Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 5



Giản Dao ngồi ở ghế sofa, sau đó cô ngả đầu xuống ghế, định chợp mắt một lúc.

Nhưng mới nằm vài phút, Giản Dao cảm thấy chân tay lạnh toát, người cũng rét run. Thế là cô đứng dậy đi tìm Bạc Cận Ngôn.

Ngoài trời mưa rơi xối xả, sấm chớp đì đùng. Hành lang dài và hẹp tối om càng trở nên âm u lạnh lẽo.

Đi đến tận cùng hành lang, Giản Dao lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng bất ngờ. Nơi đó có ánh sáng.

Ánh sáng màu trắng mông lung lọt qua khe hai cánh cửa ra ngoài, giống như đằng sau cánh cửa là một thế giới khác.

Bên trong quả nhiên có thiết bị chiếu sáng khẩn cấp. Giản Dao trầm mặc trong giây lát, tiến lên gõ cửa.

Cô gõ một lúc, cánh cửa trước mặt đột nhiên mở toang. Đập vào mắt Giản Dao đầu tiên là bóng đèn tuýp sáng trắng trên trần nhà. Ánh sáng chói lòa khiến cô hoa mắt, sau đó cô nhìn thứ gì cũng xuất hiện đom đóm mang hình dạng bóng đèn.

Tiếp theo, Giản Dao nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đứng ở cửa phòng, che khuất tầm mắt của cô.

Giản Dao chớp mắt, muốn nhìn rõ người đàn ông. Nhưng anh đã mở miệng, nói rất nhanh: “Có chuyện gì?”

Giản Dao nhắm mắt lại mở mắt, miễn cưỡng thấy hình bóng người đàn ông đứng ngược sáng, gương mặt mơ hồ. Anh đeo khẩu trang màu trắng rất lớn, chỉ để lộ đôi mắt.

“Tôi rất lạnh, cần thêm quần áo.” Giản Dao nói nhỏ.

Người đàn ông im lặng vài giây mới trả lời: “Tôi không thích người khác mặc đồ của tôi.”

Giản Dao hết nói nổi.

Sau đó, người đàn ông đột nhiên lùi lại phía sau một bước, điềm nhiên đóng cửa phòng ngay trước mặt cô.

Thế giới của Giản Dao lại rơi vào bóng tối.

Vào giây phút cánh cửa khép lại, cô nhìn thấy bàn tay của người đàn ông đặt bên mép cửa. Anh đeo găng tay cao su dùng trong y tế, cô còn bắt gặp mấy cái giá sắt rất cao sau lưng anh. Trên giá xếp từng cái hộp tròn. Không biết trong hộp đựng thứ gì, đều là thứ hỗn độn cuộn vào nhau.

Giản Dao quay về phòng khách, một mình ngồi trong bóng tối mấy phút. Sau đó cô đứng dậy đi vào nhà bếp.

Giản Dao bật bếp ga, cô đứng bên ngọn lửa sưởi hai tay. Vừa ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy chai rượu ngon mà cô tặng Bạc Cận Ngôn trên tủ bếp.

Giản Dao không do dự lấy chai rượu xuống, cô tần ngần vài giây rồi ngửa đầu uống mấy hớp. Bố ruột và bố dượng đều thích uống rượu nên cô cũng bị ảnh hưởng. Chút rượu này chẳng là gì đối với cô.

Lồng ngực nóng rực, cảm giác khá hơn nhiều, chỉ là bụng hơi đói, Giản Dao bắt đầu tìm đồ ăn trong nhà bếp.

Nhưng tất cả các tủ bếp đều trống không, đến tủ lạnh cũng chẳng có thứ gì, bao gồm cả hoa quả.

Giản Dao lại mở phòng đông lạnh. Lần này cô có thu hoạch, trong đó chứa rất nhiều cá, từng tầng từng tầng xếp ngay ngắn thẳng hàng. Đều là cá do cô câu được.

Tuy bị mất điện nhưng vì bây giờ là mùa đông, phòng đông lạnh vẫn giữ nhiệt độ rất thấp. Giản Dao lấy con cá to nhất, ném lên cái thớt trên bệ bếp.

