Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 172 : Thực sự là Triệu Ngọc Văn sao?



Edit: TamNguyen

Beta: Thanh Dạ

“Không cần lo cho anh, anh không có chuyện gì, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh yên tâm rồi.” Cận Thiếu Phong thở dài an tâm nói.

Hai mắt Yên Lam đỏ au nhìn Cận Thiếu Phong, không nói gì nữa.

Cận Thiếu Phong đưa tay kéo Yên Lam ngã vào vòng tay anh, “Lam Lam, chỉ cần em không có chuyện gì là tốt rồi. Như thế, anh cũng yên tâm.”

Thấy Lam Lam không có chuyện gì, Cận Thiếu Phong biết, sự việc là do Triệu Ngọc Văn bày ra, cô ta lừa anh, nhưng, chỉ cần Lam Lam không có chuyện gì là tốt rồi. Lúc đó, trong ánh mắt mang ánh sáng nhìn ra xung quanh.

“Thiếu Phong, nói cho em, anh tại sao lại xảy ra tai nạn xe? Lúc đó không phải anh đang làm việc sao? Tại sao anh lại ra ngoài?” Yên Lam vội vàng hỏi.

Cận Thiếu Phong do dự một lúc, cuối cùng quyết định không nói chuyện của Triệu Ngọc Vũ, để cô đỡ lo lắng. “Là do anh không cẩn thận…”

Anh còn chưa nói xong, Yên Lam đã đứng dậy, trừng mắt nhìn Cận Thiếu Phong, con mắt tràn ngập sự phẫn nộ, “Thiếu Phong, tại sao anh không nói thật với em?!! Không phải chúng ta đã nói rồi sao, lần sau cả hai bên đều không có bí mật nào nữa, chúng ta không bao giờ giấu diếm nữa, nhưng, tại sao anh lại lừa em???”

“Anh..” Cận Thiếu Phong nhìn Yên Lam mặt đầy giận dữ, không nói gì mà chỉ chống đỡ, anh nên nói ra không? Trong lòng anh đang đấu tranh, một mặt anh không muốn Yên Lam vì mình mà lo lắng, một mặt Yên Lam tốt như vây, thuần khiết, anh không muốn những cái xấu,d bẩn này xâm phạm đến tâm hồn của cô.

“Thiếu Phong, đến bây giờ, giữa chúng ta còn gì không thể cùng nhau nói thật chứ? Anh nói với em đi, có phải là do Triệu Ngọc Văn không??” Yên Lam nhìn ra điều mà Cận Thiếu Phong đang do dự, nhưng lần này cô ấy nhất định phải biết toàn bộ sự việc.

“Em đã biết?” Cận Thiếu Phong có chút ngạc nhiên nhìn Yên Lam.

“Em vẫn không biết rõ, cho nên, em mới bảo anh nói cho em mọi việc!!” Yên Lam đến một cái chớp mắt cũng không chớp mà nhìn Cận Thiếu Phong.

Hai người chỉ nhìn nhau, tiếp đó, Cận Thiếu Phong lại nhẹ nhàng ôm Yên Lam vào lòng, “được thôi, Lam Lam, anh sẽ nói cho em, anh không nói cho em cũng vì không muốn làm em lo lắng.”

“Có thật là Triệu Ngọc Văn không?” Yên Lam không dám tin nhìn Cận Thiếu Phong, “Thiếu Phong, không phải anh đã nói với em phải cẩn thận với Triệu Ngọc Văn sao? Tại sao anh không cẩn thận chút nào! Tại sao nhận được điện thoại của cô ta anh liền ra ngoài luôn??”

“Đó là vì cô ta gọi điện nói với anh em đang ở trong tay cô ta, lúc đó, bên kia điện thoại là tiếng khóc của em và tiếng của một người đàn ông hèn mọn nào đó. Nên anh lo cô ta đối xử với em không tốt, sau đó, anh liền……”

Yên Lam nghe Cận Thiếu Phong nói. Đột nhiên ngắt lời, “Em?? Không có!! Hôm qua em không gặp Triệu Ngọc Văn!!!”

