Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 227: Phù dâu



Hợp đồng tình nhân – Chương 227: Phù dâu

“Ông nội à….” Nghe được lời nói của Cận Thế Phong, Yên Lam càng đỏ mặt hơn, dứt khoát giấu mặt trong ngực Cận Thế Phong, không quay ra.

“Được được rồi, ông không nói nữa, kẻo cháu gái ông lại ngượng! Ha ha ha….” Sở Thành Minh vui tươi hớn hở thấy rõ.

Từng ngày cứ nhẹ nhàng vui vẻ như vậy trôi qua, nhưng Yên Lam vẫn không nhịn được tò mò hỏi Cận Thế Phong.

“Thế Phong, mọi người xử lý Tô Anh và Triệu Ngọc Văn thế nào rồi?”

“Như lời em nói thôi, giao cho cảnh sát xử lý, chúng ta không cần nhúng tay làm gì!” Cận Thế Phong bình tĩnh trả lời.

“Thế, em gái của Tô Anh thì sao?” Yên Lam lại hỏi.

“Anh cho cô ấy tiền chữa bệnh, đợi chữa hết bệnh thì tìm một cô nhi viện đưa vào.”

Giọng điệu Cận Thế Phong nghe vẻ không có chuyện gì, Yên Lam không biết hỏi thế nào nữa, đành trầm mặc.

“Còn có một việc em không thể nào tưởng tượng được đâu!” Thấy Yên Lam có chút hụt hẫng, Cận Thế Phong khéo léo chuyển đề tài.

“Chuyện gì mà em không biết nữa đây?”

“Tất nhiên là có! Bạn tốt của em, trợ lý của anh, họ sắp kết hôn rồi!” Cận Thế Phong cố ý nói từng từ từng từ.

“Cái gì cơ? Thật sao?” Yên Lam vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi.

“Đương nhiên là thật rồi! Tồn Viễn còn nói với anh, xin nghỉ phép để đi hưởng tuần trăng mật mà!” Cận Thế Phong khẳng định.

“Hừ, Mạt Mạt đáng ghét, kết hôn cũng không thèm báo em một tiếng!” Nghe thấy Cận Thế Phong một mực khẳng định, Yên Lam vô cùng tức giận.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Yên Lam nhanh chóng nghe máy. Đầu dây bên kia, tiếng Trần Mạt oang oang.

“Lam Lam, mình sắp kết hôn rồi, còn không mau chúc mừng mình đi!”

“Hừ hừ hừ, Mạt Mạt, mình ghét cậu, mình đang rất tức giận đấy nha! Cậu kết hôn, thế mà dám không nói trước cho mình biết!” Yên Lam làm bộ tức giận chất vấn.

“Ôi ôi ôi, mình xin lỗi mà! Mình không cố ý, mình chỉ muốn cho cậu một bất ngờ thôi , đừng tức giận nha! Mình còn muốn cậu làm phù dâu cho mình đó!”

“Sao? Là cậu nói đấy nhé? Mình sẽ làm phù dâu cho cậu, mình sẽ là phù dâu xinh đẹp nhất!” Yên Lam cười hắc hắc, sung sướng nói. “Còn nữa, chúc mừng cậu. Nhanh như vậy đã được như mong muốn rồi!”

Trần Mạt cười hi hi ha ha bên kia một lúc, sau đó mới trả lời Yên Lam, “Được rồi, cảm ơn cậu. Quyết định thế nhé, mình còn có việc nên nói chuyện sau nha!”

Cúp điện thoại xong, Yên Lam hưng phấn nhìn Cận Thế Phong, “Thế Phong, Mạt Mạt kết hôn muốn em làm phù dâu. Em đồng ý với cô ấy rồi, anh đừng phản đối em nhé?”

“Em làm phù dâu?” Cận Thế Phong nhíu nhíu mày, thốt lên, “Anh cũng đi cùng em!”. Anh sợ lúc Yên Lam ở tiệc cưới của Trần Mạt, lại có kẻ tán tỉnh cô. Cho nên anh nhất định phải giám sát chặt chẽ, kẻo lại hối hận.

“Sao cơ? Anh cũng đi!” Giật mình thật nha, Thế Phong thế mà lại nói sẽ tham gia đám cưới Trần Mạt.

“Sao? Anh không được đi à?” Cận Thế Phong đen mặt.

“Không phải, mà là em thấy ngạc nhiên thôi!” Yên Lam giải thích.

“Dù sao, Tồn Viễn cũng là người trợ lý đắc lực của anh, đường đường là chủ tịch sao có thể không tham gia?” Cận Thế Phong không nói lý do thật sự của mình, là ngăn chặn những kẻ đáng ghét vây quanh cô.

“Được rồi, nhưng em nhắc anh trước, lúc đó có rất nhiều người đó, anh đừng có mà tức giận hay khó chịu.”

“Em yên tâm, không có chuyện đó đâu!” Cận Thế Phong cam đoan.

Cốc cốc cốc!!! Yên Lam đứng bên ngoài gõ cửa phòng Cận Thế Phong. Mới sáng sớm, Thế Phong nói có việc phải làm, ở một mình trong phòng, còn bảo cô đừng vào quấy rầy. Không biết Thế Phong đang làm cái gì nữa!

“Thế Phong, anh xong chưa? Mau lên, kẻo chúng ta muộn mất!” Yên Lam đứng ngoài cửa nói vọng vào.

Đợi nửa ngày, bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Yên Lam vươn tay định đẩy cửa vào, đột nhiên cánh cửa lại bất ngờ mở ra. Cô đứng không vững liền lao vào lồng ngực Cận Thế Phong, hai bàn tay bất giác tỳ trên ngực anh.

Hơi thở ấm áp chờn vờn xung quanh khiến Yên Lam nhất thời mê muội, bất động trong lòng Cận Thế Phong.

“Sao vậy bảo bối? Sáng sớm đã nhớ anh như vậy rồi à?” Trên đầu Yên Lam truyền đến giọng nói mang theo ý cười của Cận Thế Phong.

Lúc này Yên Lam như mới tỉnh mộng, khẽ đẩy người Cận Thế Phong, rút tay về. Khuôn mặt lại nhanh chóng đỏ ửng, “Thế Phong, anh đang làm cái gì vậy? Không chuẩn bị đi sẽ bị muộn đó!”

“Anh xong hết rồi, chỉ còn thay quần áo nữa là đi được!” Nói xong, Cận Thế Phong mỉm cười quay người bước vào phòng.

Không còn cách nào khác, Yên Lam đành đứng ở cửa chờ anh.

Trong lòng cô suy nghĩ nhiều chuyện, thật sự là thấy vui mừng cho Mạt Mạt, cuối cùng, qua bao trắc trở họ lại về với nhau.

Chìm sâu trong suy tư, Yên Lam không chú ý đến Cận Thế Phong đang đến gần. Đến khi có một bàn tay huơ huơ trước mặt, cô mới sực tỉnh. “Thế Phong, anh chuẩn bị xong chưa?” Ngẩng đầu, nhìn người trước mặt, Yên Lam không thốt lên lời.

Haizzzz, Thế Phong chải chuốt vì sợ Yên Lam bị người khác dắt đi đây mà =))


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.