Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 88 : Hành Trình Vượt Thời Gian



  

Công bố ngày hôm sau khiến cho tất cả mọi người kinh ngạc, hóa ra Yên Lam mới là nạn nhân. Y Lâm và Cận Thế Phong cũng không có bất cứ quan hệ gì, điều này làm cho rất nhiều người không hiểu vì sao ngay từ đầu bọn họ không chịu nói ra sự thật. Vốn cho rằng lần này giá thị trường của sản phẩm điện thoại di động nhất định sẽ tụt thảm hại, thế nhưng, nào ai biết, giới đại chúng đối với điện thoại di động của "Khải Thành" càng thêm săn đón, càng quan tâm sâu sắc hơn so với trước kia.

Hai tuần nay, thật vất vả Yên Lam mới khôi phục lại tinh thần, thế nhưng, gặp phải chuyện náo loạn này, lại gián tiếp một lần nữa làm toạc miệng vết thương đã liền da của Yên Lam, điều này khiến cho Cận Thế Phong nhìn nàng càng thêm thương tiếc.

Không muốn thấy Yên Lam tiếp tục như vậy, chính vì vậy mà vài ngày trước, Cận Thế Phong đã vạch ra một kế hoạch, chuẩn bị cho Yên Lam một niềm vui bất ngờ.

Sau khi về đến nhà, Cận Thế Phong đưa Yên Lam lên xe, liền đi thẳng về phía nam.

Ngồi trên xe, Yên Lam nhịn không được hỏi,  "Thế Phong, anh rốt cuộc muốn đưa em đi đâu?"

Cận Thế Phong lộ ra dáng vẻ tươi cười thản nhiên, đơn giản đáp lại một câu, "Đưa em đi thực hiện một chuyến hành trình vượt thời gian!"

Dáng vẻ tươi cười của Cận Thế Phong rất bình tĩnh, cũng rất ý vị sâu xa. Điều này làm cho Yên Lam cảm thấy ấm áp và an tâm, dường như chỉ cần nghe hắn nói, những vận rủi sẽ không bao giờ rơi xuống mình nữa, từ nay về sau, những vận may sẽ đến.

Nàng yên tâm giao bản thân mình cho Cận Thế Phong, mặc cho hắn đưa mình đến nơi nào. Mấy ngày vừa qua, họ đã trải qua nhiều sóng gió, đều là hắn giúp đỡ nàng, nếu như không có hắn, bản thân mình cũng không biết nên làm gì bây giờ!

"Cười một cái đi, nhìn cái miệng bĩu ra của em kìa, cũng có thể cân lên được 2 kí thịt lợn." Cận Thế Phong đột nhiên mở miệng nói.

Nhìn ánh mắt ôn nhu của Cận Thế Phong, Yên Lam thở dài nói,  "Sao có thể cười lên chứ! Những việc gần đây sắp khiến em suy sụp rồi, sao em lại xui xẻo thế này chứ?"

"Em lại thế rồi, anh không phải đã nói không cho phép em suy nghĩ nhiều như vậy sao! Những chuyện đó nếu đã qua đi, thì đừng nên nghĩ về chúng nữa." Cận Thế Phong nghiêm túc nói. " Bây giờ điều em muốn là gì, làm thế nào mới có thể khiến cho em vui vẻ."

Yên Lam nghe xong, rất muốn cứ như vậy dang tay ra ôm lấy hắn, vùi vào trong lòng hắn, suốt đời cũng không rời đi nữa.

Quay cửa kính xe xuống, mặc cho những cơn gió nhè nhẹ táp vào mặt, những cơn gió lành lạnh làm cho hai hàng lông mày đang nhíu chặt của Yên Lam giãn ra, cũng cuốn trôi đi những cảm xúc dồn nén trong lòng nàng. Thật giống như đất đai khô cằn lâu ngày trông mong một trận mưa tầm tã, khiến cho bầu không khí khô nóng từ từ biến mất, cây cỏ trên mặt đất cũng dần dần khôi phục lại sự sống. Cũng như nàng, cảm giác hanh khô chất chứa trong lòng đã không còn thấy đâu nữa, chỉ còn lại một dòng suối lững lờ trôi….

Dọc theo bờ sông, xe chạy quanh co, những áng mây hồng ngập trời, ánh đèn đường soi rọi trên mặt nước tản ra thành những chấm nhỏ li ti, tựa như những vì tinh tú rơi vào trong nước. Hết thảy phác họa nên một bức tranh tươi đẹp.

Nhìn phong cảnh trước mắt, Yên Lam nhất thời cảm thấy bản thân mình thật sự hạnh phúc nha! Niềm hạnh phúc của đời người, chẳng qua cũng chỉ là như vậy. Những việc hỗn loạn ầm ĩ kia đã không còn quan trọng như vậy nữa, thực sự nhẹ nhõm hết cả người.