Mặc dù chỉ có ánh sáng từ máy điện thoại và ngọn lửa trên bếp ga, Giản Dao gần như phải lần mò trong bóng tối, nhưng cô vẫn có thể nấu món ăn đơn giản.

Món thịt cá thái lát trần nhanh chóng làm xong. Giản Dao để đĩa cá trên bàn, bắt đầu dọn dẹp bệ bếp theo thói quen.

Ai ngờ lúc dọn dẹp xong vừa quay người, cô liền phát hiện bàn ăn trống không.

Giản Dao hơi đờ người. Cô ngoảnh đầu liền bắt gặp một hình bóng cao lớn màu trắng đang đứng ở một đầu bàn, trên tay cầm đĩa thức ăn của cô.

Một tiếng cạch nhẹ vang lên, anh đặt đĩa cá xuống bàn.

“Rất khó ăn.” Giọng nói người đàn ông trầm thấp dễ nghe: “Thịt chín quá, bỏ muối quá nhiều.”

Nỗi bực tức tích tụ trong lòng mà Giản Dao cố gắng đè nén bùng phát sau câu nói của người đàn ông.

Cô nghiêm mặt đi đến bên người đàn ông, kéo đĩa cá về phía mình. Sau đó, cô nói rành rọt từng từ một: “Tôi có mời anh ăn không?”

Nói xong, Giản Dao ngồi xuống ghế, cầm đôi đũa trầm mặc ăn đồ.

Bạc Cận Ngôn không lên tiếng, cũng không nhúc nhích. Anh đứng yên tại chỗ, giống một cái cây yên tĩnh màu trắng. Bên ngoài cửa sổ mưa gió điên cuồng, trong nhà càng trở nên tĩnh mịch. Ngọn lửa trên bếp phát tiếng động nhẹ, cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

Đột nhiên, thân hình người đàn ông lay động, anh bước về phía cô.

Giản Dao vẫn cúi đầu, coi anh không tồn tại. Khóe mắt cô nhìn thấy anh vắt một cái áo khoác đàn ông lên thành chiếc ghế bên cạnh.

Giản Dao hơi ngạc nhiên nhưng vẫn không mở miệng.

Lúc này, Bạc Cận Ngôn đã quay người, đi vòng qua bàn ăn tới bệ bếp.

Giản Dao lặng lẽ nhìn anh xắn tay áo, rửa sạch hai tay dưới vòi nước. Sau đó, anh đứng trước cái thớt, bắt đầu thái thịt cá.

Bạc Cận Ngôn thái thức ăn không hề phát ra tiếng động. Giản Dao lờ mờ nhìn thấy anh xếp từng lát cá ngay ngắn đẹp đẽ vào đĩa. Anh tựa hồ trầm tư vài giây mới liên tục thả cá vào nồi, rồi nhanh chóng vớt ra ngoài. Động tác của anh rất tao nhã và thành thạo. Giản Dao lại một lần nữa nhìn thấy bàn tay anh.

Vừa rồi lúc Bạc Cận Ngôn đặt áo khoác xuống ghế, Giản Dao đã chú ý, bàn tay trắng trẻo thon dài, không gầy trơ xương như Giản Huyên mô tả.

Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn cũng dừng động tác. Anh cầm đĩa cá, nhìn chăm chú trong giây lát rồi quay người, đặt đĩa cá nóng hổi đến trước mặt Giản Dao.

“Đây mới là món cá thái lát trần.”

Giản Dao ngẩng đầu nhìn anh. Anh bận rộn một hồi, để làm món cá cho cô ăn, nhằm mục đích chứng minh xem ai nấu giỏi hơn?

Bạc Cận Ngôn đứng rất gần. Giản Dao nhìn thấy gương mặt anh. Lần này anh không đeo khẩu trang, mà đeo một cặp kính trông có vẻ phức tạp. Chiếc kính lớn che khuất nửa gương mặt anh, mắt kính phát ra ánh sáng màu đỏ mờ mờ.

Kính nhìn ban đêm?

Nhà anh không có đèn pin, là bởi vì anh đeo kính nhìn ban đêm?

