Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 49



Yêu một người là muốn chia sẻ với người đó bí mật che giấu nơi sâu nhất trong nội tâm.

Buổi đêm yên tĩnh, các vì sao trên trời cũng phảng phất chìm vào giấc ngủ say, lúc ẩn lúc hiện. Giản Dao cuộn người trên ghế sofa như một con mèo lười. Cô tựa đầu vào người Bạc Cận Ngôn, nói nhỏ: “Thật ra trong vụ của bố em, em không còn nhớ rõ bộ dạng của ông lúc đó.”

Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Trí nhớ hoàn toàn bình thường của người bình thường.”

Giản Dao nhoẻn miệng cười, đấm nhẹ vào ngực anh. Dù chỉ là người lắng nghe câu chuyện nhưng anh vẫn cao ngạo như thường lệ.

“Năm đó em bảy tuổi.” Cô thầm thì, ánh mắt tựa hồ dõi về nơi rất xa: “Bố em đang điều tra một vụ án giết người tàn bạo. Lúc bấy giờ côn đồ nhan nhản ngoài đường. Kẻ đứng sau vụ giết người là một trùm xã hội đen có tiếng thời đó.”

“Ờ.” Bạc Cận Ngôn cuộn ngón tay vào lọn tóc dài sau tai cô: “Em kể tiếp đi.”

“Hôm đó bố dẫn em và Tiểu Huyên đi nhà ông nội dự tiệc sinh nhật. Mẹ em phải làm tăng ca ở nhà máy nên không đến kịp.” Giọng cô hơi khàn khàn: “Đây vốn là một ngày vui vẻ. Em vẫn nhớ rõ, ông bà nội nấu cơm trong bếp, Giản Huyên còn nhỏ, ngủ trong phòng. Bố chơi đùa với em. Sau đó, những người đó đến nhà.”

Cảm nhận bàn tay cô siết chặt tay mình, ánh mắt Bạc Cận Ngôn lạnh hẳn.

“Bọn chúng tự xưng là “Băng Lưỡi rìu”, dùng lưỡi rìu làm vũ khí.” Giản Dao thở hắt ra: “Kỳ thực chúng chỉ là những thanh niên mười mấy hai mươi tuổi, chém người xong liền bỏ chạy. Sau đó, chúng đều bị bắt vào tù.”

Nói xong mấy câu, Giản Dao liền im lặng, dụi đầu vào người Bạc Cận Ngôn.

Còn Bạc Cận Ngôn nhìn người phụ nữ trong lòng, trái tim anh trở nên mềm mại. Anh rất hài lòng khi thấy cô dựa dẫm vào anh, vào người đàn ông của mình.

Giao lưu bằng cách lắng nghe quả nhiên là một phương pháp tất yếu để tăng thêm tình cảm của đôi tình nhân. Phương pháp này quan trọng như thân thể giao lưu.

Trầm ngâm vài giây, Bạc Cận Ngôn mở miệng: “Anh rất vui khi em chia sẻ quá khứ với anh. Trên thực tế, anh đã biết rõ sự việc. Nhưng từ miệng em nói ra, ý nghĩa khác hoàn toàn. Điều này chứng tỏ tình yêu và sự tin tưởng của em dành cho anh đã đạt đến tầng sâu hơn. Tất nhiên anh cũng như vậy.”

Giản Dao ở trong lòng Bạc Cận Ngôn, khóe miệng cong lên.

Anh lại nói tiếp: “Em điều chỉnh bản thân rất tốt. Anh tự hào vì em.”

Viền mắt Giản Dao bỗng ươn ướt. Cô biết chắc chắn anh sẽ không như người khác, nói mấy câu an ủi đại loại “mọi chuyện đã qua”, “em đừng buồn”…

Nhưng anh tự hào vì cô?

Một câu nói ngắn gọn, nhưng giống những nốt nhạc dịu dàng nhất rơi xuống trái tim cô.

Im lặng một lát, Giản Dao thì thầm: “Còn nữa…”

Bạc Cận Ngôn chau mày, cúi đầu nhìn cô chú.

