Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 85: Ngoại truyện 4



Phó Tử Ngộ tuy lớn hơn mấy tuổi, nhưng là sinh viên y khoa văn nhã. Chàng trai kia lại là đội trưởng đội bóng rổ cấp ba, bắp thịt cường tráng. Chỉ chốc lát trên mặt hai người đều xanh tím bầm dập, đương nhiên Phó Tử Ngộ xem ra có phần thảm không nỡ nhìn hơn.

Sau khi hai người bị kéo ra, Hàn Vũ Mông chỉ nhìn Phó Tử Ngộ, giận dữ kéo tay anh: “Anh qua đây với em!” Nói xong cũng không thèm để ý đến người khác, kéo anh đi lên lầu.

Vừa mới vào phòng, cô liền cảm thấy eo bị ôm chặt, bị anh đè lên tường. Hơi thở thanh niên tràn đầy nóng bỏng, đôi mắt lại lúc sáng lúc tối.

Hàn Vũ Mông ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm.

Chỉ nhìn nhau trong chớp mắt, hai người lại cùng lúc giơ tay lên, ôm chặt lấy đối phương. Nụ hôn đè nén đã lâu nóng bỏng như lửa bùng lên khát vọng khó có thể ngăn cản, cũng khó có thể ngừng lại.

Sau khi hôn rất lâu rất lâu, anh ôm lấy cô ngồi xuống ban công, bên ngoài ban công là một cái cây rất lớn, che chắn tầm nhìn của mọi người. Anh trai cô đang vội vàng gõ cửa ở bên ngoài: “Kris! Cậu và Joe làm gì ở trong đó! Trời ơi, nếu như cậu dám làm gì em gái tôi, tôi nhất định sẽ giết cậu.”

Bọn họ mới không thèm để ý đến ông anh đang phẫn nộ này, ôm lấy nhau hôn mãi hôn mãi, mãi đến khi khách khứa ra về hết. Đúng mười hai giờ đêm, anh cúi đầu mặt mày xán lạn nhìn cô: “Sinh nhật vui vẻ, công chúa của anh.”

Hàn Vũ Mông vừa vui mừng vừa lo lắng, cô chỉ giơ tay ôm lấy cổ anh: “Anh xác định rồi?”

Anh xác định là muốn chúng ta bắt đầu ư?

“Anh xác định.” Anh và cô thân mật quen thuộc cứ như cùng một thể, anh hoàn toàn biết được cô đang nghĩ gì, vì thế khẽ nói bên tai cô: “Đừng giận dỗi, cô gái đó là con gái đồng nghiệp mẹ anh, hôm nay cứ nhất định muốn anh mang theo cô ta đi chơi. Anh thậm chí còn chẳng nhớ cô ta tên gì nữa. Trên thực tế, anh vốn định chờ đến ngày sinh nhật thứ mười sáu của em sẽ tỏ tình với em.”

Đợi em đã lâu rồi, công chúa của anh.

Anh biết em đã lo lắng điều gì, biết em đang sợ hãi điều gì.

Có biết bao người, lúc mười mấy tuổi đã ước nguyện cả đời lại không cách nào thực hiện được.

Nhưng mà anh có lòng tin. Bởi vì từ rất lâu trước kia, anh đã thích em rồi.

Cô gái của anh, cô gái tốt đẹp nhất.

Anh hứa với em, sẽ không để tình yêu của chúng ta thất bại, mãi mãi cho đến khi già đi.

***

Lúc Bạc Cận Ngôn và Phó Tử Ngộ trở thành ‘một nhóm’, gần như khiến tất cả mọi người trong Maryland rơi cả mắt kính.

Đặc biệt chính là quy tắc của nhóm này, hoàn toàn cá biệt với những người khác. Đơn giản mà nói, chính là Phó Tử Ngộ căn bản đã trở thành bảo mẫu của Bạc Cận Ngôn.

