Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 40



Câu chuyện của Hoắc Tiểu Lộ bắt đầu từ năm 11 tuổi.

Lần đầu tiên gặp Tô Bắc vào năm đó, Hoắc Tiểu Lộ đã thích cậu thiếu niên điển trai này.

Tô Bắc cũng là con em công nhân nhà máy dệt may. Nhưng cậu ta hoàn toàn khác Hoắc Tiểu Lộ. Bố mẹ cậu ta đi làm thuê ở bên ngoài, mặc dù vậy cậu ta vẫn sống rất vui vẻ.

Đâu giống Hoắc Tiểu Lộ, nó chẳng có gì cả. Nhà chỉ có hai phòng ngủ, nó chưa bao giờ muốn về nhà. Tựa hồ chỉ cần đặt chân vào phòng một bước, bên tai nó sẽ vang lên âm thanh của đêm qua. Tiếng giường cót két, đàn ông thở dốc, tiếng phụ nữ rên rỉ, tiếng xác thịt va chạm…Mỗi lần là một người đàn ông khác nhau.

Sau khi thất nghiệp vào năm 2003, bố Hoắc Tiểu Lộ đã bỏ đi Đông Hoản làm thuê cùng một người đàn bà. Như vậy cũng tốt, Hoắc Tiểu Lộ đã chịu đủ cảnh bố mẹ cãi lộn đánh nhau hàng ngày, chịu hết nổi cảnh ông bố thường dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà, bắt nó gọi là “dì”. Bố nó bỏ đi, đôi tai nó cuối cùng cũng được thanh tịnh.

Nhưng cuộc sống bình lặng của hai mẹ con Hoắc Tiểu Lộ chỉ duy trì trong hai năm.

Người phụ nữ ba lăm ba sáu tuổi, ngoài công việc nhân viên quản lý kho không có bất cứ tay nghề nào, cũng không có học lực. Công nhân viên của xí nghiệp quốc doanh phá sản đã bị tách khỏi sự phát triển và đổi mới từng ngày của thành phố B. Mẹ Hoắc Tiểu Lộ còn có thể làm gì khác, ngoài việc tận dụng thân hình vẫn khá thon thả nuột nà.

Nhà máy có không ít phụ nữ giống mẹ Hoắc Tiểu Lộ. Bọn họ xưng hô là “chị em”, làm gái điếm rẻ mạt nhất ở ngoài rìa thành phố B.

Tuy nhiên, mẹ Hoắc Tiểu Lộ chưa đến nỗi động chạm vào giới hạn chịu đựng cuối cùng của nó. Ít nhất chị ta không bắt khách ở gần nhà hay trường học. Các bạn học đều tưởng mẹ nó cũng ra ngoài làm thuê. Chỉ có điều mỗi lần nhận những đồng tiền bẩn thỉu từ tay mẹ để đi nộp học phí và các chi phí linh tinh khác cho nhà trường, nó đều cảm thấy buồn nôn.

Hoắc Tiểu Lộ bắt đầu hận cô nữ sinh lạnh lùng kiêu ngạo Nguyễn Minh Hoài bắt đầu từ khi Nguyễn Minh Hoài động chạm đến giới hạn của nó.

Nguyễn Minh Hoài dám lan truyền tin đồn nhảm, Tô Bắc là gay.

Tô Bắc là một giới hạn khác của Hoặc Tiểu Lộ. Nó quyết định trở thành bạn thân của Nguyễn Minh Hoài, sau đó tìm nhược điểm của cô.

Thật ra buổi tối hôm qua, Hoắc Tiểu Lộ vốn không có ý định giết Nguyễn Minh Hoài.

Bất thình lình nhận được điện thoại của Tô Bắc, Nguyễn Minh Hoài đuổi Hoắc Tiểu Lộ về trước. Bắt gặp nụ cười mừng rỡ và ngạo mạn trên gương mặt bạn, Hoắc Tiểu Lộ đau đớn nghĩ thầm, con bé này đã chiếm được Tô Bắc, không ngờ Tô Bắc chịu cúi đầu, bị nó thu hút.

