Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Chương 86: Ngoại truyện 5



Nhật ký chứng nhận kết hôn

Ngày xuân ấm áp hoa nở, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao đi đăng ký kết hôn.

Hôm đó Cục Dân chính cũng không đông lắm, hai người bước trong nắng sớm tiến vào, phía trước chỉ có mười mấy cặp vợ chồng mới đang xếp hàng. Vì thế Giản Dao bốc số, cũng đứng cùng Bạc Cận Ngôn ở cuối hàng.

Từ từ, người cũng dần đông thêm. Nhân viên công tác bận rộn qua lại, từng cặp vợ chồng mới vui mừng hớn hở. Cả hai đứng trong đám người, tự nhiên thu hút rất nhiều ánh nhìn.

Bạc Cận Ngôn hôm nay mặc một bộ vest mới được chế tác đặc biệt, áo sơ mi màu thủy mặc khiến anh càng thêm phong thái tuấn lãng và cao ngất. Giản Dao cũng đặc biệt trang điểm, tóc dài cột lên, mặc một cái váy dài màu lam, thanh nhã động lòng người. Một cặp xứng đôi vừa lứa như vậy, đứng trong một đám người, đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý.

Giản Dao bình thường có tần suất quay đầu nhìn cũng không kém, nhưng cô biết lúc này thu hút sự chú ý của mọi người, đa số là bởi vì Bạc Cận Ngôn. Cô cũng không để ý, khoác cánh tay anh, vừa ngẩng đầu lên lại thấy ánh mắt anh rơi xuống đội ngũ phía trước, bộ dạng đăm chiêu. “Đang nghĩ gì thế?” Giản Dao khẽ hỏi.

Bạc Cận Ngôn quét mắt nhìn cô, ánh mắt ấy có chút thâm trầm.

Biểu tình này của anh, nhất định là có chuyện quan trọng. Dưới tình hình này, Giản Dao rất nghi hoặc, trong lòng khẽ khẩn trương. Cô nhìn theo tầm mắt của anh, chỉ có mấy thanh niên, còn có mấy người đàn ông trung niên mặt mũi bình thường mang theo người phụ nữ của mình đứng xếp hàng. Không có gì bất thường cả!

“Sao vậy?” Cô đè thấp giọng.

Anh lúc này mới nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lập lòe, thấp giọng nói: “Anh không thể không biết ơn vận mệnh, để chúng ta gặp được nhau.”

Giản Dao giật mình, trong lòng chợt cảm thấy ngọt ngào. Sao đột nhiên lại nói ra một câu cảm tính như vậy? Không giống phong cách của anh gì cả. Hay là hoàn cảnh nơi này đã lây nhiễm trái tim trì độn của anh?Ngay lúc bất ngờ, đã nghe thấy anh nói tiếp: “Nếu không người em phải gả hôm nay, chính là những người đàn ông bình thường này. Ôi! Chuyện như thế chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến anh không cách nào chấp nhận nổi.”

Giản Dao: “…”

Ra là vậy.

Cảm tính cái gì chứ… Căn bản là anh đang chảnh chọe thì có?

Cả quá trình đăng ký kết hôn rất đơn giản thuận lợi. Chín đồng, đóng dấu cái cộp, từ giờ đã trở thành vợ chồng hợp pháp.

Trên đường về nhà, Giản Dao cầm giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ tươi, tâm tình chỉ có nói là rất kích động. Ngược lại Bạc Cận Ngôn, biểu tình vô cùng bình tĩnh, nhét giấy chứng nhận vào trong túi, ngay cả nhìn không thèm nhìn thêm một cái. Thái độ này của anh, Giản Dao hiểu rất rõ. Bởi vì sau khi cô đồng ý lời cầu hôn của anh xong, hai người nói đến chuyện đăng ký kết hôn hoặc làm hôn lễ, anh đều có thái độ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

“Những thứ đó đối với em mà nói rất quan trọng? Vậy thì cứ làm theo ý em đi.” Anh tỉnh bơ trả lời: “Còn về anh, lời hứa của anh so với bất cứ giấy tờ trói buộc nào cũng có hiệu lực hơn.”

