Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 74



Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có máu đỏ chảy dọc theo cánh tay xuống ngón tay, nhỏ tong tong xuống mặt đất. Giản Dao áp mặt vào nền đất giá lạnh, toàn thân bất động. Lưng, phần eo, hai chân cô đau rát khôn cùng. Mỗi tấc da trên toàn thân phảng phất không thuộc về cô…

Tầm nhìn của Giản Dao vẫn mơ hồ. Ánh đèn, chiếc giường, lan can sắt dường như biến thành quái vật đáng sợ. Trong đầu cô xuất hiện vô số tiếng nói, nhiều đến mức không chứa nổi, huyệt thái dương đau đến mức sắp nổ tung.

“Dao Dao, châm ngôn của bố là đầu đội trời chân đạp đất, không hổ thẹn với lương tâm.”

“Chị, sao chị đối xử tốt với người đàn ông đó đến thế, đúng là yêu quái cũng có mùa xuân.”

“Giản Dao, tôi chưa từng chứng kiến cậu ấy quan tâm một cô gái nào như vậy.”

“Lẽ nào em không muốn hôn tôi?”

“Nếu cứ năm phút em hôn anh một lần, anh có thể cùng em làm bất cứ chuyện vô vị gì.”

“Bây giờ, em đã cảm thấy chân thực chưa?”

Giọt lệ to như hạt đậu từ khóe mắt trào ra, chảy xuống gương mặt giá lạnh, chảy qua đôi môi nứt nẻ của cô. Vị mặn chát đó phảng phất là mùi vị duy nhất cô cảm nhận được trên thế gian này.

“Cộp, cộp, cộp.” Tiếng giày da nhẹ nhàng vang lên, nhưng cũng đủ khiến toàn thân Giản Dao run rẩy. Cô lập tức co quắp người, giống động vật nhỏ trốn ở góc tường.

“Sao không chạy nữa?” Giọng nói trầm bổng của Tạ Hàm vang lên sau lưng Giản Dao: “Chẳng thú vị chút nào, hai ngày trước cô còn chạy như con thỏ kinh sợ cơ mà.”

Giản Dao cúi đầu nhìn hai cánh tay mình, trên đó đầy vết thương, máu đỏ nhày nhụa, không còn vẻ trắng nõn mịn màng thường lệ. Mặc dù rất đau nhưng cô vẫn nghiến răng, dùng hai tay ôm đầu, chờ đợi trận đòn kế tiếp.

Bắt gặp động tác chậm chạp và vô ích của cô, Tạ Hàm bật cười thành tiếng.

“Vút, vút.” Một âm thanh sắc nhọn, xé không gian truyền tới. Sau đó là cơn đau rát quen thuộc, lại một lần nữa rơi xuống lưng cô.

Trước mắt Giản Dao tối sầm, cô gần như ngất lịm. Toàn thân cô chìm trong nỗi đau dời sông lấp bể, mọi cơ quan nội tạng tựa hồ bị roi đánh dịch chuyển khỏi vị trí. Nỗi đau đớn vô biên vô tận này bao giờ mới kết thúc? Làm thế nào mới có thể kết thúc?

“OK.” Tạ Hàm bế Giản Dao khỏi mặt đất, đặt lên chiếc giường nhỏ đầy vết máu. Động tác của hắn hết sức dịu dàng.

“Cô có muốn kết thúc tất cả những chuyện này không?” Tạ Hàm cất giọng nhẹ nhàng, giống như hắn có thể nhìn thấu nội tâm cô.

Giản Dao nấc nghẹn, không trả lời câu hỏi của hắn. Tầm mắt của cô vẫn mơ hồ. Cô lờ mờ nhìn thấy ngón tay mình túm chặt ga trải giường, lại buông lỏng, túm chặt, lại buông lỏng… Cứ như vậy, thần kinh của cô mới có thể tập trung một chút. Cô nhắc nhở bản thân, không thể bị hắn chi phối, không thể từ bỏ sinh mệnh.

