Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 113 : Ông cụ kỳ lạ



 Cuộc sống theo đó khôi phục lại sự tĩnh lặng, thong thả trôi đi.

Hôm nay, sớm hoàn thành công việc, Yên Lam đột nhiên hào hứng đề nghị đến công viên dưới tầng trệt của công ty ngắm cảnh, tiện thể nghỉ ngơi một chút, thả lỏng tinh thần đã liên tục căng thẳng suốt một thời gian dài một chút. Dưới tầng trệt công ty, phía bên phải có trồng một hoa viên không lớn cũng không nhỏ nhưng rất tinh tế. Bên trong trồng các loại hoa cỏ theo mùa, dù thực sự trong ngày mùa đông giá rét, bạn cũng có thể nhìn ngắm những đóa hoa mai xinh đẹp đang nở rộ.

Đột nhiên, xa xa vang lên tiếng cãi vã, phá vỡ nguyện vọng muốn yên tĩnh một chút của Yên Lam. Nàng ngước mắt nhìn lên, phát hiện nơi phát ra tiếng ầm ĩ là  cửa hông phía bên phải của công ty. Tập đoàn Khải Thành không chỉ có một cửa lớn, ở hai bên trái phải còn có hai cánh cửa hông, đều có bảo vệ canh gác 24/24.

Yên Lam đến gần xem thử, thì ra là một ông cụ khoảng bảy mươi tuổi đang cùng bảo vệ lải nhải tranh luận điều gì đó. Từ cách ăn mặc có thể thấy được đời sống của ông cụ này cũng không tốt cho lắm, bên dưới thân ông mặc một chiếc quần đã bạc thếch, bên trên là một chiếc áo dài trắng, vốn là một ông cụ nhanh nhẹn linh hoạt, nhưng bởi vì trên lưng vác một chiếc túi da rắn vừa to vừa nặng, ép phần lưng hơi oằn xuống, vì vậy làm giảm đi phong cách tổng thể, thoạt nhìn càng thêm giống một ông lão từ thôn quê lên thành thị.

"Cụ ơi, rốt cuộc cụ muốn vào trong làm gì chứ!" Bảo vệ cửa bất đắc dĩ nói, nhìn cách ăn mặc của ông cụ không giống với những khách hàng có việc lui tới với công ty, cũng không giống muốn đến tìm người. "Cháu đã nói qua với cụ, cụ muốn tìm ai? Nói cho cháu biết bộ phận, tên họ, chức vụ của người đó, cháu giúp cụ liên hệ."

"Không cần phiền đến cậu đâu, tôi chỉ là muốn vào xem, sau đó sẽ tìm người quen." Ông cụ nôn nóng, nói.

"Xin lỗi, tập đoàn chúng cháu không mở cửa cho công chúng, nếu như cụ muốn tham quan, xin vui lòng đến viện bảo tàng tham quan." Người bảo vệ tận chức tận trách nói.

"Cậu nói vậy là có ý gì? Tôi không phải đã nói tôi muốn tìm người rồi sao! Nếu tôi biết cô ấy ở bộ phận nào tôi còn có thể không nói với với cậu sao! Tôi cũng không phải loại người ăn không ngồi rồi, chuyên môn đến đây tìm cậu gây sự!" Bị ngăn cản, ông cụ cuối cùng cũng gắt lên.

Yên Lam đứng bên cạnh nhìn ông lão này, đột nhiên cảm thấy rất thân thiết, liền bước đến. "Hai vị đại ca, làm phiền các anh, ông cụ này là người thân của tôi, tôi là Yên Lam, thư ký của tổng tài, để ông ta vào đi!"

Thấy Yên Lam, hai người bảo vệ lập tức lộ ra vẻ mặt tươi cười, ai mà không nhận ra thư ký Yên chứ! Đó chính là người tâm phúc bên cạnh tổng tài, không những dáng vẻ xinh đẹp, hơn nữa cách đối đãi với những người khác cũng đặc biệt ôn nhu.

Hai người bảo vệ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nếu không phải do thư ký Yên ra mặt, không biết còn phải cùng ông cụ này tranh cãi tới khi nào nữa!"Được rồi, nếu là người thân của thư ký Yên, vậy mời vào đi!" Lại tiện tay trỏ trỏ vào chiếc túi da rắn trên người ông cụ, "Cụ có muốn gửi túi ở đây trước hay không, đợi lát nữa đi ra sẽ lấy lại?"