Trở thành bác sĩ chuyên dụng của cậu ấy; mỗi ngày phải cùng ăn cơm, cùng đến thư viện đọc sách; trở thành trợ lý cậu ấy chọn để điều tra án, giúp cậu ấy xử lý các mối quan hệ giao tiếp phức tạp của FBI… Cuối cùng thậm chí đến quần áo, cũng đều là Phó Tử Ngộ giúp cậu ấy mua. Cho dù chuyện có vụn vặt nhàm chán đến đâu, anh cũng làm giúp không lời oán thán, mà Bạc Cận Ngôn lại hưởng dụng sự hy sinh của anh như lẽ đương nhiên. Cái phương thức qua lại như thế này, cứ cố định như vậy, tiếp diễn trong rất nhiều năm.

Đương nhiên, hai người đàn ông gốc Hoa anh tuấn ưu tú như nhau, phong cách lại khác nhau xuất hiện trong sân trường, lần nào cũng thu hút rất nhiều ánh mắt của mọi người. Mọi người không một ai ngoại lệ, đều cho rằng bọn họ là gay. Đối với những lời đồn như thế, Phó Tử Ngộ chỉ bật cười nói: “Đương nhiên không phải, chúng tôi là anh em.” Còn Bạc Cận Ngôn thì… anh căn bản không thèm để ý người khác nói gì. Thậm chí một lần nọ, một đàn em xem như có thể nói chuyện với anh trong khoa tâm lý tội phạm, hỏi anh có phải là gay không. Anh ngẫm nghĩ một lát, vô cùng nghiêm túc trả lời: “Hiện giờ quan hệ giữa tôi và Kris, quả thật không khác gì lắm so với gay, ngoại trừ chúng tôi không có quan hệ về thể xác.”

Lời đồn thổi này bay đến tai Phó Tử Ngộ, đã trở thành…

“Simon kể khổ với người ta, Kris vẫn chưa chịu đánh cú homerun (*) cho anh ta.”

(*) Homerun chỉ quan hệ về thể xác.

“Đương nhiên, bọn họ đương nhiên là gay rồi.”

Thật sự khiến anh cười khổ nói không nên lời.

Chỉ có điều lời đồn này rất nhanh đã bị phá vỡ. Bởi vì Phó Tử Ngộ có bạn gái.

Là sinh viên năm nhất, cũng là người châu Á, thanh tú đáng yêu lại thuần khiết như đóa hoa bách hợp. Ai ai cũng khen Phó Tử Ngộ thật có diễm phúc, bởi vì cô bé non nớt như thế, ai mà không hâm mộ chứ?

Phó Tử Ngộ cảm thấy cô gái này thật không tồi. Từ nay về sau, anh bạn trai nhị thập tứ hiếu này, rất chuyên tâm che chở cô. Chỉ là Bạc Cận Ngôn không thích cô bé này lắm, cho nên anh không lôi kéo bạn gái mình vào trong nhóm nhỏ kia.

Phó Tử Ngộ cùng với cô bạn gái này hai năm sau thì chia tay. Lúc cô đề nghị chia tay, Phó Tử Ngộ rất bất ngờ: “Là do anh có chỗ nào không đủ tốt? Hay là do em đã có người khác?”

Hợp thì quen không hợp thì chia tay, nhưng mà anh không muốn chia tay không rõ ràng.

Cô gái kia khẽ nói: “Kris, anh đối xử với em rất tốt, vô cùng tốt. Trước giờ chưa từng có ai tốt như vậy. Nhưng mà chúng ta đều biết rõ, trong lòng anh có một cái động, không ai có thể lấp đầy, cho nên chúng ta chỉ có thể chia tay.”

Phó Tử Ngộ trầm mặc rất lâu, gật gật đầu.

Thật ra vốn không chỉ có nhóm bạn học có hứng thú đối với tình bạn giữa hai người đàn ông kỳ dị này. Thậm chí đến giáo sư của học viện cũng đều cảm thấy có hứng thú. Có một lần, viện trưởng viện y học gặp chủ nhiệm khoa tâm lý tội phạm, cười hỏi: “Tôi đã sớm nghe nói, Simon của bọn anh là một tên nhóc vô cùng cô độc. Tại sao Kris lại trở thành người bạn duy nhất của cậu ta vậy? Là bởi vì tính tình Kris quá tốt sao?”

