Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 2, C14



 Chương 14: Bỏ trốn 

Giọt nước mắt trong suốt lại một lần nữa chảy từ khóe mắt xuống. Mạch Khê cúi đầu khóc, tiếng khóc không lớn, chỉ khẽ như tiếng ngọc vỡ nứt, nghe mà tan nát cõi lòng.

Phí Dạ luôn rất cứng rắn nhưng nay rốt cục lòng cũng như nước vỡ đê, dưới ánh mắt chăm chú phiếm lệ, hắn dần mềm lòng…

Hắn không thể kiềm chế được, nâng tay lên, ngón tay thô khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đầu ngón tay chạm vào một giọt nước mắt nóng bỏng thì lồng ngực đau như bị người nào đó đâm cho một dao. Hắn không nói thêm gì nữa, ôm lấy Mạch Khê, sải bước rời đi…

Mạch Khê không hề giãy dụa. Cô tựa như con mèo nhỏ bị chặt đứt đuôi, đầu khẽ ngả vào lòng người đàn ông.

______________

Chiếc xe cao cấp chạy nhanh trên quốc lộ. Về đêm, ánh trăng chiếu lên làm chiếc xe càng thêm sáng bóng.

Trong xe, tĩnh lặng vô cùng.

Phí Dạ chuyên tâm lái xe, lại thỉnh thoảng nhìn Mạch Khê ở phía sau qua kính chiếu hậu.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô như mất đi huyết sắc mà tái nhợt, đôi mắt vốn mỗi lúc cười rộ lên đều phiếm vầng sáng của ngọc lưu ly thì giờ đây ảm đảm, như con thuyền mắc cạn ngàn năm, vẻ tuyệt vọng đau thương.

Từ lúc lên xe, Mạch Khê vẫn không nói chuyện, ngay cả hít thở đều rất nhẹ nhàng. Cô lẳng lặng ngồi đó, mái tóc quăn dịu dàng xõa hai đầu vai, tựa như con búp bê không sinh mệnh.

Qua một lúc, ngọn đèn đường chiếu lên má, cô mới cẩn thận hỏi một câu: “Anh muốn đưa tôi về nhà sao?”

Thông qua kính chiếu hậu, đôi mắt Phí Dạ cùng ánh mắt cô chạm nhau. Đôi mắt người đàn ông thoáng hiện vẻ u trầm, tim hắn đập nhanh hơn, có vẻ hơi chấn động một chút, liền hạ giọng nói…

“Đúng, về nhà!”

Vừa dứt lời, thấy khuôn mặt Mạch Khê kinh hãi liền bổ sung một câu: “Nhưng mà không phải là Bạc Tuyết Bảo, là nhà tôi.”

Khuôn mặt Mạch Khê từ hoảng sợ biến thành kinh ngạc.

“Tiểu thư Mạch Khê tuy nói không muốn về nhà nhưng vẫn phải nghỉ ngơi!”

Ngữ điệu bình thản của Phí Dạ lại lộ ra vẻ quan tâm rõ ràng, đôi mắt hắn vẫn như khóa lấy khuôn mặt đang dần khôi phục vẻ bình tĩnh của Mạch Khê.

Nghe được những lời đó, lòng Mạch Khê như được phủ luồng hơi ấm, cảm giác an toàn như có một bàn tay ấm áp đang vỗ về mình. Cô nhìn bóng lưng hắn, cúi đầu nói:

“Phí Dạ tiên sinh, cảm ơn anh!”

Cô hẳn là đang đề phòng hắn, đề phòng cảm giác an toàn như đêm nay. Dù sao hắn cũng là người thân cận nhất bên cạnh cha nuôi. Nhưng không hiểu vì sao, sự xuất hiện của hắn mang đến cho cô cảm giác thật lạ lùng.

“Tiểu thư Mạch Khê khách khí quá, cứ gọi tôi là Phí Dạ được rồi!” Giọng nói hắn trầm ổn mà mạnh mẽ, như tảng đá chạm mạch vào cõi lòng Mạch Khê.

