Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 91 : Vườn Địa Đàng Của Chúng Ta



Nhẹ nhàng đứng dậy, Cận Thế Phong cười hớn hở, trước tiên hắn muốn đem tiết mục ngày mai thông đồng cùng ông ngoại và cả Tiểu Triết cho tốt, lại còn cho Yên Lam một quà tặng khó quên nữa.

Lúc Cận Thế Phong dặn dò với ông ngoại cùng tiểu Triết xong, liền lái xe lao vút đi về hướng Đài Bắc.

Sáng sớm hôm sau, sau khi Yên Lam tỉnh lại, phát hiện bên cạnh là một khoảng không trống rỗng trên giường.

Trong giấc mơ đêm qua, toàn bộ tâm trí nàng đều là bóng dáng của Cận Thế Phong, bọn họ nắm tay tản bộ dưới ánh mặt trời, trời xanh mây trắng làm chứng nhân cho tình yêu tốt đẹp của bọn họ.

Trong mơ, hắn nói với nàng nghìn vạn lần câu: "Anh yêu em ", nàng đắm chìm giữa hạnh phúc, toàn bộ thế giới đều vì bọn họ vui cười, chúc phúc, nàng biết, đời này nàng sẽ không xa rời hắn nữa.

Sáng sớm, khi ánh nắng ấm khẽ khàng vờn lên khuôn mặt nàng, Yên Lam liền thức giấc, cảm thấy cả căn phòng lạnh giá. Thế Phong đâu? Sớm như vậy hắn đã lại đi đâu rồi?

Yên Lam đi ra ngoài, nhìn thấy Liễu Thì Nguyên, liền hỏi thăm, mới biết được tối hôm qua Cận Thế Phong đã đi rồi, hắn tiếp một cuộc điện thoại, nói là có việc gấp đã liền đi ngay.

Rốt cuộc là việc gấp gì, có thể khiến Cận Thế Phong nôn nóng đến như vậy? Không hề chợp mắt liền suốt đêm chạy về Đài Bắc?

Yên Lam lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho Cận Thế Phong hỏi một chút, xem thử có phải công ty xảy ra chuyện gì hay không. Lại phát hiện có một tin nhắn chưa đọc, là của Cận Thế Phong để lại.

Lam Lam, anh có một số việc phải chạy về công ty, em cứ ở chỗ ông ngoại chờ anh trở lại, trong ngày, sẽ gọi điện cho em.

Lần này, Yên Lam yên tâm rồi, nếu Cận Thế Phong nói không có chuyện gì, vậy thì sẽ không có việc gì. Kế tiếp, nàng cứ ngoan ngoãn chờ điện thoại của hắn là được rồi.

Chín giờ đúng, điện thoại di động không hề vang lên. Nàng cùng tiểu Triết đi dạo trong vườn hoa, trong lòng lại toàn nghĩ đến Cận Thế Phong.

Mười giờ đúng, điện thoại di động không hề vang lên. Ông ngoại dạy nàng cùng tiểu Triết luyện khí công, nói là có thể rèn luyện thân thể. Ông ngoại bảo nàng trữ khí tụ thần, nàng nhắm mắt lại, nhưng lại chẳng yên tĩnh được, toàn bộ tâm trí đều nghĩ đến rốt cuộc Thế Phong đang làm gì? Không việc gì sao đến giờ vẫn chưa gọi điện thoại đến.

Mười một giờ đúng, điện thoại không hề vang lên. Ông ngoại mang ra những tấm poster đã nhiều năm không xuất bản cùng những chiếc đĩa hát quý hiếm mình đã cất kỹ nhiều năm, nàng không tập trung nhìn, đáp lời như kiểu trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Hai người kia đều nhận ra tâm trí của nàng đã không ở đó nữa rồi.

Mười hai giờ đúng, điện thoại di động không hề vang lên. Nàng ăn không vô, nhìn những món ăn ông ngoại đặc biệt làm thật là ngon bày đầy trên bàn mà không hề có hứng thú, bắt đầu tâm thần không yên không ngừng tự hỏi mình.

Không phải Thế Phong nói trong ngày sẽ gọi điện thoại cho nàng sao? Vì sao bây giờ cũng đã qua nửa ngày, hắn vẫn chưa gọi điện thoại đến, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Ông ngoại nhìn ra sự lo lắng của nàng, an ủi nói, "Đừng khẩn trương, bé Tiểu Lam. Thế Phong nó sẽ không xảy ra chuyện đâu, cháu chỉ cần yên tâm chờ nó trở lại là được rồi."