Chủ nhiệm khoa tâm lý tội phạm lại lắc đầu, trả lời: “Anh còn nhớ sự cố giai đoạn Kris học chính quy không? Theo như tôi thấy, là hoàn toàn ngược lại. Không phải Simon cần Kris mà là Kris cần cậu ta. Tôi nghĩ Simon rất rõ điều này, mới để Kris trở thành bạn của mình.”

***

Ánh mặt trời thiêu đốt, hun nóng cả mặt đất khô cằn nứt nẻ. Không có chút gió, khiến người ta miệng lưỡi khô rát.

Hàn Vũ Mông cõng mấy bình nước và một ít kẹo đi qua mấy cái lều trại màu trắng, từ xa xa đã nhìn thấy Phó Tử Ngộ đang đứng trước một cái bàn nhỏ đơn sơ, đo huyết áp ột người da đen lớn tuổi. Bên cạnh còn có mấy đứa trẻ da đen vây quanh, bọn chúng đa số đều quần áo tả tơi gầy như que củi, nhưng ánh mắt lại sáng vô cùng.

“Kris!” Cô đi đến sau lưng anh, lại bị đám trẻ phát hiện ra trước, ùn ùn xông tới.

“Joe đến rồi!” “Chị Joe!”

Sự yêu thích của đám nhỏ đối với cô, khiến cô cười không ngớt, dứt khoát ngồi xuống đất mở ba lô ra, lấy kẹo và nước chia cho đám trẻ nhỏ. Bọn chúng càng nhảy nhót hoan hô, cô ở trong sự vây quanh của đám trẻ ngẩng đầu lên, vừa lúc đụng phải ánh mắt anh đang nhìn qua, dịu dàng cười giống như ánh trăng trong veo trong sa mạc.

Đây là ngày thứ bốn mươi ba hai người tình nguyện đi hỗ trợ ở châu Phi. Trước khi cùng anh đến đây, Hàn Vũ Mông vốn không biết, thì ra trên thế giới còn có vùng đất nghèo nàn tuyệt vọng như thế này. Phó Tử Ngộ lần đầu tiên đến đây là lúc mười sáu tuổi, hiện giờ đã là lần thứ năm rồi.

Có người nói, lúc bạn yêu một người, anh ấy có lẽ sẽ thay đổi cả cuộc đời bạn.

Vậy nếu như bạn yêu phải một người đàn ông vừa chính trực lại vừa vĩ đại thì sao?

Hàn Vũ Mông cảm thấy, anh ấy sẽ khiến mọi thứ xung quanh bạn trở nên tốt đẹp hơn.

Lúc trời chạng vạng, hai người dạo bước đến dưới một gốc cây bên cạnh hẻm núi nhỏ. Phía trước là vách đá cheo leo thê lương dốc đứng, sau lưng là vô số lều trắng của tổ chức bác sĩ không biên giới tượng trưng cho hi vọng và cứu trợ. Ánh chiều tà đỏ như máu treo ở phía tận cùng sa mạc. Mỗi lần đến thời khắc này, Hàn Vũ Mông sẽ càng thêm sâu sắc cảm nhận được, trước mặt thiên nhiên to lớn, đời người nhỏ bé và ngắn ngủi đến thế. Chỉ bởi vì có sự bầu bạn của anh, mới có thể vun đắp trọn vẹn ý nghĩa của vĩnh hằng.p>

Đối với Hàn Vũ Mông mười tám tuổi mà nói, tình yêu này lại nhiều thêm một loại phong phú vượt quá tuổi tác.p>

Cô thích loại phong phú này. Thích tất cả những chuyện có liên quan tới anh.