Mạch Khê gật đầu, mệt mỏi  nhắm mắt lại, hàng long mi dài che khuất đi đôi mắt mệt nhoài…

Trong xe lần thứ hai khôi phục vẻ yên tĩnh, tràn ra , một loại cảm giác an bình, ngọt ngào, lại mang theo chút hương hoa, cho đến khi…

Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

Mạch Khê ngồi trong xe cũng không bị kinh động. Nghĩ đến chuyện khủng khiếp tối hôm qua đã đủ khiến cô tiều tụy, mệt mỏi mà ngủ say giấc. Chỉ có điều, tiếng chuông này làm Phí Dạ kinh ngạc, ngay sau đó, đầu óc như muốn nổ tung.

Phí Dạ ơi Phí Dạ, rốt cục là mày đang làm cái gì thế này? Mất trí sao? Sao lại muốn đưa cô ấy về nhà mình chứ?

Tiếng chuông đổ liên hồi, tiếng này cao hơn tiếng trước, đủ đề thấy đối phương nhẫn nại đến mười phần.

Một lúc lâu sau, Phí Dạ mới nghe điện thoại, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp…

“Lôi tiên sinh!” Giọng nói của hắn khôi phục lại vẻ bình tĩnh vốn có.

Đầu bên kia di động vang lên tiếng nói lạng băng, tuy không thấy sự tức giận nhưng lại tạo ra áp lực lớn vô cùng.

“Lôi tiên sinh, tôi biết rồi !” Tiếng Phí Dạ cất lên, có chút trầm thấp, cũng có chút áp lực.

Xe ngừng lại!

Đèn xe chiếu về phía trước ánh sáng chói lòa. Hắn đột nhiên nhắm mắt lại, hơi nhíu mày ; không khó để nhìn ra được nội tâm mâu thuẫn. Một lúc lâu sau, hắn nhìn về kính chiếu hậu, lại ngoài ý muốn phát hiện Mạch Khê đã sớm tỉnh, hai mắt trong như ngọc nhìn hắn…

“Là điện thoại của cha nuôi?” Giọng nói của cô dịu nhẹ, như âm thanh của thiên nhiên, như tiếng đàn, lại lộ ra một tia mơ hồ, bất định.

Phí Dạ xoay người nhìn cô. Cô là người thông minh, từ nhỏ đến luôn luôn thông minh,lanh lợi như vậy khiến người khác không nỡ lòng lừa gạt.

“Lôi tiên sinh biết tiểu thư Mạch Khê đã tỉnh, bảo tôi đưa tiểu thư về tòa thành.” Giọng Phí Dạ có vẻ hơi khàn và nhỏ.

Đôi môi anh đào của Mạch Khê theo bản năng run rẩy, có điều trong nháy mắt đã khôi phục bình thường. Một hồi lâu cô mới gật đầu, “Tôi biết rồi, trở về tòa thành đi.”

Sự vâng lời của cô trái lại khiến Phí Dạ bất an cùng đau lòng, thầm thở dài một hơi, nhìn chằm chú khuôn mặt cô rồi mới xoay người, vừa muốn khởi động xe………

“Phí Dạ… “

Mạch Khê ngoài ý muốn mở miệng gọi tên hắn, giọng nói rất nhẹ, lại giống như giọt nước nhỏ chảy vào tim hắn.

Phí Dạ một lần nữa xoay người nhìn cô, “Tiểu thư Mạch Khê có gì dặn dò?”

Mạch Khê cụp hàng mi dài, lại nâng khuôn mặt có vẻ xấu hổ lên, dường như có việc khó nói.

Phí Dạ hơi nhíu mày, vẫn kiên nhẫn nhìn cô.

“Tôi, tôi, có việc…..gấp.”

Nàng nuốt nuốt nước miếng, hai má lúm đồng tiền hiện ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn không chút huyết sắc giờ lại phiếm hồng. 

Phí Dạ trong lúc nhất thời có chút sợ hãi. Cô tựa như con thú nhỏ trêu người, cô cúi đầu ngượng ngùng vô cùng xinh đẹp, đủ có thể gây ra chiến tranh giữa đám đàn ông.

Thấy đôi mắt Mạch Khê mang vẻ bối rối, lúc này hắn mới có phản ứng lại, cũng rõ nguyên nhân mặt cô hồng như vậy, liền vội vàng xuống xe mở cửa.

