Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 85 : Sắc mặt khó coi



 

Cận Thế Phong thấy tâm tình Yên Lam đã tốt lên rất nhiều, liền đề nghị theo hắn ra phố shoping, coi như giải sầu. Yên Lam vừa nghe thấy, đương nhiên rất cao hứng, liền vội vã đáp ứng.

Đi trên đường, quả thực đã không còn ai chỉ trỏ vào Yên Lam, xem ra thời gian thật sự là biện pháp tốt nhất để quên đi tất cả. Yên Lam nắm tay Cận Thế Phong đi trên đường, hưởng thụ buổi hẹn hò chỉ thuộc về hai người.

Tại cửa một tiệm kem, Yên Lam nhìn những loại kem nhiều màu sắc bên trong mà thèm chảy nước miếng. "Bé mèo tham ăn, em muốn ăn có phải không hử!" Cận Thế Phong mỉm cười nhìn Yên Lam, bị bộ dáng tham ăn kia của nàng làm cho mỉm cười. "Oh." Yên Lam vội vã gật đầu.

"Vậy em ở đây chờ anh nha, anh đi mua cho em." Cận Thế Phong nói rồi, liền đi vào bên trong.

Chờ đến lúc hắn đi ra, trong tay đã cầm một ống quế kem dâu tây. Yên Lam vội vàng chồm tới, đón lấy từ trong tay hắn, vội vã ăn một miếng.

"Em ăn từ từ thôi, không ai giành với em đâu, coi chừng mắc nghẹn." Nhìn dáng ăn của Yên Lam, Cận Thế Phong không khỏi lo lắng nói bên cạnh.

"Không sao đâu, cổ họng em to, sẽ không mắc nghẹn đâu." Cận Thế Phong nghe Yên Lam trả lời, không nhịn được lắc đầu bật cười, đây là câu trả lời gì chứ?

Đúng lúc này, điện thoại di động của Cận Thế Phong vang lên, "Alo, ai đấy? Uhm, là Tồn Viễn à, làm sao vậy? … Chết tiệt, không phải đã nói là ngày mai sao? Sao bọn họ đột nhiên đã trở về rồi?.. Muốn gặp tôi, cùng tôi nói chuyện? Cậu không có nói cho hắn tôi… Được rồi được rồi, bây giờ tôi quay về, cúp máy đây."

Yên Lam quay đầu nhìn Cận Thế Phong, "Có phải công ty có chuyện gì hay không? Nếu như rất cấp bách, anh hãy đi về trước đi, em đi shoping một mình rồi về nhà."

"Anh đưa em về nhà trước nha, em ở bên ngoài một mình anh không yên tâm." Cận Thế Phong nói.

"Không cần đâu, em cũng không phải con nít ba tuổi, còn cần người khác chăm sóc. Anh đi trước đi, em muốn đi loanh quanh, mua hai bộ quần áo."

"Vậy được rồi, em tiếp tục đi dạo đi. Cẩn thận một chút." Cận Thế Phong dặn dò nói.

"Ừ, em biết rồi!" Yên Lam nhanh nhẩu hứa.

"Cầm thẻ này theo, muốn mua cái gì thì mua đi." Nói rồi, Cận Thế Phong đưa cho Yên Lam một tấm thẻ bạch kim.

"Ý của anh là gì? Anh xem em là loại người gì chứ?" Sắc mặt Yên Lam thay đổi, "Em có tiền của mình, không cần tiền của anh."

"Lam Lam, em đừng hiểu lầm mà! Anh không có xem em là loại người gì cả! Em là bạn gái của anh mà! Sao có thể để em tự mình bỏ tiền mua này mua nọ, cho em tiền mua vài thứ là chuyện dĩ nhiên không phải sao? Cho nên, xin em nhất định phải thỏa mãn chủ nghĩa đại nam tử của anh."

"Hì hì," Yên Lam bị Cận Thế Phong làm cho nở nụ cười, "Được rồi, thấy anh tội nghiệp như thế, em cũng cố mà thỏa mãn chủ nghĩa đại nam tử kia của anh!"

Yên Lam đi vào một cửa hàng danh tiếng, đây là nhãn hiệu rất nổi tiếng, rất nhiều ngôi sao, người mẫu đều ưa thích nhãn hiệu này. Bắt đầu từ giây phút Yên Lam mở cánh cửa cửa hàng kia, mấy cô gái trong cửa hàng đã không ngừng đánh giá nàng. Có lẽ nên nói rằng các cô không biết có phải nên bắt đầu phục vụ hay không, thực ra những cửa hàng như vậy đều là nhìn bề ngoài phục vụ, nếu như bạn ăn mặc chỉn chu đẹp đẽ vậy các cô ấy nhất định đi theo bạn giống như chó Nhật. Nhưng mà, Yên Lam lại đang ăn mặc rất tùy tiện.