Kết cấu đại não của thiên tài rất khác người bình thường, Giản Dao triệt để thấu hiểu một cách sâu sắc. Nếu như là người đàn ông khác có thái độ này, phỏng chừng nhất định không muốn chịu trách nhiệm với người phụ nữ. Nhưng Bạc Cận Ngôn vô cùng xem nhẹ những thứ đồ vật chỉ có hình thức, cũng giống như anh đã nói, rất xem trọng lời hứa, hơn nữa còn rất có lòng tin vào tương lai của bọn họ.

Cuối cùng hai người thương lượng xong: đăng ký kết hôn, nhưng không làm hôn lễ. Nói thực ra, Giản Dao cũng không thể nào tưởng tượng nổi hình ảnh Bạc Cận Ngôn mặc trang phục chú rể đỏ chói, đứng tại hiện trường hôn lễ hỗn tạp, còn nâng cốc uống rượu trò chuyện… Thôi bỏ đi.

Sau khi đăng ký kết hôn ngày hôm đó, Bạc Cận Ngôn quả nhiên giống y như lời anh nói, đối với tờ giấy chứng nhận mỏng manh kia không thèm để ý chút nào. Giản Dao trước giờ chưa từng thấy anh lấy ra xem một lần. Mà mấy ngày đầu, cô còn lấy ra xem mỗi tối, sau đó dự định khóa trong tủ. Vì thế liền hỏi anh: “Giấy chứng nhận của anh đâu? Đưa em đi, khóa vào trong tủ luôn.”

Lúc đó Bạc Cận Ngôn đặc biệt thản nhiên nhìn cô một cái: “Có cần thiết không?” Sau đó tiếp tục xem xét vụ án.

Thái độ này có chút khác thường, Giản Dao khẽ suy tư một lúc liền hiểu.

Bạc Cận Ngôn đối với những thứ mình xem trọng luôn rất gọn gàng ngăn nắp. Nhưng giấy chứng nhận? Ai biết anh quẳng ở nơi nào rồi ấy chứ? Hiện giờ không đưa cho cô, nhất định là bởi vì tạm thời không tìm thấy, lại sĩ diện không chịu nói. Vậy thì cứ đợi hôm nào tìm thấy rồi anh sẽ tự khắc đưa cho cô thôi.

Nghĩ như vậy, Giản Dao cũng không để ý lắm nên không hỏi thêm nữa.

Mãi đến một tuần sau…

Hai người như thường lệ đi ra khỏi một tòa lầu làm việc cơ mật nhất của Bộ Công an. Hôm đó bởi vì một vụ án bắt cóc liên hoàn, hai người phải họp cùng với mấy vị chuyên gia.

Lúc xuống lầu, theo lệ phải đi qua cửa kiểm tra. Kiểm tra ở đây nghiêm ngặt hơn bất cứ chỗ nào bên ngoài, một cái máy chiếu kiểm tra X quang thật lớn, hai cảnh vệ cầm máy dò trong tay nghiêm túc canh phòng. Tất cả mọi thứ trên người đều phải lấy ra hết, áo khoác và giày cũng phải cởi ra. Vì thế, mỗi lần Giản Dao đi đến chỗ này dường như đều không mang theo bất cứ vật dụng cá nhân nào. Có một lần tới đây, cô vừa đúng lúc đến kỳ kinh nguyệt, mấy bao vật dụng của con gái đều phải lôi ra kiểm tra, bị mấy nam cảnh vệ xung quanh nhìn thấy, khiến cô đỏ mặt không ngừng.

Do ưu tiên phụ nữ, nên cô được kiểm tra trước. Bởi vì đã khá quen thuộc với cảnh vệ, cô nhanh chóng được thông qua kiểm tra, đứng phía bên kia cửa chờ Bạc Cận Ngôn. Lúc này vẻ mặt anh thản nhiên, giơ tay lấy từng thứ một trong túi áo vest ra: một quyển sổ nhỏ luôn mang theo bên người, một cây bút Montblanc, ví tiền, chìa khóa xe… và một quyển sổ chứng nhận kết hôn đỏ rực rơi ra.

Giản Dao ngây người, Bạc Cận Ngôn vẫn mặt không đổi sắc tiếp tục lấy những thứ khác từ trong túi như khăn giấy, di động….

Hai cảnh vệ cũng đờ ra trong chốc lát, đại khái là lần đầu tiên nhìn thấy có người mang theo giấy chứng nhận kết hôn vào trong tòa nhà làm việc cơ mật của Bộ Công an. Một cảnh vệ trẻ tuổi trong đó thuận tay cầm giấy chứng nhận kết hôn lên, lật lật, lại ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn và Giản Dao: “Hai vị chuyên gia đã kết hôn rồi à, chúc mừng chúc mừng!”