Người đàn ông để lộ sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, đường nét gương mặt trông rất bình thường, cân đối, không phải “nhăn nheo chảy xệ” như Giản Huyên nhận xét.

Giản Dao vẫn không để ý đến Bạc Cận Ngôn, cô cúi đầu tiếp tục ăn cá của mình.

Vài giây sau, cô thấy Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, anh chẳng nói một lời, quay người đi lên cầu thang. Thân hình màu trắng cao lớn nhanh chóng biến mất trong bóng tối.

Tầng một chỉ còn lại một mình Giản Dao.

Sau đó, cô cầm chiếc áo khoác đàn ông trên thành ghế, trông nó hơi quen mắt. Giản Dao lập tức nhớ ra, đây chính là áo khoác Phó Tử Ngộ treo trên mắc áo hôm cô đến đây phỏng vấn. Lúc bấy giờ, anh ta còn rút điện thoại di động từ túi áo.

Thì ra là vậy. Giản Dao bất chợt nhớ đến câu nói của Phó Tử Ngộ. Anh ta nói tính cách của Bạc Cận Ngôn tương đối lập dị nên chẳng có lấy một người bạn.

Vì vậy, kỳ thực Bạc Cận Ngôn gặp khó khăn và trở ngại trong việc giao tiếp với người khác?

Nghĩ đến đây, nỗi bực tức trong lòng Giản Dao tan biến. Cô lại cầm đũa, gắp miếng cá nhỏ nhất, ở dưới cùng trong đĩa do Bạc Cận Ngôn nấu. Sau đó, cô xê dịch miếng cá khác để xóa dấu vết.

Thịt cá vừa vào miệng, Giản Dao sửng sốt ngay tức thì.

***

Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng va đập loảng xoảng. Cô từ ghế sofa ngồi dậy, ngẩng đầu quan sát, hóa ra gió lốc khiến hai cánh cửa sổ ở phía tây phòng khách đập thình thịch vào song cửa.

Sắc trời vẫn tối đen, tiếng mưa dường như nhỏ hơn một chút, nhưng gió càng lớn hơn, thổi ù ù giống tiếng dã thú gầm gào bên ngoài ngôi nhà.

Giản Dao sợ bị vỡ kính, lập tức đứng dậy đi về bên đó. Lúc cô đến gần cửa sổ, trên cầu thang xuất hiện một bóng người. Bạc Cận Ngôn đang từ từ đi xuống tầng một. Có lẽ anh cũng nghe thấy tiếng động vừa rồi. Gương mặt anh chìm trong bóng tối nên Giản Dao không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt của anh lập lòe ánh sáng màu đỏ.

Giản Dao không để ý đến Bạc Cận Ngôn. Cô túm một cánh cửa kính, cố gắng kéo vào, đóng chốt mặc cho gió lớn thổi vào mặt. Nhưng vừa định thò tay kéo cánh cửa còn lại, một cơn gió cực lớn từ bên ngoài ập đến, bầu trời lóe tia chớp sáng rực, cánh cửa kính trước mắt đập mạnh vào song sắt.

Theo phản xạ có điều kiện, Giản Dao lập tức quay người, đồng thời giơ hai tay ôm đầu. Cổ tay trái của cô đột nhiên bị túm chặt, cô bị một lực kéo sang một bên. Cùng lúc đó, sau lưng cô vang lên tiếng “choang” cực lớn, tiếp theo là tiếng kính vỡ loảng xoảng…

Giản Dao giật mình, lập tức quay người, cánh cửa sổ trước mắt cô chỉ còn lại viền thủy tinh vỡ sắc nhọn. Nhờ ánh chớp chói lòa, Giản Dao nhìn thấy nền nhà đầy mảnh thủy tinh vỡ.

Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm.

Cô lại quay đầu, đối diện Bạc Cận Ngôn. Anh vẫn đeo cặp kính nhìn ban đêm cỡ lớn. Chỉ là ở khoảng cách gần, Giản Dao ngửi thấy một mùi xa lạ nhàn nhạt tỏa ra từ người anh. Trong khi đó, cổ tay cô vẫn bị anh nắm chặt.

