Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời

Hồi 3, C02.1



Chương 2: Cho em thứ em muốn 

Đêm hôm qua cho dù kêu đến phá giọng cha nuôi vẫn không buông tha cô, dồn toàn bộ khí lực xâm chiếm cơ thể cô.

“Mạch Khê, rốt cục cũng tìm được em, chị phải hỏi qua người chịu trách nhiệm sự kiện lần trước mới tìm được số điện thoại của em, chị là Bạc Cơ !”  Điện thoại truyền ra giọng nói mang theo ngữ điệu thoải mái.

Mạch Khê đột nhiên run rẩy. Sở dĩ như vậy là bởi vì cô nghĩ tới quan hệ của Bạc Cơ với cha nuôi, nếu bị Bạc Cơ biết hết thảy chuyện xảy ra, liệu lời nói có thể ôn hòa như vậy hay không ?

Hắn, là cha nuôi của cô.

Hắn, là kim chủ bao dưỡng Bạc Cơ .

Mà kim chủ của Bạc Cơ lại mạnh mẽ cường bạo cô tới hai lần.

Loại quan hệ này làm cô thật sự bất an.

“Mạch Khê? Em có đang nghe không?” Bạc Cơ hồi lâu mà không nghe thấy tiếng Mạch Khê đáp lời thì nhẹ giọng hỏi.

Mạch Khê lúc này mới phản ứng lại, lập tức nói: “Em có đang nghe, thực xin lỗi, đáng lẽ em nên để lại số điện thoại cho chị.” 

” Không sao, là chị sơ ý mới đúng. À, Mạch Khê, hôm nay gọi điện thoại đến chính là nói với em một chuyện. Chị  đã giúp em liên hệ rồi, ngày mai em trực tiếp tới tìm chị. Chị đã nhờ một nhà sản xuất âm nhạc tốt, ông ấy muốn em thu âm dự tuyển một chút.” Giọng nói của cô ấy có vẻ rất vui mừng.

” Thật sao ? “

Mạch Khê dường như giật mình, cảm giác như đang trong mơ vậy, đôi mắt đẹp sáng lên. Cô đưa điện thoại di động dí sát bên tai, “Chị Bạc Cơ, em có thể đi thu âm dự tuyển sao?”

“Đương nhiên, ông ấy đã xem MV của em, khen em là một cô gái tài năng. Việc thu âm ngày mai, chị đối với em rất tin tưởng !” Bạc Cơ nhẹ nhàng nói, sau đó lại nói thêm  một câu: “À, đúng rồi, công ty của người đó tên là DIO, chắc hẳn là em đã nghe nói qua. Ca sĩ của công ty đó đều là những người rất có năng lực, là một công ty rất mạnh, yên tâm đi. “

Mạch Khê kích động  không biết nên nói gì, đến nỗi mọi chuyện tối hôm qua dường như quên hết, “Cám ơn chị Bạc Cơ, ngày mai chị có đi cùng em không? Em sợ sẽ làm hỏng chuyện.”

“Em gái ngốc, chị đương nhiên đi cùng em rồi, chị còn muốn chờ ăn khao của em nữa kìa.”

“Nhất định rồi!” Tiếng nói cao hứng của Mạch Khê có chút run rẩy.

Cúp điện thoại, có bất giác có chút hoảng hốt. Có lẽ nào thường cứ khi một người tuyệt vọng lại lập tức gặp ‘duyên kỳ ngộ’ ? Nghĩ đến đây, cô cảm thấy thực nhẹ nhõm. Nếu ngày mai thí âm thành công, cô sẽ có lý do rời khỏi tòa thành này, rời khỏi người đàn ông ma quỷ kia. 

Không biết từ lúc nào, Mạch Khê bắt đầu cảm thấy sống tại tòa thành này là một loại áp lực, cảm giác này tựa như có cái gì đó mắc nghẹn trong cổ vậy. Hắn chính là vào đêm đó. . .vào sinh nhật tuổi mười tám của cô, đã cướp khỏi cô sự tự do.

Đêm đó! Tiếng cười thoải mái của cô đã chấm dứt!

Cho nên, cô muốn chạy trốn!

Cố nén đau nhức trên thân thể , cô rửa mặt, mặc quần áo, xuống lầu dùng cơm, sau đó gọi điện thoại báo cho Đại Lỵ .Đại Lỵ nghe thấy mà hưng phấn đến nỗi sắp khóc được.