“Viết đi.” Giọng nói của hắn là âm thanh duy nhất trong thế giới đau đớn này. Giọng nói đó đầy mê hoặc: “Cô có muốn kết thúc không? Chỉ cần cô viết ra. Nếu không phải vì Bạc Cận Ngôn, cô vốn là một người phụ nữ bình thường, vui vẻ, có cuộc sống như bao người khác, đâu phải chịu nỗi đau của ngày hôm nay?”

Một nỗi chua xót dội vào lòng Giản Dao. Đúng vậy, nếu không phải vì Bạc Cận Ngôn, cuộc đời cô sẽ khác. Cô sẽ sống trong thế giới rực rỡ ánh mặt trời, chứ đâu phải ở trong bóng tối sâu không thấy đáy như bây giờ?

Nước mắt lại dâng tràn khóe mi. Lời nói của Tạ Hàm khiến trong lòng cô chỉ niệm thầm một cái tên: Bạc Cận Ngôn, Bạc Cận Ngôn…

“Lẽ nào cô không muốn cho anh ta biết, hiện tại cô rất đau đớn. Cô đã sắp không thể chịu đựng nổi, nhưng đây mới chỉ bắt đầu.” Tạ Hàm quan sát gương mặt trắng bệch của Giản Dao, ý cười trong mắt hắn càng sâu hơn: “Hãy nói cho anh ta biết, cô sẽ rời xa anh ta. Chỉ cần cắt đứt quan hệ với anh ta, sẽ chẳng ai hành hạ cô đúng không? Tình yêu không phải là tất cả của đời người. Cô hãy từ bỏ đi, từ bỏ tất cả, cuộc đời cô sẽ trở nên tốt đẹp. Sáng sớm ngày mai, cô sẽ nằm trên giường bệnh của bệnh viện, mọi chuyện sẽ kết thúc. Chỉ cần cô viết một bức thư cho anh ta.”

Giản Dao ngu ngơ ngẩng đầu, lờ mờ nhìn gương mặt tươi cười của Tạ Hàm. Sau đó, tay cô bị nhét một cây bút.

“Viết đi.” Hắn hạ giọng dỗ dành: “Một khi rời khỏi anh ta, tất cả sẽ kết thúc. Sẽ không còn đau khổ, cô sẽ giành được cuộc đời mới. Tôi sẽ thả cô ngay lập tức.”

Giản Dao ngơ ngẩn nhìn giấy bút trước mặt. Chỉ cần biết thư, rời khỏi Bạc Cận Ngôn, người đàn ông này sẽ tha cho cô? Chỉ cần một bức thư?

Đầu bút kim loại chạm nhẹ xuống mặt giấy, viết ra hai từ đau đớn nhất: “Cận Ngôn.”

Bàn tay đầy vết máu với các khớp đã bị biến hình nắm chặt cây bút, dừng trên tờ giấy. Giản Dao âm thần rơi lệ.

“Sao cô không viết?” Ngữ khí của Tạ Hàm vẫn dịu dàng nhưng toát ra vẻ lạnh lùng

Giản Dao thả lỏng ngón tay, cây bút lăn xuống giường, để lại chấm mực đen trên ga trải giường. Cô cúi đầu, vùi mặt vào cánh tay, tim cô đau như không thuộc về bản thân.

Không, cô không thể viết thư. Dù đau đớn đến mấy, cô cũng không thể viết.

Tạ Hàm đang lừa cô. Chỉ cần hạ bút viết thư chia tay, hắn sẽ giết cô ngay lập tức. Bởi vì đó không phải là thư chia tay, mà là di thư của cô, một bức di thư phá hủy tình yêu của cô và Bạc Cận Ngôn. Đó mới chính là thứ hắn cần. Hắn biết rõ điều gì mới là đòn đả kích nặng nề nhất đối với Bạc Cận Ngôn, chứ không đơn giản chỉ kết thúc mạng sống của cô.

Cô phải nhẫn nhịn bằng mọi giá. Cô muốn sống để gặp lại anh.