Bạc Cận Ngôn khẽ mỉm cười: “Cám ơn. Kiểm tra xong rồi phải không?”

“Kiểm tra xong rồi, kiểm tra xong rồi.” Hai cảnh vệ vội vàng đem một đống vật dụng trả lại cho anh, chỉ là biểu tình có chút nghi hoặc. Hay có lẽ là không hiểu nổi, chuyên gia Bạc mang theo giấy chứng nhận kết hôn đến để làm gì nhỉ?

Giản Dao đứng một bên, mặt hơi ửng đỏ, cô cũng có nghi hoặc giống như cảnh vệ. Chẳng lẽ anh kết hôn còn cần phải trực tiếp báo cáo với Bộ Công an? Ừ, nhất định là vậy rồi.

Tuy là nghĩ vậy, nhưng đợi lúc anh thông qua cửa kiểm tra, Giản Dao cũng không nhịn được hỏi: “Anh mang theo giấy chứng nhận kết hôn đến đây, có chuyện gì không?”

Bạc Cận Ngôn rất kỳ quái liếc cô một cái: “Có vấn đề gì ư? Giấy tờ quan trọng không phải nên mang theo bên người à?”

Giản Dao: “…”

Thì ra là như vậy.

Chờ đã…

“Mấy ngày nay, anh đều mang giấy chứng nhận kết hôn bên người?” Mặt cô vẫn còn đỏ như cũ, nhưng trái tim lại dần dần tràn ngập mật ngọt không thể ngăn cản được.

“Đương nhiên rồi.”

Hai người tiếp tục bước về phía thang máy, Giản Dao đứng sau lưng anh, khóe miệng khẽ cong lên.

Anh chàng này, lúc trước rõ ràng đã nói, những thứ này không quan trọng, còn không chịu giao cho cô giữ giùm.

Thì ra ngày nào cũng mang theo bên người.

Nhưng mà, có ai lại mang theo giấy chứng nhận kết hôn bên người chứ! Người đàn ông này thật là…

Cho dù anh có thông minh tuyệt đỉnh, trong xương cốt cũng vẫn là một anh chàng ấu trĩ đến cực điểm, lại còn vô cùng kiên định nữa.

Chuyện này thật sự khiến Giản Dao cảm động rất nhiều, mấy hôm nay cũng khó tránh khỏi trong lòng kích động. Lúc hai người đơn độc ở cạnh nhau, đối với Bạc Cận Ngôn cũng thêm mấy phần nhiệt tình triền miên. Còn Bạc Cận Ngôn cũng rất tự nhiên hưởng thụ, tình yêu của hai người dường như càng thêm nồng nhiệt sau khi đăng ký kết hôn.

Chỉ là chuyện này cũng có chỗ khiến người ta cảm thấy bất lực. Bởi vì khoảng thời gian này, hai người thường xuyên ra vào Bộ Công an, vì thế mỗi ngày Giản Dao đều nhìn thấy Bạc Cận Ngôn lấy giấy chứng nhận ra, sau đó các cảnh vệ thay phiên đứng nhìn… Thậm chí đến mấy vị chuyên gia hợp tác cũng không biết nghe được từ chỗ nào tin tức hai người kết hôn, mở miệng là chúc mừng và đòi kẹo cưới.

Giản Dao rốt cuộc vẫn là da mặt mỏng, liền khuyên anh: “Em biết anh rất xem trọng giấy chứng nhận kết hôn, nhưng mà không có ai mang giấy chứng nhận bên người cả, hay là vẫn nên để ở nhà đi?”

Bạc Cận Ngôn chỉ hờ hững nhìn cô một cái, thái độ đó đương nhiên là không đồng ý rồi. Giản Dao chỉ đành buông xuôi bỏ mặc.

Mà… sau đó…

Hậu quả của việc để mặc nó phát triển chính là….

Một hôm nào đó, một mình Giản Dao đi đến Bộ Công an. Lúc thông qua kiểm tra, một cảnh vệ mới không nhận ra cô, đang muốn vặn hỏi tỉ mỉ, một cảnh vệ khác liền kéo anh ta một cái: “Không cần hỏi cô ấy. Cô ấy chính là vợ của người mỗi ngày đều mang giấy chứng nhận kết hôn đi làm đó.”

