Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 133 : Thâm tình dứt khoát



 

Ngữ khí trầm thấp với hơi thở nóng bỏng phảng phất bên lỗ tai, đầu óc Yên Lam cơ hồ như muốn mụ mị, khiến nàng như đến một cảnh giới mê ảo.

"Chúng ta xuống dưới lầu nghỉ ngơi thôi." Nói xong, Cận Thế Phong ôm lấy Yên Lam đi xuống dưới lầu.

Yên Lam ở trong lòng Cận Thế Phong đỏ bừng mặt cười.

Cận Thế Phong nhẹ nhàng đem Yên Lam đưa tới trên giường, Yên Lam nhìn hắn nói "Thế Phong, đừng đối xử tốt với em như vậy, em sẽ không thể cự tuyệt được, sẽ càng hãm sâu hơn." Trong mắt lại một lần nữa tràn ra những giọt thủy tinh trong suốt lấp lánh.

"Vậy thì đưng cự tuyệt, hãm càng sâu đi!" Cận Thế Phong đem Yên Lam ôm vào trong lòng, "Bởi vì anh cũng đã sớm hãm sâu vào rồi."

Dịu dàng hôn lên nước mắt của Yên Lam, Cân Thế Phong còn nói thêm, "Không cần phải khóc nữa, từ hôm nay trở đi, anh thề sẽ không bao giờ làm em phải rơi lệ nữa."

Yên Lam ghé vào trong lòng Cận Thế Phong, vừa khóc vừa nói, giọng nghẹn ngào, "Làm sao bây giờ? Thế Phong, em yêu anh, em sẽ không bao giờ hối hận. Em thực sự rất sợ có một ngày anh không cần em, không yêu em nữa?"

"Ngốc quá!" Cận Thế Phong ôm lấy Yên Lam. "Anh làm sao có thể không yêu em, anh rất yêu em, thực sự rất yêu em." Nói xong, Cận Thế Phong hôn Yên Lam, khuỷu tay ôm lấy nàng một cách ấm áp và vững chắc.

Đêm nay, ngoài cửa sổ, ánh trăng lại một lần chứng kiến chuyện tình yêu của nam nữ nhân gian, nồng tình mật ý lưu luyến hết lần này đến lần khác, trong phòng cảnh xuân nồng đậm khiến cho ánh trăng cũng phải xấu hổ mà trốn vào tầng mây cười loạn.

"Lam Lam, bé mèo lười, nên rời giường rồi! Mặt trời đều đã rực nắng rồi đó!!" Cận Thế Phong ngữ khí đầy sủng nịch gọi Yên Lam vẫn đang ngủ trên giường.

Nhìn Yên Lam ngủ một cách thoải mái như vậy, hắn thực sự không muốn gọi nàng dậy, nhưng cũng không còn cách nào, bây giờ là đã đến lúc nên ăn điểm tâm, Lam Lam hai ngày nay thân thể không được tốt, nhất định phải bồi bổ nàng cho tốt.

"Ưm…." Yên Lam xoay người, than thở nói. "Có thể ngủ thêm một chút đựoc không, em rất buồn ngủ mà!!!"

"Không được, dậy nhanh một chút Lam Lam!"

Nhìn Yên Lam vẫn không có phản ứng, Cận Thế Phong liền nói thêm, "Lam Lam, nếu em không đứng dậy thì anh sẽ đánh vào mông em đó." Nói xong, Cận Thế Phong làm bộ muốn xốc chăn lên.

"Đáng ghét!" Yên Lam làm nũng nói, "Người ta mệt muốn chết đi! Cảm giác cả người đều vô lực, rất muốn đi ngủ đó!"

"Làm sao có thể chứ?" Cận Thế Phong nghi hoặc nói. "Đã ngủ cả một buổi tối. Thế nào mà cả người đều vô lực? Lam Lam em thấy trong người thế nào có thoải mái không?" Nói xong, Cận Thế Phong đưa tay sờ vào trán Yên Lam.

Vừa chạm vào, mày của Cận Thế Phong liền cau lại. "Lam Lam, em sốt rồi, có cảm thấy mệt mỏi hay không?" Hắn lo lắng hỏi.