Hoắc Tiểu Lộ khuyên Nguyễn Minh Hoài không nên đi đến điểm hẹn: “Lần trước cậu nói cậu không thích Tô Bắc còn gì? Tại sao bây giờ lại đi gặp cậu ta?”

Lúc đó, Nguyễn Minh Hoài để lộ vẻ mặt như thế nào? Sáng tỏ vấn đề và một chút khinh thường.

“Tiểu Lộ, cậu đừng tưởng tôi nhìn không ra bộ mặt thật của cậu?” Nguyễn Minh Hoài nói: “Con gái “đào chân tường của bạn” là loại vô liêm sỉ nhất.” (“Đào chân tường của bạn”: có ý với người yêu của bạn)

Sau đó, Hoắc Tiểu Lộ đi theo Nguyễn Minh Hoài lên núi Kỳ Sơn. Tô Bắc vẫn chưa đến, nó xin lỗi Nguyễn Minh Hoài, đồng thời bảo đảm từ nay về sau không tơ tưởng đến Tô Bắc.

Chứng kiến cảnh cổ họng Nguyễn Minh Hoài phun trào máu tươi, nhìn bạn co giật trên mặt đất, Hoắc Tiểu Lộ đột nhiên cảm thấy…rất sảng khoái.

Nó gặp Tô Bắc trên một ngọn tháp quan sát ở khu nhà xưởng bỏ hoang. Nhiều năm nay, mỗi lần gặp chuyện không vui, cậu ta đều một mình ngồi trên ngọn tháp, phóng tầm mắt ra xa. Hoắc Tiểu Lộ đứng dưới chân tháp, ngước nhìn Tô Bắc bằng ánh mắt đầy tình ý, nhưng không biết mở miệng thế nào.

Lúc bấy giờ, có lẽ trong nội tâm vẫn còn niềm hưng phấn khó diễn tả thành lời, Hoắc Tiểu Lộ mở miệng: “Tô Bắc, cậu sao thế? Cậu không vui à?”

Sắc mặt Tô Bắc tái nhợt, tựa hồ rất sợ hãi: “Không có gì…” Cậu ta gượng cười: “Tiểu Lộ, có khả năng tối nay tớ sẽ rời khỏi thành phố B, vĩnh viễn không quay về. Cậu hãy bảo trọng.”

Câu nói này phảng phất sét đánh giữa trời quang, nhưng Hoắc Tiểu Lộ chỉ im lặng vài giây, sau đó mở miệng: “Cậu có mang đủ tiền không? Nhà mình còn ít tiền mặt, mình có thể cho cậu mượn.”

Tô Bắc không thể ngờ, cô nữ sinh có ngoại hình hiền lành lương thiện nói những lời này chỉ nhằm mục đích lừa cậu ta về nhà.

Ban đầu, Tô Bắc hẹn gặp Nguyễn Minh Hoài trên đỉnh núi là muốn cướp khoản tiền bốn mươi ngàn tệ của cô. Sau đó, cậu ta sẽ rời thành phố B, đi miền nam tìm bố mẹ. Dù sao cậu ta cũng không có khả năng thi đỗ đại học, bỏ đi nơi khác là quyết định không tồi. Tô Bắc nghĩ, Nguyễn Minh Hoài là con nhà giàu lại thích cậu ta mấy năm nay, không biết chừng cô sẽ tự bỏ tiền túi bù vào khoản cậu ta lấy đi là xong chuyện.

Ai ngờ khi lên đỉnh núi, Tô Bắc liền nhìn thấy thi thể của Nguyễn Minh Hoài. Trong lúc hoảng loạn, phát hiện ba lô đựng tiền vẫn còn ở đó, cậu ta liền vơ chiếc ba lô chạy mất. Xuống lưng chừng núi, Tô Bắc mới định thần, phát giác bản thân đã trở thành kẻ tình nghi giết người.