“Hôm đó thật ra em không ở trong phòng ngủ, mà ở ngoài phòng khách.” Giản Dao nói chậm rãi: “Lúc bấy giờ em và bố chơi bịt mắt bắt dê. Khi bọn chúng đến, bố liền khóa em trong tủ, đẩy cái ghế sofa chặn ở ngoài. Nhưng em vẫn nhìn rõ tất cả. Chúng mở loa rất lớn, em kêu khóc thế nào cũng vô dụng. Sau đó, em được cứu ra ngoài, bố em vẫn chưa chết. Em ôm bố cho đến khi ông tắt thở.”

***

Tại sao hôm nay cô lại muốn tâm sự với Bạc Cận Ngôn quá khứ đau buồn này? Có lẽ sự từ biệt của Lý Huân Nhiên khiến cô bỗng dưng nhớ lại chuyện cũ.

Hoặc cô ý thức được, vết thương cất giấu ở nơi sâu kín nhất và những chuyện cô từng trải qua mà không có cách nào đề cập với người khác, cuối cùng cũng có thể thổ lộ với anh.

Bởi vì anh hiểu, hiểu hơn bất cứ người nào khác. Bởi vì từ nay về sau, anh là người thân thiết nhất của cô.

Gương mặt tuấn tú của Bạc Cận Ngôn dường như phủ một lớp băng. Anh lặng lẽ quan sát Giản Dao vài giây rồi cúi đầu hôn cô.

Khoảng thời gian tiếp theo, Bạc Cận Ngôn ôm Giản Dao ngồi dưới ánh sao một lúc lâu. Cô kể cho anh nghe chuyện trước kia, bố cô từng là cao thủ câu cá. Cô còn kể một thời dài không dám ngủ một mình, và chuyện thời đại học vô vị, ngày nào cũng phải học thuộc ngữ pháp và từ vựng.

Bạc Cận Ngôn yên lặng lắng nghe. Tất nhiên anh cũng không quên thực hiện lời hứa của mình, liên tục hôn cô. Ban đầu Giản Dao không để ý, sau đó cô mới phát giác, anh thật sự tuân thủ thời gian, cứ cách năm phút, anh cúi đầu hôn cô một lần. Giản Dao không nhịn được cười.

Khi cô hỏi Bạc Cận Ngôn chuyện thú vị ở thời đại học, anh chau mày: “Anh không để ý.”

Khi cơn buồn ngủ ập đến, đêm đã về khuya.

Giản Dao rời khỏi vòng tay Bạc Cận Ngôn, đứng dậy: “Em đi ngủ đây.”

Bạc Cận Ngôn cũng đứng dậy. Hai người quay về phòng khách, đến cửa phòng ngủ của cô.

Giản Dao: “Chúc anh ngủ ngon.”

Bạc Cận Ngôn cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô: “Chúc em ngủ ngon và có giấc mơ đẹp.”

***

Buổi tối hôm nay, Giản Dao không “có giấc mơ đẹp” như lời chúc của Bạc Cận Ngôn. Có lẽ do nhớ lại quá khứ phủ bụi trần đã lâu, cô không thể chợp mắt, trong lòng đặc biệt trống trải.

Sau đó, Giản Dao nhớ đến Bạc Cận Ngôn. Mấy ngày qua, sau những nụ hôn triền miên vào mỗi buổi tối, anh đều tỏ ra không thỏa mãn và thẳng thắn đưa ra đề nghị trần trụi.

Ngày đầu tiên anh hỏi: “Em có muốn thân thể của anh không?”

Ngày thứ hai anh nói: “Tối nay ngủ phòng anh?”

Nhưng hôm nay, anh quên mất chuyện đó, chỉ dịu dàng chúc cô có “giấc mơ đẹp”.

Giản Dao không nhịn được, cười tủm tỉm.

Cũng vào thời khắc này, Bạc Cận Ngôn mặc bộ đồ ngủ màu đen, nằm thẳng trên chiếc giường hai mét hai của anh, không hề buồn ngủ.