Sự trầm mặc của Giản Dao, sự kháng cự yếu ớt nhưng cũng rất kiên định của người phụ nữ trước mặt khiến thần sắc Tạ Nam dần trở nên u tối/

Bàn tay lạnh giá lặng lẽ đặt lên cánh tay cô. Ngón tay dài đàn ông vuốt ve trên làn da, nơi vẫn chưa bị thương. “Là tôi làm chưa đủ?” Hắn hỏi nhỏ: “Mới khiến cô cho rằng, cô còn có thể không nghe lời?”

Ngữ khí bình tĩnh và lạnh lùng của hắn khiến tim Giản Dao như bị bóp nghẹt. Hắn đã tức giận. Cuối cùng cô cũng không tránh khỏi việc chọc giận hắn.

“Hừ…” Tạ Hàm cười khẽ một tiếng. Tiếng cười đó khiến cô sởn gai ốc. Ngón tay đang vuốt ve da cô từ từ siết mạnh, mang lại cảm giác đau buốt.

“Vậy chúng ta đổi cách khác.” Hắn nói: “Có lẽ lúc này gửi tặng Simon một món quà cũng là ý kiến không tồi.”

Tay Tạ Hàm từ từ di chuyển trên người Giản Dao, từ cánh tay lên cổ, qua vai rồi cuối cùng dừng lại trên lưng cô.

Hắn xé toạc áo Giản Dao, không khí hơi lạnh càng tăng thêm nỗi đau ẩn giấu ở nơi sâu dưới làn da của cô.

“Nơi này giữ gìn rất tốt.” Hắn thở dài một tiếng: “Không có một vết thương, giống như tôi đã hứa với cô.”

Toàn thân Giản Dao run rẩy theo sự tiếp xúc đầu ngón tay của hắn. Nước mắt lại chảy giàn giụa.

Phó Tử Ngộ tỉnh lại từ cơn hôn mê đã là hai ngày sau. Thêm một ngày nữa, anh mới miễng cưỡng mở miệng nói chuyện.

Anh vẫn nằm trong phòng bệnh nặng, bác sỹ kiểm soát nghiêm ngặt thời gian và người đến thăm. Sau khi gặp người nhà, y tá vào nói với anh: An Nham muốn gặp anh.

“Được.” Phó Tử Ngộ cất giọng yếu ớt. Bởi vì anh biết chắc chắn có liên quan đến Bạc Cận Ngôn.

Kể từ lúc anh tỉnh dậy đến giờ, Bạc Cận Ngôn vẫn chưa xuất hiện. Thật ra anh không cần bạn đến thăm, vì bây giờ việc cứu Giản Dao mới là quan trọng nhất. Nghĩ đến Giản Dao, trong lòng Phó Tử Ngộ lại nhói đau.

Không biết An Nham tìm anh có việc gì?

Đầu giờ chiều, ánh nắng như tấm màn mỏng phủ xuống giường bệnh trắng toát, mang lại cảm giác không chân thực. Bởi vì mất máu quá nhiều, sắc mặt Phó Tử Ngộ nhợt nhạt. Anh cố gắng mỉm cười với An Nham đứng cạnh giường.

Chỉ mấy ngày không gặp, chàng thanh niên trẻ tuổi trông khá hốc hác, cằm lún phún râu, thần sắc u ám nặng nề.

“Giáo sư Bạc đã nhốt mình trong khách sạn ba ngày nay.” An Nham nói: “Không ra ngoài cũng không nhận điện thoại của bất cứ ai. Không ai biết anh ấy đang làm gì?”

Phó Tử Ngộ sững sờ, khóe miệng hơi động đậy. Chỉ mấy câu nói đơn giản đã khiến phòng bệnh rơi vào trạng thái vô cùng yên tĩnh. An Nham không nhiều lời, Phó Tử Ngộ cũng im lặng.

Một lúc sau, Phó Tử Ngộ mở miệng: “Có tin tức của Giản Dao chưa?”

Ánh mắt của An Nham tối đi mấy phần: “Chưa.”

