Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 53



Bầu trời hửng sáng nhuộm một màu xanh thẫm. Mặt đất được phủ lớp sương mờ mờ, đặc biệt yên tĩnh.

Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đứng bên cạnh một ngôi nhà nhỏ, xung quanh đều là rừng cây. Đối tượng tình nghi Chương Thành cũng coi như sống tách biệt với thế giới.

Vị trí này tương đối hẻo lánh, Bạc Cận Ngôn lái xe rất nhanh nên đến trước đội hình sự. Do không gian vô cùng tĩnh mịch nên anh và Giản Dao có thể lờ mờ nghe thấy tiếng còi hụ xe cảnh sát ở phía xa xa.

“Chúng ta đợi cảnh sát đến rồi cùng vào nhà?”

“No.” Bạc Cận Ngôn đeo găng tay, khóe mắt anh vụt qua ý cười vui vẻ: “Người đông sẽ không còn nguyên vị nữa.”

Giản Dao cũng không cảm thấy bất ngờ trước thái độ của Bạc Cận Ngôn. Anh chàng này tuy chính trực và thông minh, nhưng gặp vụ án giết người, anh thường không che giấu sự hưng phấn xuất phát từ bản năng.

Vẫn là câu nói cũ, sao anh có thể vừa mạnh mẽ vừa ấu trĩ đến vậy?

“Ok, chúng ta vào trong đi.” Giản Dao mỉm cười. Cô đương nhiên sẽ đi cùng anh.

May mắn là cánh cửa gỗ mỏng màu vàng không khóa, đẩy nhẹ liền mở toang. Một mùi hôi thối khó diễn tả xộc vào mũi bọn họ, làm Giản Dao suýt nôn ọe.

Bạc Cận Ngôn giơ tay bịt mũi, anh không đổi sắc mặt đi thẳng vào nhà. Giản Dao lấy lại tinh thần, cô cũng bịt mũi đi theo anh.

Ánh sáng bên ngoài ngôi nhà mờ mờ, trong nhà gần như tối đen. Cửa sổ đóng chặt, Giản Dao mơ hồ nhìn thấy trong gian nhà nhỏ đặt một chiếc giường và một cái bàn. Mặt đất vất đồ bừa bãi, cô không nhìn rõ thứ gì.

Đây là lần đầu tiên Giản Dao đặt chân vào nhà tên biến thái giết người, còn trong tình trạng tối om. Chân cô đạp phải một vật gồ ghề. Giản Dao thở hắt ra, không phải là miếng thịt người đấy chứ?

Cô vô ý thứ giơ tay túm áo ple sau lưng Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn đang lần mò trong bóng tối tìm kiếm, anh đột nhiên dừng bước, quay đầu về phía Giản Dao. Tất nhiên cô vẫn nắm chặt áo anh không rời.

“Wow.” Bạc Cận Ngôn tựa hồ than khẽ một tiếng.

Giản Dao: “Anh sao thế?”

Cô lờ mờ thấy anh quay đầu nhìn bàn tay đặt trên lưng anh.

“So cute.” Giọng nói trầm ấm đầy từ tính vang lên. (So cute: đáng yêu quá)

Giản Dao hơi đỏ mặt. Anh chàng này…

Dù không thấy rõ mặt anh nhưng cô cũng có thể tưởng tượng anh đang nhìn cô chằm chằm.

Vài giây sau, một tiếng tách vang lên, tầm mắt đột nhiên bừng sáng. Ngọn đèn vàng trên đỉnh đầu chiếu sáng cả ngôi nhà trong giây lát.

Giản Dao hơi ngây ra. Bạc Cận Ngôn quả nhiên đang nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, trong khi một tay anh đặt lên tường. Anh vừa mò thấy công tắc bật đèn.

Bạc Cận Ngôn quay người, tiếp tục xem xét ngôi nhà.

Giản Dao im lặng. Giáo sư Bạc đúng là… phá án và yêu đương đều không bỏ lỡ.

Cảnh tượng trước mặt Giản Dao giống một bãi rác.

Trên ga trải giường màu xanh nhạt đầy vết bẩn, chăn vất bừa một bên. Trên bàn đầy bát ăn bẩn thỉu, mặt đất đâu đâu cũng xuất hiện hộp cơm bằng nhựa, túi rác, còn có quần áo, giày dép hôi mù. Ruồi nhặng bay vù vù, không khí thoang thoảng mùi nước tiểu.

“Đúng là một kẻ tâm thần chẳng có phong cách gì cả.” Bạc Cận Ngôn lẩm nhẩm một câu rồi bắt đầu bới lộn đống rác trên mặt đất. Là phụ nữ, Giản Dao tự động đảm nhiệm công việc “sạch sẽ” hơn. Cô kiểm tra từng ngăn kéo của chiếc bàn.

