Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 99 :  Anh có yêu em sao?



Cận Thế Phong sửng sốt, nhìn Yên Lam đang tươi cười, mình có yêu cô ấy không? Yêu không? Nếu như không yêu thì hắn cần gì dùng nhiều thủ đoạn đem cô ấy ở cạnh bên mình, nếu không yêu thì sao suốt ngày hắn lại muốn thấy mặt nàng, nếu không yêu sao bây giờ hắn lại đứng chỗ này… Thế nhưng bây giờ nói với nàng, như vậy là yêu sao?

Yên Lam nhìn Cận Thế Phong vẻ mặt sửng sốt, sau đó khẽ nhíu mày. Vẫn là không thể quên được phải không? Nàng không muốn dối lòng, không muốn phản bội lại hắn. Thế nhưng, người phản bội trước lại là hắn! Vậy sao hắn còn muốn giữ mình ở nơi này?! Trong nhaý mắt nàng cất tiếng hỏi: "Vậy anh đã thật sự nghĩ kỹ chưa, anh có yêu em không?"

Yên Lam xoay người đi.  Đi giữa trời đêm đen kịt, nàng khóc không thành tiếng, "Yêu một người sao không thể thổ lộ, nếu cứ lưỡng lự như vậy có phaỉ hàm ý là không yêu đúng không? Thế Phong, em yêu anh, nhưng bây giờ em cần phải quên anh đi phải không?"

Cận Thế Phong lặng nhìn Yên Lam đi xa, giâu tiếp theo vẫn bất động tại chỗ, nàng vưà hỏi hắn có yêu nàng hay không, tại sao miệng cuả hắn không nghe lời hắn, vì sao không nói gì, hắn rõ ràng là yêu nàng, vì sao lại không nói thành lời?!

Ngày thứ hai, Yên Lam còn đang ngủ, thì điện thoại vang lên: "Nếu như trên đời một đứa ngốc…"

"Alo, xin chào"

"Có phải tiểu thư Yên Lam không? Tôi là John"

"Vâng, John tiên sinh, anh có việc gì sao?"

"Tôi rất muốn mời em dùng một bữa cơm, mong em cho tôi vinh hạnh này, được không?"

"Nhưng, tôi…."

"Tôi van em đừng từ chối tôi? Xem như là bữa cơm giữa những người bạn với nhau, bởi vì công ty  có một số việc cần tôi trở về giải quyết, tôi phải lập tức quay về Mỹ nga, không biết lúc nào mới có thể gặp lại. cho nên, coi như cho tôi một bữa tiệc chia tay"

"Vậy, được rồi. Chúng ta gặp nhau ở đâu?"

John chọn 1 nhà hàng Pháp yên tĩnh, khung cảnh ở đây rất đẹp, phù hợp với các đôi tình nhân hẹn hò. Chỗ ngồi đều bằng ghế sopha hình tròn, hai bên còn có rèm cưả, đều bằng những hạt thủy tinh kết lại, vô cùng xinh đẹp.

Nhân viên phục vụ đi phía trước dẫn đường cho hai người, nhưng bỗng nhiên John rẽ sang một hướng khác, Yên Lam tưởng bàn của họ phía đó nên đi theo hắn, đi vào mới biết được…

"Cận tổng tài, thật khéo lại gặp được ngài ở đây"

"John tiên sinh, nghe nói anh phải về nước, nhân đây tôi chúc anh mọi việc tốt đẹp"

Lúc này Yên Lam vừa đi đến, trước mắt là cái tình huốn gì đây? Hai người giống như tình địch, cùng trừng mắt nhìn nhau. Cận Thế Phong hiện đang ngồi bên cạnh một nữ phóng viên xinh đẹp.

"Cận tổng tài, anh thực sự có sức quyến rũ nha! Nhanh như vậy đã có người đẹp làm bạn đồng hành?" John vừa nhìn Yên Lam bên cạnh, giọng điệu có chút hả hê nói.

"Uh, cô ấy là phóng viên Đài truyền hình, đang có cuộc phỏng vấn với tôi" Cận Thế Phong nhìn Yên Lam giải thích.