Tìm kiếm một cô gái mất tích ở nước Mỹ rộng lớn đâu phải chuyện dễ dàng, hơn nữa đối phương còn là tội phạm IQ cao, có kế hoạch tỉ mỉ chu đáo.

Thật ra về việc Bạc Cận Ngôn đóng cửa không ra ngoài, cảnh sát hai nước Trung Mỹ đều không có ý kiến. Bởi vì anh đã hoàn thành công việc phác họa chân dung tội phạm, bao gồm cả xác nhận thân phận danh tính, DNA. Việc còn lại là lùng bắt truy nã tội phạm do cảnh sát tiến hành.

“Dù là thiên tài tâm lý tội phạm cũng không thể cứu bạn gái của mình.” Một điều tra viên của FBI nói: “Tôi nghĩ Simon cần thời gian chấp nhận sự thật tàn khốc này.”

Tình hình bây giờ khiến tâm trạng của An Nham rất tệ. Anh đến tìm Phó Tử Ngộ, bởi vì có lẽ Phó Tử Ngộ là người duy nhất có thể an ủi Bạc Cận Ngôn.

“Cậu ấy… không chấp nhận đâu.” Phó Tử Ngộ nói nhỏ.

An Nham ngây ra, không hiểu ý Phó Tử Ngộ. Thần sắc Phó Tử Ngộ lộ vẻ đau xót. Anh rất hiểu người bạn thân của mình. Bạc Cận Ngôn không bao giờ chấp nhận chuyện mất Giản Dao.

Cho dù vào thời khắc này, Giản Dao đã qua đời, anh cũng không chấp nhận sự thật.

Hiện tại, Bạc Cận Ngôn lại quay về thế giới của riêng mình. Anh đang nghĩ gì? Nếu Giản Dao thật sự từ giã cõi đời, sau này anh sẽ ra sao?

Phó Tử Ngộ trầm tư trong giây lát, nói nhỏ: “Giúp tôi… gọi điện thoại… cho cậu ấy.”

An Nham gật đầu, rút máy di động bấm số, rồi để bên tai Phó Tử Ngộ.

Điện thoại đổ mười hồi chuông, An Nham hơi chau mày, vẻ mặt Phó Tử Ngộ vẫn không thay đổi. Anh im lặng lắng nghe, mắt dõi về phía trước.

Sau đó, một tiếng động nhẹ vang lên, đầu kia bắt máy.

“Cận Ngôn?” Phó Tử Ngộ cất giọng khàn khàn.

Đầu kia im lặng mấy giây mới trả lời: “Tử Ngộ.”

An Nham đột nhiên chú ý, Phó Tử Ngộ ngẩn ra vài giây, anh biến sắc mặt. Sau đó, anh ngẩng đầu nhìn An Nham: “Anh Nham… cậu ra ngoài trước đi.”

An Nham giật đầu, đưa máy di động vào tay Phó Tử Ngộ, quay người đi ra ngoài. Lúc chuẩn bị đóng cửa, An Nham bỗng sững sờ.

Phó Tử Ngộ vẫn nằm thẳng trên giường bệnh, một tay miễn cưỡng cầm điện thoại. Trên gương mặt tuấn tú trắng bệch của anh xuất hiện một giọt lệ chảy dài.

Là một bác sỹ đồng thời là người bạn thân duy nhất của Bạc Cận Ngôn, hôm bị trúng đạn ngã xuống đất, tính mạng trong tình trạng nguy hiểm, anh chỉ lẩm bẩm: “Giản Dao… Bảo vệ cô ấy..” mà không rơi một giọt nước mắt. Sau khi làm phẫu thuật, hôm nay thân thể vô cùng đau đớn do thuốc tê đã hết hiệu lực, anh cũng không rơi lệ. Vậy mà bây giờ, anh lại khóc khi nghe thấy tiếng nói của Bạc Cận Ngôn.

An Nham lặng lẽ khép cửa, lặng lẽ đứng bên ngoài.

