Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 61



Lúc này đã là hoàng hôn, bên ngoài cửa sổ trời biển nối liền, một màu u ám bao trùm. Chỉ có sóng biển không ngừng vỗ đánh vào bờ, tầng tầng lớp lớp ‘rào… rào’ rót vào tai người.

Trong phòng, ánh đèn sáng trưng như ban ngày, sắc mặt ai nấy đều nghiêm trọng.

Từng cơn ớn lạnh trườn lên sống lưng Giản Dao, giống như một con rắn đang nhẹ nhàng chuyển động, mang đến cảm giác tồn tại của người đó. Cô yên lặng hít thở mấy giây, mở miệng nói: “Jenny, là tên tiếng Anh của tôi.”

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, đến An Nham cũng đột nhiên ngẩng đầu lên.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô, trên gương mặt tuấn lãng, đôi mắt hẹp dài lạnh lẽo như băng.

“Em căng thẳng cái gì?” Giọng nói vô cùng bình thản.

Mọi người đều yên lặng, lại nghe thấy anh bình thản nói với Giản Dao: “Hắn chỉ đang chào hỏi em thôi. Đó là chuyện duy nhất hắn có thể làm với em.”

Mười phút sau.

Bạc Cận Ngôn đút tay vào túi quần, đứng dưới mái hiên màu trắng của biệt thự. Cách đó mấy bước, Giản Dao đang ngồi trong một chiếc xe kỹ thuật, một nhân viên kỹ thuật đang cài máy nghe lén, máy theo dõi cho cô. Hai người cảnh sát gầy gò cao lớn, đứng bảo vệ bên cạnh xe.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô mỉm cười với những người bên cạnh, trong khi sắc mặt anh cực kỳ hờ hững và bình tĩnh.

Anh rất quen thuộc với phương thức mật mã đơn giản lại cố làm ra vẻ huyền bí của người đó, cho nên đồng thời lúc An Nham dùng máy tính giải ra kết quả, trong lòng anh đã đọc được đáp án.

Lúc đó anh chỉ cảm thấy một cơn giận lạnh lẽo, xông thẳng vào trong lồng ngực.

Hừ, khiêu khích tự cho là thông minh, không phải chỉ muốn làm loạn tư duy của anh thôi sao?

Cho nên chỉ cần sau mấy phút đồng hồ, anh đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Say hello to Jenny.

Anh đã biết, bước tiếp theo hắn định làm gì rồi.

Hỏi thăm Giản Dao ư? Mỗi lần hắn hỏi thăm, đều phải trả giá bằng sinh mạng.

Vì thế người tiếp theo hắn muốn làm hại, chính là người thân cận nhất bên cạnh Giản Dao.

Nhưng mà, trước khi anh gắng sức cứu vãn, tạm thời không cần cho cô biết, để cô khỏi phải lo lắng.

Chính vào lúc này, một viên cảnh sát vội vàng chạy đến: “Giáo sư, chúng tôi ưu tiên liên lạc với thành phố Đồng, đã liên lạc được với mẹ và em gái của Giản Dao. Cảnh sát địa phương sẽ lập tức điều người bảo vệ, không có chuyện gì đâu.”

Bạc Cận Ngôn gật đầu, lại hỏi: “Vậy người gọi là Lý Huân Nhiên thì sao?”

Viên cảnh sát đáp: “À, bản thân anh ta cũng là một hình cảnh, mấy hôm nay đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, tạm thời chưa liên lạc được. Ngoài ra, tôi vừa mới xác nhận, sáng sớm hôm nay, tại một phân xưởng pháo ở ngoại ô thành phố Đồng xảy ra một vụ nổ bom. Bởi vì không có nhân viên thương vong, cho nên chỗ đó vẫn chưa báo cáo lên trên. Tin tức mới nhất là, nhân viên giám định vừa phát hiện ra một vài mẫu da thịt rất nhỏ ở hiện trường, trước mắt chưa thể xác định là thuộc về người hay động vật, đang đưa đi kiểm nghiệm…”

Bạc Cận Ngôn đột nhiên ngước mắt nhìn anh ta.

Sau khi điều chỉnh xong những thiết bị nghe lén bảo vệ được chuẩn bị trên người, Giản Dao lập tức trở về ngồi trong xe cảnh sát, cầm lấy giấy bút, trầm tư suy nghĩ.