“Cám ơn.” Giản Dao định rút tay về nhưng không thể nhúc nhích. Ở giây tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đột nhiên cúi xuống, giang tay ôm lưng và đầu gối của cô, bế cô lên.

Giản Dao kinh ngạc: “Anh làm gì vậy?”

Cận Bạc Ngôn cúi xuống nhìn cô: “Tôi không cho rằng cô có thể đi qua đống thủy tinh vỡ quay về ghế sofa trong tình trạng không đeo kính nhìn ban đêm. Nhất là phản ứng thân thể cô không mấy nhanh nhạy.”

Giản Dao im lặng. Bạc Cận Ngôn sải bước dài, đi về phía ghế sofa.

Thân hình anh cao lớn, Giản Dao ở trong lòng anh có cảm giác lắc lư như muốn rơi xuống. Hơn nữa bởi vì áp sát vòm ngực của anh, mùi hương nhàn nhạt trên thân thể người đàn ông càng trở nên rõ ràng.

Giản Dao chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy bao giờ, cô rất không thoải mái. Nhưng Bạc Cận Ngôn nói đúng, cô chỉ có thể để mặc anh bế cô.

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng bế Giản Dao về bên ghế sofa, nhẹ nhàng đặt cô xuống. Tuy lời nói của anh vừa rồi hơi khó nghe, nhưng vì anh cứu cô, cô mở miệng: “Cám ơn anh.”

Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người. Trong đêm tối, cô không nhìn rõ vẻ mặt anh. Anh trầm mặc trong giây lát rồi quay người đi vào nhà bếp.

Bạc Cận Ngôn ở trong nhà bếp một lát, sau đó đi ra ngoài.

“Tôi tin cô đã có kết luận rồi.”

Vài giây sau, Giản Dao mới có phản ứng, anh đang nhắc đến món cá. Nhưng rõ ràng cô chỉ động đũa một chút ở lớp dưới cùng. Sao anh nhìn ra cô đã ăn đĩa cá của anh?

Giản Dao không hề bối rối, thản nhiên trả lời: “Tôi thừa nhận, món cá của anh ngon hơn của tôi. Nhưng lời anh nói trước đó thật khó nghe.”

Bạc Cận Ngôn không có bất cứ phản ứng nào trước lời phê bình của cô. Anh chỉ nói khẽ: “Chúc ngủ ngon.” Lần này Giản Dao nghe ra, ngữ điệu của anh ẩn hiện ý cười nhàn nhạt. Giản Dao có thể khẳng định, ý cười này là bởi vì thắng lợi của món cá.

Bạc Cận Ngôn quay người đi lên tầng hai trong nháy mắt.

***

Lúc Giản Dao tỉnh dậy, trời đã tờ mờ sáng, mưa không biết ngừng rơi từ lúc nào.

Cô đứng dậy, hít thở không khí trong lành và giá lạnh của buổi sáng sớm. Căn phòng vẫn trống trải và tĩnh mịch như mỗi ngày, tầng trên vẫn không có động tĩnh.

Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, Giản Dao có ảo giác dường như cách mấy đời.

Cô gấp áo khoác của Phó Tử Ngộ đặt xuống ghế sofa, quét dọn sạch sẽ kính vỡ trong phòng khách mới về nhà.

Thời tiết giá lạnh, trên đường rất ít người qua lại. Đêm qua Giản Dao mới chỉ chợp mắt vài tiếng đồng hồ nên toàn thân lờ đà lờ đờ.

Cô không về căn hộ tập thể cảnh sát, mà về nhà của mẹ và bố dượng, để bọn họ khỏi lo lắng.

Bố dượng Giản Dao làm việc ở cơ quan nhà nước, sống trong căn hộ tập thể của cơ quan. Giản Dao không gọi điện về nhà, chỉ nhắn tin báo bình an, để cả nhà khỏi dậy sớm đón cô. Cô một mình đi dọc theo lối vào khu tập thể, đột nhiên nhìn thấy mấy người bảo vệ quen đang vội vàng đi ngược lại ở phía trước.