Trong lúc luống cuống, Tô Bắc tạm thời giấu chiếc ba lô đựng tiền vào trong hang núi rồi tính sau.

Hoắc Tiểu Lộ khống chế Tô Bắc bằng cách thức rất đơn giản. Mẹ nó bị mất ngủ nên trong nhà thường có sẵn thuốc ngủ. Hơn nữa, chị ta mười ngày nửa tháng không về nhà. Chính vì vậy, Hoắc Tiểu Lộ không sợ mẹ phát hiện ra Tô Bắc.

Dù bị mẹ phát hiện, nó cũng có cách giải quyết.

***

Từ xa xa thấp thoáng tiếng còi hụ của xe cảnh sát.

Một người cảnh sát ở phòng khách trông chừng hai tội phạm vừa đến tuổi thành niên, Bạc Cận Ngôn và người cảnh sát còn lại đeo găng tay tìm kiếm chứng cứ trong nhà.

Giản Dao đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát dung nhan trầm mặc của Hoắc Tiểu Lộ.

Cầu thang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Một nguời phụ nữ trung niên mặc bộ váy đen và tất quần mỏng từ cầu thang đi lên nhà.

“Chuyện gì xảy ra vậy? Cô là ai?” Gương mặt người phụ nữ trang điểm rất nhạt, chị ta cất giọng ngạc nhiên: “Tiểu Lộ đâu rồi? Tiểu Lộ!” Giày cao gót của chị ta nện cồm cộp xuống nền nhà. Giản Dao nhường lối, đồng thời mở miệng: “Chúng tôi là người của cảnh sát.”

Người phụ nữ lập tức biến sắc mặt. Chị ta đứng ở cửa, nhìn con gái đang bị còng tay ngồi ở ghế sofa.

“Tiểu Lộ, con…tại sao bắt con gái tôi?”

“Con đã giết người.” Hoắc Tiểu Lộ cắt ngang lời chị ta. Vẻ mặt nó bình tĩnh một cách kỳ lạ.

Bạc Cận Ngôn và một người cảnh sát vừa vặn từ trong phòng đi ra ngoài. Trên tay người cảnh sát cầm cái túi nylon đựng vật chứng. Bên trong là một con dao găm dính đầy máu.

Mẹ Hoắc Tiểu Lộ trợn mắt há hốc mồm.

“Chúng ta về Cục cảnh sát trước…” Giản Dao nhẹ nhàng đỡ cánh tay chị ta.

Nhưng ngoài định liệu của tất cả mọi người, phản ứng đầu tiên của người phụ nữ không phải lao đến bảo vệ con gái mình, mà là quay người chạy mất.

Có lẽ chị ta quá bất ngờ và hoảng sợ.

“Cẩn thận!” Giản Dao nhanh tay tinh mắt, thấy giày cao gót của người phụ nữ trượt trong không trung, cô vội túm lấy cánh tay của chị ta. Nhưng người phụ nữ cao lớn hơn cô nên kéo cả Giản Dao về phía trước theo quán tính.

Người phụ nữ lảo đảo mất vài giây mới đứng vững. Giản Dao thở phào nhẹ nhõm, nhưng người phụ nữ đột nhiên gầm lên: “Tránh ra!”. Chị ta đồng thời đẩy mạnh Giản Dao.

Giản Dao vốn đứng ở mép bậc cầu thang. Cô lập tức mất thăng bằng, chân dịch về phía sau, rơi vào không trung.

Giản Dao giật mình, cô chưa kịp phản ứng, cả người đã ngã ra đằng sau.

“Giản Dao!”

Bạc Cận Ngôn lập tức xông ra cửa, nhìn về phương hướng của Giản Dao. Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, sắc mặt Bạc Cận Ngôn biến đối ngay tức thì.

