Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 27 : Cám Ơn



“Tôi đã nói qua với anh rồi, là do anh muốn hiểu lầm tôi, không tin tôi, không phải sao? Yên Lam ban đầu im lặng, về sau mới yếu ớt lên tiếng.

Cận Thế Phong nhất thời á khẩu không trả lời được, nàng nói đúng. Nếu như không phải ngay từ đầu hắn đã một mực cho rằng nàng chính là một người đàn bà tôn thờ sùng bái hư vinh,  cho rằng nàng vì tiền thậm chí có thể bán cả chính bản thân mình, thì bây giờ cũng sẽ không xảy ra cớ sự này.

****

Ở trước cưả phòng phẫu thuật, Yên Lam ngồi yên bất động, đầu cuí gằm xuống mặt đất, không thể nhìn thấy bất cứ biểu hiện gì trên gương mặt nàng, thế nhưng khắp người lại toả ra sự bi thương khiến người khác đau xót. Cận Thế Phong cũng đứng dựa lưng vào tường ngay bên cạnh nàng.

Cạch! Một tiếng, đèn phòng giải phẫu phụt tắt.

Yên Lam thoáng nhìn thấy, lập tức giống như một cái lò xo, đứng bật dậy, chạy thẳng đến cưả phòng giải phẫu. Một bác sĩ nam đeo kính trắng từ bên trong đi ra, gỡ khẩu trang xuống, mỉm cười, không đợi hắn nói, Yên Lam đã vụt tới ngay trước mặt, khẩn trương hỏi. “Bác sĩ, em trai cuả tôi thế nào rồi?”

Cận Thế Phong cũng đã nhìn thấy, vưà bước được vài bước đến phòng giải phẫu, tay chống ngay thắt lưng, thân hình to lớn, vạm vỡ đứng yên tại chỗ. Nhíu mày biểu hiện không hài lòng. Chết tiệt, người phụ nữ này sao thấy tên bác sĩ kia, lại đứng gần như dưạ sát vào như vậy chứ?  Hận không thể bước đến ngay lập tức đem ai kia trở laị bên người…Cái tên bốn mắt này trông rất tuấn tú sao?

“Uh, tình trạng bệnh nhân rất tốt, phẫu thuật đã thành công, người nhà yên tâm đi” Bác sĩ nhẹ nhàng, ôn hoà nói, đến lúc này Yên Lam mới thở dài được một hơi, nhẹ nhõm mà mỉm cười. Nụ cười đó, tuy vẫn tràn ngập vẻ mệt mõi cùng lo lắng, nhưng vẫn rực rỡ, lung linh như ánh cầu vồng, làm rung động lòng người.

“Cám ơn anh, bác sĩ, cám ơn!” Bác sĩ gật đầu, nhìn thấy sau lưng Yên Lam chính là Cận Thế Phong, mắt liền nheo lại, nụ cười càng hiện lên rõ rệt, đưa tay chìa ra trước mắt Cận Thế Phong. “Lâu rồi không gặp nha! Kể từ khi tốt nghiệp đến giờ, không thể nào liên lạc được với cậu, không nghĩ rằng, đến khi cậu gọi cho mình, thì lại lập tức cho mình một khó khăn lớn như vậy.”

Cận Thế Phong lúc này mới hoàn hồn trở lại, ngưòi đàn ông vưà mới cho hắn ăn mấy chén dấm chua này đây, chính là tinh hoa cuả giới y học, hắn chính là bạn học chung lúc còn đại học đồng thời cũng là bạn tốt cuả Cận Thế Phong, chỉ là đã lâu rồi không có liên lạc. Xúc động bước đến vài bước, bắt lấy tay cậu bạn bác sĩ cuả mình, khẽ cười nói, “Rất cảm ơn bàn tay vàng cuả cậu, vất vả nhiều rồi.”

Mặc dù chỉ đơn giản là một câu nói, nhưng cũng mang theo khẩu khí sang trọng, cao quý bẩm sinh cuả hắn,  không nộ mà uy, khí chất lãnh đạm thản nhiên ngông ngạo quần hùng.

“Khách khí rồi Cận tổng, sau này cần giúp, cứ việc phân phó là được rồi.”

“Ùh, Cậu cũng mệt nhiều rồi, nghỉ ngơi trước đi.”

“Tiểu Triết, tiểu Triết! Em thế nào rồi? tiểu Triết”

Ngay sau đó Yên Triết được đẩy ra từ trong phòng phẫu thuật, Yên Lam kích động vội chạy theo, nước mắt cứ rơi xuống, gọi theo. “Xin tránh xa một chút, bệnh nhân hiện tại cần được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, xin nhường đường một chút” Các cô y tá lấy tay ngăn Yên Lam lại.

