Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 138 : Mau gọi bằng anh rể!



  Cận Thế Phong nhíu mày hơi suy nghĩ một chút, mỉm cười, "Đúng vậy, tiểu Triết, mau gọi anh bằng anh rể đi!"

"Gọi bằng anh rể ư? Tại sao?" Yên Triết kỳ quái hỏi, chị gái cũng không có nói gì về anh ta, sao giờ lại biến ngay thành anh rể?.

"Bởi vì anh là bạn trai của chị gái em!" Cận Thế Phong mỉm cười một chút, dùng giọng hơi khàn khàn nói. "Cho nên, em sẽ phải gọi anh là anh rể."

Anh rể?

"Cái gì? Thế Phong, anh bảo tiểu Triết gọi anh bằng gì?" Yên Triết còn chưa phản ứng, bên cạnh Yên Lam đã ngượng ngùng hỏi.

"Gọi bằng anh rể! Em không nghe thấy sao?" Cận Thế Phong tâm tình thực tốt nói lại một lần.

"Nhưng là, nhưng là,……Em……." Yên Lam đỏ mặt ấp úng không nói ra lời.

Nhìn bộ dáng của Yên Lam đang không biết phải làm sao, Cận Thế Phong cười cười, nhìn tiểu Triết, "Tiểu Triết, còn không mau gọi anh rể!"

"Anh, anh rể!" Yên Triết có chút chậm chạp, trúc trắc gọi.

"Ha ha ha!" Nhìn Yên Triết chậm chạp cùng với Yên Lam thẹn thùng, Cận Thế Phong nhẹ nhàng nở nụ cười thỏa mãn. Hắn vươn tay, thực sủng nịch sờ sờ tóc của tiểu Triết, "Tốt lắm, chúng tam mau vào thôi, ông ngoại chắc đang suốt ruột lắm đây!"

Nói xong, kéo tay Yên Lam đi vào đường nhỏ, tiểu Triết cũng theo sau trở về nhà.

"Có phải con nhỏ tiểu Lam đến không?" Ông ngoại cười ha ha từ trong phòng đi ra, "Tiểu Triết ở trong phòng nghe thấy tiếng của cháu liền lập tức chạy ra ngoài."

"Ông ngoại, là cháu đây, cháu rất nhớ ông đó, ông ngoại ông có nhớ cháu không?" Yên Lam làm nũng nói.

"Ha ha, tiểu nha đầu nhà ngươi, miệng lưỡi vẫn ngọt như vậy!" Ông ngoại cao hứng nói, "Ông đương nhiên cũng rất nhớ cháu!"

"Được rồi, được rồi, còn có em nữa mà, em cũng rất nhớ chị!"

Nhìn bọn họ ở một chỗ nói nói cười cười, Cận Thế Phong ở một bên cũng vui vẻ nở nụ cười, cảm giác thật tuỵệt vời, có lẽ từ lúc trưởng thành đến nay, hắn cũng chưa từng cảm thấy hạnh phúc như bây giờ.

Đột nhiên một âm thanh ọc ọc đánh gãy thời khắc ấm áp này.

Tiểu Triết xấu hổ cúi đầu sờ bụng của mình, đã đến giữa trưa rồi, bụng cũng có hơi

"Tiểu Triết, em đói bụng rồi phải không?" Yên Lam hỏi.

"Dạ!" Tiểu Triết ngượng ngùng cúi đầu, "Đã trưa rồi, em thấy đói quá!"

"Nếu đã như vậy thì chúng ta nhanh vào nhà đi thôi, ta sẽ làm mấy món sở truờng đãi mọi người!" Liễu Khi Nguyên nói.

"Tiểu Triết, cháu muốn ăn cái gì đây? Ông ngoại làm cho cháu ăn!" Liễu Khi Nguyên hỏi Yên Triết.

Tiểu Triết lập tức cười hì hì nói: "Chỉ cần là do ông ngoại làm thì cháu đều ăn hết!"

"Tiểu tử nhà ngươi, chỉ giỏi nói!" Liễu Khi Nguyên cao hứng nói, "Được rồi, mọi người ngồi xuống trước đi, ta đi làm đồ ăn."

Nghe thấy ông ngoại nói, tiểu Triết chu môi, loại động tác nhỏ dễ thương này đều khiến mọi người mỉm cười.

Ăn cơm trưa xong, Yên Lam cùng Cận Thế Phong đi vào bên trong khu rừng nhỏ. Vườn địa đàng của hai người.

Yên Lam ngồi ở trên chiếc đu, nhẹ nhàng đung đưa, Cận Thế Phong ở một bên cùng nàng.

"Thế Phong, cám ơn anh!" Yên Lam nói, "Từ khi cha mẹ qua đời, em cùng tiểu Triết đã không thể cảm nhận được tình cảm ấm áp của gia đình, hôm nay nhờ anh cho nên tiểu Triết mới cười vui vẻ như vậy."

Một cơn gió thổi qua, Yên Lam rụt cổ, có hơi rùng mình, tuy rằng mùa xuân đã tới, nhưng gió vẫn có chút lạnh đến xương. Cận Thế Phong thấy vậy liền đưa tay ra ôm lấy nàng, "Lam Lam có phải rất lạnh không? Có muốn vào trong nhà chút không? Nói xong ôm Yên Lam thật chặt vào trong lòng.

"Anh biết không? Ngày cha mẹ em mất cũng là vào thời điểm đầu xuân, bởi vì tai nạn giao thông cho nên…." Giọng Yên Lam như nghẹn lại.

Ánh mắt nàng bi ai, sâu kín tiếp tục nói: "Khi đó em có cảm giác như mọi thứ trên thế giới này đều sụp đổ, không còn ai ngoài tiểu Triết ở bên cạnh, thân thể của tiểu Triết lại không tốt, cho nên tất cả trách nhiệm đều đặt lên vai em, thật sự rất vất vả. Em muốn đi tìm việc làm để lo cho cuộc sống của hai chị em, tim của tiểu Triết có vấn đề, em cũng muốn kiếm tiền để phẫu thuật cho nó, quãng thời gian đó thật sự rất vất vả." Vẻ mặt Yên Lam cô đơn lộ ra chút sầu bi.

Cận Thế Phong gắt gao ôm chặt Yên Lam ở trong lòng, hắn cũng biết cha mẹ Yên Lam đã mất, nhưng không thể ngờ hai chị em nàng lại phải trải qua quãng thời gian khó khăn như vậy. Lòng hắn như thắt lại, Lam Lam bề ngoài kiên cường, kì thực nội tâm của nàng rất mềm yếu, nhu nhược.

Hắn từ trước vẫn cho rằng Lam Lam tham tiền nhưng hắn không thể ngờ thì ra Lam Lam ngày ấy lại làm như vậy, hắn còn hiểu lầm Lam Lam, làm cho nàng thương tâm, hắn thực sự là đáng chết.

Cận Thế Phong gắt gao ôm lấy Yên Lam, đôi mắt thâm thúy nhìn nàng, "Lam Lam, hãy tin anh, anh sẽ mãi mãi yêu em, bảo vệ em, sẽ cho em thực hạnh phúc!" Hắn trịnh trọng nói.

"Thế Phong, em…." Yên Lam hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Cận Thế Phong, cảm động nói không ra lời, chỉ nhìn vào hắn thật lâu.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.