Lúc này, Giản Dao đã ngã xuống cầu thang. Mồm miệng “hôn” mặt đất, toàn thân không ngừng va đập.

Trong lúc trời đất quay cuồng, cô nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo cô.

Sau đó, đầu Giản Dao đập vào bờ tường, cuối cùng cô rơi xuống mặt đất. Toàn thân đau nhức, đầu óc quay cuồng. Giản Dao chống tay xuống đất định đứng dậy, một đôi cánh tay mạnh mẽ bất thình lình ôm vai và thắt lưng cô. Giản Dao rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc.

Bạc Cận Ngôn đã chạy tới nơi. Gương mặt anh phảng phất tỏa ra khí lạnh, đôi mắt đen nhánh nhìn cô chằm chằm ở cự ly gần.

“Em sao rồi?”

“Em không sao.” Giản Dao vịn vào cánh tay anh đứng dậy. Nào ngờ bàn chân cô đau buốt, cả người mềm nhũn, lại trượt xuống đất.

Bạc Cận Ngôn phản ứng rất nhanh. Anh kéo cô vào lồng ngực của mình. Mặt Giản Dao áp vào áo sơ mi của anh, trái tim cô rung lên một nhịp.

Sắc mặt Bạc Cận Ngôn trở nên khó coi hơn trước đó. Anh cúi đầu im lặng nhìn cô chăm chú.

Lúc này, hai người cảnh sát đã chạy ra khỏi nhà, đứng trên đầu cầu thang hỏi: “Cô không sao đấy chứ?”

Bạc Cận Ngôn vẫn ôm Giản Dao. Anh ngẩng đầu liếc mẹ Hoắc Tiểu Lộ vẫn đứng ngây ngốc một chỗ rồi nói với người cảnh sát: “Không sao, các anh cứ tiếp tục đi.”

Giản Dao túm cánh tay Bạc Cận Ngôn: “Em có vài lời muốn nói với chị ta.”

Bạc Cận Ngôn đỡ Giản Dao xoay người đối diện với mẹ Hoắc Tiểu Lộ ở trên đầu cầu thang.

“Con bé là con gái chị, chị hãy nghĩ xem cần đối xử với nó như thế nào.” Giản Dao cất giọng nhẹ nhàng: “Dù nó giết người đi chăng nữa, chị cũng không nên từ bỏ con gái của mình.”

Mẹ Hoắc Tiểu Lộ tựa vào bờ tường, thần sắc ủ rũ và tuyệt vọng.

“Em nói xong chưa?” Âm thanh lạnh lẽo của Bạc Cận Ngôn chợt vang lên bên tai Giản Dao.

Thái độ của anh khiến Giản Dao hơi ngẩn người: “Em xong rồi…”

Cô còn chưa dứt lời, thân thể đột nhiên nhẹ bẫng. Bạc Cận Ngôn đã bế ngang người cô, sải bước dài đi về phía xe ô tô đỗ cách đó không xa.

Đêm đã về khuya. Phía trước xuất hiện vô số luồng đèn pha ô tô, tiếng còi xe cảnh sát và tiếng bước chân tạp loạn. Đội hình sự nghe tin đã vội tới nơi. Ở đằng sau, hai người cảnh sát áp giải hai phạm nhân xuống dưới, mẹ Hoắc Tiểu Lộ nước mắt giàn giụa đi theo bọn họ.

Giản Dao nằm trong lòng Bạc Cận Ngôn, đầu dán vào ngực anh. Cô ngước nhìn gương mặt lạnh lùng của anh.

Anh đang không vui, rất không vui.

Đôi mắt anh lạnh lẽo như kết băng, bờ môi hơi mím lại. Cô cũng không rõ anh bực tức ai.

Trong lòng Giản Dao vụt qua tia ngọt ngào. Cô chỉ muốn ở trong lòng anh như bây giờ, mãi mãi không rời xa.

