Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 206



Nhìn biểu hiện cô càng ngày càng yếu dần, đôi mắt anh đột nhiên co rút, hoảng sợ ôm chặt lấy thân thể lạnh lẽo của Yên Lam, mặc kệ sự ngăn cản của những bác sĩ.

“Đừng, Lam Lam, đừng……!” Cận Thế Phong liều mạng lắc đầu, gắt gao ôm chặt lấy Yên Lam.

Bỗng nhiên anh nhìn về phía vị bác sĩ lúc nãy, đôi mắt kiêu ngạo tinh anh ngày nào giờ đã mất đi lý trí, không còn tự tin, chỉ còn lại sự đau đớn tột cùng. Anh thống khổ mở miệng, “Bác sĩ…..tôi xin người….cứu lấy cô …ấy! Nhất định phải cứu cô ấy!” Nước mắt không biết từ bao giờ rơi xuống nóng rát gò má.

Những người bác sĩ chứng kiến một hồi, cảm thấy thương tâm thay cho Cận Thế Phong, lại vô cùng cảm động về tấm chân tình anh dành cho Lam Lam, trịnh trọng gật đầu, “Cận tiên sinh, mong cậu yên tâm, chúng tôi sẽ dốc toàn lực cứu bệnh nhân.”

Cận Thế Phong bị tách ra khỏi Yên Lam, đứng một bên yên lặng nhìn các bác sĩ khẩn trương tiến hành cấp cứu.

“Tiêm tĩnh mạch!”

“Đo huyết áp.”

“Kiểm tra nhịp tim.”

Bên tai Cận Thế Phong là những thanh âm đầy thuật ngữ y học khó hiểu, nhưng một chút cũng không hề gây ảnh hưởng đến anh. Trong mắt anh bây giờ chỉ có Lam Lam. cô yên lặng nằm đó, khuôn mặt nhỏ nhắn không một chút phản ứng. Lam Lam của anh, mở mắt ra nhìn anh đi em! Một chút thôi, có được không? Cười với anh đi, được không em? Đừng tàn nhẫn như vậy, đừng bỏ anh….! Anh xin em, mở mắt ra đi, nhìn anh đi. Một lần thôi cũng được, xin em !

Cảm xúc dần trở nên hỗn loạn, máu trong người như muốn đông lại, những suy nghĩ bạo lực bao trùm hết trí óc anh, khiến anh có thể phá hủy bất cứ thứ gì. Nếu Lam Lam vẫn không tỉnh lại,có lẽ anh sẽ lập tức trở thành phần tử khủng bố giết người cũng nên.

Đứng trong phòng cấp cứu, không khí yên tĩnh mà khẩn trương khiến con người ta hít thở không thông. Bác sĩ tận lực cứu giúp, Cận Thế Phong ở một bên không dám chớp mắt dù chỉ một cái, tơ máu dường như đã giăng kín hai mắt, trở nên đục ngầu.

Rốt cuộc, một bác sĩ lên tiếng.

“Cấp cứu thành công, bệnh nhân được cứu rồi.”

Bác sĩ xoay người nhìn Cận Thế Phong, lời nói phát ra tự nhiên tràn đầy phấn khởi. Thân mình cứng nhắc của Cận Thế Phong đột nhiên xụi lơ, lảo đảo lùi về sau dựa lên cánh cửa, hai chân mềm nhũn. Đến khi cảm thấy lưng mình có điểm tựa, anh thở ra một hơi, khóe miệng như có như không một ý cười.

Giống như cá được về với làn nước mát giữa biển khơi, Cận Thế Phong cảm thấy cả linh hồn lẫn thể xác anh vừa sống lại.

“Cám ơn….” Đôi môi tự nhiên mấp máy, nói ra những lời từ sâu thẳm trái tim của chủ nhân.

