Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 164 : Anh thấy hạnh phúc khi ở bên em



 

"Đó là bởi vì em yêu anh hay anh cũng yêu em" Mắt Cận Thế Phong phát ra những tia sáng kỳ dị, ấm áp chăm chú nhìn vào mắt Yên Lam.

Yên Lam si mê nhìn Cận Thế Phong thì thầm nói "Đúng vậy! Có lẽ bởi vì anh hiểu rõ em rất yêu anh nên anh mới không kiêng nể gì cả đối với em, anh mới có khả năng tổn thương em. Là tại em đã phó mặc số phận của mình cho anh, em làm thế nào mà trách anh được, muốn trách em cũng phải trách em trước, cái chính là em không nên đi yêu anh."

"Không, Lam Lam, em không nên nói như vậy" Cận Thế Phong cất tiếng khàn khàn ngăn cản Yên Lam tiếp tục nói, đưa tay che miệng nàng "Là anh, toàn bộ là lỗi của anh, là anh đã không tôn trọng em, là do anh đã làm tổn thương em, là anh không nên hiểu lầm em khi không tìm hiểu rõ ngọn ngành, là do anh. Anh không nên không phân biệt tốt xấu lại đi trách cứ em, là anh, anh đã hại chết con chúng ta…" Nói xong, hắn nhịn không được nghẹn ngào, không nói được nữa.

Yên Lam cuống quýt lắc đầu, đưa tay lên mặt Cận Thế Phong, khe khẽ vuốt ve "Không, Thế Phong, lỗi không phải của anh, mà vì chúng mình và đứa bé kia không có duyên với nhau"

"Nói như vậy, Lam Lam, vậy là em đã tha thứ cho anh?" Hai mắt Cận Thế Phong sáng lấp lánh nhìn Yên Lam, phấn khích dè dặt hỏi

"Em… Vâng, em tha thứ cho anh" Mắt Yên Lam hơi rơm rớm, ánh mắt lấp lánh nhìn Cận Thế Phong rồi trả lời "Chỉ có điều, Thế Phong, đây là lần duy nhất, không có lần thứ 2 nữa đâu, em không bao giờ có thể có đủ sức chịu tổn thương một lần nữa. Nếu anh một lần nữa làm tổn thương em, em sẽ rời khỏi anh và anh cũng sẽ không tìm ra được em đâu"

"Sẽ không có chuyện đó đâu, Yên Lam, tuyệt đối sẽ không có nữa đâu, anh xin cam đoan. Tuyệt đối không. Anh sẽ tuyệt đối không bao giờ để em rời xa anh. Cho dù lên trời hay xuống hoàng tuyền, anh cũng nhất định đi cùng em" Cận Thế Phong ôm lấy Yên Lam, muốn cho nàng thấy mình tâm ý của mình với nàng.

"Được, coi như em tin tưởng anh thêm 1 lần nữa. Mong rằng anh đừng làm cho em thất vọng". Yên Lâm cười cười, nhìn Cận Thế Phong nói.

Ngoài cửa sổ, sắc trời dần dần trở nên sáng sủa, ánh nắng chiếu qua kẽ lá xuống, loang lổ chằng chịt.

Yên Lam chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn vào ánh nắng loang lổ trên rèm cửa, mới phát hiện ra trời đã đứng bóng rồi, té ra bọn họ đã ngủ lâu như vậy.

Xoay đầu lại, Yên Lam mới phát hiện nàng bị Cận Thế Phong ôm chặt vào trong ngực, Cận Thế Phong chăm chú nhìn nàng, hai tròng mắt đen ẩn chứa tâm tư và ưu thương nồng đậm.

Yên Lam khó hiểu nhìn Cận Thế Phong "Thế Phong, anh làm sao vậy?"

Cận Thế Phong vội vàng ôm chặt Yên Lam trong lòng, gục đầu vào cổ nàng "Lam Lam, đừng rời xa anh, anh cầu xin em có được không?" Nói xong, nước mắt chảy dọc theo cổ Yên Lam lạnh ngắt.

