Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 57 : Đảo Bali



Trong phòng hội nghị, bầu không khí có chút nghiêm trọng, kế hoạch quảng cáo đã hoàn thành, toàn bộ công tác cuả giai đoạn bắt đầu đều đã được chuẩn bị thoả đáng. Cái chính còn lại chỉ là điạ điểm quay phim, chụp ảnh. Đối với việc lưạ chọn điạ điểm, moị người đều tranh luận, muốn tìm đến một nơi đẹp nhất, phù hợp với ý tưởng quảng cáo, có chút khó khăn. Mọi người ngồi ngay tại đây, càng lúc càng đổ ánh mắt về phiá Yên Lam.

“Kỳ thực, điạ điểm có thể lưạ chọn rất nhiều, như là vùng biển tình yêu Hy Lạp, hay thẳng đến kinh đô Maldives đều là sự lưạ chọn tốt, thế nhưng cần cân nhắc đến thời gian cùng mấu chốt cuả dự án kế hoạch cuả chúng ta, tôi nghĩ đảo Bali là một điạ điểm hoàn hảo. Nơi này chính là một thắng cảnh du lịch, cũng không phải rất xa Đài Loan, thời gian không thành vấn đề, hơn nưã biển ở đó cũng rất đẹp, cảm giác tương đối thích hợp cho quảng cáo cuả chúng ta. Cho nên ở nơi này, quay quảng cáo, chụp ảnh nhất định sẽ hiệu quả.” Yên Lam nhìn Cận Thế Phong nói.

Tuy rằng mọi người vẫn còn đang bàn bạc, thế nhưng đại đa số đều đồng ý với ý kiến cuả Yên Lam, tất cả mọi người đều cảm thấy nơi đó chính là điạ điểm quay quảng cáo tốt nhất. Chỉ là lần này Cận Thế Phong không nói gì, tất cả mọi người đều đang chờ ý kiến cuả hắn. Hắn như bừng tỉnh khỏi suy nghĩ cuả mình. “Nếu như mọi người đều không có ý kiến gì như vậy, thì chọn nơi đó là được rồi, Tồn Viễn, cậu đi chuẩn bị vé máy bay đi, tan họp.”

Kỷ Tồn Viễn ở ngoài cửa trông thấy tổng tài hút thuốc, hắn đã đi theo bên cạnh Cận Thế Phong trong một thời gian dài, hắn biết trong giờ làm việc Cận Thế Phong sẽ không hút thuốc, thế nhưng ngày hôm nay…Khi ở phòng họp nghe thấy Yên Lam đề nghị đi đảo Bali, hắn chỉ biết rằng không thích hợp, Cận Thế Phong cùng Triệu Ngọc Văn đã đi qua chỗ đó, ở nơi đó hắn cầu hôn với nàng, thế nhưng sau đó…

Cận Thế Phong quay đầu nhìn thấy Kỷ Tồn Viễn đứng ngoài cưả, ra hiệu cho hắn bước vào.

“Tổng tài, tôi vưà mới điện thoại lên công ty hàng không, nhanh nhất là 9 giờ tối hôm nay, maý bay sẽ cất cánh. Khách sạn ở chỗ đó cũng không có vấn đề gì, chúng ta đã bao hết trọn tầng 1 cuả khách sạn W rồi”

Cận Thế Phong cái gì cũng không nói, chỉ liên tục nhả khói thuốc.

Mặc dù Tồn Xa không muốn hỏi đến chuyện này, thế nhưng hiện tại bây giờ thì nhất định phải hỏi. “Tổng tài, tôi muốn hỏi một chút, tổng cộng chúng ta sẽ đặt bao nhiêu vé máy bay? Anh sẽ cùng đi với chúng tôi chứ?”

Cận Thế Phong ngẩng đầu nhìn hắn, gạt đi tàn thuốc lá, “Vậy quyết định tối hôm nay sẽ bay, khách sạn cậu cũng đi chuẩn bị tốt đi, về phân tôi…” Hắn trầm tư một lúc, dường như là ra quyết định quan trọng. “Bây giờ không cần giúp tôi đặt vé máy bay, cậu cũng không cần đi, giờ câu đi ra ngoài được rồi.”

“Vâng, tôi biết rồi” Kỷ Tồn Viễn xoay người đi ra ngoaì.

Đảo Bali đó nói thật đối với Cận Thế Phong chính là một đoạn hồi ức không mấy tốt đẹp, không muốn hồi tưởng bất kỳ một đoạn hồi ức nào ở nơi đó. Lúc trước, hắn chính là ở đảo Bali cầu hôn Triệu Ngọc Văn, nàng ở đó, hắn đã ôm biết bao nhiêu hy vọng to lớn. Khi đó tim hắn vì nàng mà đập như khiêu vũ, tâm tình cuả hắn cũng rất kích động. Thời điểm hắn nói lời cầu hôn với nàng, tâm tình cuả hắn thấp thỏm bất an, đêm đó hắn mất ngủ, vội vã, khẩn cấp muốn biết đáp án. Sau khi Ngọc Văn đồng ý, hắn đã nghĩ chính mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới này!