Gió đêm thổi nhẹ mái tóc dài của Mạch Khê, từng sợi tóc tinh tế mang theo mùi hương thoang thoảng, không giống với mùi nước hoa và mĩ phẩm như những người con gái khác. Loại hương này thoảng như mùi cơ thể, từng đợt từng đợt tỏa ra khiến người khác không đành lòng, chìm đắm trong đó.

Nước mắt dường như đã không còn dấu vết trên khuôn mặt cô nữa. Trong một khắc, nét cười thản nhiên lộ ra, đẹp tựa mây trôi, lại như nhành lan trắng nổi trên mặt nước……

“Cám ơn anh, tôi…sẽ quay lại ngay.”

Mạch Khê nhẹ giọng, thản nhiên nhìn vào đôi mắt chăm chú của Phí Dạ.

Phí Dạ như mê muội, nụ cười của cô so với hoa còn đẹp hơn, ngoài ý muốn còn nghe được giọng nói chần chờ của cô, hắn gật đầu.

Mạch Khê âm thầm thở một hơi, nhanh chóng chạy đến phía nhà vệ sinh công cộng ở xa xa kia.

Phí Dạ không lên xe, mà dựa cả thân mình cao lớn lên thân xe. Cho đến khi bóng dáng Mạch Khê bị tán cây che khuất, trong đầu hắn lại hiện ra nụ cười xinh đẹp ban nãy của cô…

Trong tim hắn, chưa bao giờ có cảm giác ấm áp đến vậy.

Châm  một điếu thuốc, khuôn mặt cương nghị của Phí Dạ hãm trong làn khói thuốc, đôi mắt lãnh đạm dần nổi lên nghi hoặc…

Lôi tiên sinh sao lại biết rõ hành tung của tiểu thư Mạch Khê đến vậy ?

Bất tri bất giác, hắn lâm vào trầm tư, cho đến khi….

Điếu thuốc cháy đến tận đầu lọc châm vào đầu ngón tay sinh đau, nhẹ run lên, tàn thuốc rơi xuống. Phí Dạ nhíu mày, lúc này mới phát hiện Mạch Khê đã vào trong rất lâu. Trong mắt nhất thời hiện lên độ cảnh giác, hắn không nói lời nào đi thẳng đến khu vệ sinh công cộng…

Đáng chết !

Đây rõ ràng là nhà vệ sinh mới xây, lối vào kín mít, căn bản là không thể sử dụng được.

Tiểu thư Mạch Khê ?

Đôi mắt Phí Dạ không chớp, con ngươi sắc bén như tia X-quang quét qua tứ phía.

Rất bình thường, không có dấu vết gì, chắc chắn tiểu thư Mạch Khê không phải bị bắt cóc, cô ấy….chạy trốn !

Đáng chết !

Phí Dạ đấm mạnh vào thân cây đại thụ bên cạnh, lực đạo khá lớn làm cho cái cây rung một chút, vài chiếc lá đã rơi xuống đỉnh đầu hắn, lại bị hắn buồn bức gạt ra. Chưa nói câu nào, chạy về xe, hắn bắt đầu đi dọc theo hướng Mạch Khê có thể chạy trốn.

Hắn thế nào lại động lòng trắc ẩn ! Hơn nữa còn phạm phải sai lầm nhỏ nhất, lại không nhìn ra dự tính đằng sau nụ cười của cô.

Chiếc xe như tên bay lao ra ngoài.

Một lúc lâu sau, khi mọi thứ đã tĩnh lại, mới thấy một bóng dáng nhỏ bé trên cây mà Phí Dạ vừa đứng cạnh, tán cây rậm rạp hoàn toàn che đi thân mình của cô.

Mạch Khê nhảy xuống, nhẹ nhàng thở ra.

Nếu cô chạy trốn ngay, nhất định sẽ bị Phí Dạ tìm được. Cô chỉ có hai cái chân, sao có thể chạy trốn một cái xe ?