Anh từng chứng kiến những vụ án tàn nhẫn còn hơn quá khứ của Giản Dao, bao gồm cả chuyện xảy ra với bản thân anh.

Nhưng nghĩ đến cảnh người phụ nữ của anh từng ở dưới địa ngục, lại nhớ đến giọt nước mắt của cô trong buổi tối hôm nay, Bạc Cận Ngôn cảm thấy rất buồn bực.

Sau khi nằm im một tiếng đồng hồ, anh ngồi dậy xuống giường, lấy chìa khóa từ trong tủ, rồi rời khỏi phòng ngủ.

Có thể nói, người đàn ông có khả năng hành động cực mạnh như Bạc Cận Ngôn sẽ không suy nghĩ đến việc nửa đêm gà gáy lén lút mở khóa vào phòng con gái liệu có thích hợp hay không?

Anh chỉ biết, hiện tại anh vô cùng muốn ở bên cạnh người phụ nữ đó. Cô lại chỉ cách anh một bức tường, vậy thì tại sao anh không đi?

Giản Dao nằm trên giường trằn trọc một lúc, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ bên ngoài phòng.

Bạc Cận Ngôn thức dậy? Anh định làm gì vào nửa đêm nửa hôm?

Vài giây sau, cô chợt nghe thấy tiếng mở khóa cửa. Giản Dao đờ người, toàn thân bất động.

Cánh cửa từ từ bị đẩy ra, một hình bóng cao lớn quen thuộc xuất hiện ở cửa. Anh lặng lẽ đi vào phòng, thuận tay khép cửa.

Giản Dao không hề cảm thấy căng thẳng, bởi cô biết Bạc Cận Ngôn sẽ không vượt quá giới hạn. Trong phòng không bật đèn nên tối om. Giản Dao nheo mắt, theo dõi xem anh định làm gì.

Khi Bạc Cận Ngôn đi đến bên giường, Giản Dao lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ say.

Đột nhiên, tay cô bị anh nhẹ nhàng nắm lấy. Sau đó từ mu bàn tay truyền đến xúc cảm mềm mại ươn ướt. Anh vừa hôn tay cô.

Tim Giản Dao đập nhanh một nhịp. Bạc Cận Ngôn đã đặt tay cô xuống giường.

Có lúc, một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay càng có thể khiến con gái rung động hơn hôn môi cuồng nhiệt.

Bởi vì nụ hôn này không liên quan đến tình dục, chỉ có trân trọng và ái mộ.

Giản Dao hơi buồn cười nhưng cố nhịn. Một lúc sau, không nghe thấy động tĩnh, cô tưởng anh đã bỏ đi. Ai ngờ bên phải giường đột nhiên lún xuống.

Giản Dao giật mình, Bạc Cận Ngôn đã nằm xuống giường.

Hơi thở của người đàn ông rất gần. Thậm chí cổ áo ngủ mát lạnh của anh chạm vào mũi cô. Vùng eo nặng trĩu, anh đã đặt tay lên đó.

Giản Dao cố gắng nằm im bất động. Kết quả, Bạc Cận Ngôn sờ lên tóc cô, ngón tay anh cuộn sợi tóc của cô như ban ngày. Tuy nhiên, động tác của anh rất nhẹ nhàng. Nếu Giản Dao thật sự ngủ say, có lẽ cô cũng không bị đánh thức.

Anh chàng này…

Giản Dao nằm một lúc, cuối cùng không nhịn nổi, mở mắt nhìn Bạc Cận Ngôn. Đôi mắt cô sáng rực trong đêm tối.

Bạc Cận Ngôn đối mắt Giản Dao ở cự ly gần. Anh hơi ngây ra, khóe miệng nhếch lên.

“Hóa ra em cũng khó ngủ.” Ngữ khí của anh có phần đắc ý.

Giản Dao bật cười thành tiếng. Thấy anh nằm nghiêng người về phía mình, cô bất giác lên tiếng: “Anh nằm quay về bên trái kìa! Đây là tư thế không mạnh khỏe nhất.”

