Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 80



Tạ Hàm cười tủm tỉm nhìn chằm chằm màn hình quan sát.

Trong mắt hắn nhìn thấy, là một màn xa hoa đẹp đẽ vô cùng. Một người đàn ông chiếm đoạt ngược đãi thân thể một người phụ nữ, mà cô gái này giống như một chú chim non tuyệt vọng kinh hãi, gần như co rúm người lại thành một đống, nhưng lại bị xích sắc khóa chặt, chỉ có thể để mặc hắn xâm lược.

Nụ hôn này vốn không dài, người đàn ông liếm liếm máu trên môi mình. Lúc triệt để rời khỏi cô, súng trong tay, cũng áp chặt vào huyệt thái dương của cô.

“Bye, Jenny.” Giọng nói khàn khàn và hưng phấn.

Giản Dao đã nhắm chặt mắt lại, thân hình khẽ run lên, đôi tay tinh tế như ngọc bất giác nắm chặt lấy xích sắt….

“Pằng!” Tiếng súng dứt khoát gãy gọn.

Khóe môi Bạc Cận Ngôn nổi lên ý cười trào phúng, lấy súng nhét trở lại túi. Anh quay người ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn về phía camera giám sát trên trần nhà.

Bên ngoài màn hình, Tạ Hàm nhìn về phía sau anh, thân thể Giản Dao từ từ mềm nhũn, đầu rũ xuống. Còn huyệt thái dương bên trái có một cái lỗ máu chảy đầm đìa, rõ ràng đã bị bắn xuyên qua đầu.

“Ồ…” Ý cười trên mặt Tạ Hàm càng thêm sâu, càng thêm xán lạn, đôi tay lại kích động nắm chặt lấy cạnh bàn.

Allen, là Allen không còn nghi ngờ gì nữa.

Khảo nghiệm hoàn mỹ đến thế, cuộc chém giết xinh đẹp đến thế!

Thân hình cao lớn như ngọc của Bạc Cận Ngôn đứng dưới ánh đèn, trong mắt hiện lên tia cười cuồng vọng: “Puppet (con rối gỗ), chúng ta gặp mặt ở đâu?”

Xưng hô này của hắn đối với Tạ Hàm, có ý trào phúng, chế giễu một trò chơi khảo nghiệm quá sức ấu trĩ này. Nhưng Tạ Hàm không hề để ý, ngược lại càng thêm vui vẻ, dựa vào trong ghế trả lời: “Trong garage còn một chiếc xe, anh lái đi. Tôi sẽ dùng GPS navigation báo cho anh vị trí chính xác.”

“Ok.” Bạc Cận Ngôn cầm lấy nón chụp lên đầu lần nữa, lại ngẩng đầu nhìn camera: “Cô gái này để lại đây đi. Khi quay về tôi sẽ đến lấy.”

Tạ Hàm cười lớn: “Ok, Ok. Một khúc xương của cô ta đều là của anh.”

Bạc Cận Ngôn sải bước đi rất nhanh nhưng lại trầm ổn mạnh mẽ, rời khỏi nhà kho dưới đất. Tạ Hàm ngồi nguyên chỗ cũ, nhìn hình ảnh trong nhà kho. Dưới ánh đèn sáng trưng, tất cả bình tĩnh giống như cái chết, duy nhất chỉ có thi thể Giản Dao còn đang treo tại chỗ cũ, máu chảy dọc theo gò má và mặt cô, còn không ngừng nhỏ giọt xuống, giống như một bức tranh tươi đẹp, thê lương, yên tĩnh.

Hiện giờ tất cả tâm tư của Tạ Hàm đều đặt trên người Bạc Cận Ngôn sắp đến, cũng không còn chút hứng thú nào với cô. Hắn khẽ cười một tiếng, tắt màn hình, đứng dậy đi ra khỏi mật thất.

Hai giờ sau, bệnh viện bang.

Giản Dao từ từ mở mắt ra.