Nhìn thấy nguy hiểm đã qua, Mạch Khê cố nén cảm giác đau đớn trên người, hướng đường ngược lại mà chạy thật nhanh…

______________

Ánh trăng kéo dài bóng hình Mạch Khê. Cô lựa chọn nơi có nhiều người để đi, như vậy sẽ che lấp được tốt hơn. Lần này bỏ trốn là đường đột nên không hề chuẩn bị gì. Dưới bóng đêm, Mạch Khê như con nai lạc đường, không biết nên đi đến đâu, thậm chí lúc này cô cũng không muốn đến trường,

Cũng chẳng cần quan tâm nhiều như vậy. Cô cực kỳ sợ ban đêm, chỉ nghĩ xa một chút là muốn bình an trải qua một đêm mà thôi.

Ở ngã tư đường, xe cộ tấp nập.

Mạch Khê hốt hoảng, thiếu chút nữa lao vào một chiếc xe, sợ tới mức ngã ngồi trên đường, lúc này mới có chút cảm xúc mơ hồ…

Người thanh niên bên trong nhanh chóng xuống xe, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mạch Khê, giọng nói đau lòng quen thuộc cất lên…

“Mạch Khê, sao lại là em ? “

Ngay sau đó, thân mình nho nhỏ được hơi ấm quen thuộc bao lấy.

“Thánh Trạch. . . . . . ” Mạch Khê dường như đã trải qua mấy thế kỷ, từ trong đôi mắt dịu dàng của người thanh niên mới thấy được mình bất lực thế nào.

“Mạch Khê, bộ dáng của em thực không ổn, có chuyện gì xảy ra vậy?” Thánh Trạch lo lắng  nhìn Mạch Khê, cũng cẩn thận xem xem cô có bị thương không.

Cánh tay bị Mạch Khê ôm chặt lấy, thân mình run rẩy, như người chết đuối vớ được cọc…

“Thánh Trạch, đưa em đi đi, đi đâu cũng được, em mệt mỏi quá !”

Thánh Trạch thấy thế, không nói hai lời bế cô vào xe…

Biệt thự Wanissi…

Rời xa nội thành náo nhiệt, khu nhà của người giàu có này được vây trong tầng cây rậm rạp, ngay cả không khí cũng thoang thảng hương hoa.

Đây là nhà của Thánh Trạch. Mạch Khê uống xong một ly sữa, mệt mỏi quá nên ngủ rất say.

Ánh đèn tường nhẹ nhàng hắt xuống, Thánh Trạch chăm chú nhìn Mạch Khê nhắm chặt hai mắt. Bàn tay nhỏ của cô vẫn nắm lấy bàn tay cậu ta, như là đang tìm cảm giác an toàn, cho đến khi hơi thở của cô đã bình ổn thì bàn tay mới buông lỏng ra.

Ánh mắt Thánh Trạch nổi lên tia nghi hoặc. Ánh mắt lơ đễnh nhìn thấy dấu vết như ẩn như hiện trên cổ cô. Đôi mắt hắn đột nhiên co rụt lại. Dấu vết ám muội cho biết Mạch Khê vừa trải qua chuyện gì. Hơn nữa bộ dáng tuyệt vọng, ‘thất hồn lạc phách’ của cô…

Gân xanh trên trán dường như muốn vỡ ra, nhìn khuôn mặt Mạch Khê quá mức tái nhợt, đáy mắt hắn lộ vẻ đau lòng. Một lúc sau, hắn thở gấp, ngón tay khẽ vuốt lên khuôn mặt cô, đôi mắt cũng từ đó mà chuyển vẻ phức tạp.

Từ khi nào, trái tim hắn bắt đầu dao động vì cô ?

Trong thư phòng tối mờ…

Làn khói thuốc thản nhiên lượn lờ…

“Lập tức đưa cô bé đó rời đi, cô gái này không thể ở lại nhà chúng ta !” Trên chiếc ghế màu đen, lão già cất giọng, tiếng nói quyết đoán cực kỳ.

Thánh Trạch lắc đầu, “Cha, chỉ là để cô ấy tá túc một đêm, không có vấn đề gì đâu !”