Bạc Cận Ngôn rõ ràng ngẩn người mất vài giây mới ý thức ra sự thật. Từ trước đến nay luôn phê bình tư thế ngủ của Giản Dao, bây giờ chính anh làm trái “khuôn vàng thước ngọc” của mình.

Đương nhiên, hậu quả chê bai Bạc Cận Ngôn là vô cùng nghiêm trọng.

Anh nhìn cô trong giây lát, mở miệng nói: “Thế thì sao?”

Giản Dao: “Sao gì cơ?”

“Em định bù đắp anh thế nào?” Vừa dứt lời, anh liền phủ môi xuống.

Đây là một nụ hôn rất mãnh liệt. Bạc Cận Ngôn giữ chặt cằm Giản Dao, hôn đến khi cô thở hổn hển.

Sau đó, bờ môi anh rời khỏi môi cô, anh im lặng nhìn cô chăm chú. Giản Dao cũng ngẩn ngơ đối mắt anh. Trong đêm tối yên tĩnh, gương mặt anh đẹp như bức tượng điêu khắc, cách cô rất gần.

Không khí dường như đang lên men, dần trở nên khô nóng. Tim Giản Dao đập thình thịch, nỗi đau xót và trống rỗng trước đó phảng phất được nụ hôn của anh vỗ về và lấp đầy. Môi lưỡi của anh, sự đụng chạm của anh giống một thỏi nam châm, thu hút cô càng khao khát nhiều hơn.

Trầm mặc vài giây, Giản Dao giơ tay ôm cổ Bạc Cận Ngôn. Đôi mắt anh thẫm lại, anh lập tức lật người nằm đè trên thân thể Giản Dao, hai tay đan vào tay cô, đồng thời bờ môi lại một nữa đáp xuống.

Bởi vì vừa thổ lộ tâm tình trong màn đêm tĩnh mịch, hai trái tim cùng hỗn loạn bất an, cùng đè nén một nỗi khát khao đang bùng cháy.

Ban đầu, bờ môi Bạc Cận Ngôn chỉ dừng lại ở mặt Giản Dao. Dần dần, anh di chuyển xuống cổ cô. Đầu óc Giản Dao ngất ngây, cô không có cách nào nghĩ đến vấn đề có nên tiếp tục hay không? Cô chỉ làm theo sự thôi thúc của bản năng muốn gần gũi anh hơn. Tối nay dường như không giống bất cứ lần thân mật nào trước đó. Một sự kích thích xa lạ chôn giấu đã lâu ở nơi sâu thẳm trong thân thể được đốt cháy.

Cảm xúc này nguy hiểm nhưng cũng rất hấp dẫn. Giản Dao vẫn không biết đó là gì?

Giản Dao mặc bộ đồ ngủ, bàn tay lớn của Bạc Cận Ngôn nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo đường nét thân thể cô bên ngoài lớp vải như thường lệ. Một lúc sau, tay anh lại di chuyển lên trên, dừng lại nắm trọn một bên đầy đặn của cô.

“Wow…” Ngón tay anh vân vê đỉnh nhọn, đôi môi mỏng thốt ra tiếng thở dài đầy ý vị.

Lần đầu tiên bị người khác chạm vào nơi nhạy cảm đó, Giản Dao chỉ biết túm áo ngủ của Bạc Cận Ngôn, vùi gương mặt nóng ran vào hõm vai anh.

Bạc Cận Ngôn tiếp tục xoa bóp nơi đó. Xúc cảm mềm mại trong lòng bàn tay quả thực rất tuyệt vời. Nghĩ đến khả năng bởi vì sự trêu đùa của anh, cơ thể Giản Dao có thể nảy sinh khoái cảm mãnh liệt, anh càng cảm thấy máu nóng sôi sục trong người.

Bạc Cận Ngôn vô ý thức cúi đầu, cởi cúc áo ngủ của Giản Dao. Giản Dao kêu một tiếng: “Đừng mà…”

Lần đầu tiên trong đời, Bạc Cận Ngôn quẳng hết phong độ, không làm theo ý nguyện của cô. Anh cúi đầu ngậm chỗ mê người đó.