Bữa tối, Mạch Khê cũng cố gắng ép mình ăn uống, nhóm người làm tỉ mỉ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon, cô đều ăn hết sạch. Quản gia Hàn Á đứng bên cạnh nhìn thấy sợ tới mức muốn khuyên cô dùng cơm chậm một chút. 

“Bác Hàn Á, bác yên tâm đi, con chỉ là cảm thấy nên tự chăm sóc mình tốt một chút” Cái miệng nhỏ nhắn của Mạch Khê nhồi đầy thức ăn. Bộ dáng ăn ngấu nghiến này của cô làm kẻ khác khiếp sợ. Cô một tay lấy cốc nước trái cây, từng ngụm từng ngụm uống hết.

Bởi cô nghĩ…

Chỉ có ăn no mới có sức lực!

Chỉ còn sống mới có hy vọng!

“Được được được, ta biết tiểu thư Mạch Khê ngoan, nhưng mà con gái ăn cơm cũng nên chậm một chút, nếu không bị Lôi tiên sinh thấy, sẽ nói…”

“Cách!”

Tiếng mấy dụng cụ ăn va chạm thanh túy vang lên, Mạch Khê đang ăn đột nhiên giật mình. Cô vẫn ngồi yên như vậy, nhưng dường như nghe thấy tên của hắn thì sợ tới mức trong lòng run run một chút.

“Sao vậy?”

Mạch Khê lắc đầu liên tục, sau lập tức nở một nụ cười, “Bác Hàn Á, nếu bắt bác rời khỏi tòa thành, bác liền rời đi sao?”

“Rời khỏi tòa thành?” Hàn Á cảm thấy  khó hiểu ý tứ trong lời nói của cô, “Nơi này chính là nơi ta ở cả đời.”

Mạch Khê nóng nảy, buông đồ ăn, “Bác Hàn Á, nếu… nếu về sau con có thể tự kiếm được nhiều tiền, bác cùng con rời khỏi nơi này được không?”

Hàn Á nghe vậy, vẻ mặt đột nhiên bối rối, vội vàng phân phó người hầu chung quanh rời đi, nghiêm túc mà nhìn Mạch Khê.

“Tiểu thư Mạch Khê muốn rời khỏi tòa thành?”

Mạch Khê kinh ngạc mà nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của quản gia, chậm rãi gật đầu một cái, “Đúng vậy, con muốn rời tòa thành, rời khỏi Lôi gia!”

Quản gia Hàn Á nghe thấy thế liền há miệng thở dốc, giật mình sửng sốt hồi lâu mới nói: “Tiểu thư Mạch Khê vì điều gì muốn đi? Nơi này là nhà của con, mà tiểu thư cũng là người của Lôi gia.”

“Con không phải người của  Lôi gia!” Mạch Khê  kích động  phản bác nói, “Tên của con là Mạch Khê, chứ không phải Lôi Mạch Khê, con không cần mang cái danh là người của Lôi gia!” .”Nơi này cũng không phải nhà của con!”

“Tiểu thư Mạch Khê!”

“Bác Hàn Á, trên đời này chỉ có bác là đối tốt với con nhất, bác đi cùng con được không?” Mạch Khê càng nghĩ, vẫn chỉ thấy có đại quản gia Hàn Á là tận tâm chiếu cố cô từ thưở còn nhỏ.

Hàn Á khẽ thở dài một hơi, “Bác biết Mạch Khê tiểu thư có lòng hiếu thuận  , nhưng mà. . . . . . ” Ông nói quanh co , sắc mặt có vẻ nghiêm trọng.

“Nhưng cái gì? Bác Hàn Á muốn nói gì?” Mạch Khê thông minh phát hiện manh mối trong ánh mắt ông, trong lòng từ từ dâng lên một cỗ sóng ngầm.

Hàn Á nhìn cô, nghiêm túc mà nói một câu: “Nhưng mà nếu không có sự đồng ý của Lôi tiên sinh, tiểu thư Mạch Khê không thể rời khỏi tòa thành.”

Lòng Mạch Khê như bị giáng mạnh một đòn.

“Bác Hàn Á. . . . .Con, con muốn có cuộc sống của mình, không thể cả đời ở tại tòa thành này.” Mạch Khê nghe vậy thì lắp bắp nói một câu, cô cảm thấy sau lưng như đang tràn ra một luồng khí lạnh mơ hồ.