Thánh Trạch buồn bực mà gãi gãi đầu, đặt mông ngồi trên ghế sa lon, sau một lúc lâu mới nói: “Cha, Thái Na là Thái Na, Mạch Khê là Mạch Khê, Thái Na là người con muốn kết hôn, mà con cũng chỉ nghĩ yêu đương trước khi Thái Na về nước thôi, là vậy đấy !” 

Áo Kim thầm thở dài một hơi, “Con trai, ta biết con thích, nhưng phải phân rõ đối tượng. Còn nữa, Thái Na cũng sắp về nước rồi, nếu con không xử lý nhanh chuyện này, con bé biết được không tốt đâu.”

“Cha, con đúng là có thích Mạch Khê, nhưng con cũng phân rõ được ai thích hợp làm vợ, ai thích hợp làm bạn gái. Sở dĩ con tìm đến Mạch Khê là vì Thái Na không ở bên cạnh, cô đơn quá thôi.” Thánh Trạch tùy tay lấy một điếu thuốc.

Tất cả đúng như cha cậu ta nói, trước khi chưa theo đuổi Mạch Khê, cậu ta đã có bạn gái, nói chính xác thì là vị hôn thê. Mà Thánh Trạch đích thực cũng chỉ yêu Thái Na. Đáng tiếc là Thái Na ở nước ngoài quá lâu, Thánh Trạch không chịu nổi cô đơn. Hơn nữa cuộc sống nơi đại học muôn màu muôn vẻ, ‘hoa thơm’ kéo đến ùn ùn. Cho đến khi gặp được Mạch Khê, trong nháy mắt khiến hắn si mê, rồi bắt đầu điên cuồng theo đuổi.

Ở bên nhau lâu, Thánh Trạch mới phát hiện ra, Mạch Khê không giống Thái Na. Thái Na luôn lãnh đạm, thậm chí trên người cũng toát ra khí chất ngoan cường, mà Mạch Khê thì không thế. Cô tựa như đóa lan trắng mọc nơi khe núi, diện mạo ngọt ngào, nụ cười như hoa. Cô rất thông mình, đôi khi còn làm nũng khiến tim cậu ta đập nhanh liên hồi ; hơn nữa còn có nét đáng yêu, ngỗ ngược như con báo con. Trong khoảng thời gian này, Thánh trạch phát hiện có thể mình đã yêu cô, nhưng mà…

Cậu ta cũng không phải người dũng cảm, tối thiểu với bối cảnh của Mạch Khê, cậu ta vẫn chùn bước.

“Con trai, con đã nói thế thì ta an tâm rồi. Chỉ cần con không yêu con bé đó là được. Con phải biết là, cha Thái Na là nhân vật số một số hai trong giới chính trị. Chỉ cần chúng ta có quan hệ, cho dù người của Lôi gia có tra ra chuyện năm đó cũng phải đắn đo, cũng sẽ nể mặt. Cho nên, cái gì nặng cái gì nhẹ con phải biết !” Áo Kim dặn dò.

“Cha yên tâm đi, hôm sinh nhật Mạch Khê, Lôi Dận cũng không chú ý nhiều đâu, hắn ta chỉ xuất hiện một lúc rồi đi.” Thánh Trạch hồi tưởng lại chuyện hôm đó.

Áo Kim gật đầu, “Chỉ hy vọng thế, người như Lôi Dận không biết thế nào đâu, giữ khoảng cách với người Lôi gia vẫn tốt hơn.”

Thánh Trạch không nói gì, trên vầng trán có vẻ suy tư.

Đúng lúc này, quản gia của biệt thự gõ cửa, vẻ mặt kinh hãi, thậm chí giọng nói cũng hụt hơi.

“Ngoài…. bên ngoài. . . . . . “

“Gấp gáp gì chứ? Bên ngoài làm sao vậy?” Áo Kim thấy thế liền bất mãn quát.

Quản gia nuốt nước miếng, thật sự hoảng sợ…

Ông ta căng thẳng nói: “Áo Kim tiên sinh, bên ngoài, bên ngoài có mấy người đến, hình như là xã hội đen.”

Áo Kim cùng Thánh Trạch nhìn nhau một chút, rồi đột nhiên biến sắc, sải bước đi ra ngoài …….