Hình ảnh đập vào mắt đầu tiên chính là trần nhà màu trắng xa lạ, ánh sáng màu lam nhạt ở bên ngoài cửa sổ bị rèm che kín. Cô đang nằm trên một chiếc giường bệnh, đã đổi một bộ đồ mới mềm mại sạch sẽ, trên tay còn đang truyền dịch.

Bên cạnh giường có một người đàn ông tuấn tú đang ngồi. Anh mặc một bộ đồ bệnh nhân màu lam nhạt, ngồi trên một chiếc xe lăn, thân hình tướng mạo có vẻ gầy ốm hơn so với nửa tháng trước rất nhiều. Lúc này đôi mắt anh khép hờ, đang ngủ say.

Hốc mắt Giản Dao nổi lên một làn hơi nước.

Tử Ngộ.

Đầu cô vẫn còn rất nặng nề, nhưng cũng không gây trở ngại cho việc chống tay lên giường ngồi dậy, trong đầu thoáng hiện lên cảnh phát sinh trong nhà kho lúc trước.

Tất cả giống như chỉ vừa mới xảy ra, nhưng lại giống như đã cách mấy đời.

Sau khi kết thúc nụ hôn giống như khắc cốt ghi tâm, Bạc Cận Ngôn từ từ dời môi đi, đôi mắt đen gần trong gang tấc nhìn cô chằm chằm.

Không có bất cứ một lời nói nào, anh nâng ngón tay lên, ra hiệu cho cô yên lặng.

Lúc đó, cả trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh đang làm gì vậy? Không sợ Tạ Hàm nhìn thấy sao?

Nhưng chuyện kỳ lạ lại xảy ra, trong loa phóng thanh, lại truyền đến tiếng tán thưởng vui sướng của Tạ Hàm: “Ồ…”

Cả đầu cô đầy sương mù, Bạc Cận Ngôn lại cúi mạnh đầu, ôm lấy eo cô, hôn xuống.

Môi lưỡi mát lạnh còn mang theo hơi thở nhiễm máu lúc trước. Nhưng mỗi một tấc, hơi thở triền miên đều là mùi vị mà cô quen thuộc. Ngón tay anh khẽ nắm lấy cằm dưới đã có chút xanh tím. Nụ hôn của anh trầm mặc, dịu dàng và kiên định, nhưng bàn tay ôm lấy cô càng lúc càng thu lại thật chặt, giống như muốn đem cả người cô quấn vào trong cơ thể anh.

Cả người Giản Dao đều đắm chìm trong vòng tay và hơi thở của anh, nước mắt như hạt châu bị đứt, không ngừng rơi xuống. Nhưng giờ phút này, anh lại nhanh chóng buông cô ra. Ngón tay trắng trẻo thon dài khẽ lau nước mắt trên gò má cô, thân thể mát lạnh như cây lui về sau mấy bước, kéo ra khoảng cách với cô.

Bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, Giản Dao cắn môi dưới không để mình phát ra tiếng. Ánh mắt anh thâm trầm như nước nhìn cô lần cuối cùng, trong đôi mắt đó lại có ý cười ngạo mạn và thản nhiên mà cô rất quen thuộc.

Giản Dao cũng sắp ngừng thở. Anh lại khôi phục biểu tình đạm mạc, quay người ngẩng đầu, nhìn về camera, nói với Tạ Hàm: “Puppet (con rối gỗ), chúng ta gặp mặt ở đâu?”

Trong chốc lát, Bạc Cận Ngôn đã rời khỏi nhà kho dưới đất.

Giản Dao vẫn bị treo ở chỗ cũ yên lặng không tiếng động, trái tim đập như sấm còn ruột gan lại lộn tùng phèo cả lên.

Cô căng thẳng bởi vì đã đại khái đoán được chuyện gì vừa xảy ra, Bạc Cận Ngôn nhất định đã để An Nham dùng biện pháp nào đó, thay đổi hình ảnh mà Tạ Hàm nhìn thấy. Tạ Hàm khẳng định cho rằng cô đã chết, triệt để tin tưởng Bạc Cận Ngôn. Nhưng điều này trên thực tế lại quá nguy hiểm, quá kinh ngạc vui mừng. Cô tưởng mình chắc chắn phải chết, tất cả lại vẫn nằm trong kế hoạch của Bạc Cận Ngôn!