Giản Dao: “…”

Người mỗi ngày đều mang giấy chứng nhận kết hôn đi làm… Đây đã trở thành một biệt danh của Bạc Cận Ngôn rồi sao?

Anh chàng cảnh vệ mới: “À à à, lúc tôi được phân Cục đã nghe nói chuyện này rồi.” Sau đó đặc biệt vui vẻ hòa nhã nhìn Giản Dao: “Vậy giấy chứng nhận kết hôn của cô đâu, lấy ra đặt trên khuôn đi, cùng kiểm tra một lượt luôn.”

Giản Dao: “…”

Ông trời ạ, cô lại không phải Bạc Cận Ngôn, cũng chẳng có thói quen mang giấy chứng nhận kết hôn bên người đâu!

Ngoại truyện 5

Nhật ký chọn tên

Lại một ngày xuân ấm hoa nở, Giản Dao có thai rồi. Đây là đứa con đầu lòng của bọn họ, Giản Dao vô cùng xem trọng nên cẩn thận vô cùng. Còn Bạc Cận Ngôn tuy rằng trước giờ không thích trẻ con, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng đối với sinh mệnh, cùng với việc thân là người cha không thể nào tránh né nghĩa vụ luân lý, anh cũng đích thân làm mọi việc bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ. Nói chung, chỉ là thiếu chút hào hứng, nhưng biểu hiện cũng coi như xuất sắc hơn bất cứ một ông bố gương mẫu nào.

Hôm đó, Giản Dao đang nằm trên giường nghe nhạc, Bạc Cận Ngôn ngồi bên cạnh xem sách, đồng thời giúp cô mát xa đôi chân hơi sưng phù. Giản Dao tâm huyết dâng trào, cười cười hỏi: “Anh đã nghĩ đến tên của con chưa?”

Bạc Cận Ngôn không thèm ngẩng đầu đáp: “Nghĩ xong rồi.”

Giản Dao có chút kinh ngạc, cũng rất có hứng thú, lập tức hỏi: “Lấy tên gì?”

Lúc này Bạc Cận Ngôn mới ngước mắt nhìn cô một cái.

Trong phòng ánh đèn dìu dịu, bóng đêm bao trùm ngoài cửa sổ. Anh mặc áo sơ mi trắng, mày thanh mắt đẹp thật giống như một bức họa. Hai tròng mắt đen thui dường như hàm chứa ý cười.

Môi mỏng khẽ hé mở, giọng nói của anh trầm như nước: “Em không nghĩ ra sao?”

Giản Dao: “… Ờ, để em nghĩ thử xem.”

Gần đây, Giản Dao mới phát hiện, Bạc Cận Ngôn rất thích những lúc hai người ‘tâm linh tương thông’. Ví dụ như lúc cô gọi món cho anh, lúc hai người không hẹn mà cùng chọn đúng một cái cà vạt, hoặc là lúc làm việc cô nói ra được suy nghĩ trong lòng anh. Lúc đó, trên mặt anh liền xuất hiện một nụ cười vừa có chút đắc ý, lại có chút thỏa mãn, còn thêm chút tự kỷ nữa.

Vì vậy hiện giờ, anh muốn cô đoán anh sẽ đặt tên gì cho con ư?

Nhưng mà rất khó, chẳng có chút manh mối nào cả.

“Cho chút gợi ý đi.” Cô kéo kéo tay áo anh.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô bằng một ánh mắt cao thâm khó lường, thần sắc thản nhiên nói: “Ok, thứ anh thích nhất.”

Thứ anh thích nhất?

Ánh mắt Giản Dao lướt qua chân mày thanh tú của anh, sống mũi cao thẳng, cuối cùng rơi trên đôi môi mỏng khẽ nhếch lên của anh…

Cô lập tức phản ứng, có đáp án rồi.p>

“Bạc Du (*)?” Đáng yêu thì có đáng yêu thật, nhưng Bạc Ngư Bạc Ngư Bạc Tiểu Ngư, hình như có chút trẻ con thì phải?

(*) Phát âm giống ngư: Cá.

Ai ngờ hai tay Bạc Cận Ngôn chống trên giường, lại khẽ nhíu mày: “Em cho rằng anh sẽ chọn một cái tên ấu trĩ như vậy sao?”

