Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 231 : Kết thúc hợp đồng



Edit : Trang Tự

Cận Thế Phong nhìn Ước Hàn: “Ước Hàn tiên sinh nói sai rồi, Lam Lam là bạn gái tôi, tôi hoàn toàn có thể thay cô ấy nói lời cảm ơn anh!”

“Thật không?” Ước Hàn nhìn Yên Lam, lại thấy cô gật gật đầu.

“Không thể tưởng tượng được, chủ tịch Khải Phong hành động lại nhanh như vậy! Nhưng mà…” Ước Hàn nhíu nhíu mày nhìn Cận Thế Phong, “Chỉ cần hai người chưa kết hôn, tôi vẫn còn hi vọng! Không phải sao?”

Ngừng lại một chút, Ước Hàn lại nói thêm, “Nhưng tôi là người ngoại quốc, văn hóa có chút khác biệt với người Trung Quốc các anh. Cho dù đã kết hôn thì sao chứ? Chỉ cần tôi thích, tôi vẫn sẽ giành lại!” Nói xong, ánh mắt anh ta kiên định nhìn về Yên Lam.

“Anh…!” Cận Thế Phong nhìn Ước Hàn vô cùng bất mãn, người đàn ông này sao lại khó chịu như vậy chứ?

Sau một lúc lâu, Cận Thế Phong cười nhạt, “Ước Hàn, anh nói là anh có cơ hội, nhưng anh nghĩ tôi sẽ cho anh sao? Anh hãy nhớ, Cận Thế Phong tôi không bao giờ cho phép anh có cơ hội động vào cô ấy!”

“Phải không? Vậy chúng ta cứ chống mắt lên xem!” Ước Hàn cũng cười cười nói.

Hai người cứ vậy mà đối diện, không ai chịu thỏa hiệp. Tầm mắt giao nhau, tựa như có thể gây ra hỏa hoạn vậy.

“Được, chúng ta chờ xem!” Cận Thế Phong ôm chặt Yên Lam, “Bảo bối, chúng ta về thôi. Ước Hàn tiên sinh, hẹn ngày gặp lại!” Nói xong, anh dứt khoát đưa Yên Lam ra khỏi sân bay.

Bây giờ đã hai giờ chiều, ngoài đường nắng gay gắt.

Rời khỏi sân bay, Cận Thế Phong không đưa Yên Lam về nhà mà cho xe chạy thẳng đến một nhà thờ ở ngoại thành.

“Thế Phong?” Yên Lam nghi hoặc nhìn anh, “Anh đưa em đến đây làm gì?”

“Suỵt!” Cận Thế Phong đặt một ngón tay lên môi Yên Lam, “Đừng hỏi gì cả, theo anh!”

Khoảng sân trước giáo đường trước mặt dường như trở thành một biển hoa tươi, một màu bách hợp trắng cùng những đóa tulip hồng nhạt, hoa hồng đỏ rực tạo nên một không gian như thiên đường.

“Oa, nơi này thật là đẹp nha! Là anh chuẩn bị sao Thế Phong?” thấy cảnh đẹp trước mặt, Yên Lam quay đầu hỏi người đang đi bên cạnh mình.

“Ừ, em thích không?” Cận Thế Phong nghiêng đầu thâm tình nhìn Yên Lam.

“Thích chứ, em rất thích!” Yên Lam lớn tiếng nói xong liền chạy đến những giỏ hoa trước mặt.

Xung quanh đều là mùi thơm của hoa tươi, Yên Lam chìm đắm trong cảm giác hưởng thụ, sau đó quay đầu tươi cười hỏi Cận Thế Phong, “Thế Phong, sao lại đưa em đến đây?”

“Đến thời hạn một năm rồi!” Không đầu không cuối, Cận Thế Phong nói ra một câu như vậy.

“Cái gì?” Yên Lam nghe không rõ, “Thế Phong, anh nói gì vậy?”

“Anh nói là hợp đồng của chúng ta đã đến thời hạn một năm rồi.” Nhìn Yên Lam, Cận Thế Phong nói lại lần nữa.

Một câu bình thường nhưng khi lọt vào tai Yên Lam lại tựa như tiếng sét đáng sợ, đã hết một năm, quan hệ của bọn họ đã xong. Sau đó thì sao? Bọn họ không ở bên nhau nữa phải không?

“Sau đó thế nào? Anh muốn thế nào? Hợp đồng đã hết hạn, chúng ta từ giờ phải làm sao?” Yên Lam ngơ ngác nhìn Cận Thế Phong, đau lòng tột đỉnh, chẳng lẽ bọn họ thật sự không thể với đến hạnh phúc sao? Chẳng lẽ quãng thời gian qua ở bên cạnh Cận Thế Phong chỉ vì bản hợp đồng kia sao? Không còn hợp đồng, bọn họ cũng sẽ không còn quan hệ.

“Anh muốn kết thúc, anh nghĩ chúng ta không nên duy trì mối quan hệ này thêm nữa, anh muốn thay đổi mối quan hệ này.”

Nghe xong Cận Thế Phong nói tiếp như vậy, mặt Yên Lam trở nên trắng bệch. Cô đoán đúng rồi, Cận Thế Phong thật sự không muốn duy trì mối quan hệ này nữa, anh muốn kết thúc.

“Vâng, bất kể anh làm như thế nào, đều là quyền quyết định ở anh.” Yên Lam vô thức hạ giọng nói.

Không chú ý đến vẻ mặt mất mát của Yên Lam, Cận Thế Phong vui vẻ nói. “Lam Lam, em cũng cho rằng chúng ta nên kết thúc mối quan hệ này, chuyển sang loại quan hệ khác sao?”

Yên Lam không hề nghe ra ý tứ trong lời Cận Thế Phong, lúc này cô chỉ có suy nghĩ duy nhất, đó là Cận Thế Phong không muốn ở bên cô nữa, muốn kết thúc mối quan hệ của bọn họ.

“Sẽ như anh muốn, chúng ta không có quan hệ gì nữa. Từ nay về sau, em sẽ cách anh xa nhất có thể!” Yên Lam nhẹ nhàng trả lời, khiến Cận Thế Phong không hiểu rốt cuộc cô đang lảm nhảm điều gì.

Ánh mắt đau thương cùng tức giận nhìn về phía Cận Thế Phong, chẳng lẽ những ngày gần đây đều là anh đùa giỡn tình cảm của cô sao? Nhìn Cận Thế Phong trên mặt không hề có ý nghĩ giữ cô lại, Yên Lam càng thấy mình thật ngu xuẩn, trả giá cho tình cảm lại không ngờ được bị người ta đùa bỡn, coi thường.

Yên Lam không đợi Cận Thế Phong trả lời, cũng không đợi anh giữ lại, nghĩ đến những điều mình vừa suy nghĩ, tim chết lặng quay người bước đi. Càng đi càng nhanh, không hề dừng lại, đến khi không còn sức chạy nữa mới thôi, cảm giác như toàn bộ không khí trong phổi bị hút hết, tim đập một cách khó khăn, đau đớn.

Trên mặt có cảm giác lành lạnh, Yên Lam không biết mình đã khóc từ bao giờ…


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.