Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 108 : Kinh Hoàng Trong Thang Máy



 

'Duyệt Khải' là một khách sạn lớn rất có khí thế, có khu thư giãn giải trí tích hợp, cũng có nhà hàng sa hoa.

Yên Lam đi vào khách sạn 'Duyệt Khải', mang theo một cái túi xách rất đẹp trong tay, có chút vui mừng lại có chút đắc ý. Hôm nay là ngày lễ tình nhân 14 tháng 2, là lễ tình nhân đầu tiên sau khi nàng cùng Thế Phong ở bên nhau, nàng muốn cho Thế Phong một niềm vui bất ngờ.

Nàng đã thương lượng cùng bác Trương đâu ra đó, muốn bác Trương nói lại với Cận Thế Phong, nàng chờ hắn ở 'Duyệt Khải', muốn cho hắn một niềm vui bất ngờ.

Nàng đã đặt trước một bữa tối dưới ánh nến, trong bầu không khí lãng mạn, nói với Thế Phong nàng yêu hắn, đồng thời trao tặng món quà mình tự tay chuẩn bị, nhất định rất hạnh phúc.

"Oa" một tiếng, đang tưởng tượng, Yên Lam không cẩn thận va phải một vật gì đó, cúi đầu nhìn, hóa ra nàng va vào một cô bé.

"Xin lỗi nha! Cô bé, cô không phải cố ý, cháu có sao hay không?" Yên Lam vội vàng nâng cô bé dậy, hỏi han.

"Cháu muốn tìm mẹ," Cô bé kia mếu máo nói.

"Cháu đừng khóc mà! Cô đưa cháu đi tìm mẹ có được hay không? Mẹ cháu ở đâu nè?" Yên Lam dỗ dành nói.

"Mẹ, mẹ ở nhà hàng." Cô bé nghẹn ngào nói.

"Được, cô đưa cháu đi tìm mẹ, có được hay không, cháu đừng khóc nha!" Nói rồi, Yên Lam kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô bé đi về phía thang máy.

Thang máy tới, Yên Lam dẫn cô bé đi đến. Thang máy chậm rãi di chuyển lên cao, thang máy chỉ có hai người, có vẻ hơi trống trải.

Yên Lam xem giờ, nên báo cho Thế Phong biết, nàng lấy điện thoại ra, gọi cho Thế Phong. Điện thoại di động rất nhanh đã kết nối được, "Thế Phong à! Hôm nay, anh có muốn ra ngoài ăn tối không, chúng ta ra ngoài ăn đi!… Hôm nay là lễ tình nhân mà! Chúng ta dùng một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, được không?"

Lúc này, Cận Thế Phong đang trên đường về nhà, hắn nhận điện thoại, nghe giọng nói hưng phấn của Yên Lam, dần dần có chút cảm giác hạnh phúc dâng lên trong tim. Tiếng nói của Yên Lam vẫn còn đang tiếp tục, "Em nói cho anh biết nha! Em đang…"

Đột nhiên, bên kia điện thoại di động truyền đến một tiếng nổ "Ầm ầm", Yên Lam la lên một tiếng, rồi lại không nghe thấy tiếng nói của nàng nữa, chỉ còn lại tiếng máy bận tút tút.

Sau mấy tiếng đó, Cận Thế Phong đã ý thức được có điều bất thường, hắn lại gọi vào số điện thoại của Yên Lam lần nữa, thế nhưng, đầu kia của điện thoại di động vẫn truyền đến tiếng nói lạnh như băng kia, "Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đang nằm ngoài vòng phủ sóng! Vui lòng gọi lại sau."

Hết lần này đến lần khác, Cận Thế Phong liên tục gọi vào số điện thoại của Yên Lam, nhưng từ đầu đến cuối đều không nghe thấy tiếng nói hắn muốn nghe nhất lúc này, tiếng nói của Yên Lam, dường như đã càng ngày càng xa cách hắn. Nỗi bất an trong lòng cũng càng lúc càng lớn. Điều này làm cho hắn nhớ tới lần bắt cóc kia.

Trong thang máy, Yên Lam đang trò chuyện cùng Cận Thế Phong, "Em nói cho anh biết nha! Em đang…"

Nói được một nửa, đột nhiên một tiếng nổ "Ầm ầm" làm gián đoạn, ngay sau đó thang máy dữ dội rung lên một cái, ngừng lại, bởi vì thang máy lắc lư, Yên Lam không đứng vững, "A" một tiếng, liền ngã nhoài trên mặt đất, điện thoại di động cũng hung hăng đánh rơi trên mặt đất. Đồng thời lúc này, đèn trong thang máy cũng cùng lúc tắt ngóm.