Lúc này sắc trời đã tối hẳn, nét mặt những người bên ngoài xe cũng trở nên mơ hồ không rõ. Hai người cảnh sát bảo vệ cao ngất vẫn giữ vững công tác đứng bên ngoài xe như cũ.

Đây là do vừa rồi Bạc Cận Ngôn yêu cầu. Bắt đầu từ bây giờ, bọn họ sẽ ở bên cạnh bảo vệ cô 24/24.

Cô lại quay đầu, nhìn về nơi không xa lắm, Bạc Cận Ngôn đang đứng dưới mái hiên của biệt thự, gương mặt anh lạnh lẽo, đang nói gì đó với người hình cảnh bên cạnh.

Mới vừa rồi nhìn thấy câu nói khiến lông gáy dựng đứng đó, duy nhất chỉ có anh tỏ vẻ khoa trương và bình tĩnh, hoàn toàn không xem khiêu khích của đối phương ra gì. Mà thái độ của anh, rõ ràng đã lây nhiễm cho những người khác, thần sắc của mọi người cũng trở nên không còn quá khẩn trương nữa.

Có lẽ người bên cạnh không nhìn ra, nhưng cô lại rất quen thuộc với từng tính khí, từng biểu cảm của anh. Ánh mắt anh sáng rực lại lạnh lùng hơn bình thường mấy phần, khóe miệng thỉnh thoảng lướt qua nụ cười lạnh lẽo đến cực điểm.

Anh tức giận rồi, chỉ là không biểu hiện ra ngoài, khống chế rất tốt.

Anh như vậy, cô còn có gì để sợ hãi?

Lúc này, anh quay đầu lại nhìn về phía bên này. Ngăn cách bởi hoàng hôn dày đặc, Giản Dao cũng nhìn về phía anh.

Anh sải bước dài, đi qua.

Giản Dao đang ngồi ở ghế sau, anh kéo mở cửa xe, cũng ngồi vào. Mái tóc ngắn của anh bị gió biển thổi có chút tán loạn, nhưng lại càng phù hợp với gương mặt trắng trẻo tinh khiết như ngọc của anh.

“Tâm tình đã điều chỉnh xong chưa?” Anh hỏi.

Giản Dao cười với anh, dưới ánh đèn xe, đôi mắt cô sáng ngời, sóng mắt trong veo, gương mặt trắng như sứ cũng ánh lên tia sáng nhu hòa.

“Đã điều chỉnh xong từ lâu rồi.” Cô đáp: “Anh nói rất đúng, sao em có thể ngăn cản người khác chào hỏi em được chứ.”

Trong mắt Bạc Cận Ngôn lướt qua ý cười nhàn nhạt, ánh mắt dừng lại ở quyển tập trên tay cô: “Phác họa được những gì rồi?”

Ý anh là chỉ việc phác họa hắn. Mới vừa rồi lúc Bạc Cận Ngôn sắp xếp cho cô tiếp nhận các biện pháp bảo vệ, đồng thời cũng giao nhiệm vụ này cho cô, để cô làm thử trước.

Giản Dao đáp: “Đã có chút suy nghĩ bước đầu.”

Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn cô, hai tay tùy ý để lên đầu gối, ý cười mờ nhạt lướt qua mắt anh, cảm giác giống như… một tuyệt thế cao thủ vô cùng nhàn hạ, rất có hứng thú quan sát một người mới vào nghề lên đài biểu diễn.

Giản Dao quyết định lờ đi biểu tình của anh, tự mình mở lời:

“Cho tới hiện giờ, Lận Y Dương vẫn là người bị hoài nghi lớn nhất, nhưng cũng không thể kết luận như vậy được. Em vừa mới nhờ An Nham sưu tập toàn bộ những tư liệu của anh ta trên mọi mặt. Lúc dòng chữ máu xuất hiện lần đầu trong vụ ‘Cỗ máy giết người’, mấy hôm đó Lận Y Dương đang ở nước ngoài, có chứng cứ không ở hiện trường. Nhưng hai vụ sau anh ta đều không có chứng cứ thời gian vững chắc. Em cho rằng không thể xem đây là chứng cứ phán đoán anh ta có phải là người đó hay không. Bởi vì cho dù anh ta không có mặt ở hiện trường, cũng có thể sử dụng người khác làm trợ thủ.”