“Đang nghĩ gì vậy?” Phó Tử Ngộ ngắm gương mặt nhỏ bé có vẻ đăm chiêu của bạn gái, cúi đầu xuống hôn lên đôi mắt cô. Hàn Vũ Mông bị anh hôn mãi đến khi cười rộ lên, giơ tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân lên. Dưới gốc cây buổi chiều tà, duy nhất chỉ có hai người bọn họ yên tĩnh ôm hôn nhau, chiếc bóng quấn quýt kéo dài đổ xuống mặt đất đỏ sẫm sau lưng.

Anh thích nhất là hôn lên mắt cô. Hàn Vũ Mông nghĩ, loài hoa anh thích nhất là hoa cẩm chướng, ghét nhất là mùi mốc meo khi mở tủ sách lâu năm, xem thường nhất là những bác sĩ vì lợi ích mà từ bỏ đạo đức nghề nghiệp.

Địa điểm làm tình anh thích nhất rất truyền thống, là ở trên giường. Nhưng bọn họ cũng đã từng ở trên ban công tràn ngập sương mù của biệt thự trong rừng làm tình, ở trong lều trại của sa mạc cũng đã từng làm, thậm chí ở ghế sau chiếc Lexus của anh cũng hết sức triền miên… Cô cảm thấy bản thân thật hạnh phúc, bởi vì cô hiểu rõ tất cả những sở thích của anh, thân mật giống như cả hai sát nhập thành một thể vậy.

Bọn họ nhất định sẽ yêu nhau mãi mãi. Cô nghĩ, còn có gì có thể thay đổi bọn họ nữa?

Phó Tử Ngộ ôm lấy cô gái mình yêu thương, đối mặt với trời đất rộng lớn bao la và hoang vu này, đang suy nghĩ điều gì?

Anh nghĩ, thì ra cô không giống như anh vẫn thường nghĩ. Anh cho rằng tiểu thư lớn lên ở Mỹ, cho dù chính trực lương thiện, nhưng chưa chắc có thể chịu đựng được cực khổ ở châu Phi. Có điều cô lại theo bước anh, làm mọi việc rất tốt.

Anh nghĩ, đợi cô lớn thêm một chút, tốt nghiệp đại học xong, anh sẽ lập tức cầu hôn cô. Ừm… thời gian còn tận bốn năm, thật là khó khăn. Hay là đính hôn trước cũng là một ý kiến không tồi.

Cô gái bé nhỏ của anh, khiến anh không nhịn nổi nữa rồi.

Anh yêu cô, từ lúc còn ấu thơ, giống như yêu linh hồn của chính mình. Nhịn không được muốn cưới cô về nhà, cứ như vậy mà trân trọng cất giấu cả đời, thật tốt biết bao?

***

Mỗi lần phá xong một vụ án, danh tiếng của Bạc Cận Ngôn tại FBI ngày càng tăng, trợ giúp bọn họ phá án ngày càng nhiều. Lần đầu tiên anh bị thương, là do một viên đạn của tên bắt cóc bắn ra, đâm xuyên qua cánh tay. Anh không chịu để bác sĩ của cảnh sát băng bó, mà trực tiếp đi tìm Phó Tử Ngộ.

Phó Tử Ngộ nhìn cánh tay bê bết máu của bạn, liền nhíu mày: “Không phải cậu nói, chỉ phụ trách phân tích, không làm hoạt động thể lực à? Thế sao lại còn bị thương?”

Bạc Cận Ngôn thản nhiên nhìn anh một cái: “Lẽ nào nhìn thấy tội phạm chạy trốn trước mặt tôi, tôi còn phải lùi ba bước?”

Phó Tử Ngộ cười bất đắc dĩ. Cái tên này lúc nào cũng nói năng hùng hồn lý lẽ như thế. Thật ra anh sớm đã nghe bạn bè ở FBI báo tin rồi. Rõ ràng là do Bạc Cận Ngôn thư sinh yếu đuối, mới bị tên bay đạn lạc làm ngộ thương.

Băng bó vết thương xong, Bạc Cận Ngôn bước xuống giường bệnh, cúi đầu nhìn băng vải trên cánh tay, còn khẽ nhíu mày: “Thật xấu xí.” Phó Tử Ngộ căn bản không thèm để ý đến bạn, lúc này bạn gái gọi điện đến, hẹn anh tối nay đi ăn cơm.

