Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 1, C15



Chương 15: Quyền lực tuyệt đối 

Quản gia Hàn Á nhìn thấy bộ dáng bất mãn của Mạch Khê thì khẽ thở dài,”Tiểu thư Mạch Khê, nếu Lôi tiên sinh đã muốn thay con sắp xếp mọi chuyện thì đừng giận dỗi nữa. Hơn nữa, quan trọng nhất là, con phải giữ khoảng cách nhất định với các bạn trai, vừa rồi có nghe thấy Phí Dạ tiên sinh nói gì không?”

“Vì sao con phải như vậy? Con đã mười sáu tuổi rồi, chẳng nhẽ còn không được chọn học đại học ở đâu, kết giao với loại bạn nào sao? Bác Hàn Á, cha nuôi chưa bao giờ xuất hiện kia thực sự rất quá đáng!” Mạch Khê đứng dậy, đôi lông mày đen xinh đẹp phiếm gợn nét hờn giận.

Quản gia bị lời của cô làm cho hoảng sợ, vội vàng giữ Mạch Khê lại, một lần nữa ngồi xuống, ngữ khí có vẻ sốt ruột, “Tiểu thư Mạch Khê, về sau lời này ngàn vạn lần không được nói lại, nếu không Lôi tiên sinh sẽ biết.”

“Biết thì biết, bác Hàn Á, rốt cục bác làm sao vậy? Bác biết rõ quyết định của con mà.” Mạch Khê đã muốn khóc, đôi mắt hiện lên vẻ ủy khuất.

Quản gia Hàn Á trầm mặc hồi lâu, trên mặt cũng có vẻ nghiêm túc, ông đứng lên, nhìn về phía Mạch Khê, liên tục thở dài, “Xem ra, ta cũng cần phải nói cho con chút chuyện liên quan đến Lôi tiên sinh.”

Mạch Khê sửng sốt, lẳng lặng  nhìn về phía quản gia, cô cho tới bây giờ chưa bao giờ thấy vẻ nghiêm túc kiểu này của bác Hàn Á.

“Lôi tiên sinh, cậu ấy… tên khai sinh là Lôi Dận.”

Giọng nói của quản gia Hàn Á cực kỳ thong thả, lộ ra vẻ nghiêm trọng, nhưng cũng mang chút kiêu hãnh, “Lôi tiên sinh là đại thiếu gia của dòng họ Lôi, là người thừa kế duy nhất của Lôi gia. Năm 26 tuổi đã bắt đầu tiếp quản tài sản của Lôi thị, chính thức trở thành chủ tịch của Lôi thị. Lôi tiên sinh trời sinh đã là kỳ tài kinh doanh, chỉ mất hai năm đã biến Lôi thị từ một công ty nhỏ trở thành công ty có phân bố toàn cầu, cùng với công ty của Hoắc thị là hai tập đoàn lớn trên thế giới. Lôi thị chủ yếu kinh doanh bất động sản. Có thể nói, từ lúc Lôi tiên sinh nhậm chức đã nắm trong tay 48% giá trị nhà đất toàn cầu, cùng với những khách sạn xa hoa, lâu đài cung điện, các biệt thự chọc trời. Tổng bộ của Lôi thị ở nằm ở Mỹ.” 

Mạch Khê há to miệng. Mười sáu tuổi – cô tuy rằng còn chưa rõ lắm chuyện kinh doanh, nhưng chỉ bằng những điều quản gia nói cũng đủ khiến cô khiếp sợ. 

Cho tới bây giờ cô cũng không biết, người nhận nuôi mình là trùm bất động sản trên thế giới.

“Người đàn ông tiểu thư Mạch Khê vừa thấy tên là Phí Dạ, cậu ấy là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Lôi tiên sinh. Cậu ta là ‘nghi trượng’, đồng thời cũng là trợ lý chủ tịch đặc biệt cho Lôi thị, cũng có nghĩa là dưới một người nhưng trên vạn người!” Quản gia Hàn Á thật thà kể.