Giản Dao đột nhiên thấy một cảm giác tê liệt kỳ lạ từ đỉnh nhọn truyền đến. Cô mở mắt nhìn Bạc Cận Ngôn đang vùi mặt trên ngực mình. Cảm giác này đúng là không thở nổi.

“Fantastic.” Bạc Cận Ngôn than khẽ một tiếng. (Fantastic: tuyệt vời)

Giản Dao giơ hai tay ôm gương mặt sắp trở thành lò lửa của cô: “Anh… anh đừng nói nữa.”

Hai thân thể đụng chạm, Giản Dao như vật báu được anh nâng niu trong lòng bàn tay, thưởng thức từng chút một. Cuối cùng, thân dưới có một vật cứng thúc vào người cô.

Tình cảnh này khiến Giản Dao càng xấu hổ, đồng thời xuất hiện nỗi hoảng hốt sợ hãi.

Đúng lúc này, Bạc Cận Ngôn bỗng dưng rời khỏi người cô, nhổm người thẳng dậy. Giản Dao mở to mắt nhìn anh.

Bạc Cận Ngôn nhanh nhẹn cởi áo ngủ, rồi lại đè xuống. Giản Dao giơ tay chống lên ngực anh: “Anh cởi áo…làm gì?”

Bạc Cận Ngôn ngẩn người.

Trên thực tế, hành động cởi áo là hoàn toàn vô thức. Thân thể anh nóng bỏng, bộ phận nào đó cương cứng đến mức sắp nổ tung. Sau đó… anh liền cởi áo.

Bạc Cận Ngôn trầm mặc vài giây rồi lên tiếng: “Giản Dao, chúng ta làm đi!”

Giản Dao nằm dưới thân anh, làn da trần lộ ra ngoài hơi run rẩy. Cô cuộn chặt hai tay thành nắm đấm, ngắm tấm thân trần của anh trong đêm tối.

Vào một khoảnh khắc nào đó, thời gian như ngừng lại. Không khí khô nóng như muốn đốt cháy hai người. Họ yên lặng đối mắt. Bạc Cận Ngôn nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của Giản Dao.

Sau đó, giọng con gái yếu ớt và khàn khàn vang lên: “Vậy anh hãy nhẹ một chút.”

Bạc Cận Ngôn âm thầm nhếch miệng: “Cám ơn em.”

Thân thể anh lại phủ xuống. Chỉ là lần này, trong khi môi lưỡi quấn quýt, bàn tay lớn của Bạc Cận Ngôn từ từ di chuyển xuống dưới, thò vào trong quần ngủ của Giản Dao.

Cảm nhận anh đang vuốt ve đùi mình, toàn thân Giản Dao căng lên như dây đàn.

Bạc Cận Ngôn cất giọng trầm khàn bên tai Giản Dao: “Anh cần phải sửa lại một điểm.”

“Gì cơ?” Tiếng cô run run.

“Nếu động tác của anh nhẹ nhàng, em sẽ không thể có khoái cảm mãnh liệt.”

Giản Dao thật sự bị anh đánh bại, cả người cô co lại muốn trốn tránh trong vòng tay của Bạc Cận Ngôn: “Anh đừng lên tiếng nữa.”

Bạc Cận Ngôn đột nhiên nhổm người, mò công tắc đèn đầu giường: “Anh muốn bật đèn sáng.”

“Đừng.” Giản Dao giữ tay anh lại.

“Tại sao? Lẽ nào em không muốn ngắm thân thể anh?”

“Không phải…” Mặt Giản Dao đỏ đến mức sắp nhỏ ra giọt máu: “Em xấu hổ. Lần sau bật đèn có được không?”

Bạc Cận Ngôn trầm mặc vài giây rồi trả lời: “Ok.”

Giản Dao thở phào nhẹ nhõm, lại nghe anh nói: “Thế thì anh đeo kính nhìn ban đêm, vẹn cả đôi đường.”

