạn trai còn gì?

Giản Dao ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn, miệng mỉm cười: “Xin lỗi, hình như em không phải là người của anh.” Sau đó, cô quay sang Doãn Tư Kỳ: “Chủ tịch, tôi có thể suy nghĩ vài ngày không?”

Doãn Tư Kỳ gật đầu: “Được, tôi tôn trọng sự lựa chọn của em.”

Lúc hai người phụ nữ nói chuyện, Bạc Cận Ngôn trầm mặc nhìn gương mặt nghiêng của Giản Dao, ánh mắt anh tối thẫm.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.