Giản Dao nhanh chóng phát hiện ra manh mối. Đầu tiên là một tập phong bì màu vàng cất trong ngăn kéo. Cô đưa cho Bạc Cận Ngôn, phong bì trống không, bên ngoài viết ngày tháng bằng bút bi: “Tháng 1 năm 2003, tháng 2 năm 2003…” đến “tháng 6 năm 2003”. Nét chữ ngay ngắn rõ ràng do cùng một người viết.

Bạc Cận Ngôn cầm tập phong bì giũ mạnh. Sau đó, anh lấy một cái phong bì, rút tờ một trăm nhân dân tệ đỏ chót.

“Đây là sinh hoạt phí hàng tháng.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Có người cho Chương Thành.”

Giản Dao gật đầu. Trước đó Bạc Cận Ngôn từng suy đoán, Chương Thành do tinh thần rối loạn nên không thể làm việc nuôi sống bản thân, phải dựa vào sự cứu tế của người nhà. Những phong bì đựng tiền có thứ tự ngày tháng mà Giản Dao vừa phát hiện càng chứng thực lập luận của anh.

Một lúc sau, Giản Dao lại tìm thấy hai tờ giấy trắng bị xé rách trong ngăn kéo. Tuy không còn nguyên vẹn nhưng cô vẫn có thể đọc hàng chữ mực đen lớn trên tờ giấy:

“Đến giờ ăn cơm rồi.”

“Trời tối thì đi tắm rồi đi ngủ.”

Nét chữ trên tờ giấy giống hệt ở phong thư. Giản Dao không nghi ngờ, chắc chắn cùng một người viết.

Lúc này, Bạc Cận Ngôn cũng tìm thấy mấy tờ giấy trắng bẩn thỉu từ đống rác đưa cho Giản Dao. Giản Dao cầm đọc, cũng có nét chữ tương tự, đều là những lời nhắc nhở như rửa tay ở nhà vệ sinh, đừng rời khỏi thị trấn… Hai tờ giấy có băng dính, chứng tỏ được dán ở đâu đó trong nhà.

“Đàn ông, học hành tử tế, điều kiện kinh tế bình thường, tuổi trung niên.” Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm hàng chữ viết trên tờ giấy, đồng thời từ tốn mở miệng.

Khi hai người lục soát gần hết căn hộ, xe cảnh sát cũng đến nơi, vô số ánh đèn pha chiếu vào nhà.

Mấy người cảnh sát nhanh chóng đi vào nhà. Thấy Giản Dao và Bạc Cận Ngôn, bọn họ hơi ngạc nhiên, nhưng mở miệng hỏi ngay: “Giáo sư Bạc, anh có phát hiện gì không?” Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn, anh ra hiệu cô đưa phong bì và tờ giấy cho cảnh sát, đồng thời lên tiếng: “Có người chăm sóc đối tượng tình nghi, hơn nữa rất chu đáo. Nhưng người này đã một thời gian không tới đây, bằng không ngôi nhà cũng chẳng biến thành bãi rác như thế này.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Hắn đã bị bỏ rơi.”

Mọi người đều im lặng.

Đây chính là nguyên nhân khiến Chương Thành suy sụp tinh thần?

Những người cảnh sát tản ra tìm kiếm chứng cứ khác. Giản Dao đứng bên cạnh Bạc Cận Ngôn, hỏi anh: “Chúng ta làm thế nào để xác định thân phận của người đó?” Trực giác báo cho cô biết, đích đến của Chương Thành rất có khả năng liên quan đến người chăm sóc hắn, thậm chí có khả năng… Nhưng trong ngôi nhà này không hề có manh mối khác về người đó.

Bạc Cận Ngôn liếc cô, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười cao ngạo: “Đương nhiên anh có cách.”

Giọng nói trầm thấp tự tin của anh khiến trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Lúc nào anh cũng có cách.

Bây giờ, liệu anh có phải “bóc từng lớp” của ngôi nhà bừa bộn này để tìm ra chân tướng sự việc?

Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn bằng ánh mắt mong chờ và khâm phục. Anh mỉm cười, nhưng không mở miệng đưa ra suy đoán như thường lệ, mà đi đến trước cái bàn, giơ tay gạt đống rác trên mặt bàn. Một chiếc điện thoại bàn màu đỏ cũ kỹ hiện ra trước mặt Giản Dao.

“Anh từng nói, anh thích đi đường tắt trong lúc điều tra vụ án.” Bạc Cận Ngôn mở loa ngoài, tiếng “tút tút” vang lên. Anh lại bấm vào nút “replay”.

Giản Dao yên lặng dõi theo cử chỉ của anh. Phương pháp này đúng là đơn giản hiệu quả hơn suy đoán nhiều.