“À…”

Mạch Khê gật đầu, rốt cục hiểu được nguyên nhân vì sao bác Hàn Á cung kính với hắn đến vậy, nhưng mà…

“Bác Hàn Á, nghi trượng là cái gì?”

Quản gia Hàn Á trầm mặc một chút, lại nhìn về hướng Mạch Khê thì ánh mắt tràn vẻ kiên định…

“Nghi trượng là cách xưng hô trong giới xã hội đen. Nghi trượng tương đương với người chấp sự, ngoài người cầm đầu thì nghi trượng có vị trí trên mọi người, có quyền lực tuyệt đối.”

“Xã hội đen?” Mạch Khê mở to hai mắt nhìn, hơi lắc đầu, đôi con ngươi đảo tròn, “Con hiểu rồi, trong phim thì đấy là nơi của bọn côn đồ đúng không? Chúng thường xuyên đi thu phí bảo kê.”

Quản gia bị lời nói của cô khiến cho bật cười, nhẹ nhàng lắc đầu, “Đó chỉ gọi là bọn đầu đường xó chợ thôi, xã hội đen cũng không phải như trong phim diễn đâu, còn vượt qua sự tưởng tượng của tiểu thư Mạch Khê nữa.”

“Vậy là loại gì ạ?” Mạch Khê tò mò truy vấn, ngay sau đó tỉnh ngộ, “Bác Hàn Á, cha nuôi của con không phải cũng là xã hội đen chứ? Ông ấy không phải là chủ tịch Lôi thị sao?”

Quản gia Hàn Á nhìn cô, “Cha nuôi của tiểu thư Mạch Khê đích thực là trùm bất động sản, nhưng đồng thời cũng có bối cảnh hắc đạo không kẻ nào dám động đến. Lôi tiên sinh là người cầm đầu tổ chức Ảnh, đương nhiên, giới này bên ngoài rất nhiều người không biết.”

Sở dĩ ông đề cập đến truyện này là vì lo lắng Mạch Khê đã mười sáu tuổi, hai năm nữa sẽ là đến tuổi trưởng thành. Đến lúc đó, Lôi tiên sinh nhất định sẽ xuất hiện. Trước lúc đó nên cho cô biết bối cảnh của cha nuôi mình cũng là một việc tốt, ít nhất cũng cho cô có chút dự phòng tâm lý.

“Tổ chức Ảnh? Tên thật là kỳ quái.” Mạch Khê mới nghe thấy lần đầu, đôi lông mày đen khẽ nhíu lại, ra chiều suy nghĩ, không biết tổ chức Ảnh rốt cục là cái gì.

“Tổ chức Ảnh là tổ chức xã hội đen khiến người nghe thôi đã sợ mất mật, có thành viên phân bố toàn cầu. Ngoài thuốc phiện, vũ khí đạn dược, sòng bạc, hội quán cao cấp; tổ chức Ảnh còn đào tạo sát thủ chuyên nghiệp, năng lực, trí tuệ phi phàm. Dám đối đầu với họ chỉ có tổ chức mafia của Italy, ngay cả tổ chức phản động Nhã Khố Trát khổng lồ nhất Đông Á cũng không dám có xung đột với tổ chức Ảnh. Mà cha nuôi của con, hai mươi hai tuổi đã chính thức ngồi vào vị trí người cầm đầu của tổ chức Ảnh, cũng là người cầm đầu trẻ tuổi nhất trong giới xã hội đen.”

Miệng Mạch Khê há to kinh ngạc, dường như có thể nhét vừa một quả trứng chim, đến hơn ‘nửa ngày’ mới có phản ứng lại, miễn cưỡng nuốt nước miếng.

“Cho tới bây giờ con cũng không nghĩ xã hội đen là như vậy.”