Yên Lam quay đầu lại, không nhìn đến Cận Thế Phong, hướng John nói: "Các anh cứ nói chuyện trước đi vậy, tôi đi đến bàn chờ anh."

Cận Thế Phong nhìn bóng lưng Yên Lam, trong lòng có chút tức giận, nàng rõ ràng biết John đang theo đuổi nàng, mà nàng vẫn cùng hắn đi ăn, vì sao chứ?"

"Cận tổng tài, làm thế nào ngài mới chịu buông tha tiểu thư Yên Lam?" John nói "Tôi nhất định sẽ cạnh tranh đến cùng với ngài!"  nói xong, cũng xoay người rời khỏi.

Nét mặt Cận Thế Phong căng cứng nghiêm mặt ngồi xuống, tiếp tục trả lời những câu hỏi của ký giả. Thế nhưng trong đầu hắn đều là hình ảnh của Yên Lam cùng John, Yên Làm vì sao lại muốn cùng với hắn…?

Thấy cách đó không xa, Yên Lam đứng dậy đi về hướng toilet, Cận Thế Phong nói "Xin lỗi, ngại quá, chúng ta ngừng một chút, tôi đi nhà vệ sinh."

Yên Lam vừa ra khỏi nhà vệ sinh, đã bị một người hung hăng giữ lại, thân người đứng lại vững vàng mới nhận ra chính là Cận Thế Phong.

"Tại sao hôm nay em không đi làm, tại sao lại đi ăn cùng hắn? Em không phải ngốc mà không biết hắn có tình ý với em chứ? Tại sao vẫn cùng hắn đi ăn cơm?"

Hắn vừa đến đã chất vất,

"Cận tổng tài, đó là việc riêng của tôi, tôi nghĩ anh không cần phải quản. Hơn nữa, bây giờ ngaỳ hôm nay lại là ngày nghỉ, tôi muốn làm gì là tự do của tôi, không phải sao?"

"Em mãi là người đàn bà của tôi, em nói xem tôi có tư cách quản không? Tôi cũng chưa từng nói, muốn buông em ra, em có hiểu không?" Cận Thế Phong cười mờ ám.

"Tối nay em hãy ngoan ngoãn mà về nhà…"

"Tôi không muốn, tôi đã nói rồi, nếu anh không thật lòng yêu tôi, xin anh buông tay tôi ra đi."

"Em…" Yên Lam tưởng là Cận Thế Phong sẽ lôi kéo nàng rời khỏi đây, hoặc là lập tức hôn nàng, thì hắn lại thả nàng ra, đi về phía nhà hàng.

Cận Thế Phong dừng bước, quay đầu lại cười xấu xa nói: " Lam Lam, hãy tin tôi, chọc giận tôi hậu quả em không gánh nổi đâu!" Sau đó hôn gió một cái đi ra ngoài.

Một lát sau, Yên Lam đi ra ngoài, trở lại chỗ ngồi. Tuy rằng trên bàn ăn, John không ngừng nói chuyện, thay đổi rất nhiều đề tài, thế nhưng lòng của nàng thì đã bay theo Cận Thế Phong.

Đến lúc nàng đi về, nàng thấy Cận Thế Phong cũng đã kết thúc buổi phỏng vấn, hắn cùng ký giả bước đi, nàng nhìn theo bóng hắn, nàng đương nhiên hiểu hàm ý câu nói lúc nãy hắn uy hiếp nàng, nhưng rốt cuộc thế nào? Bất quá ngày mai nàng sẽ biết.

Dĩ nhiên, tối hôm đó Yên Lam trở về nhà cuả mình,  thắp lên một ngọn nến trong phòng, bởi vì đã rất lâu không có ở đây, nên nhà cũng không có điện, bây giờ chỉ có thể sinh hoạt như người cổ xưa, chính là thắp lên một ngọn nến. Mấy ngày nghỉ thế này cũng không tồi, cũng không có chuyện gì cả.

Yên Lam nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được, liền ngồi dậy. Nhìn phiá trên cái tủ khoá trước mặt, nàng bỗng nhiên chợt nhớ tới bà cuả nàng đã để lại một cái gì đó. Một hộp trang sức vẫn còn khoá.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.