Anh quả nhiên… rất biết chọn “đường tắt”.

Những người cảnh sát thấy vậy cũng đứng vây quanh, nín thở chờ đợi. Không ngờ sau khi Bạc Cận Ngôn ấn nút gọi lại, điện thoại vang lên tiếng phụ nữ máy móc: “Thuê bao của quý khách ngừng hoạt động vì nợ tiền cước…”

Đây là điện thoại kiểu cũ, không có màn hình hiện số gọi đến và gọi đi. Một người cảnh sát lập tức rút máy di động: “Để tôi gọi điện về Cục, kiểm tra số máy này.” Mọi người đều gật đầu tán thành.

Bạc Cận Ngôn: “Làm vậy chậm quá.”

Mọi người ngây ra, anh cầm ống nghe, liếc qua rồi đưa cho Giản Dao.

Giản Dao nhận lấy ống nghe, trên đó có miếng băng dính nhỏ dán số điện thoại bàn. Cô nhanh chóng dùng máy di động lên mạng đóng 100 nhân dân tệ cho số máy bàn này.

Giản Dao thầm nghĩ, không ngờ trong cuộc đời cũng có lúc cô phải thanh toán cước phí điện thoại cho tên giết người hàng loạt.

Phương pháp điều tra vụ án của Bạc Cận Ngôn đúng là không ai bì kịp.

Cuối cùng điện thoại cũng hoạt động. Sau vài hồi chuông, một người đàn ông bắt máy. Ông ta nói rất khẽ, ngữ điệu tựa hồ chưa tỉnh ngủ: “A Thành, chẳng phải tôi đã nói với chú đừng gọi điện cho tôi, tôi sẽ gọi cho chú rồi hay sao? Cả nhà tôi đi ngủ rồi.”

Bạc Cận Ngôn mở miệng: “Xin chào! Anh là anh trai của Chương Thành?”

Người đàn ông ở đầu kia điện thoại sửng sốt: “Phải, anh là ai? Tại sao lại dùng điện thoại của chú ấy?” Giọng nói ông ta đột nhiên trở nên căng thẳng: “Có phải A Thành đã xảy ra chuyện?”

Bạc Cận Ngôn nhanh chóng đáp: “Một lời khó nói hết. Anh hãy đóng chặt cửa sổ và cửa ra vào, đừng ra khỏi nhà. Em trai anh đang trên đường đến giết anh.”

Người đàn ông thở hắt ra: “Anh nói gì vậy?”

Đám cảnh sát ở bên cạnh cũng vô cùng kinh ngạc.

Bạc Cận Ngôn quay sang một người cảnh sát: “Lấy địa chỉ của anh ta rồi gửi cho tôi ngay.” Nói xong, anh nhìn Giản Dao: “Chúng ta đi thôi.”

Giản Dao đi theo Bạc Cận Ngôn. Đến cửa ra vào, cô bất giác quay đầu, thấy một người cảnh sát đang giải thích với anh trai của Chương Thành qua điện thoại. Những người khác lại tiếp tục công việc.

Lưới trời lồng lộng đã bắt đầu được giăng để tóm Chương Thành. Nếu nhà của người anh trai đúng là điểm cuối cùng trong cuộc hành trình hoang tưởng của hắn.

***

Buổi sáng sớm, đường ở khu vực ngoại ô đặc biệt thông thuận. Ánh mắt trời ẩn hiện sau tầng mây. Giản Dao ngủ gà ngủ gật ở ghế lái phụ. Lúc cô tỉnh lại, xe ô tô đã tiến vào khu vực nội thành.

Bạc Cận Ngôn vẫn tập trung lái xe, gương mặt anh trắng trẻo sạch sẽ dưới ánh ban mai, ngón tay dài gõ gõ lên vô lăng. Tâm trạng của anh có vẻ rất tốt, bởi vì anh đang tiếp cận chân tướng cuối cùng.

“Không có điện thoại gọi đến à?” Mặc dù không nghe thấy tiếng điện thoại nhưng Giản Dao vẫn hỏi một câu.

“Không.” Bạc Cận Ngôn đáp.

Giản Dao hơi yên tâm. Điều này có nghĩa xác suất Chương Thành tiếp tục gây án rất nhỏ.

“Rõ ràng hắn đã đến khu vực phụ cận.” Bạc Cận Ngôn nói tiếp: “Khoảng thời gian từlúc hắn lên xe buýt đến giờ đủ để hắn đi ba vòng quanh thành phố B.”

Nghĩ đến tên giết người tàn nhẫn tinh thần hỗn loạn đang ở nơi nào đó gần nhà anh trai hắn, Giản Dao lạnh toát sống lưng. Biển người mênh mông nên cho tới thời điểm này, cảnh sát vẫn chưa bắt được hắn.