Cúp điện thoại xong, anh hỏi Bạc Cận Ngôn: “Có muốn đi cùng không? Đi với Linda.”

Đúng như anh dự đoán, Bạc Cận Ngôn dứt khoát từ chối: “Không có hứng thú.”

Lúc này tính cách gà mẹ của Phó Tử Ngộ đã hoàn toàn hiện nguyên hình, rất tự nhiên hỏi: “Vậy tối nay cậu ăn gì?”

Bạc Cận Ngôn mặc áo khoác, thản nhiên trả lời: “Tên tội phạm của vụ án này cũng trúng đạn, còn đang cấp cứu ở bệnh viện, tôi muốn đi qua đó.”

Phó Tử Ngộ vốn đang sắp xếp dụng cụ trong tủ thuốc, vừa nghe thấy lời này, khẽ giật mình. Anh thất thần trong vài phút, lại không thoát khỏi ánh mắt của Bạc Cận Ngôn. Mà cậu ấy chỉ bình tĩnh nhìn anh một cái, rồi rời đi.

Tối hôm đó lúc Phó Tử Ngộ đi ăn cùng bạn gái luôn có chút tâm thần không yên. Bạn gái hỏi: “Anh bị sao vậy? Có phải do công việc áp lực quá lớn không?”

Phó Tử Ngộ cười cười: “Không có gì, chỉ là nhớ lại một chuyện rất lâu trước kia. Xin lỗi hôm nay tâm trạng của anh không tốt, lát nữa sau khi ăn xong anh sẽ đưa em về nhà.”

Bạn gái nhìn gương mặt anh tuấn khẽ cười của anh, muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng trầm mặc.

Có người từng nói với cô, trong lòng người đàn ông này có một cái động, nếu như cô cẩn thận lắng nghe, sẽ nghe thấy tiếng vang trong cái động trống rỗng đó.

Có lẽ anh sẽ yêu thương chiều chuộng cô như báu vật trên thế gian này, nhưng cô vĩnh viễn cũng không thể tiến vào lòng anh.

Hôm Bạc Cận Ngôn xảy ra chuyện, là một ngày thứ sáu mặt trời xán lạn.

Hôm đó vốn tất cả đều rất bình thường. Phó Tử Ngộ đi làm và tan làm như thường lệ, sau đó anh đi đến nhà hàng Nhật mua thức ăn mà Bạc Cận Ngôn thích, hơn nữa còn cảm thán bản thân mình sống như bảo mẫu của một đứa trẻ.

Lúc điện thoại của trợ lý Bạc Cận Ngôn gọi đến, cảm giác duy nhất của Phó Tử Ngộ chính là mồ hôi lạnh đầm đìa.

Sự lạnh lẽo đó giống như thủy triều cuộn trào, từ từ lặng lẽ không tiếng động bò lên lưng anh. Anh nắm chặt điện thoại đứng trong hành lang không người, nghe thấy cậu trợ lý vội vàng nghiêm trọng nói: “Simon mất tích rồi.” Anh nhìn ánh tịch dương ngoài cửa sổ, nhất thời không biết mình đang ở chỗ nào.

Cảm giác này giống như đã từng quen biết, sụp đổ, khắc vào tận xương tủy. Có lẽ rất nhiều năm trước kia đã từng xảy ra, nhưng lại giống như mới phát sinh ngày hôm qua.

Anh cũng như vậy, trong những ngày tháng vui vẻ rõ ràng gió yên biển lặng đó, đột nhiên nhận được một cú điện thoại báo mất tích.

Anh đã từng tưởng rằng vĩnh viễn sẽ không mất đi. Nhưng ba ngày sau, nghe cuộc điện thoại đó, anh lại vĩnh viễn mất đi Joe.

***

Mấy ngày đầu Hàn Vũ Mông bị bắt cóc, cô vẫn luôn không rõ, người đàn ông đeo mặt nạ xấu xí kia rốt cuộc là ai.