Bóng đêm lan tràn hạ xuống bốn phía tạo thành lớp sương mù quỷ dị, lại mang theo hơi lạnh lẽo.

Trong phòng khách chính của biệt thự có vài người, mỗi người đều mặc tây trang màu đen, biểu cảm trên mặt mỗi người gần như có thể giết người, sợ tới mức khiến đám người làm run rẩy lùi lại một bên, không ai dám tiến lên hỏi.

“Này, các người là ai ? Sao dám tự tiện xông vào… “

Tiếng Áo Kim truyền từ trên tầng xuống, lại không đợi hết câu thì đột nhiên ngậm miệng lại khi nhìn thấy tình hình thực tế, đôi mắt già nua che kín bởi vẻ sợ hãi !

Thánh Trạch đứng sau cũng hoảng sợ. Cậu ta biết vẻ mặt này của cha mình rõ là đang sợ hãi, chính xác là cực kỳ sợ hãi ! Cậu ta nhìn lại, cũng đột nhiên trừng lớn hai mắt !

Vài tên vệ sĩ áo đen nghiêm chỉnh đứng trong phòng khách. Trong bầu không khí có chút quái dị. Nhưng thế này chưa là gì, điều làm hai cha con cậu ta kinh hãi nhất là Lôi Dận lại đích thân đến đây !

Hắn vừa lúc chỉnh trang phục ngồi trên ghế salon của phòng khách, cứ thế nghịch nghịch bộ ấm chén trên bàn, còn nhàn nhã rót một chén trà cho mình. Cả thân mình cao lớn xem ra nhàn nhã, mỗi lần giơ tay nhấc chân đều tản ra vẻ dong lười, nhưng đằng sau đó lại ẩn chứa sự nguy hiểm.

Thể xác và linh hồn Áo Kim như tách rời, thiếu chút nữa thì ngã từ trên cầu thang xuống, may mắn được Thánh Trạch đỡ lấy.

Ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon, Lôi Dận hơi nhíu mày, lại nhàn nhã rót một chén trà, sau thản nhiên nói, “Viện trưởng Áo Kim, đã lâu không gặp !”

Mặt Áo Kim mơ hồ co rúm lại, lúc lâu sau mới tươi cười bước đến, “Thì ra là Lôi thiếu gia, mười năm không gặp, không biết cha cậu khỏe không?”

“Khỏe, cha tôi vẫn khỏe, đương nhiên, tất cả là nhờ bàn tay vàng của viện trưởng Áo Kim.” Khóe môi Lôi Dận lạnh lùng nhếch lên, giọng nói lãnh đạm nghe không ra là hắn đang cám ơn.

Đáy mắt Áo Kim hiện lên vẻ bối rối, lập tức cười xòa: “Không biết Lôi thiếu gia hôm nay đến đây là vì….. ?”

Lôi Dận vẫn chưa trả lời câu  hỏi, ngược lại nhìn quanh bốn phía, lập tức lắc đầu, “Chậc chậc, viện trưởng Áo Kim nổi danh như vậy mà lại chọn chỗ hẻo lánh như này. Trong tay Lôi mỗ có một chỗ rất được, không biết viện trưởng Áo Kim có thích hay không ?”

Áo Kim cùng Thánh Trạch cười cười, hơi ngẩn người ra. Bọn họ không rõ Lôi Dận nói như vậy là có ý gì. Lúc sau, Áo Kim hỏi :

“Không biết Lôi thiếu gia nói nơi nào?”

Lôi Dận không nói, chỉ cười lạnh nhấp một ngụm trà. Phí Dạ đứng dau Lôi Dận liền tiến lên, mắt sáng như đuốc nhìn hai cha con Áo Kim, gằn từng tiếng lạnh nói :

“Là thành tử vong Ai Cập ! Ở đó không chỉ người sống ở được, mà cả người chết cũng có thể ở lại !”

Giọng nói Phí Dạ ngữ khí vừa phải. Áo kim vừa nâng chén trà lên đã run tay, “Cạch”, chén trà rơi trên bàn trà, vang lên tiếng rõ ràng.