“Anh biết, bây giờ nhớ lại, khi đó hẳn là Triệu Ngọc Văn tìm người đóng vai, để lừa anh ra ngoài” Cận Thiếu Phong ở bên nói.

“Thiếu Phong, vậy sao anh gọi điện cho em??” Yên Lam nói. “Anh nên gọi điện cho em trước để xác định?! Anh đã nói, bảo em cẩn thận với Triệu Ngọc Văn, nhưng sao anh không cẩn thận một chút nào!!”

“Anh có mà!!” Cận Thiếu Phong giải thích, “lúc đó anh lập tức gọi cho em, nhưng em không nghe điện thoại, nên anh lo về sự an toàn của em, cho nên liền…”

“Lo cho em, nhưng anh biết không, tai nạn của anh lần này, em đã lo muốn chết, bác sĩ nói anh có thể không tỉnh lại, lại nói xong anh đã tỉnh lại, cũng có thể anh sẽ mất trí, không nhớ ra em là ai nữa!!”

“Anh biết, em lo lắng cho anh bao nhiêu không? Sợ anh không tỉnh lại, lại sợ sau khi anh tỉnh, anh quên em, cho nên em vừa lo lắng rồi lại lo sợ”

Nghe Yên Lam nói, Cận Thiếu Phong âu yếm ôm chặt cô vào lòng “Lam Lam, xin lỗi em, đều là lỗi của anh. Anh nên cẩn thận một chút, nhưng, lúc đó, em không nhận điện thoại, anh thật sự rất lo lắng!! Anh rất sợ chuyện lại giống như Kim Dục Nhi trước kia lại xảy ra. Anh sợ anh không kịp đến cứu em. Anh sợ nếu anh đến muộn, sẽ xảy ra chuyện làm anh hối hận” Nói xong, người Cận Thiếu Phong người run rẩy.

Yên Lam giang tay ôm Cận Thiếu Phong, “em sẽ không có chuyện gì đâu, Thiếu Phong, chúng ta đều không có chuyện gì cả”

“Đúng rồi.” Yên Lam như nhớ ra chuyện gì lại nói “Thiếu Phong, anh biết không? Tai nạn của anh lần này có thể không phải là ngoài ý muốn. Mà là có người đã dàn bẫy, tên tài xế đó có vấn đề, học trưởng và Mạt Mạt đã đi làm rõ vấn đề rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.”

“Anh biết” Cận Thiếu Phong ở bên cạnh gật đầu nói, “có lẽ là Triệu Ngọc Văn.”

“Cái gì? Anh biết, thực sự là người phụ nữ đó??” Yên Lam không thể tin được mở to mắt nói.

“Ừ, anh biết, em muốn nghe anh nói không!!” Cận Thiếu Phong cười nịnh nọt, âu yếm nhìn Yên Lam.

Bây giờ, trong thành phố Đài Bắc này, xuất hiện một người phụ nữ mang kính râm, khăn quàng cổ che kín hết mặt, nhìn đông rồi nhìn tây, như muốn tìm gì đó. Hay là sợ người khác tìm thấy mình??

Cô rất hận, tại sao Cận Thiếu Phong chưa chết??

Mạng của anh ta thật lớn!! Chiếc xe tải to như vậy, cũng không đâm chết được anh ta. Cô tính trăm phương ngàn kế, kết cục lại cũng bị hủy trong tay ông trời.

Giọng thông báo đăng ký vang lên, Triệu Ngọc Văn cầm lấy hành lý muốn đăng ký nơi đi đến. Ngay lúc đó, bị một bàn tay túm lại, cô quay đầu lại nhìn, là một người đàn ông. Một người anh tuấn, khôi ngô, xem ra không có khí phách như Cận Thiếu Phong. Có thì cũng chỉ là dung mạo tuấn tú. Đứng phía sau là một khuôn mặt người phụ nữ trẻ đẹp, nhưng tràn ngập sự phẫn nộ.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.