Cô chỉ có thể bị nhốt chung với năm cô gái khác, kinh hoàng khiếp sợ và co lại trong lồng sắt, mong chờ lưỡi hái tử thần, sẽ không rơi xuống người mình đầu tiên.

Người đầu tiên bị sát thủ mặt nạ chém chết, là một cô gái mười lăm tuổi. Máu tươi lênh láng trên mặt đất, xương cốt vỡ vụn đang xảy ra trước mặt các cô. Hắn gần như rất mệt mỏi hoang mang, đứng trong đống huyết nhục đó, trầm mặc rất lâu. Các cô không dám thở mạnh, đến khóc cũng không thành tiếng.

Sau đó lại qua hai ngày, hắn giết thêm hai người nữa. Chỉ còn lại bốn cô gái còn sống, bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần giống như những đóa hoa tàn tạ. Hàn Vũ Mông chỉ có thể mỗi ngày cẩn thận từng chút, cố gắng không nghĩ tới, người chết tiếp theo nếu như là mình thì phải làm sao?

Ngày cuối cùng, tất cả dường như đều có điềm báo trước.

Hôm đó tên sát thủ mặt nạ rất nóng nảy, hắn cứ luôn xem tin tức. Những thông tin trên bản tin không còn nghi ngờ gì nữa khiến đám con gái đang bị giam cầm phấn khởi. Nghe nói FBI dưới sự giúp đỡ của một thiên tài tâm lý học tội phạm trẻ tuổi, công bố bức phác họa chân dung của hung thủ. Cuộc lùng bắt quy mô lớn đã được triển khai. Hàn Vũ Mông thậm chí còn dự cảm được, cảnh sát hôm nay sẽ tìm đến chỗ này.

Nhưng mà bóng tối trước khi bình minh đến, vĩnh viễn là đen tối nhất. Lúc chạng vạng, hắn đột nhiên trở nên bình tĩnh một cách kỳ lạ. Thậm chí có thể gọi là dịu dàng, đi đến trước lồng sắt dơ bẩn nhếch nhác, tuyên bố vận mệnh cuối cùng của bọn họ.

“Tao sẽ đi thuyền ra biển.” Hắn nói: “Tao sẽ được tự do, sẽ không chết dưới viên đạn ghê tởm của bọn cảnh sát đâu. Mà bọn mày… tao cho bọn mày một lựa chọn.”

Bốn cô gái bắt đầu căng thẳng cao độ lắng nghe. Sau đó hắn đưa ra một lựa chọn tàn khốc như thế này: “Tao sẽ thả ba người trong tụi bây, chỉ đưa một người lên thuyền. Người này, sẽ chết cùng tao trong biển lớn. Nhưng nếu không có người bằng lòng đi với tao, tao chỉ có thể giết cả bốn đứa.”

Trong cuộc đời mười chín năm cuộc đời ngắn ngủi của Hàn Vũ Mông, chưa bao giờ cô đau khổ như lúc này, bị nỗi tuyệt vọng vô cùng giày xéo. Những cô gái khác đều trầm mặc, trong mắt bọn họ chỉ có nỗi kinh sợ và trốn tránh. Duy nhất chỉ có cô sau khi trầm mặc một lúc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tôi đi với anh.”

Trong ánh mắt đồng tình và hổ thẹn lại giống như thoát được gánh nặng của các cô gái khác, hắn lại cười hỏi: “Tại sao?”

Hàn Vũ Mông nhất thời không trả lời được.

Tại sao?

Bởi vì… bởi vì bạn trai của cô, người cô yêu nhất, là bác sĩ cứu người chữa thương. Anh có thể lo lắng hết lòng chỉ vì muốn cứu tính mạng của người khác.

Cho nên, cô cũng giống như vậy. Bởi vì cô yêu anh sâu đậm như thế, giống như yêu linh hồn của chính mình vậy.

Sát thủ mặt nạ mang cô ra khỏi lồng giam, mang đến một căn phòng đóng kín khác. Chỗ này chỉ có một cái tivi, đôi mắt sau mặt nạ của hắn lại vô cùng vui sướng, vui sướng thưởng thức sự đau khổ của cô.