Những giọt nước mắt lạnh lẽo của Cận Thế Phong khiến cho Yên Lam rùng mình "Thế Phong, anh làm sao vậy? Em sẽ không rời xa anh đâu. Vì sao anh lại phải nói như vậy?" Nàng cũng chủ động đưa tay ôm Cận Thế Phong.

"Ban nãy anh vừa nằm mơ thấy em bỏ anh mà đi, anh không thể nào tìm được em." Cận Thế Phong yếu ớt nói.

Yên Lam cảm thấy Cận Thế Phong đang run rẩy trong lòng mình, nàng có chút không đành lòng, càng thêm ôm chặt hắn "Sẽ không như vậy đâu, Thế Phong, em sẽ không lìa xa anh. Em vĩnh viễn không lìa xa anh. Đó là do anh nằm mơ. Giấc mơ không có thật, anh không nên nghĩ về nó nữa!"

Cận Thế Phong hôn dọc theo đường cong trên cổ của Yên Lam lên, dần dần hôn lên lỗ tai nàng. "Lam Lam, đừng, đừng rời xa anh!"

"Em sẽ không rời xa anh đâu. Thế Phong, em thề, em sẽ không rời xa anh đâu" Yên Lam nhắc lại bên tai Cận Thế Phong.

"Lam Lam,.. em nói thật chứ…" Cận Thế Phong ngẩng đầu, hai tròng mắt lóe lên sự bất định.

"Vâng…" Yên Lam ngăn không cho Cận Thế Phong nói tiếp, đưa tay ôm cổ hắn, xoay người đè hắn ở dưới thân mình.

"Bây giờ, anh đừng có nói gì, chỉ cần cảm nhận, chỉ cần cảm nhận thấy em đang ở bên cạnh anh là tốt rồi" Nói xong, Yên Lan cúi đầu dùng môi ngăn miệng Thế Phong.

Cận Thế Phong hơi ngẩn người ra, cảm giác được cơ thể mềm mại của Yên Lam dán chặt lên mình, đôi môi ướt át của nàng đang kề sát đôi môi khô héo của mình, hai tay đang tự tháo bỏ y phục.

Cận Thế Phong sửng sốt "Lam Lam, em…" Hắn chưa từng thấy Yên Lam dáng vẻ nhiệt tình chủ động như vậy, nàng thậm chí còn dám giật mạnh áo của hắn, hai tay vuốt ve ngực hắn.

"Thế Phong, anh không được nói" Yên Lam đưa hai tay theo ngực Cận Thế Phong vuốt xuống bộ phận rắn chắc của hắn bên dưới, cũng chẳng ngại nhóm lên ngọn lửa rừng rực trong hắn.

Cận Thế Phong rốt cục nhịn không được, gầm nhẹ một tiếng, xoay người nằm lên trên Yên Lam, nhanh chóng xé vội vàng lớp quần áo còn ngăn cách giữa hai người, loáng 1 cái không nhịn được liền đi thẳng vào bên trong nàng.

"A" Yên Lam gắt gao cau mày, vẻ mặt có chút đau đớn.

Cận Thế Phong nghe thấy Yên Lam kêu lên đau đớn, trong lòng cả kinh, lập tức ngưng hành động "Lam Lam? Thế nào, anh làm em đau phải không?" Hắn lộ vẻ hốt hoảng hỏi.

"Không, .. không có gì, ổn thôi ạ" Yên Lam hơi ngại ngùng nói, thân dưới của nàng khó chịu, văn vẹo.

Do động tác của Yên Lam, Cận Thế Phong nhịn không được thở hổn hển nói "Lam Lam, một lát thôi, sẽ không đau đâu". Nói xong, hắn bắt đầu chuyển động cẩn thận hơn, hai tay khiêu khích toàn bộ cơ thể Yên Lam một cách thành thạo.

Yên Lam không nén được kêu lên một tiếng, dưới sự trêu đùa thành thạo của ngón tay Cận Thế Phong, cơ thể Yên Lam nhanh chóng đạt điểm cực nóng, nàng mê hoặc nhìn Cận Thế Phong, rồi lập tức chìm trong hoan lạc.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.