Đoán sai rồi?

Trán Giản Dao hơi toát mồ hôi, nhưng quả thật anh thích nhất là cá còn gì… Ngay lúc suy nghĩ, cô ngẩng đầu lên liền thấy cụ già ‘Trầm Mặc’ đang chậm rãi bò ra từ dưới chân giường.

Mắt Giản Dao sáng lên: “Bạc Thần (1)? Bạc Mặc (2)?” Hai cái tên này cũng không tồi, rất có phong độ của người trí thức, nam nữ đều dùng được.

(1) Phát âm giống trầm, thần ở đây có nghĩa là bình minh.p>

(2) Mặc ở đây là mực tàu, phát âm giống mặc: Lặng lẽ.

Quả nhiên Bạc Cận Ngôn khẽ mỉm cười, gật đầu. Người anh đột nhiên nghiêng về phía trước, dường như nửa đè lên người cô, từ trên cao ngắm cô: “Dùng tên của một con rùa già, đặt tên cho con trai con gái của chúng ta. Điều này chỉ có thể phát sinh trong một tình huống, là anh không dùng não, mà dùng đầu ngón chân để suy nghĩ. Đương nhiên, còn là đầu ngón chân út nữa.”

Giản Dao đỏ hết cả mặt: “….”

Đều nghe nói một lần mang thai ngốc ba năm, nhưng mà phụ nữ mang thai cũng có tự tôn chứ bộ, sao anh có thể độc mồm độc miệng như thế?

Bị anh áp chế toàn diện về thân thể, lại bị đả kích triệt để về mặt tinh thần, Giản Dao dứt khoát cùi không sợ lở. Tư duy của thiên tài làm sao người bình thường có thể phỏng đoán được? Vậy thì cô còn sợ gì nữa?

“Bạc Suy Lý? Bạc Tâm Lý? Bạc Phá?”

Bạc Cận Ngôn: “…”

Cuối cùng, đổi lại là anh không thể chịu đựng nổi. Giơ một ngón tay khẽ đặt lên môi cô, đôi mắt thâm trầm nhìn cô chằm chằm dưới ánh đèn.p>

“Còn cần anh nhắc lại lần thứ hai nữa à? Là thứ anh thích nhất.”

Nói xong những lời này, anh đứng dậy, thong thả rời khỏi phòng. Giản Dao nhìn bóng lưng của anh, cuối cùng triệt để hiểu ra.p>

Thứ anh thích nhất.

Thứ anh thích nhất chính là…

Giản Dao.

“… Bạc Dao?” Cô thử hỏi.

Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng giọng nói của Bạc Cận Ngôn cũng truyền đến từ phòng khách, dường như mang theo ý cười: “Ừ.”

Giản Dao cũng nhịn không được mỉm cười. Gò má hơi nóng bừng. Không cần phải nói, cái tên Bạc Dao này cực kỳ dễ nghe. Hơn nữa đại não vô cùng khuyết thiếu tế bào tình yêu của anh mà có thể nghĩ đến điểm này, chắc cũng đang mười phần đắc ý đây, cho nên mới cố làm ra vẻ huyền bí để cho cô đoán chứ gì?

Giản Dao vừa định mở miệng khen anh mấy câu coi như khích lệ cổ vũ, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, không đúng rồi. Bạc Dao là tên chỉ dùng cho con gái. Vậy con trai thì sao? Ờ, nhất định là dùng từ đồng âm, ‘Bạc Dao’ (*)?

(*) Tên Dao ở trên dùng cho con gái nghĩa là Ngọc, Dao ở dưới dùng cho con trai nghĩa là Xa.

Đúng lúc này, giọng nói lộ rõ sự đắc ý của Bạc Cận Ngôn lại truyền đến lần nữa: “Con trai thì gọi là Bạc Giản.”

Giản Dao: “…”

Bạc Giản?

Vừa Bạc… vừa Giản (*)?

(*) Bạc: Lạnh nhạt; Giản: Đơn giản.

Tuy nói chọn tên con từ trong tên của ba mẹ rất lãng mạn rất có ý nghĩa, cũng rất tiện lợi. Nhưng mà một đứa con trai tên như thế, sao lại có cảm giác rất đáng thương, rất lạnh bạc vậy nhỉ?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.