Trong lúc đi ngang qua bọn họ, Giản Dao lờ mờ nghe thấy bọn họ nói chuyện, ngữ khí sốt ruột và phẫn nộ.

“Chắc chắn là hắn, tên quái nhân đó.”

“Đúng, thằng đó nhất định là tội phạm bắt cóc trẻ em.”

“Chúng ta không thể chờ đợi.”

Nghe đến hai từ “bắt cóc”, Giản Dao giật mình. Cô liền nhớ đến vụ án mất tích mà Lý Huân Nhiên nhắc tới thời gian trước. Lúc này, mấy người bảo vệ đã nhẩy lên chiếc xe cóc đỗ ngoài cổng, nổ máy đi mất.

Giản Dao lập tức gọi điện cho Lý Huân Nhiên. Tuy không rõ xảy ra chuyện gì, nhưng cô cảm thấy sự việc này có khả năng liên quan đến vụ án mất tích.

Tuy nhiên, điện thoại của Lý Huân Nhiên không có tín hiệu. Giản Dao nhớ mấy ngày trước hình như anh nói sẽ đi về vùng quê điều tra vụ án, nơi đó sóng điện thoại rất kém. Mãi vẫn không gọi được, Giản Dao đành leo lên tầng về nhà trước.

Nghe Giản Huyên nói, Giản Dao mới biết, con trai của một ông bảo vệ mới từ quê ra thành phố chơi bị mất tích từ ngày hôm qua, đến giờ vẫn chưa trở về. Cụ thể thế nào, Giản Huyên cũng không rõ.

“Em nghe nói đã báo công an rồi.” Giản Huyên cho biết: “Nhưng mất tích chưa đến 48 giờ đồng hồ, đồn công an sẽ không lập án.”

Giản Dao gật đầu, lại gọi điện cho Lý Huân Nhiên nhưng vẫn không thông. Cô về phòng đi ngủ.

Lúc Giản Dao tỉnh dậy đã là buổi trưa. Mây đen tan biến, bầu trời trong veo xán lạn.

Giản Dao ăn một chút đồ, cầm túi xách chuẩn bị ra ngoài.

Giản Huyên không khỏi ngạc nhiên: “Hôm nay chị vẫn đi ngôi biệt thự? Chẳng phải buổi sáng chị mới từ đó trở về hay sao?”

Giản Dao đáp: “Công việc của chị còn một chút nữa là hoàn thành. Hôm nay chị kết thúc cho xong, kể từ ngày mai chị không cần đi nữa. Cũng vừa vặn đến Tết rồi.” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Tối qua chị đã gặp Bạc Cận Ngôn.”

“Vậy sao?” Giản Huyên tỏ ra có hứng thú: “Anh ta đáng sợ lắm phải không?”

Giản Dao ngẫm nghĩ, cô chỉ thở dài một tiếng mà không trả lời.

Sau khi kể với em gái chuyện xảy ra tối qua, Giản Dao liền ra khỏi nhà, đi đặt dấu chấm hết hoàn hảo cho công việc kéo dài hơn hai mươi ngày qua. Quan hệ giữa cô và Bạc Cận Ngôn cũng chấm dứt từ đây.

Sau đó, ngày tháng sẽ tiếp tục trôi qua trong yên bình. Kết thúc kỳ nghỉ đông, cô sẽ quay lại thành phố B, đi thực tập ở đơn vị đã ký hợp đồng. Cô đi làm, kiếm một người bạn trai, rồi kết hôn, sinh con.

Tuy nhiên, Giản Dao không thể ngờ, chính là buổi trưa ngày hôm nay, trong ngôi biệt thự trên sườn núi sẽ xảy ra một sự việc chấn động. Và kể từ hôm nay trở đi, cuộc sống của cô không còn yên bình. Cuộc đời mà cô lên kế hoạch từ trước sẽ dần chệch khỏi đường ray, đi theo phương hướng kỳ lạ hoàn toàn mới.

Hết chương 5

PS: Khổ thân bạn Bạc, bị coi là quái nhân bắt cóc trẻ con 😀

Mọi người thử đoán xem ngôi biệt thự sẽ xảy ra sự kiện gì?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.