Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 45 : Ngọt Ngào Sống Chung



Uh, Yên Lam gật đầu, nhìn biểu hiện yêu thương cuả Cận Thê Phong, trong lòng cảm thấy ngọt lịm, thiết nghĩ cho dù có đau đớn đến cỡ nào cũng đều có thể chịu đựng cho qua.

“Bây giờ không phải là rất đau nưã chứ?” Cận Thế Phong vưà xoa bóp vưà hỏi.

“Uh, tốt hơn nhiều rồi, ngày mai hẳn là sẽ không bầm tím lên đâu.” Yên Lam trả lời.

Cảm thấy lòng bàn tay trở nên ấm nóng, Cận Thế Phong ngừng tay, cẩn thận đặt chân Yên Lam xuống đất. “Cần phải như thế này, nếu ngày mai vẫn còn đau, em phải ngay lập tức đánh rượu. Nhớ cho kỹ khi thoa cần phải có lực, cho đến khi lòng bàn tay nóng lên mới thôi, không thì không có hiệu quả đâu. Biết không? Còn nữa, phải nhớ kỹ, ngày mai không được mang giày cao gót, không thì chân sẽ tiếp tục đau nhức!” Cận Thế Phong lo lắng nhắc nhở, như là một lão mụ tử thích dong dài, căn bản là không giống như ông chủ lớn cuả giới tài chính oai phong trên thương trường mỗi ngày.

“Xuỳ” một tiếng, Yên Lam nở nụ cười. “Biết rồi, lão mụ tử”

Cận Thế Phong ngẩn người, ngay sau đó liền nói. “Giỏi! Em dám cười anh, xem anh thế nào trừng phạt em” Dứt lời, liền đè Yên Lam xuống, ngón tay lại càng không ngừng cù (thọt lét) nàng. “Xem em, sau này còn dám cười anh không”

“Ha ha…A! Không dám, em không dám nưã” Yên Lam cười đến nước mắt cũng chảy ra, vội vàng nói xin tha.

“Thực sự không dám nữa?”

“Tha mạng đi mà! Em thực sự không dám nưã”

“Tốt, vậy anh sẽ bỏ qua cho em lần này” Cận Thế Phong nói, ngón tay cũng dừng hoạt động. Nhìn bộ dạng người dưới thân, thở hồng hộc, vì cười mà cả gương mặt đều ửng hồng, đôi mắt Cận Thế Phong như bị hút hồn vào đó. Cuí đầu, áp trụ lên môi Yên Lam. Mãi cho đến khi cả hai người đều thở hồng hộc mới chiụ buông ra.

“Ngày hôm nay chỉ có thể đến đây thôi, chờ chân em khoẻ lại chúng ta sẽ tiếp tục.” Cận Thế Phong nỗ lực kìm chế dục vọng cuả bản thân, nhìn gương mặt đỏ bừng cuả Yên Lam trong lòng mình, ánh mắt lại một lần nưã bị cuốn trôi vào.“Em không nên mê hoặc anh, bằng không, anh sẽ mặc kệ việc em có bị thương hay không mà lập tức muốn em ngay bây giờ.”

“Em không có” Yên Lam liền lập tức thanh minh, đồng thời cũng di chuyển ra khỏi lòng cuả Cận Thế Phong. Đỏ mặt nhìn chằm chằm hắn.

“Được rồi, đừng rối lên nưã. Anh phải đi, bằng không anh sẽ thực sự nhịn không được. Em tốt rồi thì nhanh chóng nghỉ ngơi đi, ngày mai cho em nghỉ một ngày, ở nhà phải toàn tâm toàn ý nghỉ ngơi” Cận Thế Phong ôn nhu phủ trên đầu Yên Lam nói.

“Đừng, anh đừng đi, ở lại với em có được không?” Yên Lam đứng lên kéo lấy góc áo cuả Cận Thế Phong nhỏ giọng nói.

“Em chắc chứ?” Cận Thế Phong hỏi laị như xác định.

“Uh” Giọng nói Yên Lam tựa hồ như không thể nghe thấy. Guơng mặt cười ửng hồng phảng phất như đoá anh đào.

“Là em nói, cũng không được hối hận! Anh muốn em!” Trong mắt Cận Thế Phong tràn đầy dục vọng, ôm lấy Yên Lam, cuồng nhiệt hôn nàng.

Tay nàng khẽ run, nhẹ đặt trên vai hắn, trong đầu vẫn còn sát lại ba chữ loáng thoáng – anh muốn em!

Hắn muốn nàng!

Hắn châm ngòi ngọn lưả chaý hừng hực trong nàng, bằng cái ôm siết chặt nồng nhiệt cuả hắn, nàng rõ ràng biết chính mình nguyên ý vì hắn mà dâng tặng cả thể xác lẫn tinh thần…

Đem y phục trên người cởi ra, nàng trần truị dính chặt trong lòng hắn, cảm giác trống ngực đập dồn dập, tựa như tiếng đàn piano đang tấu lên một giai điệu tuyệt vơì.

Thả cây kẹp tóc đang kẹp trên đỉnh đầu nàng xuống, mái tóc đen bóng mượt, như thác nước đổ xuống, dán trên tấm lưng tuyệt đẹp cuả nàng.

Cận Thế Phong cởi áo sơ mi cuả mình, lại một lần nưã ôm chăt lấy Yên Lam, cuồng nhiệt muốn đem cả người nàng thẳng tiến vào trong cơ thể, không bao giờ tách rời nưã.

Hắn ôm nàng đi về phiá giường, nhẹ nhàng đặt nàng lên trên đó, con ngươi đen cuả hắn hiện lên những tia yêu thương nóng rực, cơ thể hoàn toàn không một mảnh vải che thân bày ra trước mắt Cận Thế Phong, Yên Lam có chút xấu hổ cắn môi, kéo chăn bao trùm lại cơ thể không hề được che đậy cuả mình, giây tiếp theo, thân thể tráng kiện cuả Cận Thế Phong cũng chui vào trong chăn, lại một lần nưã cùng nàng dây dưa triền miên.

Hắn vuốt ve mơn trớn cánh môi này một lúc lâu, mới tinh vi ngẩng đầu, trầm giọng nói. “Em có thể chiụ đựng nỗi nưã không, chúng ta có thể tiếp tục chưa?”

Con ngươi ươn uớt mê hồn cuả nàng, si ngốc mơ hồ nhìn tuấn nhan cuả hắn, đôi môi đỏ mọng hé mở, chợt suy ngẫm, ngượng ngùng gật đầu.

Không để cho Yên Lam một chút thời gian lưỡng lự, Cận Thế Phong đã liền đem nàng vào một thế giới huyền diệu.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.