Điều lo lắng là, Bạc Cận Ngôn sắp đi gặp Tạ Hàm? Tại sao anh phải đi một mình.

Sau đó không được bao lâu, nhà kho lại có người đi vào. Chỉ có điều lần này, là một số thanh tra FBI và cảnh sát cơ động sắc mặt chăm chú. Bọn họ trước tiên khẽ rón rén đi vào, ra dấu yên lặng với Giản Dao, sau đó phân làm hai nhóm. Một nhóm lấy những cái mũ trùm kim loại màu đen, trùm lên tất cả các camera, loa phóng thanh cùng với các micro ở trong nhà kho. Giản Dao không biết đó là dụng cụ gì, nhưng nhất định dùng để làm nhiễu thiết bị nghe nhìn của Tạ Hàm.

Một đội khác, lại thay cô mở xích sắt, đặt cô lên băng ca.

Tất cả tiến hành nhanh chóng, hiệu suất cao và không một tiếng động.

Trong chốc lát, Giản Dao đã được vội vàng đưa lên mặt đất. Đón lấy ánh mặt trời đã lâu không thấy, cô chỉ có cảm giác hốc mắt và gò má nhói đau, giơ tay ôm lấy mặt. Hốc mắt đỏ hoe gần như đã khô cạn lại chảy nước mắt.

Lúc lên trên xe cứu thương, một nữ thanh tra an ủi cô: “Tiểu thư Giản Dao, cô an toàn rồi.”

Giản Dao lập tức hỏi: “Bạc Cận Ngôn thì sao? Anh ấy một mình đi gặp Tạ Hàm phải không?”

Viên thanh tra không trả lời, bác sĩ đi đến rất nhanh, kiểm tra thân thể cho cô. Bởi vì cô sốt nhẹ, thể lực và tinh thần đã cạn kiệt vô cùng, sau đó liền hôn mê lâm vào trong bóng tối.

Ánh đèn trong phòng bệnh chiếu sáng nhu hòa và yên tĩnh, có lẽ bởi vì động tác ngồi dậy của cô đánh thức Phó Tử Ngộ bên cạnh giường, anh lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô.

Đều đã trải qua giây phút cận kề sống chết, bọn họ chỉ yên lặng nhìn nhau, rồi mỉm cười.

Phó Tử Ngộ giang hai tay ôm chặt lấy cô.

“Bạc Cận Ngôn ở đâu rồi?” Giản Dao lên tiếng hỏi anh.

Phó Tử Ngộ khựng lại, trả lời: “Anh ấy sắp đến trang viên của Tạ Hàm, đó là sào huyệt của hắn.”

Giản Dao khẽ trừng to mắt, khàn giọng hỏi: “Hiện giờ rốt cuộc tình hình như thế nào?”

Nếu Bạc Cận Ngôn không có hai nhân cách, vậy thì tất cả những nguy cơ, phản bội, vui buồn mấy ngày hôm nay… Chỉ sợ đều là một vở kịch do anh đạo diễn, thiết kế một cạm bẫy đặc biệt vì Tạ Hàm vừa khôn khéo vừa đa nghi này.

Nhưng Bạc Cận Ngôn tại sao có thể làm được tất cả những thứ này? Tiếp theo, anh lại muốn làm gì?

Phó Tử Ngộ mỉm cười: “Nói ra thì dài dòng lắm. Thế cục phức tạp nhất mà đầu óc cậu ấy nghĩ ra được, khiến cho tất cả mọi người đều khó khăn khốn khổ quá chừng. Nhưng cuối cùng cũng cứu được em rồi, tất cả đều đáng giá. Đừng lo lắng, cậu ấy sẽ không có chuyện gì đâu. Tôi dẫn em đến một nơi, em sẽ hiểu thôi.”

