Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 4 : Lén lút bỏ đi]



Chị gái chưa về nhà, trời đã tối như vậy, là chuyện trước đây chưa từng có. Yên Triết ngồi ở nhà không yên, chằm chằm nhìn nồi cháo trên bàn, đói đến nỗi ngây người ra. Vì sao trong lòng có chút lo sợ bất an? Bất ổn, rất sợ hãi. Điện thoại di động của chị cũng tắt máy, Yên Triết cũng không biết đi đâu tìm chị gái.

Tới 12 giờ, Yên Triết rốt cuộc không thể ngồi yên, mặc áo khoác vào, đi xuống lầu. Hắn đi lang thang khắp xung quanh tìm kiếm, chị à, chị ở đâu?  Chị có ổn không? Chị không được bỏ mặc Tiểu Triết nha! Từ nhỏ đến lớn, thân thể Yên Triết vốn ốm yếu, lúc nào cũng được Yên Lam bảo hộ chu đáo. Khi còn bé, mỗi khi có người ăn hiếp hắn, lúc nào cũng chạy về nhà tìm Yên Lam khóc lóc kể lể trước tiên, mỗi lần như vậy Yên Lam với vóc người nhỏ bé yếu đuối của mình đi tìm mấy đứa trẻ hư hỏng đó đòi lại công bằng cho hắn. Từ khi cha mẹ qua đời, càng chỉ có hai chị em sống nương tựa lẫn nhau.

Chị gái là thần hộ mệnh của Yên Triết. Mỗi lần hắn khóc, là Yên Lam ôm hắn vào lòng, cho hắn một vòng ôm ấm áp. Mỗi lần hắn bệnh, là Yên Lam chăm sóc hắn, nhẹ nhàng nói với hắn, không có chuyện gì, rất nhanh sẽ khỏe lại, khiến cho hắn vô cùng an tâm. Hiện tại, cũng là chị gái phải liều mình đi kiếm tiền để chu cấp cho hắn làm phẫu thuật.

Một giờ lúc rạng sáng, Yên Triết một thân một mình, vừa run vừa sợ đi trên đường vắng, lúc này hắn mới cảm nhận sâu sắc được địa vị của Yên Lam trong lòng hắn. “Chị…chị ơi…” Chạy đi chạy lại nhiều lần, vẫn không thấy bóng dáng chị đâu. Phải làm sao đây, hắn phải làm gì bây giờ? Hắn căn bản không biết có thể đi đâu tìm chị mình? Một thiếu niên mười bảy tuổi, cứ như vậy vừa đi vừa khóc.

Yên Lam mơ một giấc mơ vô cùng ướt át, trong mơ cũng có một người đàn ông tuấn tú ôn nhu cùng nàng điên loan đảo phượng, chết một nỗi là nàng cũng rất nhiệt tình dây dưa cùng hắn. Cứ nhớ đến là nàng lại đỏ mặt. Mở mắt, đầu hơi nhức, Yên Lam không khỏi đỡ lấy đầu, muốn day huyệt thái dương. “A…” Vừa nhấc tay, nàng đã khẽ rên đau. Chuyện gì đã xảy ra? Vì sao tay chân nàng rã rời đến vậy? Nhất là chân nàng, căn bản là không tài nào cử động được, trở mình một chút, lại thấy trong người rất đau. Lẽ nào đó không phải là mơ. Nàng cố gắng nhớ lại.

Vừa mơ hồ không rõ lại vừa hoang đường, cảnh tượng ân ái đêm qua vẫn còn đọng trong tâm trí nàng! Trời ạ! toàn thân Yên Lam lạnh toát, bất động, hít sâu một hơi. Cơn đau giữa hai chân lại kéo đến lần nữa, sự mệt mỏi uể oải theo từng dây thần kinh lan rộng khắp cơ thể nàng…Tay nàng, vô tình lần tới phần giữa hai chân. Nơi ấy, đã mất đi một điều gì đó rất quan trọng, đúng không vậy? Cảnh tượng này nối tiếp cảnh tượng kia, toàn bộ sự việc xảy ra đêm qua rời rạc tái hiện trong tâm trí nàng. Đúng vậy, nàng bị người ta hạ dược, sau đó hình như có người giúp nàng. Về sau, nàng đã cùng người đàn ông kia…

Lúc này, trong đầu Yên Lam chỉ có duy nhất một ý nghĩ, nàng nhất định phải rời đi ngay lập tức. Bởi nàng đã nhớ ra là chính nàng hôn người đó trước. Trời ạ? Nàng không sống nổi nữa rồi, không còn mặt mũi nào nữa. Nàng ngã nhào xuống giường, hai chân vẫn không ngừng đau nhức khiến nàng di chuyển không dễ dàng chút nào, thận trọng nhặt lại quần áo. Rón rén, dè dặt khom thấp người men theo bờ tường ra khỏi phòng, nàng thật lo sợ người đàn ông trên giường đột nhiên tỉnh dậy, chất vấn nàng.