Tuy nhiên…

“Anh bỏ em xuống đi đã.” Giản Dao nói nhỏ: “Mọi người đến rồi kìa.”

Bạc Cận Ngôn cúi đầu liếc cô gái trong lòng, đồng thời cất giọng lãnh đạm: “Hai chuyện này có liên quan đến nhau à?”

Giản Dao: “…”

Lúc này, đội trưởng đội hình sự và mấy điều tra viên đi tới. Mọi người giật mình hỏi: “Tiểu Giản có sao không?”

Giản Dao quay đầu, vừa định mở miệng, Bạc Cận Ngôn đã lạnh lùng trả lời thay cô: “Không sao, cô ấy chưa chết được.”

Giản Dao ngậm miệng.

Đội trưởng đội hình sự không để ý đến Giản Dao, hỏi tiếp: “Giáo sư Bạc, tình hình thế nào rồi?”

Bạc Cận Ngôn đảo mắt qua mọi người, điều chỉnh đôi cánh tay, ôm Giản Dao càng chặt hơn. Sau đó anh mới mở miệng: “Hung thủ là Hoắc Tiểu Lộ, chúng tôi đã tìm thấy vật chứng…”

Mặc dù sắc mặt tương đối tệ nhưng Bạc Cận Ngôn vẫn phân tích gãy gọn và rõ ràng như thường lệ. Anh nói một lượt tình hình và đưa ra suy đoán của mình. Những người cảnh sát đều bị thu hút, tập trung tinh thần lắng nghe.

Giản Dao nằm trong vòng tay Bạc Cận Ngôn, ngắm đường nét trên gương mặt anh, hai má cô ửng hồng.

Vào thời khắc này, ở nơi này…Anh không đổi sắc mặt, tiến hành báo cáo giản lược trong khi đang bế một người phụ nữ dưới cái nhìn chăm chú của mọi người…

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng kết thúc báo cáo. Đám cảnh sát hình sự lập tức tản mát, tiếp tục bận rộn công việc của mình.

Bạc Cận Ngôn gật đầu với đội trưởng đội hình sự: “Chúng tôi đi trước đây.”

Người đội trưởng hơi bất ngờ khi thấy Bạc Cận Ngôn chưa gì đã từ biệt. Nên biết suy luận vừa rồi của Bạc Cận Ngôn khiến mọi người tâm phục khẩu phục. Đối với người cảnh sát hình sự, đây là phương thức phá án hữu hiệu và mới mẻ. Bọn họ giống như tìm thấy kho báu mới, đời nào nỡ buông tay?

“Giáo sư Bạc, hy vọng anh ở lại tiếp tục chỉ đạo công việc. Tôi có thể cử người đưa Tiểu Giản đi bệnh viện. Này…Tiểu Trần, Tiểu Châu, hai cậu đi.” Đội trưởng nói.

Nghe đến tên “Tiểu Trần”, tim Giản Dao đập nhanh một nhịp.

Bạc Cận Ngôn quả nhiên gườm gườm nhìn Tiểu Trần đang chạy về phía bọn họ, ánh mắt anh sắc bén bức người. Tiểu Trần hơi lúng túng, không biết nói thế nào.

“Anh chọn người hay thật đấy.” Bạc Cận Ngôn cất giọng lãnh đạm.

Đội trưởng hình sự ngây ra không hiểu. Giản Dao vội kéo vạt áo sơ mi ở ngực Bạc Cận Ngôn.

Anh cúi xuống nhìn cô rồi lại ngẩng đầu nói với đội trưởng hình sự: “Công việc của tôi đã hoàn thành, còn lại giao cho các anh. Vài hôm nữa tôi sẽ tiến hành phân tích tâm lý tội phạm. Chào các anh.”

Nói xong, Bạc Cận Ngôn liền bế Giản Dao, sải bước dài đi về phía xe ô tô của mình.