Quản gia nhẹ nhàng cười, “Thành viên của tổ chức Ảnh cũng không phải là côn đồ như tiểu thư Mạch Khê nghĩ đâu. Ngược lại, họ đều là những trí thức uyên bác, ngoài ra, còn tinh thông hoạt động kinh doanh, tài chính, thậm chí còn biết rõ các ngành nghiên cứu. Lấy Phí Dạ làm ví dụ đi. Nghiêm túc mà nói, cậu ta cũng được coi như học đệ của Lôi tiên sinh, cũng là sinh viên đại học Harvard. Cậu ta am hiểu các loại vũ khí, tinh thông triệt quyền đạo, karate, nhu thuật, sức công kích rất mạnh!”

“A?” Mạch Khê nghe đến choáng váng “Thì ra đánh nhau cũng phải có học vấn. Sao anh ta lại lợi hại như vậy?”

“Rất đơn giản, cậu ấy tinh thông những điều này đều là do Lôi tiên sinh tự mình chỉ giáo!”Quản gia nhẹ giọng nói.

Mạch Khê đột nhiên mở to hai mắt nhìn, “Cha nuôi của con cũng như vậy sao?”

“Đúng vậy, phải nói là Lôi tiên sinh gây dựng nên tổ chức Ảnh từ nhỏ thành lớn, cho nên tinh thông những cái đó cũng không có gì là lạ.” Quản gia nói.

Mạch Khê nghe vậy sau, có chút không hiểu,”Bác Hàn Á, cha nuôi của con không phải là cậu chủ của Lôi thị sao? Tại sao từ nhỏ lại ở trong xã hội đen? Kỳ quái thật.”

Chương 15: Quyền lực tuyệt đối (3)

“Cái này…” Quản gia muốn nói lại thôi, vỗ vỗ gáy, trên mặt gợi lên ý cười, “Càng nói càng phức tạp, chờ tiểu thư Mạch Khê lớn một chút là có thể rõ.”

“Hả?” Mạch Khê khó hiểu, bác Hàn Á rõ ràng còn chưa nói hết, sao lại không nói tiếp?

“Tiểu thư Mạch Khê, hôm nay ta chỉ nói đơn giản cho con hiểu được bối cảnh của Lôi tiên sinh thôi, đương nhiên, việc này càng ít người biết càng tốt, hiểu chưa?” Quản gia dặn dò.

Mạch Khê liên tục gật đầu, cô đã mười sáu tuổi, cũng tự biết điều gì nên nói, điều gì không nên nói.

Quản gia vui mừng gật đầu một cái, nhìn về phía cô, dõng dạc nói từng tiếng: “Cho nên, tiểu thư Mạch Khê, trên thế giới này con có thể phản đối quyết định của bất cứ ai, duy với Lôi tiên sinh… là không thể!”

Một câu như là lời cảnh cáo làm Mạch Khê phát run.

Màn đêm buông xuống, lần đầu tiên Mạch Khê ngồi trước máy vi tính xem về Lôi thị. Lúc này mới phát hiện ra tin tức liên quan đến Lôi thị nhiều không kể hết. Nhất là tin về tình hình tăng trưởng hàng năm, số liệu khiến người khác phải kinh ngạc. Các loại tin tức khác cũng có, duy chỉ thông tin cá nhân của Lôi Dận là không có, ngay cả ảnh chụp cũng không.

Không khó để tưởng tượng được Lôi Dận là một một người không ưa giới truyền thông.

Tư liệu liên quan đến Lôi Dận lại càng ít đến thảm hại, những gì bác Hàn Á giới thiệu có khi chỉ là một phần mười, đơn giản mà hiểu là: Lôi Dận – Chủ tịch Lôi thị, tuổi trẻ tài cao, tài tử kinh doanh; ba mươi tuổi, là người đàn ông độc thân hoàng kim ‘hot’ nhất toàn cầu.

Mạch Khê mở to hai mắt nhìn, áng chừng nhìn chằm chằm màn hình máy tính đến mấy phút!