Bạc Cận Ngôn hờ hững gật đầu.

Giản Dao lại nói tiếp: “Từ bối cảnh gia đình của anh ta cho thấy, tuy rằng giàu có, nhưng không mấy hạnh phúc. An Nham tìm được một vài tư liệu bí mật. Cha anh ta có mấy nhân tình cố định ở nước ngoài, hồi cấp ba anh ta đã từng bị đưa đến ký túc xá trong học viện, anh ta còn từng có ghi chép về vi phạm giao thông. Nhưng không ít con cháu nhà giàu đều như vậy, cho nên tạm thời khó có thể phán đoán sâu hơn về bối cảnh và việc hình thành tính cách của anh ta.”

Khóe môi Bạc Cận Ngôn lờ mờ ẩn hiện ý cười: “Tên An Nham này, cũng coi như có ích.” Tình sử phong lưu của gia đình người bị hiềm nghi cũng có thể đào ra được.

Giản Dao nhẹ nhàng huých huých cánh tay anh: “Cho nên thỉnh thoảng anh cũng phải cổ vũ anh ấy. Nếu như sau này kéo được anh ấy vào đội của anh, giúp anh phá án, chẳng phải càng tốt hơn sao?”

Bạc Cận Ngôn từ chối cho ý kiến nhìn cô một cái, không nói gì cả.

Giản Dao lại hỏi: “Đối với Lận Y Dương, anh có cách nghĩ như thế nào?”

Bạc Cận Ngôn gối hai tay sau đầu, tùy ý dựa người ra sau, đáp: “Đồng ý với cách nghĩ của em. Anh ta có khả năng là tội phạm, nhưng cũng có khả năng là một người bị hại.

Hãy chú ý, những vụ phóng hỏa cho tới ngày hôm nay, tất cả manh mối đều là do hắn cố ý lưu lại. Đầu mối Lận Y Dương này, có phải cũng nằm trong kế hoạch của hắn hay không, chúng ta vẫn chưa biết chắc được. Ngoài ra, hắn đã từng sử dụng Giang Hạo làm thế thân, hơn nữa là một thế thân gần như hoàn mỹ. Vậy thì Lận Y Dương, có khi nào cũng là một thế thân hoàn mỹ thứ hai?”

Giản Dao nghe xong trầm mặc trong giây lát. Nếu là như vậy, vụ án này lại trở nên khó bề phân biệt lần nữa, hắn cũng quá mức thâm sâu không lường nổi.

Cô ngẩng đầu ngắm màn đêm đen tối bên ngoài cửa sổ, suy nghĩ cũng trở nên có chút xa xăm.

Hiện giờ cô đã có thể cảm giác được, tại sao những cảnh sát lâu năm tìm đến cửa mấy ngày trước, đều có cảm giác tiêu điều do chí khí chưa thành. Bọn họ ở ngoài sáng, tội phạm ở trong tối. Cho dù là Bạc Cận Ngôn thông minh lợi hại như vậy, cũng không thể dự báo trước tội phạm, không thể bảo vệ mỗi một người. Còn tội phạm chỉ cần chọn đại một người nào đó trong biển người mênh mông mà ra tay, bọn họ đều không thể phòng bị được.

Nhưng càng bởi vì như thế, bọn họ mới càng phải kiên định bước tiếp.

Hắn luôn xem mạng người như một trò chơi, bất kể hắn là tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ nổi danh cũng được, là tên thiếu gia nhà giàu nhân cách phân liệt cũng được…p>

“Nhất định phải bắt hắn về quy án.” Cô quay đầu nói với Bạc Cận Ngôn.

Bạc Cận Ngôn cũng nhìn cô, đôi mắt u tối sâu thẳm.

“Nói thừa.”

Giản Dao đương nhiên không giận, lại còn mỉm cười.

Lúc này Bạc Cận Ngôn hỏi tiếp: “Đi vào vấn đề chính đi, đối với hắn, em có kết luận gì?”