"Không muốn," ông cụ lập tức phản đối ý tốt của bảo vệ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Yên Lam, thì ra cô ta là Yên Lam, cô gái khiến cho cháu trai của ông mất hồn mất vía. Khoảng thời gian trước, ông phát hiện cháu nội của mình bất thường, sau đó, ông phát hiện cháu nội mình thường một mình len lén nhìn vào một tờ giấy, vì vậy, nhân lúc thằng bé đi vắng, ông liền tò mò lấy tờ giấy đó ra xem thử, thì ra tờ giấy đó là do một cô gái tên Yên Lam viết cho nó, sau đó ông kêu người lén lút tra xét lai lịch của cô gái đó và quá trình quen biết với cháu mình. Vì vậy, ông hiện tại đang chuẩn bị tự mình đến gặp cô gái đó.

Sau khi nghe ông cụ nói không muốn, hai người bảo vệ khách khí chào Yên Lam một lần nữa rồi trở lại phòng trực ban, hai người vừa đi vừa bàn luận, "Thì ra ông cụ đó thực sự là người quen của thư ký Yên nha! Chả trách, bọn họ trông thật quá giống nhau mà!"

Hai người bọn họ trông rất giống nhau sao? Nghe bảo vệ nói, Yên Lam và ông cụ cùng quay đầu lại, nhìn đối phương, đúng là có điểm giống nhau! Nhìn rồi lại nhìn, giữa hai người bỗng nhiên đều có chút cảm giác thân thiết không sao nói rõ được, có vẻ như gặp lại người thân đã lâu không gặp.

Yên Lam dẫn ông lão đến phòng tiếp khách của công ty, trao ly nước cho ông cụ rồi hỏi, "Cụ ơi, cụ ngồi đây nghỉ ngơi một chút đi. Cụ muốn vào 'Khải Phong' có việc gì sao? Cháu có thể giúp cụ, nếu cụ muốn tìm người, cháu cũng có thể giúp cụ tìm ra. Nếu cụ không muốn bị người khác phát hiện, cháu cũng có thể đưa cụ đi nhìn trộm." Yên Lam nói, chớp mắt vài cái, lộ ra nụ cười giảo hoạt.

Ông cụ nghe Yên Lam nói xong, bật cười ha ha, cô bé này thật thú vị, chẳng trách đứa cháu lạnh lùng như băng kia cũng lại nảy sinh tình ý với con bé, ngay cả chính mình cũng bị cô bé thu hút. Cũng không biết cô bé này có gia đình hay chưa, bằng không mang về làm cháu dâu của mình quả thực là một lựa chọn không tồi nha!

Ông cụ đi tới đi lui ngắm nghía Yên Lam hồi lâu, đến khi nàng sắp không kiên nhẫn được nữa thì đột nhiên hiếu kỳ hỏi, "Cô bé, cháu bao nhiêu tuổi rồi? Có bạn trai chưa? Có muốn ông giới thiệu cho cháu một người hay không đây!"

Nghe ông cụ nói xong, Yên Lam vừa cười vừa nói, "Vậy không cần cụ bận tâm rồi, cháu là hoa đã có chủ." Nghĩ đến Cận Thế Phong, Yên Lam lại để lộ ra vẻ mặt hạnh phúc!

"Cái gì? Cháu đã có người yêu à?" Ông cụ thất vọng nhìn Yên Lam lúc này hãy còn chìm đắm trong hạnh phúc của riêng mình, lẩm bẩm nói, "Xem ra thằng cháu bạo tàn của mình không có phúc khí này, một cô bé tốt như vậy mà đã bị người khác xí trước rồi."

"Gì cơ ạ? Cụ nói gì cơ? Cháu không nghe rõ, cụ có thể nói lại lần nữa không ạ?" Yên lam không hề nghe thấy ông cụ nói gì.

"Không có gì," ông cụ rất quả quyết chuyển chủ đề, "Cô bé à! Nghe nói hiện tại tập đoàn 'Khải Phong' bọn cháu đang thu hút đầu tư, vì vậy ta muốn đầu tư cho bọn cháu."

Cái gì? Muốn đầu tư? Yên Lam nghe ông cụ nói đến đấy thì sửng hết cả người, chỉ là, ông cụ này có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy để đầu tư cho 'Khải Phong' sao?


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.