Khóe môi Lôi Dận khẽ nhếch như có như không hàm ý châm chọc, nhàn nhã nhấp chén trà, như đang thản nhiên thưởng thức vở hài mà nói :

“Viện trưởng làm gì sợ thế, thủ hạ của tôi chẳng qua chỉ là thích nói đùa thôi.”

Sắc mặt Áo Kim có chút khó coi, hơi thở cũng bởi lời nói của Lôi Dận mà như ngừng lại, ngược lại, ánh mắt rõ ràng vẻ lung tung.

Ông ta biết…Lôi Dận là người chưa bao giờ nói đùa, thủ hạ của hắn sao có thể dễ dàng nói đùa, tặng ông ta thành tử vong Ai Cập là giả, tặng ông ta một phần mộ mới là thật ! “

Nghĩ đến đây, trên trán Áo Kim rịn mồ hôi, khóe môi nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc, “Lôi thiếu gia, tôi…hình như chúng ta có chút hiểu lầm . . . “

Lôi Dận nhếch môi, đáy mắt cũng lạnh lùng, cả người tản ra hơi lạnh có thể khiến đối phương đông lại thành khối băng…

“Viện trưởng Áo Kim, ông khẩn trương quá đấy !”

Tiếng nói thản nhiên, lơ đễnh, trong lúc nói lại nhìn về phía Thánh Trạch, lạnh lùng hạ xuống một chữ, “Người!”

Trong lúc nhất thời Thánh Trạch còn chưa có phản ứng lại, “Cái gì?”

Lôi Dận không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn Phí Dạ một cái. Trong lòng Phí Dạ biết rõ ràng, không nói gì, sải bước lên tầng. Chẳng bao lâu sau, trong lòng hắn xuất hiện một người.

Thân mình nhỏ xinh của Mạch Khê tựa vào lòng Phí Dạ. Đột nhiên thay đổi cũng không khiến cô tỉnh giấc, vẻ mặt vừa mệt lại vừa sợ. Hơi thở của cô nhẹ nhàng phả ra lồng ngực Phí Dạ, xuyên thấu qua chiếc áo sơmi, làm hắn hơi chấn động…

“Lôi tiên sinh, Mạch Khê tiểu thư ở đây.” Lòng hắn hơi bối rối, cố thản nhiên nói một câu.

Sắc mặt Áo Kim càng khó coi, Thánh Trạch thì kinh ngạc, vội vàng tiến lên nói: “Lôi tiên sinh, Khê nhi chỉ là ở đây tá túc, bởi vì, bởi vì cô ấy có vẻ thực mệt mỏi.”

Lôi Dận nhíu mày nhìn cậu ta một cái, con ngươi xanh biếc u lãnh như loài sói cảnh cáo người xâm phạm lãnh thổ.

Thân mình Thánh Trạch  run lên, vội vàng xua tay nói: “Lôi tiên sinh, đừng hiểu lầm, tôi, tôi không làm gì Mạch Khê cả. Lúc tôi đưa cô ấy về, cô ấy đã rất tiều tụy. Cha, cha nhất định phải tra ra đối phương là ai… “

“Hình như cô ấy bị người ta cường bạo…Lôi tiên sinh, ngài là cha nuôi Khê nhi…… “

Đôi mắt Phí Dạ đột nhiên căng thẳng.

Vẻ mặt Lôi Dận thì lại thản nhiên, thậm chí không chút thay đổi, lại nhìn thấy Mạch Khê mặc áo đàn ông rộng thùng thình thì đôi mắt đột nhiên trở nên sắc bén.

Nhìn Mạch Khê đang ngủ say trong lòng Phí Dạ, hắn cũng không đưa tay đón cô, ngược lại, bàn tay to giơ ra, dùng sức một cái…….

“Lôi tiên sinh…. ” Phí dạ cả kinh, không khỏi thốt lên. Thánh Trạch thì giật mình, trợn tròn mắt.

Cả người Mạch Khê ngã trên mặt đất, rồi đột nhiên bừng tỉnh, cơn đau ập đến. Cơn đau khiến cô tỉnh táo hoàn toàn, đôi mày đen theo bản năng nhíu lại, lại nhìn thấy người đàn ông trước mặt thì giật mình sợ hãi.