Giản Dao ngẫm nghĩ, thật ra từ trước đến giờ, ấn tượng trực quan đối với hắn đều rất mơ hồ. Bởi vì tuy rằng mỗi lần hắn xuất hiện vô cùng kinh động, nhưng ngẫm nghĩ cẩn thận, hắn cũng không để lại bao nhiêu manh mối. Hai vụ án trước, chỉ để lại hai câu. Những manh mối sót lại này tuy nhiều, nhưng cũng giống như lời Bạc Cận Ngôn nói, đều do hắn chủ động để lại, hắn còn hiểu được tâm lý tội phạm, dùng điều này để phân tích thì càng phải thận trọng.

Giản Dao đáp: “Loại trừ Lận Y Dương ra, trước tiên coi hắn là một tội phạm có thân phận chưa rõ để phân tích:

Đầu tiên, người hôm đó đã hôn Doãn Tư Kỳ là thanh niên, cho nên tuổi tác chắc tầm từ hai mươi lăm đến ba mươi lăm; thân hình cao lớn, vóc dáng vừa phải; Trí thông minh cao, có năng lực lên kế hoạch và thực hiện hành vi phạm tội rất mạnh. Cho nên trước đây chắc chắn hắn có lịch sử phạm tội rất phong phú, nhưng có bị ghi chép vào hồ sơ hay không thì rất khó nói;

Tất nhiên phải có năng lực tài chính rất tốt, mới có thể hỗ trợ cho những tội ác của hắn;

Nhìn từ tính cách, tự phụ, cực đoan. Cho dù những vụ phóng hỏa là do hắn sắp đặt, cũng không biểu lộ rõ ràng các dấu hiệu hành vi và phát tiết tình cảm biến thái của cá nhân hắn. Mà trong toàn bộ quá trình, tình cảm duy nhất hắn bộc lộ ra, chỉ là coi tất cả như một trò chơi, trò chơi cùng với anh.

Nhưng mục đích của hắn là gì? Hắn vốn chưa từng tấn công anh, lẽ nào mục đích của hắn chính là muốn chiến thắng anh? Bởi vì hắn là đồng đảng của tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một hay là người theo đuôi?”

“Không.” Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn về phía mặt biển tối tăm cuộn trào mãnh liệt, ánh mắt anh dưới bóng đèn nhàn nhạt như sương: “Anh đã có thể xác nhận được mối quan hệ giữa hắn và Tommy rồi.” Trong lòng Giản Dao giật một cái, đã nghe anh nói tiếp: “Hắn chính là người thầy lãnh đạo tinh thần của Tommy.”

Giản Dao: “… Ý của anh là, Tommy thật ra chỉ nghe theo lời hắn?”

Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Đã từng, anh và đồng nghiệp của FBI phán đoán rằng Tommy không có đồng bọn, bởi vì những nguyên nhân sau đây:

Thứ nhất vì loại hình sát thủ liên hoàn như hắn, trên lịch sử gần như chưa từng có đồng bọn, điều này phù hợp với trạng thái tâm lý của bọn chúng;

Thứ hai là vì trong nửa năm đó, chưa từng xuất hiện tung tích của một người khác;

Thứ ba là vì bản thân của Tommy chính là một tên tội phạm hung tàn vô cùng giảo hoạt. Bao gồm cả lần hắn thử dùng kỹ thuật khống chế tâm lý để giao lưu với anh, dựa vào trí thông minh của hắn, hoàn toàn có thể làm được điều đó. Cho nên bọn anh chưa bao giờ quá hoài nghi hắn.”

Giản Dao rùng mình trong lòng, lại nghe thấy anh nói: “Nhưng phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ. Hiện giờ xem ra, ‘hắn’ cực đoan tự phụ, người như vậy, không thể nào chịu bằng vai phải lứa với người khác, hoặc là làm kẻ theo đuôi của người khác. Mà kỹ thuật khống chế tâm lý của hắn, cũng đã vượt xa công phu mèo cào của Tommy rồi.

Cho nên vị trí của hắn chỉ có thể cao hơn Tommy. Khả năng cao nhất, chính là vai diễn đại loại như người thầy lãnh đạo tinh thần. Hắn cũng không trực tiếp gây án, nhưng Tommy thần phục hắn, hắn ảnh hưởng đến tội ác của Tommy.