Anh nói vậy, khiến Giản Dao hơi thoải mái một chút. Chỉ là nghĩ đến hình bóng lúc Bạc Cận Ngôn rời đi, lại cảm thấy khát vọng và đau lòng.

Hành động của Giản Dao cơ bản không bị trở ngại gì nên không ngồi xe lăn. Một viên thanh tra đẩy Phó Tử Ngộ, ba người đi ra khỏi phòng bệnh, tiến về phía ‘phòng bệnh của An Nham’ bên kia.

Ánh mặt trời buổi chiều trong suốt sáng sủa, tại hành lang trắng tinh yên tĩnh, so sánh với nơi giam giữ Giản Dao ở dưới đất mấy giờ trước, quả thực là khác nhau một trời một vực. Cô bất giác có chút hoảng hốt. lúc này, Phó Tử Ngộ lấy một cái bọc trong suốt từ trong túi ra đưa cho cô: “Vật trả về chủ cũ.”

Giản Dao nhận lấy nhìn qua, bước chân liền khựng lại.

Đây là bức di thư mà cô viết cho Bạc Cận Ngôn, lúc đó bị Tạ Hàm gửi đến đài truyền hình. Hiện giờ lại trở về trên tay cô.

Giản Dao nhìn nó chằm chằm, có chút ngẩn người.

Mặt giấy trắng tinh bóng loáng có rất nhiều nếp gấp chỉnh tề, cho thấy được giữ gìn rất cẩn thận. Duy nhất chỉ có phía dưới của ba câu, bị người nào đó dùng bút lông màu đen gạch mấy vạch nhỏ.

Câu đầu tiên là ‘Mơ ước trở thành một người giống như ba’;

Câu thứ hai là ‘Lần đầu tiên nắm tay, anh nói em làm anh ngứa’;

Câu cuối cùng là ‘Em đã trở thành người giống như ba và mẹ hi vọng’.

Mũi Giản Dao chua xót, trái tim lan tràn một cảm xúc không thể nói thành lời.

Anh ấy đọc hiểu rồi, hiểu được chính xác tin tức của cô.

Phó Tử Ngộ và viên thanh tra bên cạnh, nhìn thấy bộ dáng hơi thất thần của cô, cũng có chút đau lòng.

Còn nhớ hôm đó lúc nhìn thấy phong thư này, tất cả mọi người chỉ cảm thấy đau lòng và cảm động, cũng không cách nào tưởng tượng nổi, thân là người trong cuộc như Bạc Cận Ngôn sẽ cảm thấy thế nào.

Bạc Cận Ngôn lúc đó cũng thất thần chốc lát, bộ dáng vừa trầm mặc vừa lạnh lùng đó khiến cho tất cả mọi người đều toát mồ hôi.

Nhưng mà không ngờ rằng, anh đột nhiên nhàn nhạt lên tiếng, nói ra những manh mối quan trọng ẩn giấu trong bức thư:

“Người như ba cô ấy, tức là thân phận cảnh sát; cô ấy…” Anh hiếm khi khựng lại một lúc: “Lần cô ấy làm cho tôi ngứa, chúng tôi vốn không phải đang nắm tay nhau, cô ấy không thể nào nhớ lầm được, đó là ở vụ án ‘Cỗ máy giết người’. Cuối cùng, mẹ cô ấy vốn không hi vọng cô ấy làm cảnh sát. Cho nên, điều cô ấy muốn nói với chúng ta chính là, Tạ Hàm đã từng ngụy trang thành cảnh sát trong vụ án ‘Cỗ máy giết người’.”

Lúc đó suy luận của anh ấy vừa rõ ràng vừa chính xác, chỉ là ngữ điệu đặc biệt bình tĩnh và trầm thấp hơn bình thường: “Không thể nào là hình cảnh được, tất cả hình cảnh trong nước đều phải chịu sự thẩm tra tư cách nghiêm khắc, hơn nữa lúc đó phối hợp vô cùng thân cận với tôi. Chỉ có thể là cảnh sát nhân dân, bởi vì lúc đó triệu tập cảnh sát nhân dân của rất nhiều khu vực giúp đỡ điều tra hung thủ, rất nhiều người vốn không quen biết nhau…” Nói đến đây, ánh mắt của anh chợt tối lại: “Tôi nghĩ, tôi biết hắn là ai rồi.”