"Dạ." Yên Lam miễn cưỡng nói, mặc dù ông ngoại nói không có chuyện gì, nhưng nàng vẫn rất lo lắng.

"Nếu trên đời không có kẻ ngốc…" Đúng lúc này, điện thoại di động của Yên Lam rung lên.

"Alo, là Thế Phong sao?" Nàng vội vã cầm lấy điện thoại liền nói ngay.

"Là anh, Lam Lam. Xin lỗi, bây giờ mới gọi điện cho em, đã để cho em lo lắng rồi." Tiếng nói trầm thấp của Cận Thế Phong từ đầu kia điện thoại di động truyền đến.

"Không cần phải lo lắng cho em, chỉ cần anh không có chuyện gì là tốt rồi." Yên Lam trả lời, trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên nàng muốn bật khóc.

"Vậy em ăn cơm xong rồi à!" Cận Thế Phong lại ôn nhu hỏi.

"Em ăn xong rồi, anh sắp quay lại sao?" Yên Lam mở miệng nói.

"Vậy thì tốt," Cận Thế Phong cũng không hề trả lời Yên Lam, mà chỉ nói thêm, "Em có trông thấy ở phía sau vườn hoa có một con đường nhỏ rợp bóng cây hay không, bây giờ em men theo con đường nhỏ đi vào, anh sẽ ở bên trong chờ em."

Vì sao? Nghe Thế Phong nói, nhìn ánh mắt cổ vũ của ông ngoài cùng tiểu Triết bên cạnh, Yên Lam đi về phía con đường nhỏ chẳng rõ là dẫn đến đâu kia.

Con đường nhỏ này quả thực vô cùng tĩnh mịch, cây cối hai bên rất rậm rạp. Chỉ có lác đác vài đốm ánh sáng mặt trời rọi xuyên qua giữa những kẽ lá.

Đi tới cuối đường, rốt cuộc Yên Lam cũng nhìn thấy Cận Thế Phong, hắn đã đứng ở ven đường như vậy, mặc một bộ quần áo thường ngày màu trắng, gọn gàng tinh tươm như một hoàng tử bước ra từ trong truyện cổ tích.

Bước tới phía trước, không chút do dự, Yên Lam nắm lấy bàn tay Cận Thế Phong chìa ra.

"Bây giờ, nhắm mắt lại, anh muốn dẫn em bước vào giữa giấc mộng thiên đường. Anh chưa bảo mở, em không được phép mở mắt ra nha!" Cận Thế Phong nói.

Nắm lấy, Cận Thế Phong dắt tay Yên Lam, chậm rãi đi về phía trước.

Một lát sau, bọn họ dừng lại ở một nơi nào đó, Cận Thế Phong giơ tay Yên Lam lên, bảo nàng đến chạm vào hoa văn chạm trổ trên cánh cửa gỗ kia, "Biết là cái gì không? Nếu như em có thể đoán đúng, anh sẽ có quà thưởng tặng cho em nha!"

Yên Lam tập trung tư tưởng bắt đầu chạm vào giữa hoa văn, có cánh, chẳng lẽ là…, nàng cười cười, "Là thiên sứ."

Sau khi nói xong, liền cảm thấy đôi môi bị vật gì đó phủ lên trên, Cận Thế Phong ôn nhu hôn nàng, một lát sau, ngẩng đầu lên, mê hoặc nói, "Em đoán đúng rồi, đây là phần thưởng. Một nụ hôn."

Nhìn đôi gò má đỏ bừng của Yên Lam, Cận Thế Phong thỏa mãn nở nụ cười, "Tiếp theo, còn có, xem cái này là cái gì?"

***

Yên Lam mở mắt, bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc. Cánh cửa chính chạm trổ bằng gỗ thuần, sau khi bước vào trong là một biển hoa, giữa muôn vàn các loài hoa, có một ngôi nhà gỗ xinh xắn, trước ngôi nhà gỗ, còn có một dòng suối nhỏ chảy qua, trên dòng suối nhỏ còn có thêm một chiếc cầu gỗ. Dường như là một giấc mơ giữa thiên đường.

"Đây là vườn địa đàng của chúng ta, em thích không?" Cận Thế Phong kề vào bên tai Yên Lam hỏi.

Yên Lam cảm động không nói nên lời, chỉ thâm tình nhìn Cận Thế Phong.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.