Hắn mới là tên biến thái ăn thịt người ‘hoa tươi’ số một, Tommy chỉ có thể chiếm vị trí số hai. Mục đích hắn đến tìm anh, hiện giờ xem ra đã rõ ràng mười phần. Giống như em nói, dục vọng ‘chinh phục’, rõ ràng lớn hơn ‘trả thù’. Bởi vì anh đã tự tay tống đệ tử của hắn vào ngục.”

Giản Dao vừa nghe xong liền cảm thấy lòng mình phát lạnh, cô hỏi: “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?”

Bạc Cận Ngôn yên lặng trong chốc lát, anh quay đầu nhìn thẳng vào cô, ánh mắt đó đen thẳm và trong suốt.

“Nếu như đã rõ động cơ của hắn, vậy có thể áp dụng biện pháp chủ động. Anh sẽ cố gắng nhanh chóng quay về Mỹ một chuyến, tìm Tommy nói chuyện. Đó có lẽ là mấu chốt của tất cả.” Anh dừng lại một chút: “Nhưng hiện giờ, chúng ta phải đi đến thành phố Đồng một chuyến.”

Giản Dao bỗng chốc ngẩn người.

Mấy chiếc xe cảnh sát, trong bóng đêm chạy vụt như bay trên đường quốc lộ.

Không có máy bay trực tiếp trở về thành phố Đồng, thời gian đi đường quốc lộ nhanh và tiện hơn, cho nên tổ chuyên án lái xe suốt đêm vội vã quay trở về.

Giản Dao ngồi ở ghế sau của xe cảnh sát, phía trước là hai vị cảnh sát bảo vệ, bên cạnh là Bạc Cận Ngôn, cô đang gọi điện thoại ẹ và em gái, dịu giọng trấn an.

Cúp điện thoại xong, trong lòng cô than thở một tiếng, nghiêng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn: “Lý Huân Nhiên thì sao? Anh ấy có phải cũng sẽ gia nhập vào tổ chuyên án của địa phương phối hợp với chúng ta?”

Ánh đèn trong xe rất tối, gương mặt tuấn tú của Bạc Cận Ngôn lại càng u ám hơn. Anh nhìn cô, chỉ bình tĩnh lặp lại những tin tức anh nghe được lúc trước: “Anh ấy đang chấp hành nhiệm vụ ở bên ngoài, hiện giờ vẫn chưa liên lạc được.”

Giản Dao sững người.

Tay cô nắm chặt điện thoại, từ từ nhiễm chút mồ hôi. Hai người yên lặng nhìn nhau trong chốc lát, cô lại cầm lấy điện thoại gọi đi, nhưng quả nhiên là khóa máy.

Cô lại cúi đầu nhắn tin cho Lý Huân Nhiên: “Tình hình khẩn cấp, sau khi mở máy lập tức trả lời lại cho em.”

Sau khi làm xong tất cả, cô ngẩng đầu nhìn ra bóng đêm mênh mang quỷ dị bên ngoài cửa sổ, dựa người vào lưng ghế, không lên tiếng. Bạc Cận Ngôn trầm mặc một lúc, đột nhiên giơ tay, ôm lấy cô vào lòng, để cô dựa vào lồng ngực của mình.

Giản Dao vươn tay ôm lấy eo anh, mặt dán chặt vào lòng anh: “Trước đây Lý Huân Nhiên cũng thường xuyên không thể liên lạc được giống như vậy, chắc là không có chuyện gì đâu.”

“Ừ.” Giọng nói trầm thấp của Bạc Cận Ngôn vang lên trên đầu cô.

Hai người nhất thời đều trầm mặc, chỉ có tiếng xe cảnh sát chạy lướt trên mặt đường, phát ra tiếng động cơ và tiếng ma sát đơn điệu lặp đi lặp lại.

Đột nhiên, Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Năm đó lúc điều tra truy đuổi vụ án ‘hoa tươi’ ăn thịt người, anh từng bị uy hiếp.”

Giản Dao từ từ ngẩng đầu, ngắm đường cong sườn mặt rõ ràng của anh.