Hiện tại An Nham không hiểu, mãi đến khi toàn bộ vụ án kết thúc, anh mới biết nguyên nhân thật sự khiến Phó Tử Ngộ rơi nước mắt vào thời khắc này.

Cùng lúc đó, tại căn phòng ở tầng trên cùng của khách sạn Marriott trong thành phố. Bạc Cận Ngôn đã thay bộ ple màu đen, một mình đứng trước bức tường kính. Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt anh, anh nắm chặt điện thoại, đôi mắt đen dõi xuống thành phố ở dưới chân, gương mặt trắng trẻo tĩnh lặng và lạnh lùng.

Khi Giản Dao tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang nằm úp sấp trên một giá sắt lạnh lẽo. Người cô vẫn mặc quần áo, nhưng vùng lưng lộ ra ngoài, chân tay bị xích sắt khóa chặt, không thể động đậy.

Tình cảnh này khiến Giản Dao rùng mình. Cô nhướng mắt quan sát, xung quanh có ánh sáng dìu dịu. Cô đã bị đưa ra khỏi lồng sắt, nằm trên giá ở khoảng đất trống, giống một con cá trên thớt.

Giản Dao cố gắng cắn môi dưới nứt nẻ, cảm giác nhói đau truyền tới. Đầu óc cô choáng váng, nhưng ý thức và tầm nhìn đều rõ ràng. Tạ Hàm đã ngừng tiêm thuốc vào người cô. Bởi vì hứng thú của hắn, đã chuyển từ việc đánh bằng roi sang… lột da?

Viền mắt Giản Dao ươn ướt nhưng cô cố nhẫn nhịn, không để bản thân phát ra tiếng sụt sùi. Ở đây chỉ cần một tiếng động khẽ cũng không thoát khỏi đôi tai và đôi mắt của người đó… Sau lưng vang lên tiếng động, có người từ ghế sofa đứng dậy, hát ngâm nga và đi về phía cô.

“Cuối cùng cô cũng tỉnh dậy.” Tạ Hàm đứng bên cạnh Giản Dao, trên tay hắn cầm thứ gì đó, chạm nhẹ vào nhau, phát ra tiếng kim loại lanh canh. Dù không nhìn thấy, Giản Dao cũng đoán ra, đó là dụng cụ giải phẫu.

Ngón tay lạnh giá lại một lần di chuyển trên tấm lưng trần trơn láng của cô.

“Tôi bắt đầu đây.” Tạ Hàm cúi đầu nói khẽ vào tai Giản Dao: “Tuy nhiên, tôi còn chuẩn bị thêm ít gia vị cho cô. Như vậy… có lẽ cả cô và tôi sẽ càng hưng phấn sảng khoái hơn.”

Hai tay Giản Dao bị trón vào hai thành giá sắt, cô nắm chặt thanh sắt, sống lưng lạnh buốt.

Cô không ngờ, “gia vị” mà Tạ Hàm nhắc tới là tin tức liên quan đến Bạc Cận Ngôn.

Hắn cầm hai con dao nhỏ sắc nhọn, thong thả đi ra trước mặt Giản Dao. Không biết hắn ấn vào đâu, màn hình tinh thể lỏng treo trên không trung đột nhiên bật sáng.

Màn hình đang phát tin tức thời sự, nữ phát thanh viên nói rất nhanh: “Tiểu thư Giản Dao, bạn gái của chuyên gia tâm lý tội phạm người Hoa nổi tiếng Bạc Cận Ngôn bị tên ăn thịt người Hoa tươi số một bắt cóc đã bốn ngày. Phía cảnh sát cho biết, bọn họ đang dốc toàn lực truy lùng dấu vết của Tạ Hàm. Chúng ta có thể thấy, đã là ngày thứ tư nhưng giáo sư Bạc Cận Ngôn vẫn nhốt mình trong phòng khách sạn, từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài…”

Tim Giản Dao nhói đau. Trên màn hình vụt qua hình ảnh bên ngoài khách sạn của cô và Bạc Cận Ngôn. Tòa nhà toàn kính phản chiếu ánh hoàng hôn chói lọi, vô cùng tĩnh mịch.