Không có tiếng chào hỏi niềm nở, Yên Lam nghi hoặc ngẩng đầu, phóng tầm mắt nhìn lướt qua, nhân viên phục vụ trong cửa hàng bắt đầu bàn luận, dường như đang thảo luận có muốn đi tới phục vụ hay không, nhìn trang phục của Yên Lam không giống với người có thể mua được loại quần áo này, nhưng nàng…

Nhân viên phục vụ ở đây đều là trông mặt mà bắt hình dong, nhìn trang phục nàng mặc liền kết luận thân thế của nàng, cho nên nhân viên phục vụ cũng không nhiệt tình lắm, ánh mắt khinh thường, ngữ khí không kiên nhẫn. "Đây là kiểu dáng trang phục mùa thu mới nhất, đều không giảm giá, bên kia mới là hàng giảm giá?"

Thái độ gì đây? Chẳng nhẽ nàng không mua nổi sao? Yên Lam tức giận, khinh thường người khác như vậy! Đáng lẽ nàng vẫn không muốn dùng thẻ bạch kim Cận Thế Phong cho nàng, nhưng hiện tại, cũng không cần để ý nhiều như vậy nữa!

Lấy ra thẻ bạch kim Cận Thế Phong cho từ trong túi xách, nhân viên phục vụ trợn to mắt, nhìn thẻ bạch kim trong tay Yên Lam, vẻ mặt bối rối, bất kể như thế nào cũng không nghĩ tới nàng đúng là viên ngọc trai đen, xem đá cuội chọi với kim cương, vậy không phải đã đắc tội với khách hàng lớn rồi sao?

"Nghe ý của cô, hình như tôi chỉ có thể mua hàng ở khu vực giảm giá?" Yên Lam nói.

"Xin lỗi, xin lỗi, cô ấy là người mới tới, không hiểu chuyện, vị tiểu thư này xin cô đừng để ý." Lại một nhân viên phục vụ nữa giảng hòa, xem chừng giống với trưởng cửa hàng.

Yên Lam cũng không quan tâm đến các cô, chỉ là cảm thấy nhân viên phục vụ như thế thật sự không biết nên thương hại hay là buồn cười. Nàng liền tự mình ngắm nghía quần áo ở đây, ngắm từng bộ từng bộ một.

Sau đó người nhân viên phục vụ kia đã đi tới, "Tiểu thư, xin hỏi cô có yêu cầu phục vụ gì hay không?"

Trong phúc chốc Yên Lam quay đầu lại kia, một người con gái đi ra từ trong phòng thử quần áo, người con gái vóc dáng cao gầy kia đang mặc thử một bộ lễ phục dạ hội, nhìn thấy Yên Lam quay đầu lại trò chuyện cùng với nhân viên cửa hàng từ trong gương. Sau đó cô ta lớn tiếng nói "Sao lại có chuyện như vậy, không phải đã bảo các người tạm thời đóng cửa, đừng cho những người khác vào sao? Sao ở đây vẫn còn có người vậy?"

Ngay từ đầu Yên Lam cũng không hề nhìn thấy cô ta, nhưng vừa bị cô ta nói như vậy, nàng quay đầu nhìn về phía người con gái kiêu ngạo kia, thì ra là một cô người mẫu sắp hết thời.

Người con gái kia nhìn thấy nàng, lập tức đã nhận ra nàng. Lần trước, ả thật vất vả mới câu dính Cận Thế Phong ở PUB, nếu như không có người con gái này, chắc chắn nàng đã bay lên cành cao làm phượng hoàng rồi. Nhất thời, bừng bừng tức giận.

Cách ăn mặc của Yên Lam hôm nay và buổi tối hôm đó giống nhau, như là một tinh linh thanh thuần. Ả đàn bà kia đã chậm rãi đi tới đánh giá Yên Lam một chút, sau đó khinh thường cười nói, "Mấy người làm nhân viên phục vụ ở đây có phải là rất không có mắt nhìn người hay không, nhìn thử xem, một nữ sinh ăn mặc như vậy sao có thể mua nổi quần áo ở đây. Chỉ có Hồng người mẫu như tôi đây mới xứng với loại quần áo này thôi." Nàng nhìn nhân viên phục vụ bên cạnh một chút nói, "Còn không mau mau giải tán, tôi còn muốn thử bộ quần áo khác."

Yên Lam thấy nhân viên phục vụ đi tới, nàng biết các cô ấy muốn bảo nàng đi ra ngoài, nhưng nàng vẫn cứ khăng khăng không muốn, loại đàn bà không coi ai ra gì như vậy, hôm nay nàng sẽ đè bẹp nhuệ khí của cô ta!

"Tôi sẽ không đi ra ngoài, tôi vẫn chưa ngắm kỹ quần áo ở đây, chưa chọn được thứ mình muốn mua." Yên Lam nói cũng không nhìn các nàng, điềm nhiên chọn quần áo.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.