“Mày có thể gọi điện thoại cho hắn.” Hắn nói: “Tao rất công bằng, mày có thể gọi điện thoại cho người đàn ông mày yêu thương nhất. Đợi sau khi chúng ta ra biển, tao sẽ gửi băng ghi âm lại cho hắn.”

Nếu như nói sinh ly tử biệt khiến người ta hoảng hốt tuyệt vọng, vậy thì cú điện thoại di ngôn cuối cùng trong giờ phút này, đối với Hàn Vũ Mông mà nói, quả thực chính là ân điển. Cô gần như run rẩy rơi nước mắt, cầm điện thoại lên.

‘Vụ án sát thủ mặt nạ’ xảy ra năm 2007, ở Maryland Mỹ. Năm đó, thiên tài tâm lý Bạc Cận Ngôn còn chưa ai biết đến, sau khi xem tin tức có liên quan của phía cảnh sát, đã gửi thư đến FBI, phát họa bức chân dung tâm lý tội phạm của tên tội phạm. Bốn ngày sau, dưới sự trợ giúp của bức phác họa này, phía cảnh sát thành công phá án. Lúc bọn họ đi tới căn phòng nhỏ bên bờ biển giam giữ nạn nhân, cứu được ba người vẫn còn sống sót, đào được hài cốt của ba người khác, duy nhất chỉ có Hàn Vũ Mông và tên tội phạm vẫn mất tung mất tích. Đội tuần tra bờ biển lục soát hơn trăm dặm khu vực biển gần đó. Căn cứ vào tình hình thời tiết và xác tàu còn lại, cuối cùng xác định bọn họ gặp phải gió mạnh, thuyền tan người chết, xác chìm dưới biển.

Sau khi đào sâu nghiên cứu về bối cảnh của hung thủ, FBI cuối cùng hiểu rõ, tại sao hắn lại bắt cóc những cô gái này.

Vị hôn thê của hắn, ba năm trước bị lưu manh bắn trọng thương, hắn ra tay phòng vệ chính đáng bắn tên lưu manh đó. Sau đó, tên tội phạm và vị hôn thê của hắn đều được đưa tới bệnh viện cấp cứu. Một đêm sau, tên tội phạm được cứu sống, còn vị hôn thê của hắn lại qua đời.

Hắn giết ba cô gái kia, chính là người nhà của mấy bị bác sĩ chữa trị hôm đó. Còn bốn cô gái khác, cho dù không có quan hệ gì với hắn, nhưng cùng là con gái hoặc người yêu của bác sĩ. Bao gồm cả bạn gái của Phó Tử Ngộ, ngôi sao mới nổi, thanh niên kiệt xuất nhất trong giới y học tương lai, Hàn Vũ Mông.

Sứ mệnh của bác sĩ là cứu người chữa thương. Nhưng tại sao bọn họ lại phải cứu những thứ cặn bã dơ bẩn đó? Hắn không hiểu được, cũng không chấp nhận nổi. Nếu như bọn họ lựa chọn cứu giúp tội ác, lựa chọn mọi người đều bình đẳng khi đứng trước sinh mệnh, vậy thì hắn sẽ đoạt đi người mà bọn họ yêu thương nhất, như vậy bọn họ mới có thể nhìn thấy, tội ác đáng sợ đến mức nào.

***

Lúc Bạc Cận Ngôn được cứu ra đã là nửa năm sau. Anh ở trong bệnh viện cấp cứu suốt bốn ngày bốn đêm, Phó Tử Ngộ liền ở trong bệnh viện canh chừng bốn ngày bốn đêm.

Chỉ trong đêm ngày thứ ba, anh mới rời bệnh viện, chạy xe đến mộ của Hàn Vũ Mông ở bang Maryland.

Anh đứng trước bia mộ rất lâu, cuối cùng chỉ nói một câu: “Joe, nếu như em ở trên trời có linh thiên, xin hãy để Simon sống lại.”