“Không được đeo.” Giản Dao túm cánh tay Bạc Cận Ngôn, ngăn không cho anh xuống giường: “Chúng ta như bây giờ…”

Bạc Cận Ngôn nhìn cô trong bóng tối, anh đột nhiên phì cười: “Sao em có thể ngượng ngùng đến mức này?”

Vừa dứt lời, anh liền đè xuống người cô. Chỉ có điều lần này, động tác của anh hết sức dịu dàng. Anh nhẹ nhàng cởi bỏ áo ngủ của cô, hôn lên tấm lưng cô. Bàn tay lớn lại một lần nữa mò xuống dưới.

Thật ra vào thời khắc này, gần như mỗi tế bào khô cạn suốt 26 năm trên thân thể Bạc Cận Ngôn đều kêu gào đi thẳng vào chủ đề chính. Nhưng ý chí mạnh mẽ giúp anh tạm thời nhẫn nhịn. Người phụ nữ trong lòng mềm mại như vậy. Hơn nữa biểu hiện của cô vừa rồi khiến anh ý thức được, bởi vì cô yêu anh nên mới cố gắng chịu đựng nỗi xấu hổ cực lớn, đồng ý trao cho anh tất cả. Là một người đàn ông, một người đàn ông đầy phong độ, anh cần phải ưu tiên cảm giác của cô. Hơn nữa, kiến thức sinh lý học cho anh biết, màn dạo đầu chu đáo sẽ khiến cô càng hưng phấn, ái ân lần đầu sẽ càng thuận lợi hơn. Do đó, Bạc Cận Ngôn cố gắng đè nén dục vọng đang đốt cháy cơ thể, nhẫn nại hôn lên toàn thân cô.

Sau này, mỗi khi nghĩ lại, Bạc Cận Ngôn vô cùng ảo não vì đã để lỡ thời khắc tuyệt vời đó. Bởi căn cứ vào kinh nghiệm phong phú của anh sau khi một thời gian tích lũy, có sự đụng chạm thân mật trước đó, cơ thể Giản Dao đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu. Nhưng do thiếu kinh nghiệm, anh cứ tiếp tục kéo dài màn dạo đầu, kết quả khiến lần đầu tiên của hai người phải hoãn đến nhiều ngày sau mới chính thức trở thành hiện thực.

Đêm mỗi lúc một khuya, thân hình hoàn hảo không một mảnh vải che đậy của Giản Dao cuối cùng cũng hiện ra trước mắt Bạc Cận Ngôn. Hô hấp của anh ngưng trệ trong giây lát. Nhưng anh vừa định di chuyển xuống dưới, máy di động đột nhiên đổ chuông.

Hai người hóa đá trong giây lát. Giản Dao đã rơi vào trạng thái ngất ngây. Nghe tiếng chuông điện thoại, cô liền tỉnh táo trở lại, giơ tay mò tủ đầu giường.

Bạc Cận Ngôn nắm tay cô: “Mặc kệ đi.”

Giản Dao: “… Tiếng chuông này là do em đặt riêng, Cục cảnh sát gọi đến.”

Bạc Cận Ngôn im lặng vài giây. Lần đầu tiên trong đời, anh thở dài một hơi.

Sau đó, anh giơ tay cầm điện thoại của Giản Dao: “Tôi là Bạc Cận Ngôn, nói đi.”

Người ở đầu kia điện thoại là đội trưởng đội hình sự. Anh ta vốn gọi điện cho Giản Dao, không ngờ Bạc Cận Ngôn nghe máy. Lại nghe ngữ khí vô cùng lạnh lẽo của Bạc Cận Ngôn, người đội trường ngây ra. Nhưng anh ta lập tức mở miệng: “Giáo sư Bạc, khu vực Đại Hân xảy ra “án diệt môn”, hiện trường phạm tội vô cùng thảm khốc, đồng thời cũng rất kỳ quái. Mời giáo sư đi xem ngay lập tức.”

(“Vụ án diệt môn” là cụm từ phổ biến trên báo chí Trung Quốc, chỉ những vụ án sát hại cả gia đình tại nhà. Ví dụ vụ ông bà nội và bố Giản Dao bị giết cũng là “án diệt môn”)


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.