Lúc cửa phòng từ từ khép lại, sắp che khuất dáng người thanh mảnh sau cánh cửa, vẫn nằm trên giường, Cận Thế Phong bừng tỉnh, bởi sự ấm áp bên cạnh đã biến mất. Rõ ràng thôi thúc muốn mở miệng ngăn cản nàng rất mãnh liệt, thế nhưng lòng tự trọng của hắn không cho phép, từ trước đến nay, chỉ có hắn bỏ đi trước. Nhìn thấy người con gái trên giường chủ động rời đi, hắn lẽ ra phải cảm thấy nhẹ nhõm vì tránh được phiền toái mới phải, nhưng lúc này đây, hắn lại cảm thấy trống trải trong lòng.

Hắn không thể không thừa nhận, người con gái vừa cùng hắn vui vẻ trên giường đêm qua rất phù hợp với sở thích của hắn. Đôi bàn tay to lớn bất giác trống trải, da thịt nàng thật vô cùng ấm áp, cả đêm qua, nàng tựa như đã tan chảy trong lòng hắn hòa thành một thể. Một nỗi đau xót khôn cùng cứ không ngừng len lỏi trong lòng hắn. Nhìn thấy trời dần sáng ngoài cửa sổ, bàn tay xoa nhẹ lên trán, khóe miệng nhạt lạnh lùng phát ra tiếng cười, hắn, Cận Thế Phong vậy mà cả đêm đắm chìm trong dục vọng, chuyện này từ trước tới nay chưa từng xảy ra. Còn nữa? Người con gái kia rốt cuộc có mục đích gì? Chẳng lẽ nàng không định mượn cơ hội này để uy hiếp hắn?

Bước trên đường, nhìn mặt trời từ từ ló dạng, Yên Lam chẳng còn thời gian đâu để âu sầu. Cả đêm mình không về nhà, chẳng phải khiến em trai lo lắng gần chết sao? Nàng phải nhanh chóng về nhà xem em trai thế nào.

Yên Lam vừa về đến nhà đã thấy một cảnh tượng khiến nàng nhất thời không cầm được nước mắt. Em trai vẫn mặc quần áo hôm qua, khuôn mặt đẫm nước mắt ngồi phịch trên sopha, đang say ngủ. Dựa vào khuôn mặt tiều tụy, đầu tóc rối bù của nó, có thể đoán được, nó tìm nàng suốt một đêm. “Em trai ngốc, chị không bị sao hết, em lo lắng cái gì chứ.” Yên Lam trong lòng chất chứa nhìu cảm xúc lẫn lộn, xúc động quỳ gối trên sàn nhà, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của em mình. Nó và nàng đều có dung mạo hoàn mỹ, khuôn mặt có đôi nét giống nhau, chẳng qua chỉ vì quanh năm đau ốm khiến cho khuôn mặt em thiếu đi một chút hồng hào, mà có vẻ hơi xanh xao. Tiểu Triết, chỉ cần có em bên cạnh, chị nhất định sẽ kiên cường bước tiếp, vì em, chị phải tiếp tục cố gắng. Tay Yên Lam cùng bàn tay Tiểu Triết đan vào nhau, nước mắt lại ứa ra, cảm nhận được tình thân không gì chia cắt được chảy trong huyết quản cả hai. Đợi lát nữa em trai tỉnh lại, nàng muốn nói cho nó biết, không có chuyện gì xảy ra với nàng tối qua cả, nàng chỉ đến chơi nhà một người bạn cùng chỗ làm, bởi vì đi vội vàng, nên không kịp báo cho nó biết. Nàng muốn chuẩn bị một lời nói dối thật hoàn hảo, giúp nó hiểu rõ một điều: chị gái hoàn toàn đều khỏe, khỏe lắm.

Bất cứ giá nào cũng cũng không thể cho nó biết mình gặp chuyện. Em trai từ nhỏ cơ thể đã không khỏe mạnh, hiện giờ lại phát hiện ra có bệnh tim bẩm sinh, nhất định phải phẫu thuật. Không thể nào chịu đựng được đả kích. Còn nữa, chi phí phẫu thuật rất lớn, chuyện này làm cho nàng không biết phải kiếm đâu ra tiền! Nếu như không có tiền chữa bệnh cho em trai, sợ rằng người thân duy nhất của nàng cũng không còn nữa. Nàng thở dài, nhắm mắt lại.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.