Anh vẫn tiếp tục nói: “Một cơ hội ngẫu nhiên, nhận được tin tình báo sai lầm của đồng nghiệp khác, anh một thân một mình truy đuổi theo Tommy. Lúc đó những người khác vẫn chưa đuổi tới, cơ hội chỉ trong thoáng chốc. Đó là trên con đường gần một trường tiểu học. Ở ngay trước mặt anh, Tommy đầu tiên cho nổ tung một chiếc xe bus trường học, hơn mười đứa trẻ bị nổ tung lên trời. Mà sau đó, hắn đề ra yêu cầu muốn anh bỏ súng xuống, đi lên xe của hắn, nếu không hắn sẽ cho nổ chiếc xe bus thứ hai.”

Giản Dao ngơ ngẩn nhìn anh. Anh trước giờ chưa từng nhắc đến những chuyện đã xảy ra lúc bị cầm tù năm đó, thì ra là bởi vì như vậy.

“Tất cả nhân viên FBI, đặc biệt là chuyên gia phân tích hành vi, đều được răn đe rằng, không thể đàm phán thỏa hiệp với phần tử khủng bố.” Giọng nói của anh trong màn đêm trầm như nước: “Nhưng lúc đó, anh đã thỏa hiệp, bước lên xe.”p>

Giản Dao ôm lấy eo thon của anh càng chặt hơn: “Vì sao hôm nay đột nhiên lại muốn nói với em chuyện này?”

Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn cô, đôi mắt dài mát rượi động lòng người.

“Bởi vì hiện giờ em cần anh.”

Về đến thành phố Đồng đã là năm giờ sáng.

Nhóm Bạc Cận Ngôn trực tiếp đi về phía hiện trường vụ nổ bom. Giản Dao dưới sự bảo vệ của cảnh sát, về nhà một chuyến trước.

Tận mắt thấy mẹ và em gái bình an vô sự, tâm tình căng thẳng của Giản Dao mới coi như hơi dịu xuống một chút. Nhưng khiến họ lo lắng là điều khó tránh khỏi. Giản Huyên khẩn trương muốn chết, kéo lấy cô hỏi tới hỏi lui. Hốc mắt của mẹ thì đỏ hồng, nhưng nhìn thấy cô lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh, cũng không hỏi gì nhiều, chỉ căn dặn cô nhất định chuyện gì cũng phải cẩn thận. Trong lòng Giản Dao rất đau buồn, ôm chặt bọn họ một lúc, đến khi quay người đi thì trời đã sáng hẳn.

Giản Huyên đứng trước cửa sổ, nhìn chị gái chui vào trong xe cảnh sát, cô quay đầu nhìn về phía mẹ: “Mẹ, mẹ đừng trách chị. Cùng lắm thì sau này chúng ta khuyên chị đừng làm việc này nữa.”

Mẹ cô ngơ ngẩn một lát, hốc mắt lại đỏ lên, đáp: “Tính cách của chị con, đã quyết định rồi thì tám con ngựa cũng không kéo về nổi. Con xem dáng vẻ vừa rồi của nó… Mẹ chỉ hi vọng chị con sau này nhất thiết đừng xảy ra chuyện gì, nếu không mẹ làm sao đối mặt được với ba các con…”

Ánh nắng ban mai mờ mịt, Giản Dao vừa bước xuống xe cảnh sát, lập tức nhìn thấy bên ngoài xưởng pháo nơi xảy ra vụ án tụ tập đông đúc các công nhân chen lấn, còn lôi kéo dây băng cảnh sát. Từ cánh cửa rộng mở của phân xưởng nhìn vào trong, chỉ thấy một màn khói bụi bay tán loạn, mấy viên cảnh sát chạy tới chạy lui như thoi đưa.

Cô bước đến cửa ra vào, trước mặt là một người cảnh sát lớn tuổi có quen biết, ông cúi đầu vội vàng đi ra.

“Chú Châu, tình hình thế nào rồi?”

Người hình cảnh già bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn cô: “Giản Dao… con cũng về rồi.”

Giản Dao hơi ngẩn người. Người hình cảnh già này cũng coi như một người cứng rắn, là đồng nghiệp của ba cô, nhưng lúc này khóe mắt lại đong đầy nước mắt.

Lòng Giản Dao siết chặt lại. Lý Huân Nhiên… Lý Huân Nhiên!