Vấn đề quấy nhiễu phía cảnh sát nhiều ngày qua, lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy, bọn họ đã có được hình của Tạ Hàm.

An Nham gần như phải xâm nhập vào tất cả các kho tư liệu, camera giám sát có khả năng liên quan của đại lục, Hồng Kông và Mỹ. Mà tung tích của Tạ Hàm này, cuối cùng cũng xuất hiện dồn dập… Hắn ngồi nghe giảng ở một đại học nào đó tại thành phố B; hắn còn đi du lịch đến một số địa điểm ở quê nhà của Giản Dao; hắn sống ở Hồng Kông với thân phận phú hào nặc danh đăng ký sản nghiệp; hắn thậm chí còn có một căn phòng ở trong tiểu khu mà Giản Dao và Bạc Cận Ngôn sống. Hắn cứ sống hành tung bất định lại ngang ngược không sợ gì như vậy.

Lần xuất hiện mới nhất gần đây nhất của hắn, chính là trên đường Bạc Cận Ngôn vượt ngục. Một camera giám sát ở trên một tòa lầu nào đó cách quảng trường khá xa, chụp được hình ảnh của hắn ở dưới lầu. Có thể khẳng định, trước đây hắn nhất định ở một chỗ nào đó trên lầu, quan sát Bạc Cận Ngôn từ xa. Mà chính nhờ lần theo manh mối đó, phía cảnh sát đã xác định được Giản Dao bị giam cầm ở trong nhà kho dưới đất của một ngôi biệt thự tại nông thôn, chỉ trước khi Bạc Cận Ngôn đi gặp hắn một ngày. Có điều cũng đồng thời điều tra được, ở dưới đó còn chôn một lượng lớn thuốc nổ.

Bạc Cận Ngôn hiểu rất rõ tính cách của Tạ Hàm, một khi phía cảnh sát công kích mạnh mẽ để cứu Giản Dao. Tạ Hàm không còn đường thoát, tất nhiên sẽ kích nổ quả bom để tất cả cùng chết. Cho nên chỉ có thể dùng trí. Anh vẫn chiếu theo kế hoạch cũ, ngụy trang thành Allen, một mình xông vào.

“Cũng may có thư của em, mới có thể tìm thấy em nhanh như vậy.” Phó Tử Ngộ dịu dàng nói: “Bức thư này Bạc Cận Ngôn mang bên người mỗi ngày, hôm nay rời đi mới đưa cho tôi bảo quản.”

Lòng Giản Dao lại khẽ đau, cô gấp thư lại bỏ vào trong túi của mình, khẽ nắm chặt.

‘Phòng bệnh của An Nham’ nghiễm nhiên đã trở thành trung tâm chỉ huy cho lần hành động này. Cửa sổ được che đậy kín đáo kỹ càng, vô số ánh đèn huỳnh quang của máy tính đang chiếu sáng. Lấy An Nham dẫn đầu có hơn mười người đang ngồi phía sau máy tính, đều đang tập trung tinh thần. Ngoài ra, còn có mấy thanh tra FBI cũng tụ tập ở trong này.

Giản Dao nhìn thấy hình ảnh trên màn hình máy tính đầu tiên, liền hiểu được mới vừa rồi ở trong nhà kho, làm cách nào Bạc Cận Ngôn có thể giấu giếm. Bởi vì trên màn hình có hai hình ảnh, ống kính giống y như nhau, đều là nhà kho dưới đất. Nhưng cái bên trái, xích sắt đã bị cắt đứt, vị trí vốn đang treo cô, trống trải không một bóng người; còn màn hình bên phải, một cô gái đang rũ đầu xuống bị treo trên xích sắt, huyệt thái dương bị đạn bắn thủng, ở phía dưới còn có một vũng máu nhỏ.