"Cô ơi, làm sao vậy? Tối quá, cháu sợ, cô ơi, cô ở đâu vậy?" Cô bé vào thang máy cùng yên Lam kêu lên.

"Không có vấn đề gì đâu, cô bé, đừng sợ. Cô ở đây." Nói rồi, Yên Lam vươn tay ôm lấy cô bé, dỗ dành nói, "Thang máy chẳng qua là có một chút trục trặc nhỏ, một chút người ta sẽ có thể lập tức sửa xong, cháu không cần phải sợ nha!"

Đúng lúc này, đèn khẩn cấp của thang máy bật sáng, Yên Lam vội vã nhặt điện thoại di động rơi trên mặt đất lên, muốn gọi một cuộc điện thoại cho Thế Phong, nhưng mà bất kể nàng tìm cách đi nữa, điện thoại di động cũng đều không hề bật lên. "Chuyện gì xảy ra vậy nè!" Yên Lam vừa lẩm bẩm, vừa không ngừng ấn phím trên di động. Nhưng mà mặc kệ nàng thử như thế nào, điện thoại di động vẫn không có bất kỳ phản ứng gì như cũ, trong lòng của nàng bắt đầu có chút nôn nóng, nhưng càng bực dọc lại càng không có cách gì với điện thoại di động.

Mà thang máy cũng lẳng lặng dừng lại nơi đó, không hề dịch chuyển một chút nào.

Trên mặt cô bé kia bắt đầu xuất hiện nét mặt sợ hãi, cô bé bắt đầu ý thức được, có lẽ sự việc cũng không theo chiều hướng đơn giản như lời Yên Lam nói vậy.

Bên trong chiếc thang máy trơ trọi, không một sự trợ giúp này, hai người họ tựa như bị nhốt trong núi sâu, hai mắt mờ mịt, lại cũng không nhìn thấy bất kỳ một tia hy vọng nào.

"Bác Trương, bác Trương." Cận Thế Phong gấp gáp gọi, chạy ào vào cửa chính, giọng nói lo lắng hỏi, "Lam Lam đâu? Lam Lam ở đâu?"

Bác Trương mang theo vẻ mặt tươi cười, đi ra từ nhà bếp, "Thiếu gia, cậu đã trở về. Tiểu Lam tiểu thư nói, hôm nay là lễ tình nhân, cô ấy muốn cho cậu một niềm vui bất ngờ a! Ha ha

"

"Lam Lam đã đi đâu?" Tốc độ nói cực nhanh của Cận Thế Phong, chứng tỏ lúc này trong lòng hắn lo lắng biết bao.

"Việc này không thể nói cho cậu a! Tiểu Lam tiểu thư nói đó là một bí mật, cô ấy muốn chính miệng nói với cậu!" Bác Trương nói.

Cận Thế Phong cũng không nhịn được nữa, xông lên phía trước, nắm lấy bả vai bác Trương, hoảng loạn quát lên, "Bác Trương, bác mau mau nói cho cháu biết, rốt cuộc Lam Lam đã đi đâu?"

Bác Trương bị hành động điên cuồng của Cận Thế Phong dọa, bà dè dặt nhìn hắn, "Thiếu gia, cậu làm sao vậy?"

"Lam Lam, vừa nãy mới nói chuyện điện thoại với cháu, nhưng mà nói được một nửa lại đột nhiên ngắt máy, điện thoại di động của cô ấy thì cũng không gọi được nữa, cháu lo lắng sẽ xảy ra chuyện tình gì…" Cận Thế Phong nói. "Bác nhanh nói cho cháu biết, rốt cuộc Lam Lam đã đi đâu?"

"Cậu nói cái gì? Thiếu gia," Bác Trương hoảng sợ nhìn Cận Thế Phong, "Cậu là nói Tiểu Lam tiểu thư có thể sẽ có nguy hiểm? Cô ấy nói cho tôi biết cô ấy đã đặt bữa ở 'Duyệt Khải', hơn nữa, cô ấy cũng đã ra khỏi nhà rất sớm, bây giờ hẳn là đến rồi." Bác Trương nhanh chóng mang mọi thông tin biết được nói hết toàn bộ với Cận Thế Phong.

Cận Thế Phong mạnh mẽ buông bàn tay đang siết chặt, liền xoay người chạy ra cửa, bác Trương cũng chạy theo ra ngoài, "Thiếu gia, tôi và cậu cùng đi." Lên xe, Cận Thế Phong dùng tốc độ nhanh nhất phóng về hướng khách sạn 'Duyệt Khải'.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.