Bạc Cận Ngôn đặt Giản Dao xuống ghế lái phụ. Giản Dao tưởng anh sẽ lái xe đi ngay, ai ngờ anh giơ tay bật đèn trong xe: “Quay ra đây cho tôi xem nào.”

Giản Dao hơi nghiêng người, quay mặt về phía Bạc Cận Ngôn: “Em không sao, chỉ bị sượt ngoài da.”

Dưới ánh đèn, gương mặt Bạc Cận Ngôn phủ một lớp ánh sáng dịu dàng. Anh đặt một tay lên vô lăng, bàn tay còn lại đưa về phía mặt Giản Dao, ánh mắt anh lạnh lẽo và chăm chú.

Anh vẫn còn tức giận…

Ngón tay mát lạnh chạm nhẹ vào trán Giản Dao, nơi đó truyền đến cảm giác hơi đau buốt. Giản Dao cũng sờ lên trán mình, quả nhiên sưng một cục.

“Tuyệt quá.” Bạc Cận Ngôn cất giọng lạnh lùng: “Em suýt nữa bị đập vỡ đầu.”

Giản Dao: “…Đây chỉ là sự cố bất ngờ.”

Bạc Cận Ngôn thu tay về: “Còn đau không?”

Thật ra một chút đau đớn này chẳng là gì với Giản Dao, nhưng cô vẫn hạ giọng: “Rất đau.” Sau đó, cô nhướng đôi mắt trong veo nhìn Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn trả lời dứt khoát: “Em cố nhẫn nhịn.”

Giản Dao im lặng, lại nghe anh nói tiếp: “Khi nào về nhà tôi sẽ chườm đá cho em.”

“…Vâng.”

Bạc Cận Ngôn cúi đầu quan sát chân cô: “Cởi giày để tôi xem nào.”

Giản Dao vừa nhấc chân trái liền bị anh nắm chặt gót chân. Bàn tay lớn của người đàn ông ôm gọn bàn chân cô, mang lại cảm giác hơi mát và ngưa ngứa. Khi ngón tay dài của anh lướt qua mắt cá chân, mặt Giản Dao nóng ran.

Bạc Cận Ngôn không phát giác ra sự thẹn thùng của Giản Dao. Anh vẫn cúi đầu quan sát, đôi lông mày đen nhánh chau lại.

“Sưng một chút, không đến nỗi nghiêm trọng.” Bạc Cận Ngôn buông chân cô, kết luận một câu: “Không hoành tráng như cái sừng trên trán em.”

Giản Dao liếc anh một cái, vô ý thức lại sờ cục u trên đầu.

Hôm nay đúng là tai bay vạ gió, cô thở dài: “Đầu óc em liệu có bị đần đi một chút không?”

Bạc Cận Ngôn đã khởi động xe. Anh dõi mắt về phía trước, trả lời bằng ngữ khí lãnh đạm: “Không sao cả. Nếu đần vẫn còn có tôi.”

Giản Dao ngẩn người, trong lòng rất ngọt ngào.

Kết quả Bạc Cận Ngôn nói tiếp một câu không mặn không nhạt: “Dù sao IQ của tôi là 180, em nhiều hơn hay bớt đi một chút cũng có gì khác biệt?”

Giản Dao: “Có người nào an ủi như anh không?”

Lúc này, khóe miệng Bạc Cận Ngôn mới nhếch lên. Anh đánh tay lái, điều khiển ô tô chạy ra đường cái.

Bây giờ đã là nửa đêm, chiếc xe chạy bon bon trên con đường vắng lặng. Giản Dao tựa người vào thành ghế phía sau, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Bạc Cận Ngôn tập trung lái xe. Đến chỗ có đèn đỏ, anh giảm tốc độ rồi dừng lại. Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn tựa vào thành ghế, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, yên lặng chờ đợi.

Vào một giây phút nào đó, anh đột nhiên quay đầu, ngắm nhìn gương mặt an lành của Giản Dao trong giấc ngủ.

Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn mới rời mắt, tiếp tục dõi về phía trước.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.