"A! Em bị sốt sao?" Yên Lam kinh ngạc nói, "Em gần đây sao lại như thế nhỉ? Thân thể lại thành ra như thế này? Nhưng em không cảm thấy có gì không thoải mái ở trong người cả!"

"Không được, anh sẽ gọi bác sĩ tới khám cho em, như vậy sẽ yên tâm hơn." Nói xong, Cân Thế Phong liền đứng dậy  đi ra cửa, "Vú Trương!" Hắn gọi.

"Thiếu gia, tôi ở trong này, có chuyện gì sao?"

"Mau đi gọi điên thoại gọi bác sĩ tới đay một chuyến, Lam Lam bị sốt rồi." Cân Thế Phong phân phó.

"Vâng, thưa thiếu gia." Vú Trương đáp lại. Chần chừ một chút, bà lại hỏi, "Thiếu gia, tiểu Lam tiểu thư có chuyện gì vậy, có nghiêm trọng không?"

Xem vú Trương thật sự quan tâm, Cận Thế Phong đáp, "Không có gì nghiêm trọng, chỉ là hơi sốt nhẹ mà thôi."

"Được, vậy thì tôi yên tâm rồi. vú Trương nói xong, xoay người đi xuống dưới lầu gọi điên thoại.

Cận Thế Phong xoay người trở lại trong phòng, nhìn Lam Lam ngồi ở trên giường, đang trề cái miêng nhỏ nhắn, "Làm sao vậy?" hắn hỏi.

"Có thể không gọi bác sĩ tới được không?" Yên Lam nói, "Em vẫn tốt lắm mà! Căn bản cũng không có vấn đề gì lớn, thân thể cũng không khó chịu, cho nên không cần phiền tới bác sĩ được không?"

Cân Thế Phong nghe Yên Lam nói không cần gặp bác sĩ thì có chút tức giận, nàng như vậy căn bản là không quan tâm đến bản thân! Nàng chẳng lẽ không biết hắn thực sự rất lo lắng sao!?"

Đôi mắt Yên Lam sáng ngời mong chờ nhìn Cận Thế Phong, nhưng căn bản hắn không có nghe, ánh mắt ảm đạm đi.

"Không được, em phát sốt, phải để bác sĩ đến khám." Cận Thế Phong nói, dáng vẻ không thương lượng.

Nhìn dáng vẻ của hắn, Yên Lam có chút phẫn nộ, nhỏ giọng nói, "Người ta,…người ta chính là không muốn uống thuốc thôi! Chỉ cần đến bác sĩ thì dù bệnh có nghiêm trrọng hay không đều phải uống thuốc, em không muốn uống thuốc đâu!"

Cận Thế Phong dở khóc dở cười nhìn Yên Lam, thì ra cô gái nhỏ này không muốn gặp bác sĩ vì không muốn uống thuốc!.

"Để xem chút nữa bác sĩ nói gì, nếu không có gì nghiêm trọng thì có lẽ em sẽ không cần uống thuốc." Cận Thế Phong nhẹ giọng an ủi Yên Lam, "Bằng không, anh sẽ rất lo lắng." Giọng nói ôn nhu lộ ra một tia kiên định.

"Được rồi, được rồi, em khám là được chứ gì." Yên Lam thỏa hiệp nói.

Lúc này, tiếng nói của vú Trương vang lên, "Thiếu gia, bác sĩ Giang đến rồi."

"Được rồi mời ông ta vào đi." Cận Thế Phong nói.

"Thế Phong, cậu dạo này sao vậy? Tôi phát hiên dạo này cậu thực thích gặp tôi đó! Mới đó vài ngày mà đã mời tôi tới." Người chưa đến mà giọng nói đã đến trước điển hình tính cách của Giang Vô Ngân. Thực phiền.

Sau đó Yên Lam xem ngoài cửa đi vào, một người than hình cao lớn, tuấn lãng, phong độ chỉ có thể cùng Cân Thế Phong tương xứng, cả hai đều mê người như vậy.

Thấy Yên Lam nhìn chằn chằm vào mình, Giang Vô Ngân nhếch miệng cười, "Thế nào vị tiểu thư này, cô không phải là ngắm tôi đấy chứ! Vậy có muốn rời khỏi Cận Thế Phong, đến đây với tôi hay không!"


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.