Hành lang bệnh viện vô cùng yên tĩnh, một thân hình cô đơn đứng dựa lưng vào tường. Người ấy hơi cúi đầu khiến người khác không thể đoán biết được cảm xúc trên gương mặt, nhưng lồng ngực phập phồng lên xuống gấp gáp, trong không gian tuyệt đối tĩnh lặng này dường như có thể nghe thấy cả từng nhịp tim đập thình thịch, hai bàn tay nắm chặt nổi gân xanh đủ thấy lúc này tâm tình anh rối loạn như thế nào.

Lúc vị bác sĩ kia nói cho anh biết, Lam Lam của anh nguy kịch như vậy không chỉ đơn thuần là hít phải quá nhiều hơi ga, mà trước đó cô đã uống thuốc ngủ liều cao.

Rốt cuộc là ai? Là ai tàn nhẫn như vậy, muốn hại chết Lam Lam của anh? Hết sức phẫn nộ, Cận Thế Phong vung cánh tay đập lên bức tường lạnh lẽo.

Anh đang đợi một câu trả lời. Anh tin Kỷ Tồn Viễn sẽ không làm cho anh thất vọng, sẽ giúp anh tìm ra chân tướng.

Tinh tinh tinh…

Điện thoại đổ chuông, Cận Thế Phong ngay lập tức bắt máy.

“A lô…Tồn Viễn? Thế nào? Là ai làm???” Cận Thế Phong liên tiếp đặt câu hỏi.

“Chủ tịch, bảo vệ khu nhà có nói, 12h trưa nay thấy Tô Anh vội vàng đi ra khỏi khu nhà. Đúng thời điểm bác sĩ nói Tiểu Lam uống thuốc ngủ…”

Kỷ Tồn Viễn ở đầu bên kia nhanh chóng kể lại sự việc. Anh đến công ty vệ sinh gia đình kia tìm người nhưng lại chậm mất một bước. Ngày hôm qua Tô Anh đã gửi đơn xin từ chức, không biết đã đi đâu. Đặc biệt, người đàn bà họ Tô này chỉ mới xin vào làm trong công ty được vài ngày, tư liệu trong hồ sơ xin việc cũng là giả. Tất cả những điều này đều khiến cho người ta nghĩ đến một âm mưu đã được vạch sẵn .

Nghe thấy Kỷ Tồn Viễn tường thuật, hai mắt Cận Thế Phong nhanh chóng hằn lên tia đỏ dữ tợn, giống như một ác ma tàn nhẫn. Anh gằn từng tiếng trong điện thoại, “Là cô ta? Lập tức truy tìm thân thế gia đình ả, tôi muốn ả phải trả giá!!!”

“Tôi đang điều tra, nhưng hồ sơ của cô ta là giả, cô ta vừa đến công ty kia không quá ba ngày , bây giờ lại mất tích. Cậu thử nghĩ xem, cô ta đã chuẩn bị kế hoạch từ lâu, bây giờ muốn tìm thấy cô ta là rất khó.” Kỷ Tồn Viễn nêu lên nhận định của mình.

Một thoáng trầm mặc, đến khi Kỷ Tồn Viễn nghĩ rằng Cận Thế Phong đã cúp máy, trong điện thoại một lần nữa vang lên giọng nói cương quyết.

“Tìm! Tôi không biết anh dùng cách gì, bằng bất cứ giá nào phải tìm ra ả cho tôi!” Chẳng khác gì mò kim đáy bể, nhưng cho dù chỉ có một chút một chút hi vọng, anh vẫn sẽ thử.

“Vâng!” Kỷ Tồn Viễn nghe thấy mệnh lệnh vô cùng kiên định của Cận Thế Phong, nhanh chóng đáp ứng rồi cúp máy. Còn lại Cận Thế Phong dựa lưng trên vách tường, khắp người tỏa ra khí thế phẫn nộ nguy hiểm không ai dám đến gần.

Tô Anh! Cô sẽ phải trả giá đắt!!!


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.