Cận Thế Phong vội lấy tay ôm lấy thân người Yên Lam, giữ nàng cùng mình đứng yên một chỗ, nhìn theo giường bệnh được chuyển vào phòng cách ly.

Cận Thế Phong vội lấy tay ôm lấy thân người Yên Lam, giữ nàng cùng mình đứng yên một chỗ, nhìn theo giường bệnh được chuyển vào phòng cách ly.

“Yên tâm đi, đã không còn nguy hiểm nưã rồi, chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, là vì để bảo đảm cho bệnh nhân sau quá trình phẫu thuật mau chóng hồi phục..” Cận Thế Phong còn chưa nói xong, Yên Lam đã ôm lấy cổ hắn, nói“Cám ơn anh, thật sự vô cùng cám ơn anh. Anh không biết, tiểu Triết là người thân duy nhất cuả em, nếu như mất đi nó, em không biết mình phaỉ làm cái gì bây giờ nưã.”

Yên Lam nói xong, thì dựa sát vào cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt, nhìn chằm chằm vaò bên trong. Bất chợt nàng thở dài một hơi, dường như không còn sức chống đỡ nưã, ngã xuống đất ngất xiủ.

Cận Thế Phong đẩy cánh cưả phòng bước vào, nhìn thấy Yên Lam đang cuộn tròn thân mình vào chăn, ngủ vuì. Hắn bước từng bước nhẹ nhàng đến bên giường im lặng quan sát nàng. Bản thân chưa bao giờ thiếu đàn bà, phụ nữ vây quanh, nhưng đối với nàng hắn lại luôn tồn tại dục vọng không thể kìm chế. Chưa từng có một người đàn bà nào có thể độc tôn bên người hắn, vậy mà khi nghĩ đến, nếu như từ bây giờ để Yên Lam trở thành tình nhân duy nhất bên người, hẳn cũng không tệ.

Theo như lời cuả bản hợp đồng kia, nàng sẽ là tình nhân cuả hắn trong vòng một năm, Cận Thế Phong lại có chút kỳ vọng, chờ mong.

Cận Thế Phong vẫn tiếp tục suy nghĩ, lộ ra một nụ cười nhạt yếu ớt, ngồi xuống trên cái giường rộng lớn của mình, kéo đôi tay nhỏ bé đang che lấy khuôn mặt của nàng xuống, rồi  vuốt nhẹ mấy sợi tóc rũ trên trán nàng một chút, Cận Thế Phong chợt định thần nhìn vào ngũ quan như tranh vẽ của nàng cùng với đôi môi căng mọng, hô hấp của hắn đột nhiên như dừng lại trong thoáng chốc. Không cầm lòng được mà cuí người phủ lên cơ thể nàng, vẫn thoáng mang theo một chút do dự, nhẹ nhàng, chậm rãi dịch chuyển môi mình đến gần, nhẹ hôn nàng.

Nàng vô tri vô giác mặc hắn chiếm giữ lấy môi mình, bất quá chỉ có hàng mi hơi khẽ nhíu, có phần run rẩy. Một sự chuyển động nhẹ cuả hàng mi nàng như thế, cũng khiến tim hắn đập thình thịch.  Đột nhiên, hắn áp xuống, hung hăng như cơn bão tố, bức hôn nàng không chút do dự

Một mặt cố gắng tập trung tinh thần mà hôn người con gái bên dưới thân mình, nhưng đồng thời bàn tay to lớn lại cũng không tự chủ được mà chạy loạn khắp nơi trên thân thể nàng, vuốt ve. Cái cổ trắng như tuyết kia, xương quai xanh khêu gợi, bờ vai nhỏ xinh…..Mãi cho đến khi bầu ngực ẩn giấu dưới lớp áo của nàng vô cùng yêu kiều trội lên cao.

“Chết tiệt!” Bàn tay to lớn cuả Cận Thế Phong như bị điện giật run rẩy trên ngực nàng, nhẹ nhàng vuốt ve giày vò, hạ thần hắn lại nhanh chóng kêu gào mạnh mẽ thức dậy. Cận Thế Phong mặc dù vẫn còn chưa hôn đủ, nhưng lý trí cuả hắn đối với nàng vẫn còn duy trì đó, ngay lập tức rời khỏi người nàng. Không dám nhìn tới nàng, lại càng không dám….đụng vào bất cứ nơi nào trên thân thể nàng nữa.

Chết tiệt, chết tiệt! Cận Thế Phong càng không ngừng mắng chính bản thân mình. Từ khi nào hắn lại trở nên nhạy cảm như thế chứ? Một khi đối mặt với người phụ nữ này, hắn thật giống như hoả diệm sơn, nuí lưả bùng phát, ham muốn dục vọng cứ như được kích động, chờ thời cơ bùng phát.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.