Yên Lam lén ngắm nhìn Cận Thế Phong, lẳng lặng mà nhìn dáng vẻ lái xe của hắn, nét mặt bình tĩnh, khiến nàng có một loại cảm giác nương tựa an toàn. Cảm giác có hắn bên cạnh, thật tốt.

Qua không bao lâu, chiếc xe hướng đến một bãi đỗ xe bên bờ sông. Cận Thế Phong dẫn Yên Lam đi ra, một con đường nhỏ rợp bóng cây trước mặt, quanh co trải dài, xa xa ở cuối con đường nhỏ, có thể nhìn thấy một căn nhà mộng ảo, có rất nhiều bóng đèn nhiều màu sắc vây xung quanh, huyền ảo tựa như bước vào thế giới cổ tích.

"Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ bước vào hành trình vượt thời gian. Nhớ kĩ, phải nắm chặt tay của anh, nếu không, em sẽ bị lạc lối giữa con đường hầm thời gian này." Cận Thế Phong nói đùa. Nắm tay Yên Lam bước đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây.

Chưa đi đến bậc thềm nhỏ của căn nhà gỗ, bọn họ đã nghe bên tai truyền đến bài hát Dạo Bước Trên Đường Đời do ca sĩ nổi tiếng thập niên 80, Đặng Lệ Quân hát, trong bóng tối như vậy, nghe bài hát này, dường như thực sự đang bước vào thập niên 80 xa xưa. Ngẩng đầu, liền lập tức nhìn thấy một chiếc máy hát cổ ngay tại cửa, tiếng hát chắc là phát ra từ đó, vẫn còn mơ hồ nghe thấy những tạp âm từ đĩa nhạc cũ kỹ.

"Ông ngoại, chúng con tới rồi." Cận Thế Phong hô lớn, bước lên bậc thềm, đón tiếp bọn họ là một ông cụ sắc mặt hồng hào, thể trạng cường tráng, mái tóc bạc trắng như sương, đôi mắt long lanh hữu thần, để lộ ra cơ trí cùng sự thăng trầm dày dạn gió sương.

Liễu Thì Nguyên vẻ mặt tràn đầy tươi cười, ánh mắt ông nhìn Yên Lam, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"Ái chà! Cô bé này từ đâu tới đây! Trông thật nổi bật nha! Thế Phong, con cũng không nói với ông, muốn dẫn đến một cô bé mỹ lệ như thế nha! Chẳng lẽ là nửa đường con nhặt được?" Ông vươn tay, niềm nở như một người bạn  "Cô bé, ở đây chúng tôi cũng có một tập tục, cứ nhặt được cái gì đều thuộc về chúng tôi, sẽ không hoàn trả lại đâu nha!"

Yên Lam trang nhã chìa tay ra trước mặt ông cụ hiền lành này cất tiếng chào, "Ông ngoại, con chào ông."

"Ông ngoại, ông cũng không nên ngay từ đầu đã trêu người ta nha! Con cũng nói trước, nếu ông dọa người ta bỏ chạy, phải phụ trách đem cô ấy trở về cho con đó." Cận Thế Phong nói với ông ngoại, ngữ khí thái độ đó, giống như là với bạn thân lâu năm.

"Dọa bỏ chạy? Sao lại như vậy, gặp một cô bé xinh đẹp như thế, ông thương yêu còn không kịp, sao lại dọa cho con bé bỏ chạy được chứ?" Vẻ mặt hứng thú sinh động của Liễu Thì Nguyên khiến Yên Lam nhịn không được mà bật cười.

"Ông ngoại, ông gọi con là Tiểu Lam là được rồi. Đừng gọi con là cô bé, con đã không còn nhỏ nữa! Cũng đã già rồi."

"Nói bậy, trong mắt ông ngoại, con mãi mãi luôn là một cô bé, già cái gì chứ? Trước mặt ông ngoại, con dám nói già, con có phải đang chê ông ngoại già hay không hả?"

"Đương nhiên là không phải ạ! Ông ngoại già chỗ nào? Ông ngoại vẫn còn rất trẻ mà! Đó gọi là chín chắn, một khi ra ngoài bảo đảm có thể làm mê mẩn mấy cô bé nhẹ dạ." Yên Lam cười hì hì nói.

"Ha ha…Con bé này thật biết ăn nói," Liễu Thì Nguyên vừa cười vừa nói,  "Đến đây, đến đây, đến đây, đây là chỗ ngồi ông đặc biệt chuẩn bị cho các con, tối hôm nay không ai được phép ngồi, chỉ giữ lại cho các con đó."


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.