Ba mươi tuổi? Cha nuôi của cô năm nay mới ba mươi tuổi?

Cô không thể tin nổi con số mình nhìn thấy. Trong ấn tượng của cô, cha nuôi hẳn phải là một ông già hiền từ, tối thiểu cũng phải là người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, không nghĩ tới…

Cô năm nay mười sáu tuổi, cha nuôi ba mươi tuổi.

Còn hai năm nữa, cô có thể nhìn thấy cha nuôi này sao? Dường như Mạch Khê chưa bao giờ mong chờ đến vậy.

________________

Màn đêm bao phủ lên một chỗ khác nơi thành thị.

Bên ngoài khung cửa sổ sát đất, xe cộ tấp nập, thế giới tràn ngập sắc màu, phồn hoa.

“Lôi tiên sinh, tất cả mọi chuyện đã thu xếp thỏa đáng rồi. Quản gia Hàn Á cũng đã lo xong chuyện nhập học cho tiểu thư Mạch Khê.”

Dưới ánh đèn vàng nhợt nhạt, bóng hình cao lớn của Phí Dạ được kéo dài. Hắn cung kính nhìn người đàn ông cao lớn đang ngồi trên ghế Chủ tịch.

Người đàn ông gật đầu một cái, không nói gì, ngũ quan anh tuấn ẩn trong làn khói thuốc.

“Nhưng mà…” Phí Dạ chần chừ một chút, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư Mạch Khê hình như đã nhận được giấy báo của đại học Cambridge.”

“Con bé không có quyền chọn lựa!” Giọng nói trầm thấp, giàu từ tính của người đàn ông vang lên, lại lạnh như băng tràn vào tận xương tủy.

“Vâng! Quản gia Hàn Á cũng hiểu được nên làm thế nào.” Phí Dạ nói.

Người đàn ông trên ghế chủ tịch đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, bóng lưng cao lớn tựa như con chim ưng bay lượn trong trời đất, cứng cáp mà mạnh mẽ. Hắn nhìn đô thị phồn hoa dưới chân, lần thứ hai giọng nói lạnh băng cất lên…

“Con bé càng tự do, càng có nhiều người quấy rầy!”

Phí Dạ hạ thấp người,”Thuộc hạ sẽ đi xử lý ngay.”

Chương 15: Quyền lực tuyệt đối (4)

Phí Dạ luôn luôn hiểu được tâm ý Lôi tiên sinh, chỉ cần nói một chút là đã hiểu rõ. Là một trợ thủ đắc lực, chỉ cần một ánh mắt, hoặc một cái phẩy tay, hắn sẽ hiểu được phải làm điều gì.

Đợi hắn đi đến cửa, giọng nói lạnh băng trước cửa sổ lại vang lên…

“Con bé năm nay mười sáu tuổi?”

“Vâng, tiểu thư Mạch Khê vừa mới qua sinh nhật tuổi mười sáu, cô ấy…” Lời nói của Phí Dạ được một nửa, lại nuốt xuống.

“Nói!” Người đàn ông nói một chữ như vàng, lại mang theo mệnh lệnh không thể chống lại được.

Phí Dạ liếm liếm môi, khó khăn lắm mới nói: “Tiểu thư Mạch Khê dung mạo càng ngày càng giống người kia.”

Lưng người đàn ông trong nháy mắt cứng đờ. Bóng đêm lan tràn càng thêm tối tăm, thâm thúy. Phản chiếu qua tấm cửa kính trong suốt, người đàn ông anh tuấn, kiên nghị ngoảnh mặt, đôi đồng tử xanh thẫm đột nhiên co rụt lại, giống như viên đá lục bảo tự nhiên, lộ ra vẻ tàn khốc nhưng cũng đẹp vô cùng.

Hắn không nói gì, chỉ là… bóng lưng cao lớn càng thêm phần áp lực.