Lúc trở về bệnh viện, đã là buổi sáng sớm. Sương mù bao trùm các tòa lầu trắng của bệnh viện, mù mịt như ảo ảnh. Cuộc phẫu thuật của Bạc Cận Ngôn đã kết thúc, anh nằm trên giường bệnh, khô héo không có sức sống, giống như một cỗ thi thể, không biết có thể tỉnh lại hay không, cũng không biết lúc nào mới tỉnh. Phó Tử Ngộ đứng trước giường bệnh của anh một lát, lấy một sợi dây chuyền trên cổ xuống, mở bàn tay phải đang nắm chặt của anh ra, nhét vào.

Bạc Cận Ngôn tỉnh lại, đã là giữa đêm ngày hôm đó. Điều đầu tiên anh nhìn thấy, là Doãn Tư Kỳ đang nằm sấp bên cạnh giường, sau đó là ba anh tóc đã hoa râm đang chợp mắt trên sô pha. Tiếp theo là Phó Tử Ngộ còn chưa ngủ, đang đứng trước cửa sổ quay lưng về phía giường bệnh, ngắm ánh trăng ở bên ngoài, dường như đang thất thần.

“…” Bạc Cận Ngôn phát ra âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy. Dường như chỉ trong nháy mắt, cả ba người đều ngẩng đầu lên, quay người nhìn về phía anh, biểu tình cực kỳ chấn động.

Bạc Cận Ngôn muốn cười với bọn họ, nhưng lại phát hiện khóe miệng không thể nhếch lên được. Doãn Tư Kỳ lập tức nắm chặt lấy tay anh, vùi đầu vui mừng khóc nức nở. Còn ba anh bước nhanh về phía trước, hai mắt cũng lấp lánh ánh lệ, ấn lên cái chuông đầu giường.

Anh lại cảm thấy tay phải dường như đang nắm cái gì đó, mở bàn tay ra nhìn xem, lại là một sợi dây chuyền rất quen mắt. Anh biết ở trong cái mặt hình trái tim có cái gì, đó là tấm ảnh chụp chung của một chàng trai và một cô gái. Cô gái trong bức ảnh còn từng xuất hiện trong kho tư liệu nạn nhân của anh.

Lúc này Phó Tử Ngộ đã đi đến bên cạnh anh, hai người nhìn nhau một cái, không ai lên tiếng. Hốc mắt Phó Tử Ngộ thấp thoáng ẩm ướt, quỳ một chân bên giường ôm lấy tay anh, ôm lấy sợi dây chuyền vào trong lòng bàn tay của hai người.

“Tử Ngộ:

Hứa với em, anh nhất định phải sống tiếp thật vui vẻ, giống y như trước vậy. Đời người dài ngắn, vốn không phải lấy việc hạnh phúc hay không để đo lường. Chúng ta không thể sống đến lúc bạc đầu răng long, nhưng điều này không có nghĩa tình yêu của chúng ta sẽ không vĩnh hằng. Anh lương thiện chính trực như vậy, cuộc sống của anh vẫn còn rất dài, anh còn có thể giúp đỡ được rất nhiều rất nhiều người. Chúc anh hạnh phúc, Tử Ngộ.”p>

….

Tôi đã từng yêu một cô gái, cô ấy hoàn mỹ giống như thiên sứ.p>

Cô ấy chứa đựng tất cả những mộng tưởng của tôi đối với tình yêu, cô ấy ghi lại tất cả nhiệt tình và trung trinh của tôi.

Mất đi cô ấy, cuộc đời của tôi đã định trước là không thể nào còn viên mãn hoàn mỹ nữa. Nhưng sao tôi có thể hi vọng xa vời rằng ông trời có thể cho tôi một cô gái thứ hai giống như vậy?

Tôi sẽ sống một cuộc sống hạnh phúc như cô ấy mong đợi; sẽ cố hết sức mình giúp đỡ thật nhiều người như cô ấy mong đợi. Đó chính là sự báo đáp tốt nhất đối với tình yêu mà cô ấy đã từng ban cho tôi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.