Giản Dao: “Đây là…”

An Nham nghe thấy tiếng nói, quay đầu lại nhìn cô một cái, khẽ giật mình. Sau đó anh lại nở một nụ cười hiếm có, nhanh chóng giải thích: “Samuel làm đó.”

Một người đàn ông da đen khoác một cái áo FBI ngồi cách anh hai vị trí, cười với Giản Dao ra dấu thắng lợi.

Giản Dao hiểu ra rồi. Cho nên ngày hôm qua sau khi xác định được nhà kho của Tạ Hàm, bọn họ đã xâm nhập vào hệ thống của hắn, trong thời khắc quan trọng, liền dùng hình ảnh giả để thay thế?

Tuy rằng không biết bọn họ làm được như thế nào, nhưng thật sự là vô cùng kỳ diệu.

Giản Dao và Phó Tử Ngộ cùng ngồi xuống trước một máy tính.

Vừa nhìn vào màn hình, lòng Giản Dao liền bị bấu chặt.

Đó là cửa kính trước của xe hơi đang chạy trên đường. Bên trong xe yên tĩnh, thấp thoáng truyền đến hơi thở trầm ổn của một người đàn ông. Bên cánh rừng phía trước, một tòa trang viên trắng tinh đã hiện ra trong tầm mắt.

Đây là…. hình ảnh nhìn và nghe được thông qua camera, máy nghe lén mini gắn ở trên người Bạc Cận Ngôn.

Một viên thanh tra thấp giọng giải thích: “Chúng tôi đã xác định được vị trí của tòa trang viên này chỉ mới mấy tiếng trước. Nhưng từ hình ảnh quan sát từ vệ tinh và kết quả từ máy trinh sát mini cho thấy trong trang viên rất có khả năng còn mười mấy nạn nhân bị giam cầm nữa.”

“Chúng tôi bố trí kế hoạch tấn công và giải cứu, thâm nhập vào hệ thống an toàn của trang viên, còn cần chút thời gian.” Một người thanh tra khác tiếp lời: “Vì thế, chỉ có thể để Simon đi lôi kéo hắn trước. Nhưng mà cô yên tâm, một khi tình huống không ổn, máy bay chiến đấu và đội hải quân lục chiến ở gần đó sẽ triển khai tấn công mạnh, trong vòng hai phút sẽ xác định vị trí của Simon để thực hiện việc giải cứu.”

Giản Dao nghe xong, gật đầu chầm chậm, ánh mắt quay lại màn hình.

Tuy nói như thế, nhưng mà đến cuối cùng, vì giải cứu những con tin khác, vẫn là anh một thân một mình xông vào hang hổ.

Lúc này, xe của Bạc Cận Ngôn đã bắt đầu tiến vào trang viên.

Hai cánh cổng sắt lớn màu đen nặng nề mở ra, trước mặt là mấy nhân viên vũ trang cầm súng chờ đợi, sắc mặt lạnh lùng đứng hai bên đường nhìn Bạc Cận Ngôn chằm chằm.

Xe anh chạy càng sâu vào trang viên thì lòng Giản Dao càng bị bóp chặt.

Bên ngoài màn hình, trong trang viên, xe của Bạc Cận Ngôn cuối cùng cũng dừng lại bên vườn hoa giữa trang viên.

Anh đẩy cửa xuống xe, đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, trong mắt mang theo ý cười không chút để ý, dường như không thèm nhìn đến các vệ sĩ vũ trang ở xung quanh mình.

Lúc này, một người đàn ông cao lớn, thong thả đi ra từ cửa một tòa nhà màu trắng. Hắn mặc một bộ quần dài áo sơ mi đơn giản, đầu tóc thậm chí còn có vẻ như vừa mới chải xong, trên gương mặt thanh tú trắng trẻo nhàn nhạt ý cười.

Bạc Cận Ngôn quay đầu nhìn hắn, cũng nở nụ cười, giữa chân mày thon dài ngạo mạn hiện lên một ý cười không rõ giống như vậy.

“Hi.”

“Hi.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.