Ngay sau đó, hắn khẽ khoát tay một cái, khuôn mặt phản chiếu trên cửa kính lại khôi phục vẻ bình tĩnh, hờ hững.

Phí Dạ thấy thế thì như đã rõ, cúi thấp người, “Thuộc hạ cáo lui.”

Không gian rộng lớn, sự lạnh lẽo dần dần lan tỏa…

_________________

Sáng sớm, Mạch Khê gần như mang theo đôi mắt thâm quầng đi xuống. Mấy người làm chuyên hầu hạ cô thấy thế thì cũng vội vàng nối đuôi nhau đi theo. Những người phụ trách chuẩn bị nước tắm thì điều chỉnh lại độ ấm của nước, nhỏ thêm vài giọt tinh dầu hoa bách hợp vào nước tắm. Lập tức, hương hoa lan tỏa, mùi hương thoang thoảng lượn lờ trong không khí. Mấy bông hoa còn thẫm sương chầm chậm rơi trên mặt nước, dập dềnh theo làn nước ấm, dần dần khiến không gian bên trong đậm hương thơm.

Bữa sáng rất thịnh soạn. Đây là căn cứ vào nhu cầu dinh dưỡng và sinh lý mỗi ngày của Mạch Khê mà chế biến.

Bánh tùng thơm ngào ngạt cùng với trà sữa, sushi dinh dưỡng kết hợp với canh cà chua; bánh hoa quả, còn có cả hamburger, nước ép trái cây tươi; bánh lúa mạch cùng rượu trứng chim, khoai nướng và sữa yến mạch; chân giò hun khói đi kèm với nước trái cây. Người làm bưng lên bảy – tám món cho Mạch Khê lựa chọn. (Toàn món khỉ gió gì ý, mình dựa dựa vào rồi chém ^^)

Sau khi nhóm người làm bày thức ăn ra, Mạch Khê nhìn một bàn bữa sáng thịnh soạn, lập tức chỉ chân giò hun khói đi kèm nước trái cây. Người làm lập tức tiến lên bê bữa sáng đến cho cô, những món khác thì đều bưng đi.

“Hình như tiểu thư Mạch Khê ngủ không ngon?” Quản gia Hàn Á thấy bộ dạng phờ phạc của cô thì thân thiết hỏi.

Mạch Khê nhồi miếng bánh lớn vào miệng, không nói gì, chỉ gật gật đầu. Cô lên mạng tìm mọi tư liệu liên quan đến cha nuôi, mệt sắp rút gân, kết quả tìm được vẫn chẳng có gì hơn những điều quản gia nói.

“Tiểu thư Mạch Khê hôm nay phải chuẩn bị một chút thủ tục nhập học, trước tiên cần phải gặp thầy giáo hướng dẫn.” Quản gia Hàn Á đều đã sớm lo liệu ổn thỏa.

“Tùy bác thôi, dù sao con cũng không có sự lựa chọn.” Mạch Khê vô lực mà than thở, uống hết cốc nước trái cây.

Do hơi buồn ngủ nên cô không để ý đến màn hình tivi ở nhà ăn đang phát tin tức mới nhất.

“Hôm nay ở phía đông nam bang Florida, ở bãi biển đá ngầm Riviera phát hiện ra ba thi thể nam giới. Theo khám nghiệm pháp y, ba người này khoảng mười sáu tuổi, trên thi thể cũng không có dấu vết bị dịch chuyển. Xác định ban đầu, bãi biển đá ngầm Riviera là hiện trường thứ nhất. Cũng không có dấu vết của ẩu đả hoặc vết thương bên ngoài nào. Bước đầu nhận định ba thanh niên này chết đuối, thời gian tử vong là 5h30p rạng sáng nay.”

Quản gia Hàn Á theo bản năng nhìn về phía màn hình, đôi mắt chớp động một chút, lập tức vẻ hờ hững.

Năm nay Mạch Khê cũng mười sáu tuổi.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.