Vừa bừng tỉnh đã gặp ma quỷ !

Tên ma quỷ này nhìn cô từ trên cao, đôi mắt ấy chỉ có Satan mới lạnh băng như vậy, đôi môi hắn mím lại, không khó nhìn ra sự bạc tình cùng tàn nhẫn.

Cha nuôi sao có thể tìm được đến đây ?

Ngã xuống mặt sàn cẩm thạch lạnh tanh, không ngờ Mạch Khê lộ gần hết thân mình, hai chân thon dài không che giấu lộ ra. Vẻ xinh đẹp lại bởi nguy hiểm bất ngờ mà sinh ra run rẩy, so với sàn đá lạnh thì biểu cảm của cha nuôi còn băng lãnh hơn gấp trăm lần.

Mắt Lôi Dận không hề chớp nhìn vào đôi mắt hoảng sợ của cô, ngồi xổm xuống, ngón tay dài nâng cằm cô lên. Vẻ bình tĩnh của hắn trái ngược với sự sợ hãi của cô.

Hắn chậm rãi cúi người, hơi thở quen thuộc phả vào vành tai mẫn cảm của cô, “Giỏi lắm, biết bỏ nhà đi ra ngoài, hả?”

Hơi thở Mạch Khê dần trở nên gấp gáp, cô hơi nghẹn ở cổ,thậm chí có chút ngạt thở…

“Từ khi nào con bắt đầu học thói hư ? Vẫn là….”

Khóe môi Lôi Dận nhếch lên độ tàn nhẫn, nhíu mày nhìn thoáng qua Thánh Trạch phía sau, rồi lại chăm chú nhìn khuôn mặt tái nhợt của Mạch Khê.

Ngón tay lạnh hắn vuốt nhẹ đôi môi cô, “…Có người dạy hư con ?”

Thánh Trạch đột nhiên cả kinh, “Lôi tiên sinh, ngài đừng hiểu lầm, tôi….. “

“Theo ta trở về !”

Lôi Dận không thèm để ý đến lời nói của Thánh Trạch, trong mắt chỉ có Mạch Khê đang run rẩy. Hắn cởi áo ngoài ra khoác lên người cô, động tác có chút thô lỗ. Ánh mắt hắn dừng tại cổ áo hơi mở của cô, lại kéo áo bọc kín cô lại.

Hương nước hoa thản nhiên bao phủ lấy Mạch Khê, lẫn thêm cả luồng khí cường ngạnh khiến môi Mạch Khê run lên. Thấy cha nuôi đứng dậy, cô chuyển ánh mắt nhìn Thánh Trạch.

Kỳ thật, cô không muốn trở về nhà !

Thánh Trạch như đọc hiểu ánh mắt của cô, nắm tay thật chặt, không để ý đến cha mình đang kéo lại, to gan tiến lên….

“Lôi tiên sinh, đêm nay cứ để Khê nhi ở lại đây, ngài yên tâm, cô ấy là bạn gái của tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy. Tôi cam đoan với ngài, tôi sẽ không làm gì cô ấy cả.”

Tuy rằng cậu ta thực sự sợ vẻ lạnh lùng và quyền thế của Lôi Dận, nhưng đối diện với ánh mắt ngây dại, đáng yêu của Mạch Khê thì không thể không tiến lên. Không biết vì sao cậu ta luôn cảm thấy ánh mắt Lôi Dận nhìn Mạch Khê là lạ, thậm chí không giống như của người cha với con gái. Giống như trong mắt hắn, Mạch Khê không phải là con gái mà là một người phụ nữ !

“Thánh Trạch!” Áo Kim thật sự nhịn không được quát một tiếng, kéo cậu ta về bên cạnh, thấp giọng nói: “Con không muốn sống nữa sao?”

“Cha, con không thể không để tâm đến cảm nhận của Khê nhi.”

Thánh Trạch dừng lại ở ánh mắt cầu xin của Mạch Khê, lòng mơ hồ đau. Cậu ta đích thực là có Thái Na, nhưng trước mắt chỉ có người con gái này khiến cậu ta không rời bỏ được.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.