Rồi từ khi trở về từ nơi đó, Cận Thế Phong bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, thật không ngờ, kết cục lại là như vậy! Hắn thế nào cũng không nghĩ ra Ngọc Văn sẽ là người đàn bà như vậy, đau khổ vì bị phản bội, Cận Thế Phong đến bây giờ cũng không quên! Vết sẹo đến một ngày nào đó cũng sẽ lành, nhưng nếu chạm vào đó ắt sẽ khơi dậy một chút đau nhói, không nhất thiết phải là rất đau, có thể chỉ là cảm giác đau trong lòng, nói thẳng ra chính là bản thân đến bây giờ vẫn chưa vượt qua được, hắn, Cận Thế Phong chính là người như vậy. Hiện tại nếu lại đến đảo Bali, cảm xúc lại trỗi dậy thì sao?

Từ sáng đến giờ cứ vô tri vô giác trôi qua thế này, Cận Thế Phong hôm nay chỉ nghĩ về chuyện quá khứ, hắn cũng thiếu chút nữa quên rằng, tôi hôm nay Yên Lam sẽ bay đi đảo Bali.

Yên Lam trở về nhà trước giờ tan tầm một chút, nàng thật không ngờ năng lực làm việc cuả Kỷ Tồn Viễn vô cùng tốt, lại có thể tuỳ tiện dễ dàng đặt vé máy bay ngay tối hôm nay, phải công nhận rằng có tiền thật tốt.

Về đến nhà cơm tối cũng không ăn, mà bắt đầu thu dọn mọi thứ, dù sao nàng cũng muốn đi, maý bay chắc chắn sẽ có thức ăn, không sao cả. Nhân tiện chuẩn  bị luôn cho Cận Thế Phong.

“Cậu chủ, cậu trở về rồi?”

“Uh” Cận Thế Phong lên tiếng, bước về phiá trước, lúc đi ngang qua phòng ăn thấy thức ăn trên bàn chưa hề được đụng qua, “Việc này là sao?”  

“Vâng, chuyện này, cậu chủ, có đúng là cậu chủ sẽ cùng tiểu Lam tiểu thư ra ngoài? Cô ấy về đến nhà cũng rất vui vẻ lên lầu thu dọn hành lý, nói cái gì tối hôm nay sẽ lên máy bay, không kịp ăn cơm chiều.” bác Trương giải thích căn kẽ, kỳ thực bà cũng có chút buồn bực, dường như chưa nghe cậu chủ nhắc qua chuyện sẽ đi ra ngoaì.

Cận Thế Phong trợn to mắt nhìn bác Trương, sau đó dường như nhớ tới việc gì, bước nhanh xông thẳng lên lầu. Hắn thế nào lại quên Yên Lam cũng sẽ đi.

Cưả phòng Yên Lam không có đóng, nàng vưà hát vưà sắp xếp đồ đạc. Kỳ thực là nàng cũng đang chỉnh lý lại tâm tình cuả chính mình, trong khoảng thời gian này đã có rất nhiều chuyện xảy ra, quá nhiều, quá nhanh, nhanh đến mức nàng không có cách nào tiêu hoá được, cũng không có cách nào nghĩ thông suốt một số việc. Chính vì vậy, muốn đem cuộc sống cuả bản thân quay về với quỹ đạo, bất cứ cái gì cũng không nghĩ tới, tốt nhất đi ra ngoài thư giãn một chút! Cũng không cần lo nghĩ cho cảm giác trước đây kỳ quái thế nào. Laị nghĩ đến sẽ đi cũng Thế Phong , trong lòng có chút chờ mong.

“Xem ra tâm tình cuả em thật tốt nhỉ?” Cận Thế Phong dưạ vào cưả nhìn nàng.

Yên Lam quay đầu lại nhìn thấy Cận Thế Phong đã trở về, cũng không che giấu tâm tình cuả nàng. “Đúng vậy! Có thể rời khỏi đây, dù chỉ đi công tác, nhưng mà cũng có thể nghỉ ngơi, khuây khoả, có cái gì không tốt sao?”

 “Ơ đây khiến cho em muốn rời khỏi vậy sao? Chẳng qua chỉ là muốn chaỵ trốn khỏi tôi sao?” Cận Thế Phong lạnh lùng cười, từ khi hắn về đến nhà nghe được bác Trương nói, hắn đã nghĩ ra rất nhiều chuyện. Là người phụ nữ này nói muốn đi đảo Bali, là người phụ nữ này cấp tốc phải đi, bây giờ cũng chính người phụ nữ này đang vui vẻ ở đây thu dọn đồ đạc, hoá ra rời khỏi hắn, nàng cảm thấy vui vẻ như thế?!

“Anh có ý gì! Lẽ nào anh không đi cùng em?” Yên Lam quay đầu lại hỏi. “Em đã giúp anh chuẩn bị mọi thứ rồi.”


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.