Cô bước nhanh vào, nhìn thấy mấy hình cảnh đang đứng trong góc, liền giơ tay quẹt nước mắt. Bạc Cận Ngôn thì đứng ở trước cô mấy bước, áo vest giày da, gương mặt tuấn tú yên tĩnh, không có bất cứ biểu tình gì.

Anh nghe thấy tiếng động, quay đầu nhìn cô. Trong đôi mắt đen nhánh hình như có một tia dao động, nhưng lập tức bình thường lại.

“Giản Dao.” Anh chầm chậm nói rõ ràng: “Chuẩn bị tâm lý cho tốt.”

Đầu óc Giản Dao trong nháy mắt trống rỗng, một luồng khí nặng nề không chịu nổi xông lên não. Cô ngẩn người nhìn Bạc Cận Ngôn, bỗng nghe thấy anh nói tiếp: “Kết quả kiểm nghiệm DNA đã có rồi. Những mẫu da thịt còn sót lại ở hiện trường, là của Lý Huân Nhiên.”

Giản Dao chỉ cảm thấy lòng mình giống như bị một cái búa tạ gõ mạnh vào, một lần, lại tiếp một lần. Trong ngực nghèn nghẹn bức bối, dường như trong nháy mắt lên men, bắt đầu bùng lên đau thấu xương. Còn đôi tay để ở hai bên người, bắt đầu run nhè nhẹ.

Bạc Cận Ngôn bước lên một bước, ôm chầm cô vào lòng.

Hốc mắt Giản Dao đau đớn, nước mắt đã rơi xuống ào ào như đê vỡ.

Lý Huân Nhiên… Lý Huân Nhiên?

Lý Huân Nhiên nghiêm nghị anh tuấn, Lý Huân Nhiên từ nhỏ luôn mang theo cô chạy khắp núi đồi, Lý Huân Nhiên dịu dàng luôn cười nhàn nhạt nói muốn tác hợp giúp cô và Bạc Cận Ngôn, Lý Huân Nhiên vì sự nghiệp cảnh sát mà xả thân quên mình?

Cô nấc nghẹn gần như nói không nên lời, mờ mịt bước đi trong cơn mê.

Chỉ có mỗi Bạc Cận Ngôn là quen thuộc, giọng nói trầm thấp thậm chí lộ ra mấy phần dịu dàng, vang lên bên tai:

“Không phát hiện ra di thư của Lý Huân Nhiên, anh nghĩ, hắn cũng không khống chế được Lý Huân Nhiên…

Hiện giờ chỉ có thể phán đoán anh ta mất tích, chúng ta vẫn còn hi vọng.”

Những người chung quanh đi qua đi lại, sắc mặt nhóm hình cảnh đều lạnh lẽo như sắt. Mà hai người bọn họ chỉ ôm chặt lấy nhau, không ai nói lời nào.

Chính vào lúc này, điện thoại của Bạc Cận Ngôn vang lên tích tích ở trong túi quần, là tin nhắn.

Anh một tay ôm Giản Dao, một tay lấy ra xem, ánh mắt chợt tối lại: “An Nham!”

An Nham đang ôm một cái laptop ngồi trong góc gõ gõ, nghe tiếng gọi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua động thái của Bạc Cận Ngôn, lập tức lấy ra một cái dụng cụ cầm tay từ trong túi hành lý lớn bên cạnh đi qua.

Màn hình điện thoại vừa sáng, chỉ có một câu tiếng Anh đơn giản từ một số máy vô danh:

“Now it begins.” (Bây giờ mới bắt đầu.)

An Nham nhanh chóng tiếp lấy điện thoại, lắp vào trong cái dụng cụ cầm tay đó, vừa lần theo dấu vết định vị số điện thoại, vừa không thèm ngẩng đầu lên hỏi: “Hắn có ý gì?”

Giản Dao nghe thấy cũng ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đầy lệ đỏ hồng, cô bướng bỉnh cố chấp nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Bạc Cận Ngôn yên lặng trong giây lát, đáp: “Hắn chưa bao giờ trực tiếp gây án. Cho dù là những vụ án này, chúng ta đều biết hắn có liên hệ với những tên phóng hỏa, nhưng không có chứng cứ trực tiếp chỉ điểm hắn.”

Ngừng một lát, anh lại nói: “Hiện giờ, hắn đã bắt đầu muốn tự mình gây án.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.