Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 139 : Xuân ý



 

Cận Thế Phong hai tay ôm chặt lấy người trong lòng, đôi mắt thâm thúy nhìn nàng, "Lam Lam, tin tưởng anh, anh sẽ không khi dễ em, nhất định sẽ cho một cuộc sống hạnh phúc."

"Anh, Cận Thế Phong lúc này thề rằng sẽ dùng cả đời để yêu em, cho em hạnh phúc mãi mãi!!" Cận Thế Phong trịnh trọng nói.

"Thế Phong, em…." Yên Lam hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn Cận Thế Phong, cảm động nói không ra lời, chỉ nhìn vào hắn thật lâu.

Tiếp theo, Yên Lam vươn hai tay cũng gắt gao ôm lấy Cận Thế Phong, chỉ muốn ở mãi trong lòng hắn như thế này.

Cận Thế Phong vươn tay nâng chiếc cằm nhỏ xinh của Yên Lam, chậm rãi nâng mặt nàng lên, tay kia thì nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, "Lam Lam, đừng khóc nữa. Anh thề, về sau sẽ không để em rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa đâu."

"Em thật sự rất may mắn mới có thể gặp được anh!" Yên Lam nói, "Em thực sự rất hạnh phúc! Thế Phong, em yêu anh!"

"Anh cũng vậy, anh cũng rất yêu em, Lam Lam, anh yêu em!" Cận Thế Phong nói xong, cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mỏng kia.

Một lát sau, hô hấp của Cận Thế Phong dần dần nóng lên, hắn nhìn vào Yên Lam đang ở trong lòng mình, mặt của nàng đỏ lên trông giống như cách hoa hồng, đôi môi bóng bẩy, hồng nhuận như đang muốn dụ dỗ hắn. Nhất thời đôi mắt hắn tối sầm lại, ôm lấy Yên Lam đi về phía ngôi nhà nhỏ.

Cái này phải gọi là bên ngoài cảnh xuân tươi đẹp, trong phòng xuân ý thuận hòa vui vẻ.

Hai người ở trong ngôi nhà gỗ nhỏ từ buổi chiều cho đến khi bầu trời đã ngập đầy sao. Trong vườn hoa chỉ có hai người cùng ăn tối.

Cận Thế Phong ôm thân thể đang mệt mỏi trong lòng, cẩn thận đem đồ ăn cắt thành những miếng nhỏ, rồi đưa từng miếng, từng miếng vào trong cái miêng nhỏ xinh đang hơi hé ra của Yên Lam.

Đồng thời cũng ở bên tai của nàng nhẹ giọng nỉ non ngon ngọt, hôn nhẹ lên đôi mắt gần như muốn ngập nước kia.

"Lam Lam, phải ăn cơm chiều xong thì mới có thể ngủ! Nếu không tối tỉnh lại sẽ bị đói mất!" Cận Thế Phong ở bên tai Yên Lam nói xong vốn tưởng có thể làm cho nàng tỉnh táo lại. Nhưng ai ngờ, đối với Yên lam bây giờ mà nói thì chẳng có tí tác dụng nào, Cận Thế Phong có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

"Thế Phong, em không có thấy đói! Buồn ngủ quá à, em muốn đi ngủ,…" Yên Lam hiện tại thực sự không muốn ăn gì cả, nàng mệt mỏi quá! Chỉ muốn ngủ một giấc cho thật đã.

Cũng không cần bón thức ăn cho nàng! Yên Lam mơ màng nghĩ đến, nàng muốn phản đối! Nàng không muốn ăn! Nghĩ vậy thân mình cũng bất giác vặn vẹo, giãy dụa.

"Lam Lam, anh biết em rất mệt nhưng chỉ cần ăn một chút thôi có được không? Cận Thế Phong kiên nhẫn dỗ dành nàng, "Bằng không đến tối sẽ rất đói, Giang Vô Ngân đã nói em thân thể không được khỏe, cho nên nhất định phải bồi bổ cho thật tốt, đừng để anh lo lắng được không?"

Cận Thế Phong bất đắc dĩ muốn để cho nàng đi tìm Chu Công nói chuyện phiếm (*ý chỉ đi ngủ), nàng ngọt ngào như vậy, có thể dễ dàng làm cho hắn mất đi lý trí cùng khống chế, thế cho nên làm cho hắn quên mất thân thể trong lòng là mảnh mai cỡ nào, một lần lại một lần muốn nàng.

Ô… Yên Lam hơi muốn khóc, Thế Phong đã nói vậy, nàng còn có thể không ăn sao?

Ô ô…….Yên Lam cố gắng lấy lại tinh thần, nàng thập phần muốn mở đôi mắt tiếp tục ăn đồ ăn mà Cận Thế Phong đút cho nàng. Thế nhưng nàng không thể chống đỡ nổi, ngay lập tức đã đi vào giấc ngủ.

Nhìn Yên Lam ngủ say, khóe miệng Cận Thế Phong hiện lên nét cười sủng nịch, thâm tình nhìn nàng, thật lâu không hề động.

………

Ánh mặt trời theo cửa sổ xuyên thấu qua khe hở của tấm rèm tiến vào, trời đã sáng. Cận Thế Phong cũng dần tỉnh dậy, quay đầu nhìn người bên cạnh, khóe miệng bất giác lộ ra tia cười.

Yên Lam cảm thấy được trên măt giống như có cái gì động vào, ngứa ngứa.

"Ưm!" Yên Lam châm rãi mở mắt thấy Cận Thế Phong ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào mình, liền đỏ bừng mặt, đồng thời nhắm mắt lại, ngụy trang làm đà điểu.

"Tỉnh rồi sao? Lam Lam!" Cận Thế Phong ở bên cạnh nói, giọng nói mang theo vẻ gợi cảm động lòng người.

Ưm một tiếng, Yên Lam chậm rãi mở to mắt, nhìn Cận Thế Phong, nàng nở nụ cười ngọt ngào, lập tức lại thẹn thùng đem mặt chôn trong ngực hắn.

Cận Thế Phong chịu không nổi dụ hoặc mê người như vậy, liền xoay người Yên Lam đặt ở dưới thân, hôn nàng thật sâu.

Yên Lam hơi e lệ đáp lại Cân Thế Phong, hai tay từ thắt lưng của hắn chậm rãi vuốt ve, lưng của hắn bóng loáng làm mang đến cho nàng một cảm giác thực thoải mái, nhìn cơ bắp cương tráng kia, Yên Lam lưu luyến không muốn buông tay.

Cận Thế Phong nhẹ nhàng hôn lên khắp toàn thân Yên Lam, làm cho nàng run rẩy như bị điện giật, mang nàng vào sự mê muội vô hạn.

Dần dần Cận Thế Phong đem theo cái hôn của hắn đi xuống dưới vùng bụng bằng phẳng của Yên Lam. "A!" Động tác này làm cho Yên Lam rùng mình cong chân lên vì thích thú.

Yên Lam bất an vặn vẹo thân mình, cảm thấy  trong cơ thể thiêu đốt càng ngày càng nóng đến nỗi có thể đem nàng hoàn toàn đốt cháy rụi.

"Lam Lam, Lam Lam,… Anh yêu em…." Cận Thế Phong thì thầm những từ ngữ yêu thương, khom người tiến vào trong cơ thể Yên Lam.

Ôn nhu lưu luyến triền miên qua đi, Cận Thế Phong cùng Yên Lam cực độ mệt mỏi mà thiếp đi, thẳng đến khi tỉnh lại lần nữa.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.