“Phía cảnh sát đã tìm thấy bệnh án của Chương Thành.” Giản Dao lên tiếng: “Anh trai hắn từng quan tâm đến hắn như vậy, tại sao không đưa hắn vào bệnh viện điều trị?”

Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, cảnh sát đã tìm thấy bệnh án trong đống rác ở nhà Chương Thành. Thời gian khám bệnh là đầu năm nay.

Bạc Cận Ngôn: “Anh không biết. Tuy nhiên căn cứ vào số liệu thống kê của cơ quan chức năng, ở thành phố B mỗi năm có ít nhất một nửa số bệnh nhân tâm thần mức độ nặng không nhập viện điều trị.”

Giản Dao hết sức kinh ngạc: “Tại sao chứ?”

Khóe miệng Bạc Cận Ngôn ẩn hiện ý cười chế nhạo: “Bởi vì không đủ giường bệnh.”

Bình thường, những câu mỉa mai châm biếm của Bạc Cận Ngôn luôn khiến Giản Dao cảm thấy buồn cười, nhưng hôm nay cô không cười nổi.

***

Trên đường đi, bọn họ nhanh chóng gặp tình trạng thứ hai mà Bạc Cận Ngôn vô cùng khinh bỉ, đó là tắc đường.

Lúc này, bọn họ đã ở trên đường hơn hai tiếng đồng hồ, gần tiếp cận mục tiêu, chính là tòa kiến trúc ở ngã rẽ phía trước. Hai người thậm chí nhìn thấy xe cảnh sát phóng vụt qua. Trên vỉa hè thỉnh thoảng có thể bắt gặp một hai người cảnh sát tuần tra. Ai cũng cảm thấy, không khí trên đường phố buổi sáng sớm đột nhiên trở nên căng thẳng và nghiêm túc.

Nhưng tắc đường vẫn cứ là tắc đường. Chỉ còn lại hai cây số cuối cùng, Bạc Cận Ngôn lái xe mất mười mấy phút đồng hồ.

Giản Dao cúp điện thoại, nói với Bạc Cận Ngôn: “Bọn họ sẽ lập tức thực thi kiểm soát giao thông, để giải phóng một con đường cho xe cảnh sát.”

Bạc Cận Ngôn cất giọng nhàn nhạt: “Tuyệt quá, vậy những người khác ở trên con đường này sẽ bị chết gí một chỗ.”

Biết anh chỉ chế giễu theo thói quen nên Giản Dao cũng không để ý. Dòng xe di chuyển chậm chạp, Giản Dao ngoảnh đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Cô đờ người trong giây lát.

Cách năm sáu mươi mét ở phía trước xuất hiện một người đàn ông đang cúi đầu ngồi bên mép bồn hoa trên vỉa hè. Hắn mặc áo khoác đen và quần đen, đầu tóc rối bù bẩn thỉu. Người đi bộ thấy hắn liền tránh sang một bên. Hắn đi đôi giày màu xám cũ kỹ, bên trên có nhiều vết thẫm màu. Hai bàn tay hắn nhuộm màu đỏ mờ mờ.

Đối tượng tình nghi đến đây từ lúc nào? Vừa rồi rõ ràng bên bồn hoa không có người.

Tim Giản Dao như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực: “Cận Ngôn, người đó…”

“Anh thấy rồi.” Âm thanh vô cùng lạnh lẽo vang lên bên tai cô.

Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn đánh tay lái, rời khỏi lòng đường, phóng sang làn dành cho xe thô sơ. Anh thắng gấp, ô tô dừng lại.

“Good Boy.” Bạc Cận Ngôn lẩm bẩm một tiếng, dõi mắt về phía trước.

Tâm trạng của Giản Dao trở nên căng thẳng trong giây lát.

Đúng lúc này, đối tượng tình nghi ở phía trước bất chợt đứng dậy, đi vào ngõ nhỏ ở bên cạnh.

Không thể để mất dấu vết của hắn. Giản Dao lập tức gọi điện thoại cho đội hình sự.

“Em hãy ở nguyên trên ô tô.”

Giản Dao vội ngoảnh đầu, Bạc Cận Ngôn đã đẩy cửa xuống xe. Thân hình cao lớn của anh nhanh chóng hòa vào dòng người đi bộ trên hè phố.

Tim Giản Dao đập thình thịch.

Hai người đã thỏa thuận khi điều tra vụ án, cô ở bên cạnh anh 24 tiếng đồng hồ không rời xa. Bây giờ đối tượng tình nghi có dao, giết người không chớp mắt. Vậy mà anh bảo cô ở lại ô tô, tự mình chạy theo hung thủ.

Giản Dao vội vàng cúp điện thoại, vừa vặn nhìn thấy Bạc Cận Ngôn cũng chạy vào ngõ nhỏ đó.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.