Hàn Á nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta có thể nhìn ra được, Lôi tiên sinh cũng chưa có ý định cho tiểu thư rời khỏi tòa thành. Nếu cậu ấy không đồng ý, đồng nghĩa với việc tiểu thư Mạch Khê vẫn phải sống tại tòa thành.”

Khuôn mặt Mạch Khê dần tái nhợt, phải cố gắng lắm mới điều chỉnh tốt tâm tình, trong nháy mắt lại như bị rơi xuống vực thẳm.

“Bác Hàn Á, ông ta…ông ta không có quyền làm như vậy, con đã mười tám tuổi , nghĩa vụ làm người giám hộ của ông ta đã chấm dứt rồi.”

Hàn Á thầm than nhẹ một tiếng, “Tiểu thư Mạch Khê hẳn là rất rõ cường thế của Lôi tiên sinh. Cậu ấy cho con họ Lôi thì con nhất định phải mang họ Lôi, nếu con một mực đòi đi khỏi tòa thành, hậu quả sẽ rất khó lường.” 

Mạch Khê trong lòng mơ hồ dấy lên nỗi bất an, “Bác Hàn Á, như vậy là có ý gì?”

Hàn Á thật cẩn thận nhìn bốn phía, đè thấp thanh âm nói: “Tiểu thư Mạch Khê hay là nghe chuyện này đi! Nơi đây cũng từng có một vị tiểu thư muốn rời đi, đương nhiên, cô ấy cũng chưa có sự cho phép của  Lôi tiên sinh , kết quả là…”, nói tới đây, ông ngừng lại, ánh mắt hiện lên vẻ mơ hồ.

“Kết quả như thế nào? Không phải là. . . . . . Đã chết chứ?” Mạch Khê vội vàng hỏi, trong đầu lại lập tức hiện lên nhưng lời Thánh Trạch đã từng nói: “Cha nuôi của em đã giết chết mẹ của ông ta, còn cả người con gái mà ông ta yêu nhất!”

Chẳng lẽ. . . . . . Người phụ nữ kia chính là người mà cha nuôi yêu sâu đậm nhất? Chính là tối hôm qua cha nuôi ở bên tai cô gọi tên “Tuyết” ? Nhưng như vậy không đúng, cha nuôi yêu cô ấy sâu đậm thế, tại sao cô ấy còn muốn bỏ đi?

Hàn Á không biết những ý nghĩ thoáng hiện trong đầu Mạch, nhẹ nhàng gật đầu, “Chết nhưng thật ra không chết, mà là. . . . . . mất tích!”

“Mất tích?” Mạch Khê kinh ngạc  mở to hai mắt nhìn, “Như thế nào mà mất tích?”

” Nguyên nhân cụ thể là gì ta không rõ, bởi vì lúc ấy ta vừa mới được điều đến tòa thành chưa bao lâu. Thậm chí cũng chưa nhìn thấy bộ dáng người phụ nữ kia ra sao nữa. Chính là vào ngày đầu tiên ta đến chỗ này thì bọn người hầu có nói cho ta một phần.” Hàn Á nhớ lại nói.

Mạch Khê nghe vậy lại thấy khó hiểu, “Vừa mới điều đến tòa thành? Thế này là ý gì? Chẳng lẽ bác Hàn Á đã từng làm tại một nơi khác?”

Hàn Á nhẹ nhàng cười, “Là nhà cũ của Lôi gia, ta vẫn ở đó hầu hạ lão gia và thiếu gia. Từ khi thiếu gia rời nhà cũ, một thời gian sau ta cũng bị điều tới tòa thành.”

“Thế hiện tại. . . . . . ” Mạch Khê lúc này mới phát hiện, chuyện lớn như vậy của Lôi gia mà cô thực không rõ ràng lắm.

“Hiện tại lão gia ở nhà cũ của Lôi gia, nhà cũ Lôi gia tên gọi là Ngự Hoàng Uyển, ở phía nam mước Mỹ.” Hàn Á nhẹ nhàng nói.

Mạch Khê cả kinh… Ngự Hoàng Uyển thì ra chính là của cải Lôi gia. Nơi đó cô đã từng nghe thấy, là khu nổi tiếng thần bí của người giàu có. Cả khu kéo dài những tòa  nhà cao cấp, người ngoài không thể dễ dàng đi vào, nghe nói được xây dựng từ tiền của một vị thương nhân Hoa kiều.