Giản Dao rơi nước mắt trong giây lát.

Phản ứng của cô khiến Tạ Hàm rất hài lòng. Hắn mỉm cười đi đến bên Giản Dao, ngẩng đầu cùng cô xem tin tức, đồng thời cất giọng tán thưởng: “Càng là thiên tài, càng là người đàn ông kiêu ngạo, khi gặp phải người anh ta không thể chiến thắng, gặp phải trắc trở không thể chịu đựng, anh ta sẽ càng ngã đau hơn.”

Hắn quay đầu nhìn Giản Dao: “Cô rất quan trọng với anh ta. Tôi nghĩ khi anh ta nhận được tấm da của cô, sự việc sẽ trở nên thú vị hơn. Cô thử nói xem, liệu anh ta có càng tự trách và đau khổ, không thể tha thứ cho bản thân?”

Giản Dao cắn môi, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy. Đúng lúc này, Tạ Hàm đặt một tay lên gáy cô, ấn người cô xuống. Bàn tay còn lại của hắn cũng đáp xuống lưng cô, Giản Dao cảm thấy thấy lưỡi dao sắc nhọn chạm vào làn da trên lưng cô.

Cận Ngôn… cứu em!

Cận Ngôn… cứu em!

“Tin tức nóng hổi.” Giọng nữ phát thanh viên đột nhiên vang lên, cắt ngang tâm trạng hoảng sợ của Giản Dao, cũng khiến Tạ Hàm dừng động tác. Hai người ngẩng đầu, bắt gặp hình ảnh cảnh sát cầm súng chạy rầm rập trên màn hình.

Tạ Hàm nheo mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình. Giọng nói gấp gáp của cô phát thanh viên truyền tới: “Chúng tôi vừa nhận được tin, tên ăn thịt người Hoa tươi số hai Tommy đã trốn thoát khỏi nhà tù Pelican Bay mười tám tiếng đồng hồ trước. Hiện tại, phía nhà tù và FBI từ chối phát biểu về sự việc này. Cảnh sát của bang và Cục điều tra liên bang đã cử một lực lượng lớn, truy tìm tung tích kẻ vượt ngục…”

Hình ảnh quay về phòng phát thanh, sắc mặt nữ phát thanh viên hết sức nặng nề: “Được biết, Tommy đã dùng máu tươi viết chữ “Trả thù” trên nền đất phòng giam của hắn. Hắn định “trả thù” ai? Liệu có phải là giáo sư Bạc Cận Ngôn, người vừa mất đi bạn gái? Hiện tại, hai tên ăn thịt người Hoa tươi đều ở ngoài vòng pháp luật. Liệu chúng có bắt tay một lần nữa, gây ra vụ án mới…”

Giản Dao đờ đẫn nhìn màn hình. Tạ Hàm ném con dao mổ xuống mặt bàn bên cạnh.

“Oh… Shit!” Khóe miệng hắn ẩn hiện nụ cười khó hiểu. Hắn không để ý đến Giản Dao, quay người đi vào bóng tối.

Giản Dao vẫn nằm sấp trên giá sắt, xung quanh lại khôi phục không khí yên tĩnh. Cô vẫn không rời mắt khỏi màn hình, trong lòng lại dấy lên tia hy vọng.

Là anh phải không?

Anh đã đi một nước cờ bất ngờ và nguy hiểm, lợi dụng Tommy làm mồi nhử để bắt Tạ Hàm?

Hay là Tommy thật sự vượt ngục để trả thù, khiến anh bị “bao vây tứ phía”? Cô và anh càng khó có ngày gặp lại?

Giản Dao ngẩng đầu xem mãi. Cho đến khi tivi hết tin tức liên quan đến Bạc Cận Ngôn, cô mới cúi xuống, áp mặt vào giá sắt lạnh lẽo, từng giọt nước mặt lặng lẽ trào ra khóe mi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.