Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 236 : Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới!



Đến lúc tan tầm, Yên Lam đang thu thập đống tài liệu trên bàn để chuẩn bị ra về. Lúc này có một nhân viên hành chính đưa tới một văn kiện, nói rằng phía Ước Hàn quên mang đi.

Vì vậy Yên Lam đành phải mang đám văn kiện đó đến phòng của Ước Hàn. Kỳ thực cô không muốn ở một mình cùng anh ta, nhưng vì công việc nên không còn cách nào khác.

Có chút do dự, Yên Lam chậm rãi bước về phía văn phòng của Ước Hàn, ở dưới lầu nhìn thấy văn phòng anh ta vẫn sáng đèn. Lấy hết sức can đảm, Yên Lam hít một hơi sâu rồi đi lên. Đây là lần đầu tiên cô đến văn phòng của anh ta.

Hành lang không một bóng người, Yên Lam gõ cửa một lúc nhưng không thấy ai trả lời bèn đẩy cửa bước vào. Đèn sáng nhưng trong phòng không có người, chẳng lẽ Ước Hàn đã về nhà? Yên Lam có chút nghi hoặc trong lòng.

Ngay lúc cô xoay người rời đi, lại nghe thấy có tiếng động phát ra từ phòng nghỉ bên trong. Chẳng lẽ anh ta ở trong phòng nghỉ? Yên Lam nghĩ một lát, rồi đi qua đẩy cửa vào.

“Ước Hàn, anh ở trong này à? Tôi còn tưởng anh tan tầm rồi.” Đang nói, Yên Lam bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc nói không ra lời.

Trong phòng nghỉ đang diễn ra một cảnh tượng khiến người ta phải đỏ mặt. Hai thân người quấn lấy nhau trên ghế sô pha, nghe tiếng nói bèn dừng động tác mà nhìn ra cửa.

Ước Hàn để trần nửa người trên, mái tóc rối bù, vài sợi thả rơi xuống trán, vô cùng gợi cảm. Mà dưới thân anh ta là một người con gái Trung Quốc vô cùng xinh đẹp, da dẻ nõn nà, cả cơ thể có vẻ như bị kích thích mà run rẩy không thôi.

Mà bàn tay của Ước Hàn, đang đặt trên bộ ngực đẫy đà của cô ta, xoa bóp không ngừng.

“Xin lỗi, xin lỗi, tôi đến không đúng lúc. Tôi đi ngay, hai người cứ tiếp tục đi!” Sau một hồi ngây ngốc, Yên Lam mới định thần lại, hai má nóng bừng. Sau khi giải thích xong liền quay người đi, còn không quên khép cửa lại.

Ước Hàn cũng bị bất ngờ, không kịp phản ứng, vẫn duy trì bộ dạng như khi Yên Lam mới vào.

Giọng Yên Lam từ ngoài cửa vọng vào, “Ước Hàn tiên sinh, các anh để quên văn kiện chỗ chúng tôi, tôi mang qua đây cho anh. Tôi để trên bàn làm việc rồi, tôi đi trước đây.”

Nghe thấy giọng Yên Lam, lúc này Ước Hàn mới phản ứng lại, quơ vội chiếc áo sơ mi trên ghế khoác vào người rồi đuổi theo, cuống quít giải thích: “Không. Yên Lam tiểu thư, em hiểu lầm rồi, mọi chuyện không như em tưởng tượng đâu. Tôi với cô ta chẳng qua chỉ là gặp dịp mà chơi vậy thôi!”

Nhưng lúc này, Yên Lam đã chạy tới cửa thang máy, nhấn nút xuống dưới tầng.

Đến khi đuổi xuống dưới tầng, Yên Lam đã lên xe đi mất. Ước Hàn chán nản vò đầu đến rối rắm rồi lấy xe đuổi theo.

Ngồi trong taxi Yên Lam vừa tự hỏi, vừa cười khổ. Đàn ông đúng là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Mồm vừa ngọt xớt nói thích một người, giây sau đã có thể cùng người khác lên giường. Loại chuyện như vậy, nếu đổi lại là người phụ nữ kia chắc cũng không chấp nhận được.

Phụ nữ rất ích kỷ. Khi cô ta không yêu anh, anh muốn làm gì tùy anh, cô ta không hơi đâu mà quản. Nhưng một khi cô ta đã yêu, trong lòng anh cũng chỉ được phép có một người mà thôi.

Yêu phải người đàn ông như Ước Hàn, người phụ nữ kia nhất định sẽ phải chịu ấm ức.

Vì Cận Thế Phong đang đi công tác nên thời gian này Yên Lam đến ở nhà ông nội.

Vừa về đến nhà, Yên Lam thấy người hầu báo có Ước Hàn đến tìm cô, nói muốn gặp cô.

Yên Lam định từ chối, nhưng nghĩ đi nghĩ lại gặp cũng tốt. Chi bằng nói một lần cho xong, không để anh ta dây dưa với mình, lại nảy sinh nhiều thị phi.

“Yên Lam tiểu thư, em tức giận sao?” Thấy Yên Lam, Ước Hàn lập tức đi đến trước mặt cô giải thích, “Thật xin lỗi, đây đều là lỗi của tôi. Em tha thứ cho tôi đươc không?”

“Ước Hàn, anh hiểu lầm rồi, tôi không có tức giận.” Yên Lam trả lời. “Chúng ta không có quan hệ gì, sao tôi lại giận anh được?”

“Nhưng…tôi…” Ước Hàn cảm thấy cứng họng.

“Anh không cần nói thêm gì nữa, Ước Hàn, trước đây tôi đã nói rất nhiều lần rồi, chúng ta chỉ là bạn bè bình thường. Tôi gặp chuyện này, phải giải thích hoặc xin lỗi anh mới đúng, chứ anh không phải đi theo tôi giải thích thế này đâu.” Yên Lam nhìn Ước Hàn, ánh mắt thẳng thắn nói.

Nhìn thái độ dứt khoát của Yên Lam, Ước Hàn đành thở dài: “Yên Lam, chẳng lẽ giữa chúng ta không thể có khả năng sao? Tôi thật sự rất thích em.”

“Ước Hàn, trong lòng tôi chỉ có một mình Thế Phong thôi, không thể có thêm ai cả. Tôi đồng ý làm bạn bè với anh, nhưng nếu chuyện hôm nay khiến anh hiểu lầm tôi có tư tình với anh thì, xin lỗi, tôi sẽ cố gắng không để anh hiểu lầm thêm nữa.”

Nghe Yên Lam cự tuyệt dứt khoát như vậy, Ước Hàn cũng không biết làm thế nào. Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, máu trong huyết quản anh ta sục sôi ,chẳng lẽ cứ như vậy mà buông tha cho người đẹp này sao? Anh ta không cam lòng bị đánh bại, không cam lòng thua Cận Thế Phong. Cái gì anh ta thích, ắt phải đoạt cho bằng được.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.