Không nghĩ đến chính là Lôi gia.

“Bác Hàn Á, người phụ nữ kia …tên là gì?” Mạch Khê đột nhiên nghĩ ra một chuyện, liền vội vàng hỏi.

“Bạc Tuyết!” Hàn Á không chút do dự nói. 

“Ta nhớ rõ từng có người nói qua, cô ấy tên  Bạc Tuyết. Ta từng nghĩ Lôi tiên sinh có phải hay không vì cô ấy mà dựng lên Bạc Tuyết viên?” 

Mạch Khê giật mình.

Bạc Tuyết?

Thì ra tên Bạc Tuyết viên không phải bởi tên hoa Ngọc Sơn Bạc Tuyết mà là từ tên một người phụ nữ.

“Cho nên, tiểu thư Mạch Khê …” Hàn Á vỗ nhẹ nhẹ bả vai của cô, “Trừ phi là Lôi tiên sinh đồng ý, nếu không đừng  rời khỏi tòa thành, lại càng không nên nói lời này ra miệng. . . .” Tiếng thở dài của ông còn chưa hoàn toàn hạ xuống, ngữ khí ngay sau đó trở nên khẩn trương.

“Lôi tiên sinh, cậu đã trở lại rồi?”

Mạch Khê đang trầm tư, nghe vậy thì thân mình liền run lên, quay đầu lại rồi đột nhiên nhìn thấy cặp mắt sắc nhọn của Lôi Dận, ngón tay khẽ run một chút. Cô lại nhớ đến một màn kinh hãi tối hôm qua ở trong hoa viên.

Không biết hắn vào từ khi nào, thân mình cao lớn được vầng sáng chiếu xuống.

“Hàn Á, hình như hôm nay ông nói hơi nhiều!” Lôi Dận thấp tiếng nói, lộ ra một vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại không hề chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạch Khê .

Ánh mắt của cô như ánh sáng nhu hòa, nổi lên một tầng đề phòng lại cực kỳ đau khổ, mờ mịt.

Hàn Á vội vàng cung kính cúi người, “Thực xin lỗi, Lôi tiên sinh.”

Lôi Dận tựa như không hề tức giận, ngược lại là nhìn lướt qua việc ăn uống của Mạch Khê tối nay, lạnh lùng cất giọng: “Cô theo tôi trở về phòng!”

Mạch Khê khó khăn lắm mới có được dũng khí, trong nháy mắt bị vẻ lãnh khốc nơi đáy mắt hắn đánh đổ. Chỉ nhìn thấy thân hình cao lớn của hắn đột nhiên xoay người lên lầu, thật lâu sau cô mới phản ứng lại, hô hấp liền trở nên khó khăn. 

“Tiểu thư Mạch Khê, lên đi thôi, đừng làm Lôi tiên sinh mất hứng.” Hàn Á vội vàng khuyên.

Trong lòng Mạch Khê biết rõ ràng, trải qua hai lần  bị cường bạo, cô càng ngày càng sợ người đàn ông này. 

Tuy rằng cô mới mười tám tuổi nhưng chỉ nhìn ánh mắt cha nuôi cũng ít nhiều phát hiện ra có điều gì đó sẽ xảy đến. Như lời Thánh Trạch…ánh mắt cha nuôi là không chút nào che lấp sự cuồng bạo, là một loại ngỗ ngược tham lam, càng như là có lửa giận  bùng ra vậy. 

Ánh mắt hắn nhìn cô thật sự không giống như là người cha. Mà cô, cũng bắt đầu không hiểu, trong lòng cha nuôi, cô đến tột cùng là con gái của hắn, hay là một người phụ nữ bên cạnh hắn.

Rốt cục, Mạch Khê thở sâu một hơi, nặng nhọc mà theo sát bóng lưng cao lớn kia, đi từng bước một lên lầu, từng bước từng bước. Cô cảm thấy cổ họng tức nghẹn, tựa như bị một bàn tay lớn hung hăng bóp nghẹt cổ, trừ bỏ cảm giác lạnh lẽo cùng run rẩy, một chút thoải mái, dễ chịu cũng không có.

cont.


Bạn có thể dùng phím điều hướng để chuyển chương.Dùng phím WASD cũng có chức năng tương tự.