Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 223 : Không ai nhường ai



“Lam Lam/Nha đầu, mau nói đi!” Nhìn Yên Lam trầm mặc không lên tiếng, hai người sốt ruột thúc giục.

Hai bên đều không ai nhường ai, muốn cô phải làm thế nào đây?

“Em…Cháu…” Yên Lam không biết lựa chọn như thế nào cho phải, thật là tiến thoái lưỡng nan. Thật ra, cô vẫn muốn ở bên Cận Thế Phong, nhưng nếu làm trái ý ông nội, cô lại sợ ông buồn lòng.

“Nha đầu này, cháu còn muốn gì nữa? Không cần suy nghĩ, tất nhiên là về nhà với ông rồi! Ông là ông nội cháu, cháu không về với ông chẳng lẽ lại muốn ở cùng một chỗ với tên tiểu tử không có chút quan hệ nào với cháu sao?” Sở Thành Minh bức xúc lên tiếng.

“Cái gì mà không có chút quan hệ?” Cận Thế Phong vô cùng bất mãn, “Chúng cháu tình nồng ý thắm, quan hệ rất rất rất thân thiết sâu sắc thưa Sở lão gia gia!”

Kết quả, hai người một già một trẻ lại huyên náo một hồi.

Nhìn Yên Lam chần chừ lưỡng lự, Trần Mạt lên tiếng, “Hai người đừng ầm ĩ nữa, hai người xem Lam Lam khó xử thế kia. Một bên là người thân, một bên là người yêu, hai người muốn cô ấy lựa chọn ai bây giờ? Đây là một câu hỏi không bao giờ có đáp án nha! Chi bằng, tôi có một cách…”

“Cách gì, nói mau….!” Hai người lại đồng thanh.

“Thì đều về hai nhà ở. Ở Sở gia hai ngày, sau đó lại về nhà Cận Thế Phong hai ngày, thay phiên nhau!” Trần Mạt rung đùi đắc ý.

“Đây mà là cách sao?” Sở Thành Minh khinh thường hỏi.

Cận Thế Phong ở bên cạnh cũng gật đầu, anh một khắc cũng chỉ muốn ở bên cạnh Lam Lam.

“Hai người chê biện pháp của tôi không tốt, được! Vậy hai người nói xem, còn có cách gì không?” Trần Mạt không phục đáp trả.

Sở Thành Minh và Cận Thế Phong nhất thời cứng họng, không biết nói sao. Được dịp, Trần Mạt lên mặt, “Thế nào? Hai người cũng không phải không có cách sao? Thế mà còn cười nhạo tôi, hừ!”

“Ông à, Thế Phong, em thấy đề nghị của Mạt Mạt cũng không tồi!” Yên Lam nhìn hai người trước mặt đang định cãi lại, vội vàng nói thêm, “Dù sao em ở nhà ai cũng làm người kia mếch lòng, không bằng thay phiên nhau đến ở mỗi nhà vài ngày đi, vẹn cả đôi đường!”

“Haizzzz, đành vậy thôi. Chúng ta cũng chỉ còn cách đó.” Sở Thành Minh giận dữ nói.

“Vâng, nếu vậy chúng ta đi thôi, cháu không muốn ở lại đây thêm chút nào đâu!” Yên Lam vui vẻ trả lời.

“Đi nào Lam Lam, về nhà của chúng ta trước, dì Trương chuẩn bị rất nhiều món em thích ăn rồi đó!” Cận Thế Phong nói xong liền thâm tình nắm tay Yên Lam kéo ra phía cửa phòng.

“Này này này, Tiểu Lam phải về nhà với ta trước chứ!” Thấy Cận Thế Phong giữ chặt Yên Lam ở ngoài cửa, Sở Thành Minh lại mất hứng.

Mắt thấy hai người lại chuẩn bị khắc khẩu, Yên Lam đột nhiên nghĩ ra một kế.

“Ông ơi, không phải ông muốn xem bức thư bà để lại cho ông sao? Cháu để ở nhà Thế Phong, bây giờ chúng ta về đó lấy nhé?”

“Đúng rồi!” Sở lão gia gia vỗ đầu, “Suýt chút nữa ông quên mất, vậy chúng ta đi luôn thôi!” Vừa dứt lời, Sở Thành Minh vô cùng cao hứng,tiêu sái bước về cửa phòng bệnh.

Ba người phía sau thấy ông vui vẻ sảng khoái bước đi, nhìn nhau bật cười, Sở lão gia gia cũng thật dễ dỗ dành đi! Vừa chuyển đề tài một chút, liền mang những tranh chấp lúc trước ném ra sau lưng.

Vừa bước chân vào cửa, một mùi thức ăn thơm ngào ngạt tỏa ra. Yên Lam vui vẻ vừa chạy nhanh vào vừa hỏi, “Dì Trương, thơm quá, có món gì vậy ạ?”

Dì Trương đang bưng thức ăn từ trong nhà bếp ra, thấy Yên Lam trở về, vui mừng nói, “Tiểu Lam tiểu thư, mừng cô khỏi bệnh về nhà. Mau tới đây đi, hôm nay tôi làm rất nhiều món cô thích đấy!”

“Thật ạ?” Yên Lam hai mắt sáng ngời nhìn khay thức ăn trên tay dì Trương, ngay lập tức đổi giọng nịnh nọt. “Thật thích quá đi! Mấy hôm ở viện cháu ăn không vào chút nào, đồ ăn ở đó rất khó nuốt. Lúc đó cháu chỉ thèm đồ ăn dì làm thôi.”

Nghe thấy Yên Lam nói vậy, dì Trương cảm thấy thật mát lòng mát dạ, hớn hở nói, “Ha ha, Tiểu Lam tiểu thư thật biết dỗ người khác nha! Nếu đã muốn ăn đồ ăn tôi nấu thì mau ngồi vào bàn đi. Tôi biết hôm nay cô xuất viện nên đặc biệt làm một bàn ăn thịnh soạn đó!”

Yên Lam xoa bụng, quay đầu nhìn ba người đằng sau, “Chúng ta đi ăn trước đi, mọi người đều đói rồi!”

Nhìn Yên Lam đi về phía nhà ăn, Sở Thành Minh định ngăn cản nhưng bị Cận Thế Phong kéo lại, “Sở lão gia gia à, muốn xem thư cũng không cần gấp, để Lam Lam ăn cơm đi. Chúng ta cũng ăn, đợi cơm nước xong xuôi đi xem cũng chưa muộn mà!”

Nhìn Cận Thế Phong, lại nhìn Yên Lam đang phấn khởi xuýt xoa bàn ăn, Sở Thành Minh đành nhượng bộ.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.